Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 315

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:01:20 | Lượt xem: 3

Tiếng sấm vang dội, hào quang ngũ sắc chói lòa. Lâm Phàm cảm thấy toàn thân như bị xé toạc, linh hồn hòa vào dòng chảy của pháp tắc, xuyên qua vô số tầng không gian. Cảm giác đau đớn và bứt rứt qua đi, một luồng Tiên Linh Chi Khí nồng đậm đến mức hóa lỏng ập vào cơ thể hắn, khiến mỗi tế bào đều run rẩy vì hưng phấn tột độ. Đây là cảm giác mà hắn chưa từng trải nghiệm, một sự thăng hoa vượt xa mọi giới hạn của phàm trần.

Hắn mở mắt. Khung cảnh trước mắt khiến Lâm Phàm choáng váng đến mức quên cả hít thở. Đây không phải một thế giới đơn lẻ, mà là vô số thế giới nối tiếp nhau, trôi nổi giữa những dải ngân hà lấp lánh sắc màu, tựa như những viên ngọc trai khổng lồ được xâu chuỗi bởi năng lượng vũ trụ. Các ngọn núi cao vút tận mây xanh, được bao phủ bởi các loại linh thảo, thần mộc mà hắn chưa từng thấy, mỗi cây cỏ đều tỏa ra linh quang nhàn nhạt. Những dòng sông linh khí cuộn chảy như thác đổ, tạo nên những hồ nước trong vắt, nơi từng đàn cá chép màu vàng óng bơi lội, mỗi con đều mang linh tính không thua kém gì yêu thú cấp cao ở phàm giới. Trên không trung, từng đoàn tiên hạc trắng muốt vỗ cánh, mang theo những tiên nhân cưỡi mây lướt gió, áo bào phấp phới, khí chất siêu phàm thoát tục, tựa như những vị thần trong truyền thuyết.

Đây chính là Tiên Giới!

Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tinh thuần và mạnh mẽ của Tiên Linh Chi Khí. Chỉ cần hít thở thôi cũng đủ để gột rửa tạp chất trong cơ thể, thúc đẩy tu vi tăng trưởng một cách tự nhiên. Mỗi nhịp thở đều mang theo sự sống và năng lượng vô hạn. Tuy nhiên, cùng với sự hùng vĩ và tráng lệ đó, hắn cũng cảm nhận được một áp lực vô hình, một sự cạnh tranh khốc liệt ẩn chứa dưới vẻ ngoài yên bình. Dưới lớp vỏ bọc của sự thịnh vượng, hắn linh cảm thấy một dòng chảy ngầm của quyền lực và dục vọng.

Hắn hạ xuống một vùng đất rộng lớn, nơi có một thành trì cổ kính nhưng vô cùng tráng lệ, được xây dựng bằng những khối đá ngọc bích phát sáng rực rỡ. Cổng thành cao vút, chạm khắc vô số hoa văn rồng phượng tinh xảo, tỏa ra khí tức cổ xưa và uy nghiêm, như một cánh cửa dẫn vào một kỷ nguyên khác. Bên trong thành, vô số tiên nhân qua lại, kẻ cưỡi tiên thú phi hành, người điều khiển pháp bảo lướt đi, kẻ thì nói cười rôm rả với vẻ tự mãn, kẻ thì vội vã với ánh mắt đầy toan tính. Sức mạnh của họ đều vượt xa những gì Lâm Phàm từng thấy ở phàm giới, thậm chí cả những cường giả Chí Tôn mà hắn từng đánh bại cũng không thể sánh bằng một phần mười so với những Tiên Nhân cấp thấp nhất ở đây. Sự chênh lệch này khiến Lâm Phàm nhận ra rằng, Tiên Giới không phải là nơi để hắn có thể dễ dàng xưng vương xưng bá như trước.

Hắn biết mình là một “Tân Tiên”, một người mới từ hạ giới phi thăng lên. Ở đây, địa vị và huyết thống có lẽ còn quan trọng hơn cả thực lực ban đầu, ít nhất là trong giai đoạn khởi đầu. Hắn cần phải cẩn trọng, không thể bộc lộ quá nhiều thứ ngay lập tức.

Lâm Phàm thu liễm khí tức, cố gắng hòa mình vào dòng người. Hắn mặc một bộ trường bào màu xanh lam đơn giản, không có bất kỳ biểu tượng tông môn hay gia tộc nào, giống như một tán tu bình thường. Dáng vẻ của hắn không quá nổi bật, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một tia sáng sắc bén, cùng với khí chất trầm ổn sau vô số trận chiến và đột phá, khiến người khác không khỏi liếc nhìn một cách vô thức, cảm thấy có điều gì đó khác biệt nơi hắn.

Tuy nhiên, sự cẩn trọng của hắn không kéo dài được lâu. Khi Lâm Phàm đang đi qua một khu chợ sầm uất, nơi bày bán đủ loại tiên dược quý hiếm, tiên khí phát sáng rực rỡ, và các loại tài liệu tu luyện mà phàm giới không thể nào có được, một nhóm ba tiên nhân trẻ tuổi đột nhiên chặn đường hắn.

Ba người này mặc tiên bào thêu hoa văn phức tạp, khí tức kiêu ngạo, hiển nhiên là đệ tử của một Tiên Môn nào đó. Người cầm đầu là một nam tử tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, trên trán có một ấn ký hình ngọn lửa màu đỏ rực. Hắn nhìn Lâm Phàm từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ khinh thường và chế giễu, như thể đang nhìn một kẻ ăn mày.

“Ồ, nhìn xem đây là ai?” Nam tử áo đỏ cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc và khinh miệt. “Một Tân Tiên vừa phi thăng sao? Khí tức yếu ớt như vậy, còn chưa kịp che giấu sao? Đúng là phàm nhân, vừa lên Tiên Giới đã lộ nguyên hình rồi.”

Hai kẻ đi cùng hắn cũng cười vang một cách sảng khoái, ánh mắt chứa đầy sự chế giễu. “Xem ra lại là một tên phế vật từ hạ giới lên đây, tưởng Tiên Giới là thiên đường sao? Sớm muộn gì cũng sẽ bị nuốt chửng thôi. Loại người như ngươi, tốt nhất nên tìm một góc mà tự sinh tự diệt đi.”

Lâm Phàm dừng bước, ánh mắt lạnh nhạt quét qua ba người. Hắn không hề tức giận, chỉ cảm thấy một chút buồn cười. Sự kiêu ngạo này, hắn đã thấy quá nhiều ở hạ giới, từ những thiếu gia tông môn nhỏ bé đến những vương triều hùng mạnh. Bất kể là thế giới nào, luôn có những kẻ tự cho mình là cao quý hơn người khác, chỉ vì xuất thân hoặc cảnh giới tu vi tạm thời của họ.

Sử dụng hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa”, Lâm Phàm lặng lẽ quét qua ba tên tiên nhân. Hắn nhanh chóng nắm bắt được thực lực của chúng: cảnh giới Kim Tiên sơ kỳ. Cảnh giới này ở Tiên Giới có lẽ chỉ là cấp thấp, tương đương với tầng thứ cao nhất của phàm giới mà hắn vừa rời đi, nhưng vẫn cao hơn hắn một bậc. Bởi vì với tư cách là một Tân Tiên, Lâm Phàm chỉ vừa đột phá Tiên Nhân, nên theo lý mà nói, chúng mạnh hơn hắn.

Tuy nhiên, “theo lý” không bao giờ áp dụng cho Lâm Phàm.

“Có việc gì sao?” Lâm Phàm hỏi, giọng nói bình thản, không chút cảm xúc, như thể hắn đang hỏi một người lạ đường.

Nam tử áo đỏ nhướng mày, có vẻ bất ngờ trước sự bình tĩnh của Lâm Phàm. Hắn vốn nghĩ Tân Tiên sẽ sợ hãi, quỳ xuống cầu xin hoặc ít nhất là tỏ ra hoảng loạn. “Ngươi còn dám hỏi có việc gì sao? Ngươi là Tân Tiên, không biết quy tắc ở đây sao? Phàm nhân từ hạ giới lên đây, nhìn thấy Tiên Môn đệ tử chúng ta phải cúi đầu hành lễ, cống nạp một chút Tiên Linh Thạch để lấy lòng chứ? Hay ngươi muốn nếm thử mùi vị bị Tiên Giới đào thải?”

Hắn vươn tay, ý muốn vỗ vào vai Lâm Phàm, một hành động mang tính chất hạ nhục và cảnh cáo.

Ánh mắt Lâm Phàm khẽ lóe lên một tia sáng lạnh. Hắn không né tránh, nhưng khi bàn tay của nam tử áo đỏ sắp chạm vào, một luồng khí tức vô hình chợt bùng phát từ sâu trong cơ thể Lâm Phàm. Nó không phải là Tiên Linh Chi Khí thông thường, mà là một loại áp lực tinh thần cực kỳ mạnh mẽ, mang theo sự uy nghiêm của Thiên Đạo Nguyên Thủy, dù chỉ là một phần rất nhỏ, một mảnh vỡ nhỏ bé của bản nguyên mà hắn mang theo.

“Vù!”

Bàn tay của nam tử áo đỏ khựng lại giữa không trung, không thể tiến thêm một tấc nào, như bị một bức tường vô hình ngăn cản. Khuôn mặt hắn biến sắc, không còn vẻ kiêu ngạo mà thay vào đó là sự kinh hãi tột độ. Hắn cảm thấy như mình vừa chạm vào một ngọn núi lửa đang ngủ say, một sự tồn tại mà chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ để nghiền nát linh hồn hắn thành tro bụi.

Hai tên đồng bọn của hắn cũng cảm nhận được áp lực này. Chúng lùi lại một bước, sắc mặt tái mét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không dám hé răng nói thêm lời nào.

Lâm Phàm vẫn đứng đó, bất động, vẻ mặt bình thản. Hắn không cần phải giải phóng toàn bộ sức mạnh, chỉ một phần nhỏ của ý chí Thiên Đạo đã đủ để những kẻ như vậy phải run sợ đến tận xương tủy.

“Quy tắc?” Lâm Phàm lặp lại, giọng nói trầm thấp, mang theo một chút khí khái khiến không gian xung quanh dường như đông cứng lại, mọi âm thanh đều chìm vào im lặng. “Quy tắc của ta, là ta tự đặt ra. Còn ngươi, không đủ tư cách để dạy ta.”

Nam tử áo đỏ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm. Hắn chưa bao giờ gặp phải một Tân Tiên nào đáng sợ như vậy. Cái áp lực vừa rồi, thậm chí còn đáng sợ hơn cả một số trưởng lão trong tông môn hắn, những người đã tu luyện hàng vạn năm. Hắn cảm thấy linh hồn mình đang run rẩy, như sắp tan biến vào hư vô.

“Ngươi… ngươi là ai?” Hắn lắp bắp hỏi, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và kinh hoàng.

Lâm Phàm nhìn hắn một cái thật sâu, rồi thu hồi khí tức. Áp lực biến mất, nhưng sự sợ hãi vẫn còn đọng lại trong lòng ba tên tiên nhân, như một cơn ác mộng vừa ập đến. Hắn không muốn gây rắc rối lớn ngay lập tức, nhưng cũng không muốn bị bất kỳ ai coi thường hay khiêu khích.

“Ta là ai, không quan trọng.” Lâm Phàm khẽ nói, giọng nói trở lại bình thường nhưng vẫn chứa đựng sự uy nghiêm khó tả. “Điều quan trọng là, đừng bao giờ đánh giá thấp bất cứ ai ở Tiên Giới này. Kẻ yếu nhất mà ngươi thấy, có thể là tồn tại mà ngươi không bao giờ có thể chạm tới.”

Nói rồi, hắn lướt qua ba tên tiên nhân đang sững sờ, tiếp tục đi sâu vào thành phố. Bóng lưng hắn dần khuất sau đám đông, để lại ba kẻ kia đứng chết lặng giữa dòng người qua lại, như những bức tượng.

“Hắn… hắn là quái vật gì vậy?” Một tên đồng bọn run rẩy nói, giọng nói còn mang theo dư âm của sự sợ hãi.

Nam tử áo đỏ lau mồ hôi lạnh trên trán, ánh mắt vẫn còn hoảng sợ và không thể tin được. “Ta… ta không biết. Nhưng ta cảm thấy, hắn không phải là Tân Tiên bình thường. Hắn giống như một vị Tiên Vương đang cố ý che giấu khí tức, hoặc một thực thể cổ xưa nào đó vừa thức tỉnh.”

Hắn nhớ lại ánh mắt lạnh nhạt của Lâm Phàm, cùng với câu nói về quy tắc. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Có lẽ, bọn họ đã đụng phải một nhân vật không nên đụng vào, một mối họa tiềm tàng cho Tiên Môn của mình.

Trong khi đó, Lâm Phàm đã đi đến một góc yên tĩnh của thành phố. Hắn tìm một quán trọ nhỏ, thuê một căn phòng để nghỉ ngơi và sắp xếp lại suy nghĩ. Tiên Giới quả nhiên phức tạp và nguy hiểm hơn hắn tưởng. Sự cạnh tranh không chỉ dừng lại ở tu vi, mà còn ở địa vị, tài nguyên và quyền lực. Mỗi bước đi đều phải cẩn trọng, mỗi quyết định đều có thể ảnh hưởng đến sinh tử.

“Hư Vô Thôn Phệ Giả…” Lâm Phàm lẩm bẩm. Cái tên đó chợt lóe lên trong đầu hắn, cùng với những mảnh ký ức mơ hồ về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy. “Nếu ngay cả Tiên Giới cũng hỗn loạn và cạnh tranh khốc liệt như vậy, thì làm sao có thể chống lại một mối đe dọa lớn hơn đến từ Hư Vô, một thực thể có thể nuốt chửng cả vũ trụ?”

Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là sinh tồn, mà còn là tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo, thức tỉnh hoàn toàn ký ức, và chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng để bảo vệ vô số vũ trụ. Tiên Giới này, chỉ là một trạm dừng chân trên hành trình vĩ đại của hắn, một thử thách đầu tiên để tôi luyện ý chí.

Nhưng hắn không hề sợ hãi. Trái lại, một ngọn lửa chiến ý bùng cháy mãnh liệt trong lòng Lâm Phàm. Hắn sẽ chứng minh cho Tiên Giới này thấy, một Tân Tiên từ hạ giới cũng có thể bước lên đỉnh cao nhất, trở thành một tồn tại siêu việt mọi khái niệm. Hắn sẽ thu thập tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo, và tái tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt, để bảo vệ vạn vật sinh linh.

Đêm đó, Lâm Phàm ngồi tĩnh tọa, bắt đầu hấp thu Tiên Linh Chi Khí để củng cố cảnh giới Tiên Nhân của mình. Đồng thời, hắn cũng sử dụng hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa” để nghiên cứu các pháp tắc của Tiên Giới, tìm kiếm cách để nhanh chóng nâng cao sức mạnh và hiểu rõ hơn về thế giới mới đầy bí ẩn và tiềm năng này.

Đây chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại. Tiên Giới, hãy chờ xem!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8