Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 316

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:01:55 | Lượt xem: 3

Lâm Phàm trôi nổi trong hư không vô tận của Tiên Giới, cảm nhận từng luồng Tiên Linh Chi Khí cuồn cuộn như sóng biển. Đây là nơi mà hàng vạn năm tu luyện của phàm nhân hướng tới, nơi mà người ta tin rằng mọi ước mơ đều có thể thành hiện thực. Thế nhưng, chỉ sau vài ngày phiêu bạt, Lâm Phàm đã nhận ra một sự thật phũ phàng: Tiên Giới không phải là chốn bồng lai tiên cảnh mà hắn từng tưởng tượng.

Tiên Giới rộng lớn đến mức không thể hình dung, với vô số Tiên Vực, Tiên Châu và Tiên Sơn trôi nổi trong hư không. Mỗi nơi đều ẩn chứa những cơ duyên và nguy hiểm riêng. Những Tiên Linh Chi Khí dồi dào đến mức Lâm Phàm có thể cảm nhận được sự “tiến hóa” của chính cơ thể và linh hồn mình chỉ qua từng hơi thở. Tuy nhiên, đi kèm với đó là sự cạnh tranh khốc liệt. Khác với phàm giới, nơi mà cường giả còn giữ một chút “luật lệ”, Tiên Giới dường như chỉ tôn thờ một chân lý duy nhất: kẻ mạnh là vua.

Hắn đã chứng kiến những Tiên Nhân cấp thấp bị các Tiên Tôn cưỡng đoạt tài nguyên một cách ngang nhiên, những Tiên Môn nhỏ bị các Tiên Vương lớn hơn thôn tính chỉ vì một nguồn Tiên Khoáng. Mùi máu tanh và sự thối nát của quyền lực không hề thua kém gì các thế giới hạ đẳng, thậm chí còn tàn nhẫn hơn, bởi vì những kẻ mang danh “Tiên” lại hành động một cách vô nhân tính nhất.

Lâm Phàm hạ xuống một Tiên Châu nhỏ, nơi có một thị trấn Tiên Nhân đang hoạt động. Mục đích của hắn là tìm hiểu thêm về Tiên Giới, cũng như tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo còn sót lại. Hắn biết rằng những mảnh vỡ đó không thể nằm yên một chỗ mà không bị phát hiện, chúng chắc chắn đã bị các Tiên Vương, Tiên Tôn mạnh mẽ phong ấn hoặc hấp thu, bởi chúng đại diện cho sức mạnh và pháp tắc nguyên thủy.

Trong thị trấn, Lâm Phàm cố gắng hòa mình vào dòng người, nhưng khí chất siêu phàm và ánh mắt sâu thẳm của hắn vẫn khiến một số Tiên Nhân chú ý. Hắn đã cố gắng che giấu cảnh giới của mình, nhưng một Tân Tiên như hắn, dù có mạnh mẽ đến đâu ở hạ giới, vẫn chỉ là một “tấm chiếu mới” ở đây.

Hắn ghé vào một Tiên Lâu, nơi các Tiên Nhân thường tụ tập để trao đổi thông tin và vật phẩm. Hắn gọi một chén Tiên Trà, lắng nghe những câu chuyện phiếm và tin tức từ những Tiên Nhân xung quanh. Đa số đều là những câu chuyện về các Tiên Môn lớn tranh giành lãnh địa, các Tiên Vương khoe khoang thực lực, hoặc những Tân Tiên bị ức hiếp. Hắn cố gắng sắp xếp thông tin, nhưng chợt một giọng nói đầy vẻ khinh khỉnh cắt ngang suy nghĩ của hắn.

“Này, tiểu tử. Ngươi là Tân Tiên vừa phi thăng sao?” Một Tiên Nhân trung niên với vẻ mặt ngạo mạn, ăn mặc lòe loẹt, bước đến gần Lâm Phàm. Hắn ta tên là Lý Càn, một Tiên Nhân cấp Thượng, thuộc về một Tiên Môn nhỏ nhưng có tiếng tăm ở Tiên Châu này. “Nhìn ngươi có vẻ yếu ớt, chắc là ở hạ giới cũng chẳng ra gì.”

Lâm Phàm nhíu mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không muốn bị ức hiếp. “Có chuyện gì sao?” Hắn đáp lại một cách bình thản.

“Ha! Còn dám vênh váo à?” Lý Càn cười khẩy. “Ở Tiên Giới này, Tân Tiên như ngươi là con mồi ngon nhất. Ngoan ngoãn giao nạp tất cả Tiên Thạch và bảo vật ngươi mang từ hạ giới lên đây, ta sẽ tha cho ngươi một mạng. Bằng không, đừng trách ta không khách khí.”

Xung quanh, một vài Tiên Nhân khác tò mò nhìn về phía này. Họ đã quá quen với cảnh tượng này. Tân Tiên thường mang theo một ít tài nguyên quý giá từ hạ giới, và đó là miếng mồi béo bở cho những kẻ cơ hội như Lý Càn. Một số người lắc đầu thương hại, số khác lại tỏ vẻ xem kịch vui.

Lâm Phàm lắc đầu. “Ngươi nghĩ mình có thể làm được điều đó sao?” Giọng hắn không cao, nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng khó tả, khiến Lý Càn thoáng giật mình, nhưng nhanh chóng bị sự kiêu ngạo lấn át.

Lý Càn giận dữ. “Vô lễ! Xem ra ngươi chưa biết quy tắc của Tiên Giới này rồi. Để ta dạy cho ngươi một bài học!”

Hắn vung tay, một luồng Tiên Nguyên hùng hậu bùng phát, biến thành một bàn tay khổng lồ bằng năng lượng, chộp thẳng về phía Lâm Phàm. Mặc dù chỉ là một Tiên Nhân cấp Thượng, nhưng đòn tấn công này đối với một Tân Tiên thông thường là đủ để gây ra thương tích nghiêm trọng, thậm chí là giết chết. Lý Càn muốn ra oai, để tất cả mọi người trong Tiên Lâu này thấy hắn ta mạnh mẽ đến mức nào, cũng như để cướp đi tài nguyên của Lâm Phàm một cách hợp lý.

Nhưng Lâm Phàm không hề né tránh. Hắn đứng yên, ánh mắt bình tĩnh, không một gợn sóng. Khi bàn tay năng lượng sắc bén kia sắp chạm vào mình, Lâm Phàm khẽ hừ lạnh một tiếng. Một luồng khí tức cường đại hơn gấp vạn lần so với Lý Càn bùng nổ từ cơ thể hắn. Đó không chỉ là Tiên Nguyên, mà còn là sự dung hợp của các pháp tắc mà hắn đã lĩnh ngộ từ khi còn ở hạ giới, cùng với sức mạnh của mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn, ẩn chứa một uy áp nguyên thủy mà các Tiên Nhân bình thường không thể hiểu được.

Bàn tay năng lượng của Lý Càn lập tức tan biến như băng tuyết gặp lửa nóng, không để lại một dấu vết nào. Sức ép vô hình từ Lâm Phàm khiến Lý Càn lùi lại ba bước liên tiếp, mỗi bước đều để lại một vết nứt trên nền đá cẩm thạch của Tiên Lâu. Khuôn mặt hắn tái mét vì sợ hãi, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm y phục. Hắn cảm thấy như mình đang đối mặt với một Tiên Vương chân chính, một tồn tại mà hắn chỉ có thể ngưỡng mộ từ xa, chứ không phải một Tân Tiên mới phi thăng.

“Ngươi… ngươi là ai?” Lý Càn lắp bắp, giọng run rẩy. Hắn đã đánh giá sai lầm đối thủ. Đây không phải là một con cừu non, mà là một con mãnh thú đội lốt, một ác quỷ đội lốt người.

Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước tới một bước, cả Tiên Lâu rung chuyển nhẹ, tựa như một ngọn núi khổng lồ đang dịch chuyển. Ánh mắt hắn quét qua Lý Càn, khiến tên Tiên Nhân kia cảm thấy linh hồn mình như bị đông cứng, mọi Tiên Nguyên trong cơ thể đều ngưng trệ, không thể vận chuyển. “Vốn không muốn gây sự, nhưng ngươi lại tự tìm đến. Vậy thì, ta sẽ cho ngươi biết, quy tắc của Tiên Giới này không phải chỉ có kẻ mạnh ức hiếp kẻ yếu. Mà là… kẻ mạnh hơn sẽ định đoạt tất cả.”

Hắn giơ tay, một luồng Tiên Nguyên thuần túy, mạnh mẽ và tinh khiết hơn cả Lý Càn tưởng tượng, ngưng tụ thành một quả cầu nhỏ trên lòng bàn tay. Quả cầu lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, nhưng Lý Càn cảm nhận được sức mạnh hủy diệt tiềm ẩn trong đó, đủ để xóa sổ hắn khỏi thế giới này, biến hắn thành tro bụi không còn dấu vết.

“Ta… ta sai rồi! Tiền bối tha mạng!” Lý Càn quỳ sụp xuống đất, không còn chút kiêu ngạo nào, thậm chí còn không dám ngẩng đầu nhìn Lâm Phàm. Hắn biết mình đã đụng phải một thiết bản (tấm sắt) rồi. Một Tân Tiên có thể dễ dàng đánh tan đòn tấn công của hắn, lại còn khiến hắn sợ hãi đến mức này, chắc chắn không phải là hạng người tầm thường. Có lẽ là một vị cường giả nào đó cố tình che giấu cảnh giới để lịch lãm Tiên Giới, hoặc là một thiên tài tuyệt thế từ một gia tộc lớn ẩn mình.

Lâm Phàm thu hồi Tiên Nguyên, quả cầu năng lượng biến mất như chưa từng tồn tại. “Nhớ kỹ bài học này. Đừng bao giờ đánh giá thấp bất kỳ ai, đặc biệt là những người đến từ hạ giới.”

Hắn không giết Lý Càn. Hắn không phải là kẻ khát máu, nhưng hắn cần phải thiết lập một ranh giới. Hắn muốn tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo, không phải gây thù chuốc oán với khắp nơi một cách vô cớ. Tuy nhiên, việc thể hiện sức mạnh là điều cần thiết để tránh những phiền phức không đáng có từ những kẻ như Lý Càn.

Sau sự việc đó, không khí trong Tiên Lâu trở nên im lặng như tờ. Các Tiên Nhân khác nhìn Lâm Phàm với ánh mắt kinh sợ và kính nể, không ai dám hó hé nửa lời. Một Tân Tiên, nhưng lại có thể dễ dàng đánh bại một Tiên Nhân cấp Thượng chỉ bằng khí thế, thậm chí còn khiến hắn quỳ xuống cầu xin. Điều này đã vượt xa sự hiểu biết của họ về Tân Tiên. Họ bắt đầu suy đoán về thân phận thật sự của Lâm Phàm, nhưng không ai dám hỏi.

Lâm Phàm tiếp tục đi dạo trong thị trấn, nhưng giờ đây, không còn ai dám coi thường hay gây sự với hắn. Hắn ghé vào một quầy hàng bán bản đồ Tiên Giới và các loại ngọc giản ghi chép thông tin. Hắn sử dụng hệ thống “Phân Tích” để quét qua các bản đồ và ngọc giản, hấp thu tri thức một cách nhanh chóng, hiểu rõ hơn về địa lý, các thế lực lớn và những bí ẩn của Tiên Giới.

Từ những thông tin thu thập được, Lâm Phàm hiểu rõ hơn về cấu trúc quyền lực của Tiên Giới. Tiên Giới được chia thành Cửu Đại Tiên Vực, mỗi Tiên Vực được cai quản bởi một hoặc nhiều Tiên Vương, những người có thực lực siêu việt, đủ để xưng bá một phương. Dưới Tiên Vương là vô số Tiên Tôn, Tiên Quân, Tiên Nhân. Sự phân chia cấp bậc rõ ràng và tàn khốc. Các mảnh vỡ Thiên Đạo, nếu có tồn tại, chắc chắn sẽ nằm trong tay những Tiên Vương hoặc thậm chí là Tiên Đế ẩn mình, những kẻ đã sống hàng vạn, hàng triệu năm.

Một Tiên Nữ bán ngọc giản, với đôi mắt sáng và khí chất thanh tao, khẽ liếc nhìn Lâm Phàm. Nàng tên là Lạc Băng, con gái của Tiên Quân Lạc Sơn, một nhân vật có tiếng trong Tiên Châu này. Nàng đã chứng kiến toàn bộ sự việc vừa rồi và thầm kinh ngạc. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt từ Lâm Phàm, không phải là Tiên Nguyên của Tiên Giới này, mà là một thứ gì đó cổ xưa và mạnh mẽ hơn nhiều, một loại uy áp khiến nàng cảm thấy rung động từ sâu thẳm linh hồn.

Khi Lâm Phàm chuẩn bị rời đi, Lạc Băng lấy hết dũng khí bước đến. Nàng cung kính cúi chào. “Vị công tử này, ta là Lạc Băng. Có lẽ ta có thể cung cấp cho ngài một số thông tin hữu ích hơn về Tiên Giới mà ngọc giản không thể ghi lại. Ngài có muốn đến Tiên Phủ của ta để bàn luận không?” Nàng nói, giọng điệu cung kính, không còn chút kiêu ngạo nào của Tiên Giới.

Lâm Phàm quay lại, nhìn nàng một lát. Hắn cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của nàng, và cũng nhận ra nàng không hề có ác ý. Hơn nữa, những thông tin từ một người bản địa có địa vị có thể giúp ích rất nhiều cho hắn trong việc thích nghi với Tiên Giới và tìm kiếm mục tiêu của mình.

“Được thôi,” Lâm Phàm gật đầu. “Ta là Lâm Phàm.”

Lạc Băng mừng rỡ, ánh mắt nàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Nàng biết, việc kết giao với một cường giả bí ẩn như Lâm Phàm chắc chắn sẽ mang lại lợi ích không nhỏ cho Tiên Phủ của nàng, thậm chí còn có thể là cơ hội thay đổi vận mệnh của cả Tiên Châu này. Lâm Phàm, với nắm đấm thép của một Tân Tiên, đã chính thức đặt chân và khẳng định vị thế của mình trong thế giới đầy hỗn loạn và cạnh tranh này.

Hành trình tìm kiếm mảnh vỡ Thiên Đạo, và đối mặt với các Tiên Vương, Tiên Tôn hùng mạnh, giờ đây mới thực sự bắt đầu, và Lâm Phàm đã sẵn sàng cho mọi thử thách.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8