Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 307

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:57:25 | Lượt xem: 3

Không gian nứt toạc, một khe hở rực rỡ ánh sáng tiên linh xoáy tròn như một nhãn cầu khổng lồ mở ra giữa hư không. Lâm Phàm cảm thấy toàn thân như bị xé nát, rồi lại được tái tạo trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cảm giác kỳ lạ giữa sự đau đớn tột cùng và sự thăng hoa viên mãn. Khi lực hút kinh hoàng của khe nứt buông tha, hắn như một vì sao băng lao vút qua tầng tầng không khí, đáp xuống một vùng đất lạ.

Hít thở sâu, Lâm Phàm cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như được gột rửa bằng cam lộ. Tiên Linh Chi Khí! Khí tức này dày đặc đến mức có thể hóa lỏng, bao trùm vạn vật, tinh khiết gấp hàng vạn lần linh khí ở phàm giới. Mọi vết thương nhỏ nhặt từ kiếp nạn phi thăng đều được chữa lành ngay lập tức, nguyên thần trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết, như được tắm mình trong suối nguồn trí tuệ.

Hắn mở mắt. Một khung cảnh hùng vĩ đến mức khiến mọi mô tả ở phàm giới trở nên nhạt nhòa hiện ra trước mắt. Những dãy núi khổng lồ cao vút đến tận mây xanh, đỉnh núi lấp lánh ánh kim quang, không phải đá mà là những khối Tiên Thạch khổng lồ. Sông ngòi chảy dài như những dải lụa bạc uốn lượn, nước sông phát ra ánh sáng ngũ sắc, mỗi giọt đều chứa đựng linh khí nồng đậm. Trên bầu trời, những hòn đảo lơ lửng trôi nổi, được nối với nhau bằng những cầu vồng ánh sáng, trên đó có những tòa cung điện nguy nga tráng lệ, kiến trúc cổ kính và uy nghiêm, như được tạo tác từ chính thiên địa.

Cây cối ở đây cũng hoàn toàn khác biệt. Mỗi cái cây đều là một loại tiên thụ, cành lá phát ra ánh sáng xanh biếc, kết đầy những trái cây lấp lánh như ngọc, tỏa ra hương thơm ngào ngạt khiến người ta chỉ hít một hơi cũng cảm thấy tâm thần sảng khoái. Yêu thú ở đây cũng không còn là những sinh vật hung tợn mà là những linh thú mang khí tức thần thánh, tung tăng bay lượn trên bầu trời, hoặc ẩn mình trong những khu rừng tiên nguyên.

Đây chính là Tiên Giới! Thế giới mà vô số phàm nhân mơ ước được đặt chân đến, nơi mà các cường giả phàm giới phải trải qua sinh tử kiếp nạn mới có thể đạt tới. Lâm Phàm cảm thấy một sự choáng ngợp không thể tả, nhưng xen lẫn trong đó là một sự háo hức và quyết tâm. Hắn đã đến được đây, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại hơn.

“Keng! Hệ thống đã hoàn tất nâng cấp để thích ứng với pháp tắc Tiên Giới. Khả năng Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật đã đạt đến cấp độ Tiên Đạo. Hiện tại có thể phân tích và tiến hóa các tài nguyên, công pháp, linh khí Tiên Giới.”

Giọng nói quen thuộc của hệ thống vang lên trong đầu, mang lại cho Lâm Phàm một cảm giác an tâm. Dù Tiên Giới có rộng lớn và nguy hiểm đến mấy, hắn vẫn có quân bài tẩy của mình. Hắn thử nghiệm một chút, nhìn vào một viên đá cuội dưới chân. Hệ thống lập tức hiện ra thông tin: “Tiên Thạch cấp thấp, chứa đựng Tiên Linh Chi Khí cơ bản. Có thể tiến hóa thành Trung Phẩm Tiên Thạch (yêu cầu 1000 Tiên Linh Điểm).”

Tiên Linh Điểm! Một loại năng lượng mới, rõ ràng là tương ứng với cảnh giới Tiên Giới. Lâm Phàm nhếch mép cười. Hắn đã có kinh nghiệm ở phàm giới, việc tích lũy điểm và thăng cấp sẽ không còn là vấn đề. Điều quan trọng bây giờ là hiểu rõ hơn về Tiên Giới này.

Hắn bay lên cao, quan sát xung quanh. Nơi hắn hạ cánh là một vùng núi hoang vu, nhưng xa xa, hắn có thể thấy những tia sáng rực rỡ và những luồng khí tức mạnh mẽ hơn. Đó hẳn là nơi có những Tiên Nhân khác sinh sống. Lâm Phàm quyết định hướng về phía đó. Hắn cần thông tin, cần hiểu về quy tắc sinh tồn ở Tiên Giới.

Chỉ sau vài khắc, hắn đã cảm nhận được vài luồng khí tức đang nhanh chóng tiếp cận. Không quá mạnh, nhưng cũng không yếu. Một nhóm khoảng năm người mặc đạo bào màu xanh lam, cưỡi trên những thanh kiếm quang, lao đến vây quanh hắn.

Một nam nhân dẫn đầu, vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt quét qua Lâm Phàm đầy vẻ khinh thường. Hắn có tu vi ở cảnh giới Chân Tiên trung kỳ, trong khi những người còn lại đều ở Chân Tiên sơ kỳ hoặc Tiên Nhân đỉnh phong. Đối với một Tân Tiên vừa mới phi thăng, đây đã là một lực lượng đáng gờm.

“Ồ, là một tên Tân Tiên vừa hạ giới à? Khí tức yếu ớt, xem ra là kẻ yếu nhất trong số những kẻ phi thăng gần đây.” Nam nhân dẫn đầu cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng. “Ngươi biết quy tắc ở Tiên Giới này chứ? Bất kỳ kẻ nào từ hạ giới phi thăng lên đều phải đóng ‘lộ phí’ cho Bang Phù Vân của chúng ta. Nộp ra toàn bộ Tiên Linh Thạch và bảo vật trên người, chúng ta sẽ để ngươi yên thân.”

Lâm Phàm nhíu mày. Hắn đã đoán trước được sự cạnh tranh và những kẻ bắt nạt, nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy. Hắn hiện tại không có Tiên Linh Thạch, và bảo vật của hắn đều là những thứ cực kỳ quý giá, hắn sẽ không dâng cho bọn chúng.

“Ta không có Tiên Linh Thạch, cũng không có bảo vật gì đáng giá. Mới phi thăng, ta chỉ có một thân một mình.” Lâm Phàm bình tĩnh đáp, ánh mắt sắc lạnh. Hắn không muốn gây chuyện ngay lập tức, nhưng cũng không cho phép ai giẫm đạp lên mình.

“Không có?” Nam nhân kia cười phá lên, “Ngươi nghĩ chúng ta là lũ ngốc sao? Kẻ nào phi thăng mà không tích lũy chút của cải? Hay ngươi nghĩ có thể giấu diếm được chúng ta?” Hắn vẫy tay, “Lục soát hắn cho ta! Nếu không có thì ném xuống Vực Hoang, cho yêu thú ăn thịt!”

Hai tên đệ tử Bang Phù Vân lập tức lao tới, một kẻ vươn tay định lục soát túi trữ vật của Lâm Phàm, kẻ còn lại giơ kiếm định phong tỏa đường lui. Lâm Phàm khẽ hừ lạnh. Hắn đã nể mặt bọn chúng, nhưng bọn chúng lại được đằng chân lân đằng đầu.

Một luồng khí thế vô hình bùng nổ từ cơ thể Lâm Phàm. Tuy hắn chỉ mới là Tân Tiên, nhưng hắn đã từng là Chí Tôn của một tiểu thế giới, trải qua vô vàn sinh tử. Khí thế đó không chỉ là tu vi, mà là sự tự tin, sự ngưng tụ của một ý chí sắt đá, của Thiên Đạo mảnh vỡ trong linh hồn hắn. Hai tên đệ tử vừa chạm vào khí thế đó đã cảm thấy toàn thân tê dại, như bị một ngọn núi đè nát, kinh mạch tắc nghẽn, không thể nhúc nhích.

“Ngươi… ngươi là ai?” Nam nhân dẫn đầu biến sắc. Hắn cảm nhận được một áp lực kinh hoàng, vượt xa những gì một Tân Tiên nên có. Áp lực đó không phải là của Tiên Linh Chi Khí đơn thuần, mà là một sự uy áp từ sâu thẳm linh hồn, khiến hắn run rẩy.

Lâm Phàm không nói gì, chỉ giơ tay nhẹ nhàng vung lên. Một luồng lực lượng vô hình quét qua, không mang theo Tiên Linh Chi Khí hay bất kỳ pháp tắc rõ ràng nào, nhưng lại khiến cả năm tên Bang Phù Vân cảm thấy một áp lực không thể chống cự. Chúng bị hất văng ra xa hàng trăm trượng, đâm sầm vào vách núi đá, nôn ra máu tươi.

“Cút đi. Đừng để ta gặp lại các ngươi lần nữa.” Giọng nói của Lâm Phàm lạnh như băng, mang theo một sự uy hiếp không thể nghi ngờ.

Năm tên Bang Phù Vân, kẻ thì kinh hãi, kẻ thì hoảng sợ, không dám nói thêm lời nào, vội vàng leo lên kiếm quang, chật vật bỏ chạy. Chúng không hiểu tại sao một Tân Tiên lại có thể mạnh đến như vậy. Hắn không hề sử dụng Tiên Linh Chi Khí, nhưng lại khiến chúng không thể phản kháng. Chúng chỉ có thể kết luận, kẻ này chắc chắn là một lão quái vật từ phàm giới nào đó ẩn giấu tu vi, hoặc là một thiên tài tuyệt thế mà Tiên Giới chưa từng thấy.

Lâm Phàm nhìn theo bóng dáng bọn chúng khuất dần, rồi thu hồi khí thế. Hắn không muốn giết người vô cớ, nhưng cũng cần lập uy để tránh những phiền phức không đáng có. Hắn biết, Tiên Giới là nơi cá lớn nuốt cá bé, yếu thì bị diệt, mạnh thì được tôn trọng.

“Tiên Giới… quả nhiên không phải thiên đường.” Lâm Phàm thầm nhủ. “Nhưng cũng vì thế mà càng thú vị.”

Hắn tiếp tục hành trình, lần này cẩn trọng hơn. Hắn cần tìm một nơi có đông người, một thành trấn hoặc một khu chợ Tiên Gia, để có thể thu thập thông tin và hiểu rõ hơn về thế giới này. Hệ thống đã giúp hắn thích nghi với pháp tắc Tiên Giới, nhưng kiến thức về Tiên Giới thì vẫn còn là một khoảng trống lớn.

Trong tâm trí Lâm Phàm, một mảnh ký ức mơ hồ lại chợt lóe lên. Một hình ảnh về một vũ trụ rộng lớn hơn, một thực thể khổng lồ đang nuốt chửng các thế giới, và một ý chí tối cao đang tan vỡ. Hắn lắc đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh đó. Sứ mệnh của hắn là tái tạo Thiên Đạo, nhưng trước mắt, hắn phải sống sót và mạnh mẽ lên ở Tiên Giới này trước đã.

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt từ xa, không phải là Tiên Linh Chi Khí, mà là một thứ gì đó cổ xưa và quen thuộc hơn, như một tiếng gọi từ sâu thẳm linh hồn. Đó là một mảnh vỡ Thiên Đạo, ẩn chứa trong một di tích hoặc một bảo vật nào đó. Nhưng luồng khí tức này quá yếu ớt, lẫn lộn trong vô số Tiên Linh Chi Khí và các pháp tắc khác, khiến hắn chưa thể định vị chính xác. Hắn cần mạnh hơn, cần hiểu rõ hơn về Tiên Giới, mới có thể bắt đầu hành trình tìm kiếm và thu thập các mảnh vỡ.

Lâm Phàm quyết định đi theo hướng có nhiều ánh sáng nhất, nơi hẳn là có các thành trấn lớn. Hắn tin rằng, với khả năng của mình, hắn sẽ nhanh chóng thích nghi và vươn lên ở Tiên Giới này, giống như cách hắn đã làm ở phàm giới. Cuộc phiêu lưu mới, một chương mới của Thiên Đạo Trùng Sinh, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8