Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 309
Tiên Giới. Một danh xưng mỹ miều, gắn liền với những truyền thuyết xa xưa về sự vĩnh hằng và sức mạnh vô biên. Nhưng khi Lâm Phàm thật sự đặt chân lên mảnh đất này, cảm nhận đầu tiên của hắn không phải là sự thần thánh hay thanh tịnh, mà là một cảm giác áp lực nặng nề, một bầu không khí hỗn loạn tiềm tàng ẩn giấu dưới vẻ ngoài tráng lệ.
Hắn đứng trên một ngọn Tiên Sơn sừng sững, mây mù bao phủ, tiên khí cuồn cuộn như sóng biển. Dưới chân là một tòa Tiên Thành rộng lớn, những kiến trúc ngọc ngà tráng lệ vươn thẳng lên trời xanh, tỏa ra ánh sáng lấp lánh như dát vàng. Tiên nhân lui tới tấp nập, mỗi người đều mang theo khí tức cường đại, không ai dưới cảnh giới Chân Tiên. Thậm chí, Lâm Phàm còn cảm nhận được vô số luồng khí tức Tiên Quân, Tiên Vương ẩn tàng đâu đó trong thành trì.
“Đây chính là Tiên Giới sao?” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những Tiên nhân đang bay lượn trên không, hoặc ngồi đàm đạo trong các Tiên Lâu lộng lẫy. Họ không hề có vẻ thoát tục, ngược lại, mỗi ánh mắt đều ẩn chứa sự cảnh giác, tính toán, và khát vọng. Tiên Giới, quả nhiên không phải là thiên đường, mà là một thế giới cường giả vi tôn, cạnh tranh còn khốc liệt hơn cả phàm giới.
Ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy bỗng chốc lóe lên trong tâm trí hắn. Thiên Đạo đã từng hy sinh để bảo vệ vũ trụ, nhưng những gì còn sót lại của Tiên Giới lại tràn ngập sự tranh đấu và dục vọng. Điều này khiến Lâm Phàm có chút thất vọng, nhưng cũng càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn không chỉ đến đây để tu luyện, mà còn để tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo, để hoàn thành sứ mệnh của chính mình.
Hạ xuống Tiên Thành, Lâm Phàm nhận ra mình nổi bật như một đốm lửa trong đêm. Khí tức của hắn, tuy đã đạt đến Tiên Nhân đỉnh phong sau khi phi thăng, vẫn còn non kém so với phần lớn Tiên nhân ở đây. Những ánh mắt dò xét, khinh thường không ngừng lướt qua hắn. Một “Tân Tiên” từ hạ giới phi thăng, ở Tiên Giới này, chẳng khác nào một kẻ mới vào nghề, dễ dàng bị bắt nạt và lợi dụng.
Lâm Phàm không bận tâm. Hắn cần thông tin, cần tài nguyên. Hắn tìm đến một Tiên Phường sầm uất nhất trong thành, nơi giao dịch đủ loại Tiên khí, Tiên dược, và các công pháp Tiên gia. Bước vào bên trong, mùi hương Tiên dược nồng nặc hòa lẫn với tiếng rao hàng, tiếng đàm phán ồn ào. Hắn lặng lẽ quan sát, thu thập thông tin.
Trong một góc Tiên Phường, một nhóm Tiên nhân đang tụ tập quanh một quầy hàng. Vật phẩm được bày bán là một chiếc Tiên khí bị hỏng, trông có vẻ cổ xưa và quý giá, nhưng lại bị một vết nứt lớn ở thân, khiến Tiên khí này mất đi phần lớn linh tính. Chủ cửa hàng là một lão Tiên tóc bạc, thở dài giải thích:
“Thật đáng tiếc, Thiên Linh Phi Luân này vốn là Tiên khí trung phẩm, nhưng trong một lần giao chiến với yêu ma, nó đã bị tổn hại nặng nề. Lão phu đã mời vô số Tiên Khí Sư đến kiểm tra, nhưng không ai có thể phục hồi nó hoàn toàn. Vết nứt này quá sâu, và linh tính đã bị tiêu hao quá mức. Giờ đây, nó chỉ còn có thể bán với giá phế liệu…”
Một Tiên nhân trẻ tuổi, ăn mặc lộng lẫy, cười khẩy:
“Ha ha, Thiên Linh Phi Luân ư? E rằng giờ chỉ là Thiên Linh Phế Luân thôi. Trung phẩm Tiên khí mà hỏng đến mức này, ai mà muốn mua chứ? Trừ phi có Tiên Khí Sư đại tông sư ra tay, bằng không thì vứt đi cho rồi.”
Những người xung quanh cũng gật gù đồng tình. Lâm Phàm đứng cách đó không xa, ánh mắt lướt qua chiếc Thiên Linh Phi Luân. Hệ thống trong đầu hắn lập tức vang lên:
Phát hiện vật phẩm: Thiên Linh Phi Luân (Hư hỏng nặng).
Cấp độ gốc: Tiên khí trung phẩm.
Trạng thái: Vết nứt sâu, linh tính tiêu hao 80%, pháp tắc cấu trúc bị phá vỡ 60%.
Có thể Phân Tích & Tiến Hóa?
Lâm Phàm thầm ra lệnh: “Phân Tích.”
Dòng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí hắn. Cấu trúc pháp tắc phức tạp của Thiên Linh Phi Luân, cách thức vận hành, nguyên lý tạo thành, và cả nguyên nhân gây ra vết nứt, phương pháp phục hồi… tất cả đều hiện rõ như lòng bàn tay. Điều khiến hắn kinh ngạc là, hệ thống còn đưa ra một phương pháp “tiến hóa” chiếc Tiên khí này, không chỉ phục hồi mà còn nâng cấp nó lên một tầm cao mới.
Đột nhiên, một giọng nói ngang ngược vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Phàm.
“Ồ, đây chẳng phải là Tiên nhân phi thăng từ hạ giới sao? Trông ngươi có vẻ lạ lẫm quá nhỉ. Lần đầu đến Tiên Phường sao? Cẩn thận đấy, đồ vật ở đây không phải thứ mà hạ giới Tiên nhân các ngươi có thể chạm vào đâu.”
Lâm Phàm quay đầu, thấy một gã Tiên nhân dáng vẻ ngạo mạn, mặc Tiên bào màu xanh ngọc, bên cạnh là hai Tiên nhân khác đang cười khẩy. Gã Tiên nhân xanh ngọc này có khí tức Tiên Quân sơ kỳ, rõ ràng mạnh hơn Lâm Phàm một bậc.
“Các hạ có việc gì?” Lâm Phàm nhàn nhạt hỏi.
Gã Tiên nhân xanh ngọc tên là Mộ Dung Phong, là đệ tử của Thiên Tinh Tiên Tông, một trong những Tiên Môn lớn trong khu vực. Hắn vốn thích thể hiện bản thân, thấy Lâm Phàm là Tân Tiên, liền muốn tìm chút vui vẻ.
“Không có việc gì. Chỉ là thấy ngươi cứ đứng nhìn chằm chằm vào cái Thiên Linh Phi Luân phế thải này, ta tưởng ngươi có ý định mua nó. Ha ha, một Tiên khí trung phẩm bị hỏng, giá trị còn không bằng một Tiên khí hạ phẩm nguyên vẹn, ngươi có đủ Tiên tinh để mua sao?” Mộ Dung Phong cười lớn, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.
Lâm Phàm không đáp, chỉ đưa tay chỉ vào chiếc Thiên Linh Phi Luân:
“Chiếc Thiên Linh Phi Luân này, vết nứt không phải do yêu ma gây ra, mà là do một loại Tiên thuật cực âm ăn mòn. Nếu chỉ dùng Tiên lực bình thường để phục hồi, e rằng chỉ càng làm hỏng thêm. Muốn phục hồi hoàn toàn, cần phải dùng Tiên hỏa kết hợp với Tiên thủy chí dương, luyện hóa trong chín chín tám mươi mốt ngày, sau đó dùng Vạn Linh Quy Nguyên Trận để cố định pháp tắc, mới có thể khôi phục linh tính.”
Lời nói của Lâm Phàm khiến cả Tiên Phường im lặng. Lão Tiên chủ cửa hàng trợn tròn mắt, Mộ Dung Phong và đồng bọn thì ngây người. Phương pháp mà Lâm Phàm nói ra, nghe có vẻ vô cùng phức tạp và thâm sâu, hoàn toàn không giống những gì một Tân Tiên có thể biết.
“Ngươi… ngươi nói bậy bạ gì đó!” Mộ Dung Phong lấy lại tinh thần, giận dữ quát. “Vết nứt là do yêu ma gây ra, Tiên Khí Sư tông ta đã kiểm tra kỹ càng, ngươi một kẻ Tân Tiên mà dám ở đây nói năng lung tung?”
Lão Tiên chủ cửa hàng, tuy bị bất ngờ, nhưng vẫn giữ được sự tò mò. Ông đã mời nhiều Tiên Khí Sư, nhưng chưa ai đưa ra phương pháp độc đáo như vậy.
“Vị Tiên hữu này, ngài có chắc không? Lão phu đã tìm nhiều Tiên Khí Sư, nhưng họ đều nói nguyên nhân là do ngoại lực va đập…”
Lâm Phàm bình thản nói:
“Yêu ma có thể gây ra vết nứt, nhưng vết nứt do ngoại lực va đập sẽ có dấu vết Tiên lực hỗn loạn hoặc yêu khí tàn dư. Chiếc Thiên Linh Phi Luân này, vết nứt lại có một loại khí tức âm hàn ẩn sâu bên trong, giống như bị ăn mòn từ từ. Đó là đặc tính của Tiên thuật Âm Linh Phệ Hồn, một loại công pháp cổ xưa của Ma Tông.”
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào vết nứt. Một luồng Tiên lực thuần khiết, pha lẫn chút năng lượng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, từ từ thẩm thấu vào. Lập tức, một luồng khói đen mỏng manh bốc lên từ vết nứt, kèm theo một tiếng rít nhẹ, như một linh hồn tà ác bị thiêu đốt. Cả Tiên Phường lại một lần nữa chấn động.
“Đây là… Âm Linh Khí!” Lão Tiên chủ kinh hãi thốt lên. “Ngươi… ngươi làm sao có thể nhìn ra được?”
Mộ Dung Phong sắc mặt trắng bệch. Hắn không ngờ Lâm Phàm lại có thể làm được điều này. Tiên thuật Âm Linh Phệ Hồn là một loại công pháp tà ác đã thất truyền từ lâu, rất ít người biết đến. Hơn nữa, việc loại bỏ tàn dư Âm Linh Khí đòi hỏi sự tinh thông về pháp tắc âm dương, không phải Tiên nhân bình thường có thể làm được.
“Ta chỉ là có chút kinh nghiệm mà thôi.” Lâm Phàm rút tay về, mỉm cười nhạt. “Nếu muốn phục hồi, ta có thể giúp, nhưng giá sẽ không rẻ.”
Lão Tiên chủ mừng rỡ như bắt được vàng:
“Giá cả không thành vấn đề! Nếu ngài có thể phục hồi Thiên Linh Phi Luân này, lão phu nguyện trả mọi giá!”
Mộ Dung Phong lúc này mới lấy lại được giọng nói, nhưng không còn vẻ ngạo mạn như trước:
“Ngươi… ngươi là Tiên Khí Sư sao? Rốt cuộc ngươi là ai?”
Lâm Phàm liếc hắn một cái, nói:
“Ta chỉ là một Tiên nhân phi thăng từ hạ giới mà thôi. Tiên Khí Sư? Có lẽ là vậy.”
Hắn không nói thêm, quay sang lão Tiên chủ thương lượng giá cả. Với khả năng “tiến hóa” của hệ thống, hắn có thể không chỉ phục hồi mà còn nâng cấp Thiên Linh Phi Luân lên Tiên khí thượng phẩm, thậm chí là bán thần khí, nếu có đủ tài liệu. Hắn đưa ra một danh sách vật liệu hiếm có, và lão Tiên chủ không chút do dự mà đồng ý.
Sau khi đạt được thỏa thuận, Lâm Phàm rời khỏi Tiên Phường, để lại một đám đông Tiên nhân còn đang xì xào bàn tán. Danh tiếng của một “Tân Tiên” bí ẩn, có khả năng nhìn thấu bản chất Tiên khí và thậm chí là Tiên thuật cổ xưa, bắt đầu lan truyền trong Tiên Thành.
Trở về động phủ tạm thời, Lâm Phàm không vội vàng tu luyện. Hắn tĩnh tâm lại, hồi tưởng lại những gì đã diễn ra. Tiên Giới quả nhiên phức tạp và đầy rẫy cơ hội. Chỉ cần nắm giữ đủ tri thức và sức mạnh, một Tân Tiên cũng có thể tạo ra sóng gió.
Ký ức Thiên Đạo trong hắn lại lóe lên, lần này rõ ràng hơn một chút. Hắn cảm nhận được sự suy yếu của Tiên Giới, những vết nứt pháp tắc vô hình mà chỉ Thiên Đạo mới có thể nhận ra. Đó là dấu hiệu của sự mục ruỗng từ bên trong, hậu quả của việc Thiên Đạo Nguyên Thủy bị phân tán.
“Hư Vô Thôn Phệ Giả…” Lâm Phàm lẩm bẩm cái tên đáng sợ đó. Mối đe dọa không chỉ nằm ở Tiên Giới nội bộ, mà còn ẩn chứa từ bên ngoài vũ trụ. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan. Nhưng với hệ thống trong tay, với ký ức Thiên Đạo đang dần thức tỉnh, hắn có niềm tin rằng mình sẽ không chỉ sống sót, mà còn vươn lên, trở thành Thiên Đạo mới, bảo vệ vô số vũ trụ khỏi tai họa.
Hắn bắt đầu xem xét kỹ danh sách vật liệu mà lão Tiên chủ cung cấp. Với khả năng Phân Tích & Tiến Hóa, hắn không chỉ có thể phục hồi Thiên Linh Phi Luân, mà còn có thể khai thác tối đa tiềm năng của từng vật liệu, biến chúng thành những thành phần hoàn hảo nhất cho việc luyện khí. Đây chỉ là khởi đầu. Tiên Giới này, sẽ là sân chơi mới của hắn.