Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 311
Ánh sáng chói lọi từ Cổng Đại Đạo dần tan biến, để lại Lâm Phàm đứng sừng sững trên một vùng đất mới. Hít thở sâu, một luồng Tiên Linh Chi Khí tinh thuần và dồi dào hơn vô số lần so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân tới trên Đại Lục Trung Ương, tràn ngập phổi hắn. Cảnh vật xung quanh hùng vĩ đến kinh ngạc. Những ngọn núi cao vút tận mây xanh, đỉnh núi lấp lánh ánh kim loại quý hiếm mà phàm giới không thể có. Sông ngòi chảy bằng chất lỏng màu ngọc bích, lấp lánh như những dải ngân hà thu nhỏ. Cây cối cao lớn đến mức tựa như những cột trụ chống trời, cành lá rủ xuống mang theo Tiên Linh Chi Khí nồng đậm, mỗi chiếc lá đều tựa như một viên ngọc bích tự nhiên.
Đây là Tiên Giới – thế giới trong mơ của vô số tu sĩ phàm trần. Lâm Phàm từng hình dung nó sẽ là một chốn bồng lai tiên cảnh, nơi mọi sinh linh đều sống trong an lạc, hòa bình, chỉ chuyên tâm tu đạo và thăng hoa. Nhưng, ngay khi bước chân lên mảnh đất này, một cảm giác kỳ lạ, khó tả đã dấy lên trong tâm trí hắn. Nó không phải là sự yên bình như hắn mong đợi, mà là một luồng khí tức năng lượng hùng vĩ đến mức có phần hỗn loạn, ẩn chứa một sự căng thẳng vô hình, một dòng chảy ngầm của sức mạnh và quyền lực.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận kỹ hơn. Pháp tắc Tiên Giới rõ ràng và mạnh mẽ hơn nhiều so với phàm giới, nhưng chúng lại không hề tĩnh lặng. Chúng vận hành, giao thoa, thậm chí va chạm vào nhau, tạo ra những dao động nhỏ mà chỉ những cường giả như hắn mới có thể nhận ra. Không khí tràn ngập Tiên Linh Chi Khí dồi dào đến mức có thể ngưng tụ thành sương mù, nhưng ẩn sâu trong đó là những luồng ý chí mạnh mẽ, kiêu ngạo, thậm chí là thù địch. Tiên Giới không phải là thiên đường, mà là một chiến trường vô hình.
Lâm Phàm mở mắt, ánh mắt sâu thẳm quét qua vùng đất hoang sơ nơi hắn đặt chân đến. Xa xa, có những ánh sáng thần bí bốc lên từ các đỉnh núi, thỉnh thoảng có những bóng dáng khổng lồ lướt qua bầu trời, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại một vệt mờ ảo. Đó là những sinh vật Tiên Giới, hoặc có lẽ là các cường giả Tiên Nhân. Chúng mang theo khí tức mạnh mẽ hơn bất kỳ Chí Tôn phàm giới nào hắn từng gặp, khiến hắn hiểu rằng, mọi kinh nghiệm và sức mạnh ở phàm giới, dù đã giúp hắn thống nhất tiểu lục địa và trở thành Chí Tôn, ở Tiên Giới này, có lẽ chỉ là khởi đầu.
“Hệ thống, phân tích môi trường xung quanh,” Lâm Phàm thầm ra lệnh. Dòng dữ liệu quen thuộc hiện lên trong tâm trí hắn.
“
Phân Tích Thành Công:
Môi Trường: Tiên Giới Hạ Vực. Tiên Linh Chi Khí nồng độ cực cao. Pháp tắc Tiên Đạo hoàn chỉnh, nhưng chịu ảnh hưởng bởi nhiều Tiên Đạo khác nhau.
Nguy Hiểm Tiềm Tàng: Cao. Khu vực này là biên giới giữa các Tiên Môn nhỏ và vùng đất hoang dã. Sinh vật Tiên Cấp đa dạng, có Tiên Thú mạnh mẽ.
Cường Giả Đã Phát Hiện: Một Tiên Nhân tầng thứ nhất (phạm vi 100 dặm), hai Tiên Nhân tầng thứ hai (phạm vi 500 dặm). Khí tức của các Tiên Vương, Tiên Tôn chưa thể xác định rõ, nhưng có dấu hiệu hiện diện ở các Tiên Vực cao hơn.
Tài Nguyên: Phong phú Tiên Linh Thảo, Tiên Khoáng, nhưng đều có chủ hoặc nằm trong vùng nguy hiểm.
”
Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Ngay cả Tiên Giới Hạ Vực cũng đã phức tạp và nguy hiểm đến vậy. Hệ thống nhắc nhở về “Tiên Đạo khác nhau” càng khẳng định suy đoán của hắn. Tiên Giới không phải một thể thống nhất, mà là nơi của sự cạnh tranh khốc liệt giữa các thế lực, các Tiên Môn, và đỉnh cao là các Tiên Vương, Tiên Tôn – những kẻ đã đạt đến đỉnh phong của Tiên Đạo, nắm giữ quyền sinh sát trong tay.
Hắn nhớ lại những truyền thuyết ở phàm giới về Tiên Giới, luôn được miêu tả như một nơi chỉ có ánh sáng và sự vĩnh cửu. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Có lẽ, những truyền thuyết đó chỉ là bức màn che phủ cho một hiện thực tàn khốc, hoặc chỉ là những ảo tưởng của những kẻ chưa bao giờ đặt chân đến đây. Sức mạnh càng cao, tranh đoạt càng lớn. Tiên Giới cũng không ngoại lệ.
“Tiên Giới này không phải là nơi để ẩn mình tu luyện,” Lâm Phàm lẩm bẩm. “Nó là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, nơi chỉ có kẻ mạnh mới có thể tồn tại và vươn lên.”
Hắn bắt đầu di chuyển, cẩn trọng từng bước. Khí tức của hắn đã được che giấu đến mức tối đa, nhưng ở một thế giới mà cường giả có thể dễ dàng cảm nhận được sự khác biệt giữa các cấp độ tu luyện, việc che giấu hoàn toàn là điều không thể. Hắn cần phải tìm hiểu luật chơi của thế giới này, tìm một chỗ đứng, và quan trọng nhất, tiếp tục sứ mệnh thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo.
Bất chợt, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía chân trời, kèm theo những luồng Tiên Linh Chi Khí hỗn loạn bùng nổ. Lâm Phàm lập tức ẩn mình vào một khe núi đá, quan sát. Từ xa, hai luồng sáng rực rỡ đang giao chiến kịch liệt. Một bên là một nam tử vận áo bào xanh, tay cầm một thanh trường kiếm phát ra ánh sáng băng hàn. Bên kia là một nữ tử váy đỏ rực, xung quanh nàng là những ngọn lửa Tiên Hỏa cuồn cuộn. Cả hai đều là Tiên Nhân, và sức mạnh của họ đã vượt xa những cường giả phàm giới mà Lâm Phàm từng biết.
“Là tranh đoạt Tiên Linh Thảo,” hệ thống đột ngột thông báo. “Nam tử áo xanh đang cố gắng đoạt lấy một gốc Tiên Linh Thảo ngàn năm, nhưng nữ tử áo đỏ cũng nhắm vào nó.”
Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Kiếm khí và hỏa diễm va chạm, xé toạc không gian, tạo ra những vết nứt nhỏ trong hư không. Lâm Phàm dễ dàng nhận ra sự tàn khốc trong mỗi đòn đánh. Không có khoan nhượng, không có nhượng bộ. Mục tiêu duy nhất là tiêu diệt đối thủ để đoạt lấy tài nguyên. Đây chính là Tiên Giới mà hắn đang đặt chân đến.
Nam tử áo xanh bị thương nặng hơn, máu Tiên Nhân nhuộm đỏ cả vạt áo. Nhưng hắn vẫn kiên cường chiến đấu, ánh mắt đầy sự liều lĩnh. Nữ tử áo đỏ, dù chiếm ưu thế, cũng không dám khinh suất. Một lúc sau, nam tử áo xanh sử dụng một loại Tiên Pháp bùng nổ, tạo ra một vết nứt không gian nhỏ rồi chui vào đó, biến mất. Nữ tử áo đỏ không đuổi theo, chỉ hừ lạnh một tiếng, sau đó thu lấy gốc Tiên Linh Thảo và nhanh chóng rời đi.
Lâm Phàm trầm ngâm. Cuộc chiến nhỏ bé này là một minh chứng rõ ràng cho bức tranh tổng thể của Tiên Giới. Tài nguyên khan hiếm, dù có dồi dào Tiên Linh Chi Khí. Các Tiên Môn lớn sẽ kiểm soát những khu vực giàu tài nguyên nhất, trong khi những Tiên Nhân nhỏ bé hơn phải tranh giành từng gốc Tiên Thảo, từng viên Tiên Khoáng ở những vùng biên giới nguy hiểm. Và Tiên Vương, Tiên Tôn, những kẻ đứng trên đỉnh cao, họ sẽ tranh giành những thứ gì? Có lẽ là cả những mảnh Tiên Vực, những Tiên Đạo Pháp Tắc, hoặc thậm chí là những bí mật cổ xưa của vũ trụ.
Hắn cũng nhận ra một điểm quan trọng. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn sẽ là một lợi thế không thể so sánh được ở Tiên Giới. Trong khi người khác phải tranh giành tài nguyên, hắn có thể tìm kiếm những loại Tiên Thảo, Tiên Khoáng tưởng chừng vô dụng và “tiến hóa” chúng thành những vật phẩm quý giá. Trong khi người khác cần thời gian dài để lĩnh ngộ Tiên Pháp, hắn có thể “phân tích” và “tiến hóa” chúng để đạt được sức mạnh tối thượng trong thời gian ngắn nhất.
Sứ mệnh của hắn không chỉ là thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn là đối mặt với mối đe dọa vũ trụ từ Hư Vô Thôn Phệ Giả. Để làm được điều đó, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn bất kỳ Tiên Vương, Tiên Tôn nào. Hắn không có thời gian để lãng phí. Tiên Giới này, dù không phải thiên đường, nhưng lại là một lò luyện tôi luyện ý chí và sức mạnh tuyệt vời.
Một tia sáng lóe lên trong mắt Lâm Phàm. Hắn sẽ không né tránh. Hắn sẽ đối mặt với sự cạnh tranh khốc liệt này, vượt qua nó, và vươn lên đỉnh cao. Hắn sẽ biến Tiên Giới này thành bàn đạp để hoàn thành sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, để kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy rẫy chông gai và nguy hiểm, nhưng Lâm Phàm đã sẵn sàng. Hắn là mảnh linh hồn Thiên Đạo, và hắn mang trong mình ý chí của vũ trụ.
Hắn rời khỏi khe núi, bắt đầu hành trình khám phá Tiên Giới, mang theo sự cẩn trọng của một thợ săn và sự quyết tâm của một vị vua. Mục tiêu đầu tiên là tìm một Tiên Môn phù hợp để gia nhập, hoặc ít nhất là tìm một nơi an toàn để tìm hiểu thêm về thế giới này và chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Cuộc phiêu lưu ở Tiên Giới, một thế giới của Tiên Vương và Tiên Tôn, chính thức bắt đầu.