Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 308
Chân đạp lên tầng mây ngũ sắc, Lâm Phàm cảm nhận từng luồng tiên linh chi khí nồng đậm như thực thể tràn vào cơ thể, tẩy rửa từng thớ thịt, từng kinh mạch. Tiên Giới! Đây chính là vùng đất trong truyền thuyết, nơi mà vô số cường giả từ hạ giới hằng mong ước được đặt chân đến. Khác xa với bất kỳ thế giới nào hắn từng biết, nơi đây bầu trời rộng lớn đến vô hạn, những dải ngân hà lấp lánh như những con sông ánh sáng vắt ngang qua hư không, và những ngọn núi cao vút tận mây xanh, mỗi ngọn đều ẩn chứa khí tức của đại đạo. Cả không gian dường như được dệt nên từ những sợi pháp tắc cường đại, mỗi hơi thở đều mang theo sự tinh túy của đất trời.
Lâm Phàm hạ xuống một đỉnh núi hoang vu, nơi có những khối đá cổ kính mọc lởm chởm, được bao phủ bởi rêu phong xanh biếc và những loại tiên thảo kỳ lạ. Cảnh vật hùng vĩ và tráng lệ đến mức khiến hắn có chút choáng ngợp. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể. Tiên linh chi khí không chỉ củng cố nguyên thần, mà còn làm cho các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn trở nên sống động hơn, phát ra những rung động tinh vi, như đang chào đón sự trở về của một phần bản thể.
Tuy nhiên, sự thanh bình này không kéo dài. Một cảm giác nguy hiểm len lỏi trong tâm trí Lâm Phàm, một bản năng sinh tồn đã được tôi luyện qua hàng ngàn trận chiến. Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén như kiếm quang quét qua bốn phía. Tiên Giới, dù tuyệt đẹp đến đâu, cũng không phải là thiên đường. Áp lực vô hình từ các pháp tắc nơi đây nặng nề hơn gấp trăm lần so với Đại Lục Trung Ương, và sự cạnh tranh giữa các cường giả chắc chắn cũng khốc liệt hơn nhiều.
Đúng lúc đó, một nhóm ba người bay tới, hạ xuống cách Lâm Phàm không xa. Họ đều mặc trang phục màu xanh lam, trên ngực thêu hình một thanh kiếm đơn giản. Khí tức của họ đều đạt đến cảnh giới Chân Tiên, vượt xa những gì Lâm Phàm từng gặp ở phàm giới. Người đi đầu là một nam tử trẻ tuổi, khuôn mặt kiêu ngạo, ánh mắt lộ vẻ khinh thường khi nhìn thấy Lâm Phàm. Hắn ta chỉ vào Lâm Phàm, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng.
“Này tên hạ giới kia, ngươi là kẻ mới phi thăng lên Tiên Giới sao?”
Lâm Phàm bình thản nhìn đối phương, không đáp lời. Hắn biết, trong Tiên Giới, những kẻ mới phi thăng như hắn thường bị coi thường, thậm chí bị xem là con mồi béo bở.
Nam tử kia thấy Lâm Phàm không trả lời, càng thêm tức giận. “Ngươi câm điếc sao? Hay là bị dọa đến mức không nói nên lời rồi? Nhìn ngươi xem, khí tức yếu ớt, chắc chỉ là một tên phế vật ở hạ giới thôi. Ngươi có biết đây là địa bàn của ai không?”
Một tên đệ tử khác đứng cạnh lên tiếng, giọng đầy vẻ nịnh hót. “Sư huynh, hắn ta vừa phi thăng, chắc chưa hiểu luật lệ Tiên Giới. Chi bằng chúng ta ‘giúp’ hắn một tay, chỉ điểm cho hắn biết thế nào là tôn ti trật tự đi ạ.”
Nam tử kia cười khẩy. “Đúng vậy. Mấy kẻ mới phi thăng lên Tiên Giới thường mang theo không ít bảo vật ở hạ giới. Chi bằng ngươi giao nộp tất cả những gì ngươi có, rồi cút khỏi ngọn núi này. Nếu không, đừng trách chúng ta không khách khí.”
Lâm Phàm khẽ thở dài. Hắn không muốn gây rắc rối ngay khi vừa đặt chân đến Tiên Giới, nhưng xem ra, sự nhẫn nhịn của hắn lại bị hiểu lầm. Khả năng “Phân Tích” của hệ thống nhanh chóng quét qua ba người, phân tích rõ ràng tu vi, công pháp và thậm chí cả những điểm yếu nhỏ nhất của họ. Chúng chỉ là Chân Tiên cảnh, đối với Lâm Phàm hiện tại mà nói, không đáng để hắn tốn quá nhiều sức lực.
“Ta không có hứng thú với việc tranh giành tài nguyên hay gây sự. Nếu các ngươi rời đi ngay bây giờ, ta có thể bỏ qua chuyện này.” Lâm Phàm nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng ẩn chứa một sự uy nghiêm khó tả.
Nam tử kia nghe vậy thì cười phá lên. “Hahaha! Ngươi nghe thấy gì không? Một tên hạ giới mới lên lại dám lớn tiếng với chúng ta? Ta là Lâm Minh, đệ tử nội môn của Thanh Kiếm Tiên Môn. Ngươi cho rằng mình có tư cách nói chuyện với ta như vậy sao?”
Lâm Minh không nói nhiều, trực tiếp rút ra một thanh tiên kiếm, khí thế hùng hổ chém về phía Lâm Phàm. Kiếm quang chói lòa, mang theo uy năng của Chân Tiên cảnh, đủ sức xẻ đôi một ngọn núi nhỏ.
Lâm Phàm đứng yên tại chỗ, không hề né tránh. Khi kiếm quang sắp chạm vào người, hắn chỉ nhẹ nhàng giơ một ngón tay. Một luồng lực vô hình, tinh tế nhưng cực kỳ mạnh mẽ, bắn ra, trực tiếp điểm vào mũi kiếm của Lâm Minh. “Keng!” Một âm thanh trong trẻo vang lên, thanh tiên kiếm trong tay Lâm Minh run lên bần bật, sau đó nứt vỡ thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống đất.
Lâm Minh và hai tên đệ tử khác hóa đá tại chỗ. Thanh kiếm đó là một Tiên Khí cấp thấp, không ngờ lại bị một ngón tay của Lâm Phàm phá hủy dễ dàng như vậy. Sức mạnh này… hoàn toàn vượt qua sự hiểu biết của họ về một kẻ mới phi thăng.
Lâm Phàm thu tay lại, ánh mắt vẫn bình thản. “Ta đã cho các ngươi cơ hội.”
Lâm Minh lúc này mới hoàn hồn, khuôn mặt tái mét. Hắn ta cảm nhận được một luồng sát khí nhàn nhạt tỏa ra từ Lâm Phàm, khiến linh hồn hắn run rẩy. Hắn biết mình đã đụng phải một thiết bản (tấm sắt cứng). Sức mạnh của Lâm Phàm không phải là thứ mà Chân Tiên cảnh như hắn có thể đối phó. Ngay cả những vị trưởng lão Tiên Nhân cảnh trong môn phái cũng chưa chắc đã có thể dễ dàng phá hủy Tiên Khí của hắn chỉ bằng một ngón tay.
“Ngươi… ngươi là ai?” Lâm Minh lắp bắp hỏi, vẻ kiêu ngạo ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự sợ hãi.
“Ta là Lâm Phàm. Vô danh tiểu tốt.” Lâm Phàm đáp. Hắn không muốn tiết lộ quá nhiều, Tiên Giới này rộng lớn, có quá nhiều thế lực ẩn tàng. Hắn cần phải cẩn trọng.
Lâm Minh vội vàng cúi người, hai tên đệ tử kia cũng nhanh chóng làm theo. “Lâm tiền bối, là vãn bối có mắt không tròng, đã mạo phạm tiền bối. Xin tiền bối tha mạng!”
Lâm Phàm phất tay. “Cút đi. Đừng để ta nhìn thấy các ngươi lần nữa.”
Ba người như được đại xá, vội vàng thi triển thân pháp, biến mất trong nháy mắt. Lâm Phàm nhìn theo bóng họ, khẽ lắc đầu. Tiên Giới này quả nhiên không khác gì hạ giới, chỉ là cường giả mạnh hơn, thủ đoạn tàn nhẫn hơn mà thôi. Hệ thống trong đầu hắn truyền đến một vài thông tin về Thanh Kiếm Tiên Môn, một môn phái nhỏ ở vùng biên giới Tiên Giới này, không có Tiên Vương trấn giữ, mạnh nhất cũng chỉ là vài vị Tiên Tôn.
Tiên Vương, Tiên Tôn… Những danh xưng này Lâm Phàm đã nghe qua từ những mảnh ký ức mơ hồ của Thiên Đạo. Chúng là những tồn tại cực kỳ cường đại, đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn của Tiên Giới. Nhiệm vụ của hắn ở đây là tìm kiếm và thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, mà theo ký ức, chúng thường bị phong ấn trong các Tiên Khí tối thượng hoặc nằm dưới sự bảo vệ của những cường giả Tiên Vương, Tiên Tôn hoặc thậm chí là Tiên Đế.
Hành trình này chắc chắn sẽ đầy rẫy chông gai. Tiên Giới không phải một vũ trụ đơn lẻ, mà là một tập hợp các Đại Tiên Giới, mỗi Tiên Giới lại có vô số Tiên Vực, Tiên Châu. Thông tin về các mảnh vỡ Thiên Đạo rất ít ỏi, và chúng nằm rải rác khắp nơi. Hắn cần phải tìm một nơi an toàn để củng cố tu vi, đồng thời thu thập thêm thông tin về Tiên Giới, đặc biệt là về các thế lực và bí mật cổ xưa.
Lâm Phàm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có những luồng sáng rực rỡ và những thành trì khổng lồ lấp ló trong mây. Đó chắc hẳn là những Tiên Thành, nơi tập trung các Tiên Môn và cường giả. Hắn quyết định hướng về phía đó, nhưng không vội vàng. Sự cẩn trọng là điều không bao giờ thừa ở một thế giới mới đầy rẫy hiểm nguy như Tiên Giới.
Hắn cần phải ẩn mình, tu luyện, và dần dần vươn lên. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn sẽ là lợi thế lớn nhất. Hắn có thể “tiến hóa” tiên thảo, “tiến hóa” công pháp, thậm chí là “tiến hóa” bản thân để thích nghi với môi trường Tiên Giới khắc nghiệt này. Hắn không phải là một kẻ mới phi thăng yếu ớt, hắn là một mảnh linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mang trong mình sứ mệnh vĩ đại. Cuộc hành trình chinh phục Tiên Giới, tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo, và đối mặt với những thử thách mới chỉ vừa mới bắt đầu.
Một nụ cười khẽ nở trên môi Lâm Phàm. Hắn đã sẵn sàng.