Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 310

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:58:46 | Lượt xem: 3

Cánh cổng ánh sáng cuối cùng cũng thu hẹp, khép lại sau lưng Lâm Phàm, để lại hắn đứng trơ trọi trên một vùng đất hoàn toàn xa lạ. Một luồng Tiên Linh Chi Khí thuần khiết và nồng đậm cuồn cuộn ập vào cơ thể, như những dòng sông chảy xiết, gần như khiến hắn tan chảy vì sự thư thái. Cả không gian xung quanh rực rỡ một thứ ánh sáng huyền ảo, những đám mây ngũ sắc lững lờ trôi trên bầu trời cao vợi, thấp thoáng những ngọn núi khổng lồ lơ lửng giữa hư không, và xa xa, những cung điện nguy nga tráng lệ được xây dựng từ ngọc thạch phát ra vầng sáng lung linh. Đây chính là Tiên Giới, cõi đất của những người bất tử, nơi mà vô số cường giả từ hạ giới hằng mong ước được đặt chân đến.

Lâm Phàm hít sâu một hơi, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình như được gột rửa, thanh lọc. Lực lượng Tiên Đạo trong hắn, vốn đã đạt đến đỉnh phong ở Đại Lục Trung Ương, nay được Tiên Linh Chi Khí tưới tắm, bắt đầu chuyển hóa một cách nhanh chóng, trở nên tinh thuần và mạnh mẽ hơn gấp bội. Hệ thống trong đầu hắn không ngừng vang lên những thông báo về sự tăng trưởng của Tiên Nguyên, về sự thích nghi của thân thể với pháp tắc Tiên Giới. Hắn biết, chỉ riêng việc hít thở ở đây cũng đã là một sự tu luyện vượt bậc so với phàm giới.

Thế nhưng, cảm giác choáng ngợp và mừng rỡ nhanh chóng nhường chỗ cho một sự cảnh giác cao độ. Kinh nghiệm từ những thế giới trước đã dạy hắn rằng, nơi nào càng đẹp đẽ, càng hùng vĩ, thì sự cạnh tranh và nguy hiểm lại càng khốc liệt. Ánh mắt Lâm Phàm quét qua xung quanh. Hắn không phải là người duy nhất ở đây. Cách đó không xa, một vài bóng người đang vội vã di chuyển, ánh mắt cảnh giác, thần sắc lạnh lùng. Không có sự chào đón nồng nhiệt dành cho một tân Tiên như hắn từng tưởng tượng. Chỉ có sự xa cách và một áp lực vô hình bao trùm.

Một nhóm ba tu sĩ Tiên Giới, ăn mặc trang phục màu lam thêu hình mây trôi, đột nhiên xuất hiện từ phía một ngọn núi lơ lửng. Khí tức của họ đều đạt tới cấp Tiên Nhân, Tiên Tướng, thậm chí người dẫn đầu còn là một Tiên Quân sơ kỳ. Đối với Lâm Phàm của hạ giới, đây là những cường giả không thể chạm tới, nhưng ở Tiên Giới, họ có lẽ chỉ là những người gác cổng hoặc đệ tử ngoại môn. Họ liếc nhìn Lâm Phàm với ánh mắt dò xét, pha lẫn chút khinh thường và tham lam. Một trong số đó, một nam nhân râu quai nón, hừ lạnh một tiếng.

“Lại một kẻ hạ giới phi thăng. Khí tức non nớt, chưa ổn định Tiên Nguyên. Xem ra là một con mồi béo bở.”

Lâm Phàm không nói gì, chỉ đứng yên, âm thầm vận chuyển công pháp, che giấu phần lớn khí tức của mình. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không sợ hãi. Hệ thống đã nhanh chóng phân tích thực lực của ba người này, và kết quả cho thấy hắn hoàn toàn có thể đối phó. Tuy nhiên, hành động khinh suất ở một thế giới hoàn toàn mới là điều tối kỵ.

Người dẫn đầu, với cấp Tiên Quân, bước lên một bước, ánh mắt sắc như dao cau: “Ngươi là tân Tiên phi thăng từ hạ giới? Theo quy tắc của Tiên Giới, tất cả tân Tiên đều phải nộp ‘Tiên Nguyên Lộ Phí’ cho Thiên Lan Tiên Môn chúng ta, để được ban cho quyền sinh tồn và hướng dẫn bước đầu. Ngươi có bằng lòng không?”

Lâm Phàm nhíu mày. “Tiên Nguyên Lộ Phí”? Hắn chưa từng nghe qua. Rõ ràng đây là một kiểu ăn chặn trắng trợn. Hắn cảm nhận được sự tham lam và ý đồ xấu xa ẩn sâu trong ánh mắt của Tiên Quân kia. Nếu hắn yếu đuối, có lẽ sẽ bị bọn chúng cưỡng đoạt Tiên Nguyên hoặc thậm chí là pháp bảo.

“Ta chưa từng nghe nói đến quy tắc này,” Lâm Phàm bình thản đáp, giọng nói không chút sợ hãi. “Và ta cũng không có bất kỳ Tiên Nguyên Lộ Phí nào để nộp.”

Vừa dứt lời, sắc mặt ba tên tu sĩ Tiên Giới lập tức biến đổi. Tiên Quân kia cười khẩy, nụ cười đầy vẻ khinh miệt: “Ồ, một tân Tiên cứng đầu. Ngươi nghĩ rằng ở Tiên Giới này, thực lực của hạ giới vẫn còn có tác dụng sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một con kiến mới nhú ra từ vỏ trứng mà thôi. Cho ngươi một cơ hội cuối cùng, tự động giao ra Tiên Nguyên của ngươi, nếu không, đừng trách chúng ta không khách khí!”

Lâm Phàm thở dài. Hắn không muốn lãng phí thời gian vào những cuộc xung đột vô nghĩa như thế này, nhưng xem ra không thể tránh khỏi. Hắn chỉ vừa mới đặt chân đến Tiên Giới, đã phải đối mặt với sự hà khắc và cướp bóc. Quả đúng như dự đoán, Tiên Giới không phải là thiên đường. Nó là một chiến trường rộng lớn, nơi mạnh được yếu thua, nơi mọi thứ đều được định đoạt bởi sức mạnh.

Bất ngờ, một luồng khí tức mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần từ xa quét tới, khiến ba tên tu sĩ Thiên Lan Tiên Môn kia phải giật mình, sắc mặt tái mét. Một thanh âm uy nghiêm, lạnh lùng vang vọng khắp không gian: “Dừng tay! Thiên Lan Tiên Môn các ngươi lại dám thu ‘lộ phí’ ở Vô Tận Tiên Vực của ta sao? Các ngươi muốn đối đầu với Vô Tận Tiên Vương này sao?”

Một bóng người cao lớn, áo bào đen huyền bí, xuất hiện chớp nhoáng trên đỉnh ngọn núi gần đó. Khí tức của hắn hùng vĩ như biển rộng, áp lực kinh người, rõ ràng là một Tiên Vương chân chính. Ba tên tu sĩ Thiên Lan Tiên Môn không dám ho he một lời, lập tức cúi đầu hành lễ, run rẩy bẩm báo.

“Kính chào Vô Tận Tiên Vương! Chúng tiểu nhân không dám! Chỉ là thấy một tân Tiên lạc đường, muốn dẫn dắt hắn làm quen Tiên Giới mà thôi…”

Vô Tận Tiên Vương hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến lời biện minh yếu ớt của bọn chúng. Ánh mắt hắn lướt qua Lâm Phàm, dừng lại một chút, như đang đánh giá. Áp lực vô hình từ Tiên Vương này mạnh hơn bất kỳ cường giả nào Lâm Phàm từng đối mặt. Dù vậy, Lâm Phàm vẫn đứng thẳng lưng, không hề tỏ ra sợ hãi hay khuất phục. Hắn biết, Tiên Vương này không phải là bạn, nhưng cũng không hẳn là thù. Hắn chỉ là một nhân vật quyền lực khác đang thể hiện sự thống trị của mình.

“Cút đi!” Vô Tận Tiên Vương phất tay áo, ba tên tu sĩ kia như chim sợ cành cong, lập tức biến mất trong chớp mắt. Sau đó, hắn quay sang Lâm Phàm, ánh mắt có phần hứng thú. “Ngươi là tân Tiên, vừa phi thăng đã có dũng khí đối mặt với Thiên Lan Tiên Môn, không tệ. Ngươi tên là gì?”

“Lâm Phàm.” Hắn đáp, giọng nói trầm ổn.

“Lâm Phàm…” Vô Tận Tiên Vương lẩm bẩm, rồi nhếch mép cười. “Ta là Vô Tận Tiên Vương, thống trị Vô Tận Tiên Vực này. Ngươi là tân Tiên, không biết quy củ Tiên Giới cũng là lẽ thường. Nhưng phải nhớ, Tiên Giới không phải là vùng đất bình yên. Nó là nơi cạnh tranh khốc liệt giữa vô số Tiên Vương, Tiên Tôn, thậm chí còn có cả Tiên Đế ẩn mình. Các Tiên Môn tranh giành tài nguyên, lãnh địa, đệ tử, chiến tranh xảy ra như cơm bữa. Ngươi muốn sống sót, chỉ có thể dựa vào thực lực của chính mình.”

Vô Tận Tiên Vương nói tiếp, giọng điệu có vẻ ra vẻ bề trên, nhưng cũng chứa đựng sự thật phũ phàng của Tiên Giới: “Ngươi có thể lựa chọn gia nhập một Tiên Môn, hoặc tự mình xông pha. Nhưng ta khuyên ngươi, với thực lực hiện tại của một tân Tiên, tốt nhất là nên tìm một chỗ dựa. Tiên Giới này rộng lớn vô biên, hiểm nguy trùng trùng, không phải là nơi để những kẻ đơn độc sinh tồn.”

Lâm Phàm lắng nghe, trong lòng thầm ghi nhớ. Hắn biết Vô Tận Tiên Vương này đang muốn chiêu mộ hắn, hoặc ít nhất là muốn hắn biết rõ ai là chủ nhân của vùng đất này. Nhưng hắn không thể dễ dàng khuất phục. Ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy, về sứ mệnh cao cả đang chờ đợi hắn, khiến hắn không thể an phận làm một đệ tử dưới trướng bất kỳ Tiên Vương nào.

“Đa tạ Tiên Vương đã chỉ dẫn.” Lâm Phàm khẽ chắp tay. “Ta sẽ tự mình tìm kiếm con đường của mình.”

Vô Tận Tiên Vương hơi ngẩn ra, không ngờ Lâm Phàm lại từ chối khéo. Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không gian: “Được! Có chí khí! Nhưng chí khí không thể giúp ngươi sống sót ở Tiên Giới. Ta sẽ cho ngươi ba tháng. Ba tháng sau, nếu ngươi vẫn còn sống sót ở Vô Tận Tiên Vực này, ta sẽ xem xét lại. Còn bây giờ, ngươi tự lo liệu đi!”

Nói rồi, Vô Tận Tiên Vương phất tay áo, thân ảnh hắn hóa thành một luồng sáng, biến mất khỏi tầm mắt. Lâm Phàm đứng một mình, cảm nhận áp lực vừa rồi đã hoàn toàn biến mất. Hắn biết, Vô Tận Tiên Vương đang muốn thử thách hắn, hoặc muốn xem hắn có tiềm năng gì đặc biệt hay không. Nhưng điều đó không quan trọng.

Điều quan trọng là hắn đã có cái nhìn đầu tiên về Tiên Giới. Một thế giới không có chỗ cho sự yếu đuối, nơi mà ngay cả những Tiên Nhân mới phi thăng cũng có thể bị cướp bóc, bị áp bức. Đây là một cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt hơn bất kỳ nơi nào hắn từng đến. Những lời của Vô Tận Tiên Vương đã xác nhận điều mà hắn đã luôn nghi ngờ: Tiên Giới này, dù hùng vĩ và tràn đầy Tiên Linh Chi Khí, vẫn bị chi phối bởi quyền lực, dục vọng, và sự cạnh tranh không ngừng nghỉ. Mỗi mảnh đất, mỗi tài nguyên, mỗi con đường tu luyện đều có thể là nguồn gốc của một cuộc chiến.

Lâm Phàm nhắm mắt lại, kích hoạt hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình. Hắn cần phải nhanh chóng thích nghi, nhanh chóng tìm hiểu pháp tắc của Tiên Giới, và quan trọng nhất, nhanh chóng tăng cường sức mạnh. Ký ức về “Hư Vô Thôn Phệ Giả” và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy vẫn còn mơ hồ, nhưng đủ để thúc đẩy hắn. Mục tiêu của hắn không phải là thống trị Tiên Giới, mà là tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, để hoàn thành sứ mệnh tối thượng. Và để làm được điều đó, hắn phải trở thành cường giả mạnh nhất, vượt qua mọi Tiên Vương, Tiên Tôn, thậm chí cả Tiên Đế.

Hắn mở mắt ra, ánh sáng kiên định lóe lên. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng Lâm Phàm chưa bao giờ sợ hãi thử thách. Hắn bắt đầu bước đi, thân ảnh nhỏ bé giữa Tiên Giới rộng lớn và hùng vĩ, nhưng trong lòng lại ẩn chứa một ý chí kiên cường không gì lay chuyển được. Tiên Giới hỗn loạn, nhưng nó cũng là cơ hội để hắn trưởng thành, để hắn từng bước thức tỉnh bản chất Thiên Đạo của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8