Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 312
Lâm Phàm đặt chân lên Tiên Giới, cảm giác đầu tiên là một luồng tiên linh chi khí tinh khiết đến mức nghẹt thở tràn ngập tứ chi bách hải. Không gian ở đây rộng lớn hơn, hùng vĩ hơn bất kỳ thế giới nào hắn từng biết. Những đỉnh núi cao vút chạm mây, ẩn hiện trong sương mù tiên khí, những dòng sông tiên chảy lững lờ mang theo ánh sáng lung linh, và những thành trì cổ kính lơ lửng giữa không trung, được xây dựng từ ngọc thạch và vàng ròng, lấp lánh dưới ánh sáng của một vầng thái dương vĩnh cửu.
Hắn hít thở sâu, cảm nhận từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể đang được gột rửa và thăng hoa. Đây chính là Tiên Giới, cõi hằng cửu mà vô số cường giả ở hạ giới mơ ước, nơi mà pháp tắc mạnh mẽ đến mức một cái hít thở cũng đủ khiến người phàm thoát thai hoán cốt.
Nhưng sự choáng ngợp chỉ tồn tại trong chốc lát. Ngay khi Lâm Phàm vừa ổn định, một làn sóng thần thức khổng lồ quét qua. Không phải là sự chào đón, mà là một sự dò xét trần trụi, mang theo sự ngạo mạn và coi thường. Hắn biết, mình đang bị coi là một kẻ mới thăng cấp, một “Tân Tiên” từ hạ giới.
Hắn ẩn mình trong một khu rừng tiên cổ thụ, nơi những cây đại thụ vươn cao đến tận trời, tán lá rậm rạp che phủ cả vầng dương. Từ đây, hắn có thể quan sát một phần của Tiên Giới mà không bị quá nhiều sự chú ý. Điều đầu tiên hắn nhận thấy là sự phân cấp rõ ràng. Những luồng khí tức cường đại không thể đếm xuể, mỗi luồng đều đại diện cho một Tiên Nhân, Tiên Tôn hay thậm chí là Tiên Vương. Họ sống trong những cung điện lộng lẫy, được bao bọc bởi trận pháp phức tạp, tỏa ra uy áp khủng khiếp.
Tuy nhiên, bên cạnh những luồng khí tức hùng mạnh đó, Lâm Phàm cũng cảm nhận được vô số luồng khí tức yếu ớt hơn, ẩn mình trong những khu vực kém tiên linh chi khí hơn, hoặc thậm chí là trong những thành phố trần tục hơn, nơi những Tiên Nhân cấp thấp sinh sống. Họ sống trong sự sợ hãi, lo lắng, dường như luôn phải cảnh giác với điều gì đó.
Vài ngày sau, Lâm Phàm quyết định rời khỏi khu rừng, di chuyển đến một thành phố tương đối gần để thu thập thông tin. Hắn thu liễm khí tức của mình, trông không khác gì một Tiên Nhân cấp thấp vừa mới thăng cấp. Thành phố này mang tên “Vạn Tượng Thành”, một trung tâm giao thương sầm uất, nơi hội tụ đủ loại Tiên Nhân từ khắp các vùng. Tiên linh chi khí ở đây cũng đậm đặc hơn nhiều so với hạ giới, nhưng không thể so sánh với những khu vực trung tâm do các Tiên Vương cai quản.
Khi bước vào Vạn Tượng Thành, Lâm Phàm cảm nhận rõ sự căng thẳng trong không khí. Tiên Nhân qua lại tấp nập, nhưng ai nấy đều giữ khoảng cách, ánh mắt cảnh giác. Tại một quán trà tiên, hắn ngồi xuống, gọi một chén tiên trà và lắng nghe những câu chuyện phiếm từ những Tiên Nhân xung quanh.
“Ngươi nghe gì chưa? Tiên Vương Thanh Vân lại vừa thôn tính thêm ba tòa Tiên Sơn của Tiên Tôn Hắc Sa rồi đó!” một Tiên Nhân râu bạc thì thầm, vẻ mặt đầy lo lắng.
Tiên Nhân đối diện nhấp một ngụm trà, thở dài: “Chuyện thường như cơm bữa. Vùng biên giới này vốn là nơi tranh giành khốc liệt. Tiên Vương Thanh Vân muốn mở rộng lãnh thổ, Tiên Tôn Hắc Sa lại yếu thế hơn, đành phải chịu thua thôi.”
“Ta nghe nói, Tiên Vương Thanh Vân còn muốn thu nạp con gái của Tiên Tôn Hắc Sa làm tiểu thiếp. Nếu không đồng ý, sợ rằng toàn bộ Tiên Tôn Hắc Sa Môn sẽ bị diệt vong.”
“Haizz, Tiên Giới này đâu phải là thiên đường. Mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé. Chúng ta những kẻ Tiên Nhân cấp thấp, chỉ mong giữ được mạng mà sống qua ngày là may lắm rồi.”
Lâm Phàm lặng lẽ lắng nghe. Những câu chuyện này xác nhận điều hắn đã cảm nhận. Tiên Giới không phải là một cõi yên bình, mà là một chiến trường khốc liệt hơn cả hạ giới. Ở đây, sức mạnh tuyệt đối quyết định tất cả. Các Tiên Vương, Tiên Tôn không chỉ tu luyện, mà còn không ngừng tranh giành lãnh thổ, tài nguyên, thậm chí là nô dịch các Tiên Nhân yếu hơn để củng cố địa vị của mình.
Và hơn cả, hắn nhận ra sự thiếu vắng của một trật tự chung, một “Thiên Đạo” thực sự. Ở hạ giới, mặc dù có cạnh tranh, nhưng vẫn có những giới hạn, những quy tắc vô hình do Thiên Đạo duy trì. Nhưng ở Tiên Giới này, mọi thứ dường như bị bóp méo. Pháp tắc vẫn tồn tại, nhưng chúng bị các cường giả thao túng, bị lợi dụng để phục vụ mục đích cá nhân. Điều này khiến Tiên Giới tràn ngập sự hỗn loạn, bạo lực và sự bất công.
Hắn cũng nghe được những câu chuyện về các “Tiên Giới vỡ”, những mảnh không gian đã từng là một phần của Tiên Giới nhưng đã bị hủy diệt trong các cuộc chiến tranh giành quyền lực hoặc do một số tai biến không rõ nguyên nhân. Những Tiên Giới vỡ này trở thành nơi ẩn náu của các Tiên Nhân tà đạo, hoặc là những khu vực nguy hiểm đầy rẫy cơ duyên và tử vong.
Những thông tin này khiến Lâm Phàm suy nghĩ sâu sắc. Nếu Tiên Giới vốn đã hỗn loạn như vậy, thì việc tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo ở đây sẽ khó khăn gấp bội. Chúng có thể đã bị các Tiên Vương, Tiên Tôn hấp thu để củng cố sức mạnh, hoặc bị phong ấn trong những cấm địa mà người thường không thể tiếp cận.
Hắn cũng không thể tùy tiện bộc lộ sức mạnh của mình. Với tư cách là một Tân Tiên, nếu hắn thể hiện quá nhiều, hắn sẽ trở thành mục tiêu của những kẻ săn lùng Tiên Nguyên, hoặc bị các thế lực lớn ép buộc gia nhập, trở thành quân cờ trong những cuộc chiến không hồi kết. Hắn cần phải cẩn trọng, từng bước một, vừa tu luyện vừa thu thập thông tin, cho đến khi đủ mạnh để tự bảo vệ mình và thực hiện sứ mệnh của Thiên Đạo.
Rời khỏi quán trà, Lâm Phàm dạo bước qua các con phố của Vạn Tượng Thành. Hắn thấy những cửa hàng buôn bán tiên đan, tiên khí, tiên phù, tiên linh thảo… đủ loại bảo vật mà ở hạ giới chỉ có trong truyền thuyết. Hắn cũng thấy những Tiên Nhân đang rao bán công pháp, thần thông, hoặc tìm kiếm đồng đội để thám hiểm bí cảnh. Mọi thứ đều xoay quanh “lợi ích” và “sức mạnh”.
Ánh mắt hắn dừng lại ở một quầy hàng cũ kỹ, bày bán những món đồ cổ xưa, đã nhuốm màu thời gian. Trong số đó có một khối đá màu xám tro, không có chút tiên linh chi khí nào, trông vô cùng bình thường. Nhưng bằng trực giác của một mảnh linh hồn Thiên Đạo, Lâm Phàm cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, tuy vô cùng yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn. Đó là một mảnh vỡ Thiên Đạo, bị phong ấn hoặc bị suy yếu đến mức cực độ.
Hắn tiến lại gần, ra vẻ tò mò: “Lão bản, khối đá này là gì vậy?”
Lão Tiên Nhân chủ quầy lười biếng liếc nhìn: “À, đó là một khối ‘Phế Thạch Vô Danh’ thôi. Ta nhặt được ở một Tiên Giới vỡ nào đó, chẳng có tác dụng gì, chỉ để trang trí cho có. Ngươi thích thì ta bán rẻ cho, mười hạ phẩm tiên tinh.”
Mười hạ phẩm tiên tinh là một số tiền nhỏ đối với Lâm Phàm, nhưng đối với một Tân Tiên như hắn, đó cũng không phải là ít. Hắn không hề chần chừ, lấy ra tiên tinh giao cho lão chủ quầy. Lão ta ngạc nhiên nhìn hắn, dường như không ngờ lại có người mua một khối phế thạch như vậy. “Tân Tiên quả nhiên là kẻ ngốc nghếch,” lão ta lẩm bẩm, nhưng vẫn vui vẻ nhận tiên tinh.
Cầm khối Phế Thạch Vô Danh trong tay, Lâm Phàm cảm nhận rõ ràng hơn luồng năng lượng yếu ớt bên trong. Hắn rời khỏi Vạn Tượng Thành, tìm một nơi hoang vắng để nghiên cứu. Khi kích hoạt khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí hắn.
“Đinh! Phát hiện ‘Mảnh Vỡ Pháp Tắc Thiên Đạo Cổ Xưa’ bị suy yếu nghiêm trọng. Có thể tiến hóa thành ‘Mảnh Vỡ Linh Hồn Thiên Đạo Cấp Thấp’.”
Lâm Phàm khẽ mỉm cười. Mảnh vỡ Thiên Đạo đầu tiên ở Tiên Giới đã nằm trong tay hắn. Điều này chứng tỏ suy đoán của hắn là đúng. Các mảnh vỡ Thiên Đạo vẫn tồn tại, nhưng chúng bị ẩn giấu, bị suy yếu hoặc bị các cường giả phong ấn. Hành trình của hắn ở Tiên Giới sẽ là một cuộc săn lùng đầy thử thách, đối đầu với những cường giả đáng sợ và khám phá những bí mật cổ xưa.
Hắn bắt đầu quá trình “tiến hóa” khối Phế Thạch Vô Danh. Luồng tiên linh chi khí xung quanh nhanh chóng bị hấp thu, chảy vào khối đá, sau đó lại truyền vào cơ thể Lâm Phàm. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp, quen thuộc, từ từ hòa tan vào linh hồn mình. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy vẫn còn mờ nhạt, nhưng một cảm giác cấp bách, một sứ mệnh thiêng liêng lại càng trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí hắn.
Tiên Giới hỗn loạn, nhưng cũng là nơi để hắn trưởng thành, để hắn từng bước thu thập lại sức mạnh của Thiên Đạo. Đây không phải là điểm cuối của hành trình, mà chỉ là một khởi đầu mới, một thử thách lớn hơn, nơi mà hắn sẽ phải chứng minh giá trị của mình, không chỉ là một cường giả, mà còn là người kế thừa ý chí của Thiên Đạo.
Lâm Phàm đứng dậy, ánh mắt kiên định. Tiên Giới này sẽ không thể giam cầm bước chân của hắn. Hắn sẽ vượt qua mọi chông gai, đối đầu với mọi cường địch, để rồi cuối cùng, tái tạo lại trật tự cho vũ trụ, và trở thành một Thiên Đạo hoàn mỹ, không thể bị hủy diệt.