Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 313
Lâm Phàm cảm thấy toàn thân như được tắm trong dòng suối mát lạnh của sinh mệnh, từng tế bào reo vang mừng rỡ. Ánh sáng chói lòa dần tan biến, để lộ ra một thế giới hoàn toàn khác biệt so với phàm trần hay thậm chí là Tiên Giới mà hắn từng tưởng tượng. Đây là Tiên Giới, nơi từng hạt bụi cũng lấp lánh tiên quang, nơi những ngọn núi cao vút chạm tới mây trời, không khí tràn ngập Tiên Linh Chi Khí nồng đậm đến mức có thể hóa lỏng thành sương mù.
Từng thân cây cổ thụ cao vút ngàn trượng, thân cây to lớn cần hàng trăm người ôm mới xuể, lá cây tỏa ra ánh sáng rực rỡ, mang theo sinh khí nồng đậm. Những dòng suối chảy róc rách không phải là nước bình thường, mà là Tiên Tuyền, mỗi giọt nước đều chứa đựng năng lượng tinh khiết, có thể tẩy rửa phàm trần. Trên trời, những hòn đảo lơ lửng trôi nổi, được nối với nhau bằng những cầu vồng ngũ sắc, trên đó là những cung điện nguy nga, tráng lệ, ẩn hiện trong tiên khí mờ ảo. Cảnh tượng này hùng vĩ và tráng lệ hơn bất kỳ bức tranh thủy mặc nào mà hắn từng thấy, vượt xa mọi giới hạn của trí tưởng tượng phàm nhân.
“Đây chính là Tiên Giới sao?” Lâm Phàm thốt lên, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác kinh ngạc và phấn khích. Sức mạnh trong cơ thể hắn dường như cũng được Tiên Linh Chi Khí nơi đây nuôi dưỡng, trở nên tinh thuần và mạnh mẽ hơn gấp bội. Hắn cảm thấy mình đã đột phá cảnh giới Tiên Đế thành công, nhưng rõ ràng, Tiên Giới này còn ẩn chứa vô vàn bí ẩn và cường giả mà hắn chưa từng biết đến.
Tuy nhiên, cảm giác choáng ngợp không kéo dài lâu. Một luồng linh thức mạnh mẽ quét qua Lâm Phàm, mang theo sự dò xét và cả một chút khinh thường. Hắn nhíu mày, theo bản năng kích hoạt Thiên Đạo Linh Hồn, che giấu khí tức của mình một cách hoàn hảo. Đúng lúc đó, ba đạo nhân ảnh từ trên một hòn đảo lơ lửng phía xa bay tới, đáp xuống cách hắn không xa.
Họ là ba nam nhân, tuổi tác nhìn qua không quá ba mươi, nhưng khí tức trên người lại mạnh mẽ kinh người, mỗi người đều đã đạt tới cảnh giới Tiên Vương sơ kỳ. Trên người họ mặc những bộ tiên bào lộng lẫy, thêu hình mây lành và linh thú, tỏa ra khí chất cao ngạo. Người đi đầu, với mái tóc bạch kim và đôi mắt sắc lạnh, liếc nhìn Lâm Phàm từ đầu đến chân, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
“Hừ, lại là một Tân Tiên từ hạ giới phi thăng lên sao?” Nam nhân tóc bạch kim khẽ hừ lạnh, giọng điệu đầy vẻ coi thường. “Xem ra Tiên Giới ngày càng loạn rồi, những kẻ phàm phu tục tử cũng có thể đặt chân đến đây.”
Hai người còn lại cười khẩy, ánh mắt không che giấu sự chế giễu. “Đúng vậy, Lạc sư huynh. Nhìn hắn xem, khí tức còn non nớt như vậy, chắc chắn là vừa mới độ kiếp thành công. Chẳng biết dựa vào vận may gì mà có thể phi thăng.”
“Mấy kẻ từ hạ giới lên lúc nào cũng vậy, nghĩ rằng Tiên Giới là thiên đường. Chắc chưa biết đến quy tắc khắc nghiệt nơi đây đâu.”
Lâm Phàm im lặng quan sát, trong lòng đã hiểu rõ. Tiên Giới này không phải là nơi yên bình như hắn tưởng. Sự cạnh tranh và phân cấp ở đây còn gay gắt hơn bất kỳ thế giới nào hắn từng đi qua. Hắn kích hoạt hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật”, quét qua ba người trước mặt. Thông tin hiện ra trong đầu hắn:
Tên: Lạc Thiên Vũ
Cảnh giới: Tiên Vương Sơ Kỳ
Công pháp: Thanh Vũ Kiếm Quyết (Thiên Cấp Hạ Phẩm)
Tiên khí: Thanh Vũ Kiếm (Trung Phẩm Tiên Khí)
Điểm yếu: Kiếm ý không thuần, quá dựa vào tốc độ, phòng ngự yếu kém.
Tên: Trần Mẫn
Cảnh giới: Tiên Vương Sơ Kỳ
Công pháp: Huyền Thiên Quyền Pháp (Địa Cấp Thượng Phẩm, đã tiến hóa)
Tiên khí: Huyền Thiên Phù Ấn (Hạ Phẩm Tiên Khí)
Điểm yếu: Linh lực không ổn định, dễ bị dao động tâm lý.
Tên: Lý Phong
Cảnh giới: Tiên Vương Sơ Kỳ
Công pháp: Phong Ảnh Thân Pháp (Thiên Cấp Hạ Phẩm)
Tiên khí: Ảnh Đao (Trung Phẩm Tiên Khí)
Điểm yếu: Thân pháp tuy nhanh nhưng thiếu sức bật, không thích hợp cho chiến đấu kéo dài.
Lâm Phàm hơi nhếch mép. Ba Tiên Vương sơ kỳ, tuy mạnh ở hạ giới nhưng ở Tiên Giới này chỉ là tầng lớp trung bình. Hơn nữa, những điểm yếu của họ đều bị hệ thống phơi bày rõ ràng. Dù vậy, hắn không muốn gây sự ngay lập tức ở một nơi xa lạ.
“Các vị có việc gì sao?” Lâm Phàm bình tĩnh hỏi, giọng nói không chút sợ hãi hay tự ti.
Thái độ của Lâm Phàm khiến Lạc Thiên Vũ và đồng bọn hơi bất ngờ. Một Tân Tiên mới lên mà lại dám ngông cuồng như vậy? Lạc Thiên Vũ cười khẩy: “Không có việc gì? Ha, vậy mà ngươi còn dám hỏi? Tân Tiên vừa phi thăng, trên người chắc hẳn có không ít bảo vật dùng để độ kiếp hoặc những món đồ quý hiếm từ hạ giới mà Tiên Giới không có. Giao ra đây, chúng ta có thể bảo đảm ngươi sẽ bình an ở khu vực này, không bị kẻ khác nhòm ngó.”
Đây rõ ràng là một màn trấn lột trắng trợn. Lâm Phàm thở dài. Hắn biết Tiên Giới sẽ khắc nghiệt, nhưng không ngờ ngay vừa đặt chân đến đã gặp phải chuyện này. “Nếu ta không giao?”
Sắc mặt Lạc Thiên Vũ lập tức chìm xuống, sát khí bùng nổ. “Không giao? Vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí. Kẻ không biết điều ở Tiên Giới này, kết cục chỉ có một!”
Hắn vừa dứt lời, Trần Mẫn và Lý Phong đã đồng loạt ra tay. Trần Mẫn vung quyền, Huyền Thiên Quyền Pháp biến hóa thành một cái bóng quyền khổng lồ, mang theo sức mạnh kinh người đánh thẳng vào Lâm Phàm. Lý Phong thì biến mất trong chớp mắt, thân pháp nhanh như điện, Ảnh Đao hóa thành vô số tàn ảnh, chém tới từ các hướng khác nhau, phong tỏa mọi đường lui của Lâm Phàm.
Lâm Phàm không hề hoảng sợ. Khí tức của hắn đột nhiên bùng nổ, không còn che giấu. Cảnh giới Tiên Đế đỉnh phong của hắn bộc lộ ra, khiến ba người kia giật mình. “Tiên Đế đỉnh phong? Sao có thể? Hắn mới phi thăng mà!” Lạc Thiên Vũ kinh hãi thốt lên.
Trong nháy mắt, Lâm Phàm đã né tránh đòn đánh của Trần Mẫn. Với tốc độ nhanh hơn Lý Phong một bậc, hắn dễ dàng tránh được những nhát chém từ Ảnh Đao. Đồng thời, hắn vận dụng Thiên Đạo Pháp Tắc, một luồng không gian pháp tắc bao trùm lấy Lý Phong, khiến thân pháp nhanh nhẹn của y đột nhiên chậm lại một nhịp.
“Điểm yếu của ngươi là tốc độ không có sức bật.” Lâm Phàm lạnh lùng nói. Hắn vung tay, một luồng linh lực tinh thuần như nước lũ tuôn ra, hóa thành một đạo chưởng ấn đơn giản nhưng mạnh mẽ, đánh thẳng vào ngực Lý Phong. Lý Phong không kịp phản ứng, bị đánh bay ngược ra xa, máu tươi phun ra, ngã xuống đất.
Lâm Phàm không dừng lại. Hắn quay sang Trần Mẫn, người đang sử dụng Huyền Thiên Quyền Pháp một cách hỗn loạn vì quá bất ngờ. “Linh lực không ổn định, dễ bị dao động tâm lý.”
Một luồng thần niệm mạnh mẽ từ Lâm Phàm trực tiếp đánh thẳng vào ý thức của Trần Mẫn. Trần Mẫn đột nhiên ôm đầu rên rỉ, linh lực trong cơ thể trở nên hỗn loạn, Huyền Thiên Quyền Pháp tan rã. Lâm Phàm chỉ cần một quyền nhẹ nhàng, đánh trúng đan điền của Trần Mẫn, phế đi phần lớn tu vi của y.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chỉ trong vài hơi thở, hai Tiên Vương sơ kỳ đã bị Lâm Phàm đánh bại một cách dễ dàng. Lạc Thiên Vũ đứng sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn không thể tin vào mắt mình. Một Tân Tiên mới lên, lại có thể mạnh đến mức này? Cảnh giới Tiên Đế đỉnh phong, nhưng sức chiến đấu lại vượt xa Tiên Vương bình thường, thậm chí là những Tiên Vương trung kỳ.
Lạc Thiên Vũ rút Thanh Vũ Kiếm ra, kiếm quang lấp lánh, nhưng tay hắn run rẩy. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình từ Lâm Phàm, một thứ áp lực không đến từ cảnh giới, mà đến từ một bản chất cao hơn, khiến linh hồn hắn phải run sợ.
“Điểm yếu của ngươi là kiếm ý không thuần, quá dựa vào tốc độ, phòng ngự yếu kém.” Lâm Phàm bước từng bước về phía Lạc Thiên Vũ, mỗi bước đi đều như giẫm lên trái tim hắn. “Ngươi nghĩ ta sẽ cho ngươi cơ hội ra tay sao?”
Trước khi Lạc Thiên Vũ kịp phản ứng, Lâm Phàm đã xuất hiện trước mặt hắn như một bóng ma. Một ngón tay của Lâm Phàm điểm nhẹ vào trán Lạc Thiên Vũ. Lạc Thiên Vũ cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp tràn vào đầu, phong bế toàn bộ linh lực và thần niệm của hắn. Hắn không chết, nhưng đã trở thành một phế nhân.
Lâm Phàm thu tay lại, nhìn ba kẻ vừa bị hắn đánh bại, trong lòng không chút gợn sóng. “Đây là bài học đầu tiên cho các ngươi ở Tiên Giới.” Hắn không giết người, nhưng trừng phạt bọn họ để cảnh cáo những kẻ khác. Hắn không phải kẻ hiếu chiến, nhưng cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt.
Hắn liếc nhìn Lạc Thiên Vũ đã ngã quỵ, ánh mắt chuyển sang Thanh Vũ Kiếm đang nằm trên mặt đất. Hệ thống lại hiện lên thông tin. “Thanh Vũ Kiếm, Trung Phẩm Tiên Khí. Có thể tiến hóa thành Thượng Phẩm Tiên Khí bằng cách dung hợp 5000 đơn vị Tiên Linh Thạch và một viên Thanh Long Tinh Thạch.”
Lâm Phàm khẽ gật đầu, đưa tay nhặt Thanh Vũ Kiếm lên. Hắn không cần nó, nhưng có thể dùng nó làm vật trao đổi hoặc nghiên cứu. Hắn cũng quét qua Huyền Thiên Phù Ấn và Ảnh Đao, thu thập thông tin về chúng. Sau đó, hắn không thèm nhìn ba Tiên Vương kia nữa, quay lưng bước đi, hòa vào tiên khí mờ ảo của Tiên Giới.
Trong lòng Lâm Phàm, hắn biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Tiên Giới mênh mông, ẩn chứa vô số bí mật và cường giả. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn nữa, không chỉ để sinh tồn mà còn để hoàn thành sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn còn mơ hồ, nhưng áp lực từ sứ mệnh đó đã bắt đầu đè nặng lên vai hắn.
“Tiên Giới… quả nhiên không phải là thiên đường.” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Nhưng nó sẽ là nơi ta vươn lên, tìm lại những mảnh vỡ của Thiên Đạo, và đối mặt với định mệnh của mình.”