Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 314
Một luồng năng lượng khổng lồ, thuần khiết và mãnh liệt tựa như thác lũ vĩ đại đổ ập, bao bọc lấy Lâm Phàm. Hắn cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, linh hồn được gột rửa, tạp chất trong huyết nhục bị tẩy trừ triệt để. Xung quanh hắn, không gian vặn vẹo, những ánh sáng chói lòa tựa như hàng vạn vì sao đồng loạt bùng nổ, sau đó dịu dần, để lộ ra một cảnh tượng hùng vĩ đến ngạt thở.
Lâm Phàm mở mắt. Trước mắt hắn là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Bầu trời không phải màu xanh lam quen thuộc mà là một dải lụa ngũ sắc lấp lánh, thỉnh thoảng có những luồng sáng cầu vồng xẹt qua, để lại những vệt sáng huyền ảo. Những ngọn núi không chỉ cao ngất trời mà còn lơ lửng giữa không trung, được bao phủ bởi mây mù và Tiên Linh Chi Khí nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Cây cối cao lớn đến kinh người, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, mỗi chiếc lá đều tựa như được điêu khắc từ ngọc bích.
Hít một hơi thật sâu, Lâm Phàm cảm nhận Tiên Linh Chi Khí tràn ngập phổi, thấm vào từng tế bào, khiến linh hồn hắn rung động hưng phấn. Sự tinh khiết và nồng độ của Tiên Linh Chi Khí ở đây vượt xa bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến ở hạ giới, gấp hàng vạn lần. Đây chính là Tiên Giới, thế giới mà vô số cường giả mơ ước được đặt chân tới!
Tuy nhiên, sự hưng phấn nhanh chóng bị thay thế bằng một cảm giác áp lực vô hình. Nơi hắn đứng là một quảng trường đá cổ kính, rộng lớn đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối, được bao quanh bởi những kiến trúc tráng lệ, uy nghi như những cung điện của thần linh. Nhiều Tiên Nhân khác cũng đang xuất hiện rải rác trên quảng trường, họ đều là những Tân Tiên vừa phi thăng như hắn. Nhưng khác với sự kinh ngạc và phấn khích của Lâm Phàm, hầu hết những Tân Tiên kia đều lộ vẻ mệt mỏi, thậm chí là hoảng sợ. Ánh mắt họ nhìn xung quanh đầy cảnh giác, như thể đang ở trong một khu rừng rậm đầy nguy hiểm.
Một nhóm Tiên Nhân mặc giáp trụ sáng bóng, với khí tức mạnh mẽ hơn hẳn những Tân Tiên, đang đứng ở trung tâm quảng trường. Họ có vẻ ngoài cao ngạo, ánh mắt lướt qua những kẻ mới đến đầy vẻ khinh thường, tựa như đang nhìn những con kiến bò lên từ một cái hố bẩn thỉu. Một người trong số đó, một nam nhân trung niên với bộ râu dài và ánh mắt sắc lạnh, bước tới.
“Đám phế vật hạ giới! Lại thêm một lứa ngu xuẩn từ các tiểu thế giới lên đây tranh giành tài nguyên sao?” Hắn cất giọng lạnh lùng, âm thanh vang vọng khắp quảng trường, mang theo một áp lực vô hình khiến nhiều Tân Tiên phải run rẩy. “Nghe đây! Đây là Cổng Tiên Môn của Tinh Nguyệt Tiên Thành. Các ngươi có ba lựa chọn: một là gia nhập Tinh Nguyệt Tiên Môn, nộp mười vạn hạ phẩm Tiên Thạch làm phí nhập môn và chịu sự quản lý của chúng ta. Hai là tự mình rời đi, tìm kiếm cơ duyên ở những Tiên Thành khác, nhưng đừng trách nếu bị yêu thú nuốt chửng hoặc bị cướp sạch. Ba là… chết!”
Mười vạn hạ phẩm Tiên Thạch! Lâm Phàm thầm kinh hãi. Ở hạ giới, một viên linh thạch cao cấp đã là vô giá, huống chi là Tiên Thạch. Con số này đối với một Tân Tiên vừa phi thăng, chưa có bất kỳ tài sản nào, là một khoản tiền khổng lồ, gần như không thể có được. Rõ ràng, đây là một hình thức bóc lột trắng trợn.
Một số Tân Tiên lộ vẻ tuyệt vọng. Một nam tử trung niên, có vẻ là một tông chủ ở hạ giới, cắn răng bước tới. “Tiên gia, chúng ta vừa phi thăng, làm sao có thể có nhiều Tiên Thạch như vậy? Xin Tiên gia rộng lòng, cho chúng ta chút thời gian…”
Nam nhân râu dài cười khẩy. “Thời gian? Thời gian ở Tiên Giới là thứ quý giá nhất, ngươi nghĩ chúng ta sẽ lãng phí nó cho những kẻ vô dụng như các ngươi sao? Không có Tiên Thạch, vậy thì nộp bảo vật!” Hắn vẫy tay, một Tiên Nhân khác lập tức bước tới, lục soát người nam tử kia. Hắn nhanh chóng lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, đổ hết đồ vật bên trong ra. Vài món pháp bảo cấp cao ở hạ giới, vài viên linh đan quý giá, và một vài vật phẩm hiếm hoi khác. Tất cả đều bị Tiên Nhân kia cướp đi một cách không thương tiếc.
“Hừ, mấy thứ rác rưởi hạ giới này cũng dám đem ra dâng cho Tiên Giới sao?” Tiên Nhân kia khinh bỉ nói. “Thôi được, nể mặt ngươi cũng có chút thành ý, tạm tha cho ngươi một mạng. Cút đi!”
Nam tử trung niên kia mặt mày trắng bệch, không dám phản kháng, chỉ đành cúi đầu rời đi, ánh mắt đầy sự nhục nhã và uất hận. Cảnh tượng này khiến các Tân Tiên khác càng thêm sợ hãi, không khí trở nên nặng nề.
Lâm Phàm đứng yên lặng quan sát. Trong ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, Tiên Giới từng là một nơi tràn ngập sự hài hòa và trật tự, nơi các pháp tắc được duy trì bởi ý chí cao cả. Nhưng Tiên Giới trước mắt hắn lại đầy rẫy sự bóc lột, sự khinh miệt và cạnh tranh tàn khốc. Điều này càng khẳng định rằng sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã ảnh hưởng đến toàn bộ các giới, khiến trật tự bị phá vỡ.
Đột nhiên, ánh mắt của nam nhân râu dài quét qua Lâm Phàm. Hắn nhướng mày, có vẻ ngạc nhiên trước vẻ bình tĩnh của Lâm Phàm giữa sự hỗn loạn. “Ồ, còn có một con chuột nhắt gan dạ. Ngươi, Tân Tiên kia, có vẻ ngoài không tệ. Có nộp Tiên Thạch không?”
Lâm Phàm tiến lên một bước. “Ta không có Tiên Thạch, cũng không có ý định gia nhập Tinh Nguyệt Tiên Môn.” Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không thể lay chuyển.
Nam nhân râu dài trợn mắt. “Ngươi nói gì? Ngươi là Tân Tiên đầu tiên dám từ chối ta đấy! Ngươi nghĩ hạ giới của ngươi có thể dạy ngươi sự kiêu ngạo sao? Ngươi muốn chết?” Hắn giơ tay, một luồng Tiên Linh Chi Khí mạnh mẽ ngưng tụ trên lòng bàn tay, sẵn sàng giáng xuống Lâm Phàm.
Các Tân Tiên khác đều hít một hơi khí lạnh, cho rằng Lâm Phàm đã tự tìm đường chết. Một Tiên Nhân từ hạ giới, dù có mạnh đến đâu, cũng không thể chống lại một Tiên Nhân đã tu luyện lâu năm ở Tiên Giới.
Lâm Phàm vẫn bình tĩnh. Hắn không phản kháng, chỉ nhẹ nhàng vươn tay ra, lòng bàn tay hướng về phía nam nhân râu dài. Một luồng lực vô hình, tinh khiết hơn cả Tiên Linh Chi Khí, bắt đầu dao động quanh Lâm Phàm. Đó là sức mạnh của Thiên Đạo, thứ mà hắn đã bắt đầu dung hợp và “tiến hóa” từ khi còn ở hạ giới. Hắn không cần phải tấn công, chỉ cần để lộ ra một phần bản chất của mình.
Nam nhân râu dài cảm thấy một sự khó chịu lạ lùng. Luồng Tiên Linh Chi Khí hắn ngưng tụ bỗng trở nên trì trệ, thậm chí có dấu hiệu tan rã. Hắn cảm thấy như thể có một pháp tắc vô hình đang đè nén, phân tích và “sửa chữa” chính Tiên Linh Chi Khí của hắn. Đó là một cảm giác cực kỳ quỷ dị, như thể bản thân hắn đang bị một thực thể cao cấp hơn kiểm soát.
Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ròng trên trán nam nhân râu dài. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng bản năng mách bảo hắn rằng kẻ Tân Tiên trước mắt này không hề đơn giản. Hắn đã từng gặp qua nhiều Tiên Nhân mạnh mẽ, nhưng chưa ai có thể khiến hắn cảm thấy pháp tắc của mình bị lung lay như vậy. Hắn cảm nhận được một sự uy hiếp sâu sắc, vượt xa cảnh giới của mình.
Lâm Phàm nhẹ nhàng mỉm cười. “Ta không muốn gây sự, nhưng cũng không thích bị ức hiếp.”
Nam nhân râu dài hít sâu một hơi, rụt tay lại. Ánh mắt hắn nhìn Lâm Phàm đã thay đổi, từ khinh thường chuyển sang dè chừng, thậm chí là một chút sợ hãi. “Ngươi… Ngươi là ai?”
“Một Tân Tiên bình thường.” Lâm Phàm đáp. Hắn thu hồi lực lượng, cảm giác áp lực biến mất, Tiên Linh Chi Khí của nam nhân râu dài trở lại bình thường, nhưng hắn ta đã không còn dám hành động lỗ mãng nữa.
Các Tiên Nhân canh gác khác, những người đứng cạnh nam nhân râu dài, cũng đã nhận ra sự bất thường. Ánh mắt họ nhìn Lâm Phàm đầy sự kinh ngạc và nghi hoặc. Họ chưa từng thấy một Tân Tiên nào có thể khiến một Tiên Binh cấp cao như đội trưởng của họ phải chùn bước chỉ bằng khí thế.
Nam nhân râu dài hừ lạnh một tiếng, cố giữ chút thể diện cuối cùng. “Hừ, đã vậy thì cút đi! Đừng để ta gặp lại ngươi ở Tinh Nguyệt Tiên Thành, nếu không đừng trách ta không khách khí!”
Lâm Phàm không nói gì thêm, chỉ gật đầu nhẹ và quay người bước đi. Hắn không đi theo con đường chính dẫn vào Tiên Thành, mà lựa chọn hướng về phía những ngọn Tiên Sơn mờ ảo phía xa, nơi Tiên Linh Chi Khí càng thêm nồng đậm. Các Tân Tiên khác nhìn bóng lưng hắn dần khuất xa, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc phức tạp: kinh ngạc, ngưỡng mộ, và cả chút tiếc nuối vì không thể đi theo hắn.
Khi đã rời xa Cổng Tiên Môn, Lâm Phàm thở ra một hơi. Hắn đã không dùng đến sức mạnh thực sự của mình, chỉ là một chút năng lượng Thiên Đạo đã được hắn “tiến hóa” để gây nhiễu loạn pháp tắc của đối phương. Điều này đủ để khiến đối thủ dè chừng mà không làm lộ quá nhiều bí mật của hắn. Hắn biết, Tiên Giới này không giống như những gì hắn tưởng tượng. Nó không phải là thiên đường, mà là một chiến trường rộng lớn hơn, nơi các cường giả cạnh tranh khốc liệt để giành lấy tài nguyên và quyền lực.
“Tiên Giới… quả nhiên không hề dễ dàng.” Lâm Phàm lẩm bẩm. “Nhưng cũng chính vì vậy, nó mới là nơi thích hợp để ta trưởng thành.”
Ký ức Thiên Đạo trong hắn lại một lần nữa trỗi dậy, thúc giục hắn phải mạnh mẽ hơn, phải thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại để hoàn thành sứ mệnh tối thượng. Hắn nhìn lên bầu trời ngũ sắc, cảm nhận sự rộng lớn vô tận của Tiên Giới. Đây mới chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ phải vươn lên, vượt qua tất cả các Tiên Vương, Tiên Tôn, để khám phá những bí mật sâu xa nhất của vũ trụ, và cuối cùng, đối mặt với mối đe dọa Hư Vô đang chực chờ.
Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp, không phải công pháp của hạ giới, mà là công pháp đã được hệ thống “tiến hóa” đến cấp độ Tiên Giới. Từng hạt Tiên Linh Chi Khí trong không khí như bị một lực hút vô hình kéo về phía hắn, thẩm thấu vào cơ thể, chuyển hóa thành Tiên Nguyên. Hắn cảm thấy sức mạnh trong mình đang tăng trưởng nhanh chóng. Tiên Giới, ta đến đây!