Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 317

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:02:33 | Lượt xem: 3

Lâm Phàm đứng trên một đỉnh núi lơ lửng giữa không trung, nơi Tiên Linh Chi Khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù trắng xóa, cuộn trào như những làn sóng biển. Dưới chân hắn là một quần thể kiến trúc đồ sộ, những tòa tháp vàng óng ánh vươn cao chạm mây, những cung điện ngọc bích lấp lánh như tinh tú. Đây là Tiên thành Cửu Huyền, một trong vô số thành trì của Tiên Giới, nơi mà Lâm Phàm đã đặt chân đến sau khi phi thăng.

Tiên Giới, quả thực, không phải là một thiên đường như những gì người phàm trần vẫn tưởng tượng. Dù cảnh quan hùng vĩ, năng lượng dồi dào, nhưng sự cạnh tranh ở đây còn khốc liệt hơn gấp vạn lần bất kỳ hạ giới nào. Các Tiên Vương, Tiên Tôn cai trị các khu vực rộng lớn, dưới trướng họ là vô số Tiên Môn, Tiên tộc, mỗi thế lực đều có những quy tắc và mưu đồ riêng. Tân Tiên như Lâm Phàm, từ hạ giới phi thăng lên, thường bị coi là những kẻ thấp kém, không có gốc gác, không có chỗ dựa, dễ dàng trở thành miếng mồi ngon cho những kẻ mạnh hơn.

Hắn đã ở Tiên thành Cửu Huyền được gần một tháng. Với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống Thiên Đạo, Lâm Phàm nhanh chóng hiểu được cấu trúc tu luyện và các loại công pháp ở đây. Hắn đã bí mật tiến hóa những công pháp Tiên Giới cấp thấp mà hắn thu thập được, biến chúng thành những phiên bản mạnh mẽ hơn gấp bội, tích lũy sức mạnh một cách thầm lặng. Tuy nhiên, việc giấu giếm thân phận và sức mạnh thật sự là một thách thức lớn. Các Tiên nhân ở đây có thần thức cực kỳ nhạy bén, và mọi hành động bất thường đều có thể gây ra rắc rối.

Hôm nay, Lâm Phàm đang đi dạo trong một khu chợ Tiên vật sầm uất. Hắn muốn tìm kiếm một vài loại dược liệu quý hiếm để tiến hóa một loại đan dược bổ trợ tu luyện, đồng thời thăm dò thông tin về các mảnh vỡ Thiên Đạo tiềm ẩn. Bỗng nhiên, một luồng khí tức ngạo mạn cùng với tiếng cười khẩy vang lên phía sau lưng hắn.

“Này, kẻ hạ giới kia! Ngươi dám chặn đường của Bổn thiếu gia sao?”

Lâm Phàm quay đầu lại. Ba Tiên nhân trẻ tuổi, ăn mặc lộng lẫy, khí tức ngang tàng, đang đứng chắn lối. Kẻ dẫn đầu, với chiếc áo gấm thêu rồng, vẻ mặt đầy kiêu căng, chính là người vừa lên tiếng. Hắn có tu vi ở Thiên Tiên Cảnh trung kỳ, không phải là yếu trong số các Tiên nhân trẻ tuổi ở Tiên thành này, nhưng cũng chưa đạt đến mức độ khiến Lâm Phàm phải e ngại.

“Ta chỉ đi ngang qua. Đường rộng như vậy, sao lại nói ta chặn đường?” Lâm Phàm nhíu mày.

Tên thiếu gia cười khẩy, liếc mắt khinh bỉ từ đầu đến chân Lâm Phàm. “Hừ, nhìn ngươi cái bộ dạng nghèo hèn này, chắc là mới từ hạ giới phi thăng lên? Loại dơ bẩn như ngươi, không nên xuất hiện ở khu chợ của các Tiên tộc cao quý này. Mau cút đi, nếu không đừng trách ta không khách khí!”

Hai tên tùy tùng phía sau cũng phụ họa cười vang, ánh mắt đầy sự trêu tức. Trong Tiên Giới, việc Tân Tiên bị ức hiếp là chuyện thường ngày ở huyện. Họ luôn tìm cách bóc lột, cướp bóc hoặc đơn giản là sỉ nhục những kẻ mới lên để thể hiện quyền uy.

Lâm Phàm không muốn gây rắc rối. Hắn chỉ muốn yên ổn tu luyện và tìm kiếm mảnh vỡ Thiên Đạo. “Ta không muốn gây sự. Các vị cứ tự nhiên.” Hắn định vòng qua bọn chúng.

Nhưng tên thiếu gia không có ý định bỏ qua. Hắn vươn tay ra, một luồng Tiên lực cuộn trào, đẩy mạnh vào vai Lâm Phàm. “Dơ bẩn! Ngươi nghĩ muốn đi là đi sao? Ai cho phép ngươi đi? Hôm nay ngươi phải nộp lại tất cả Tiên thạch và Tiên vật mà ngươi có, coi như là phí ‘phạt đường’ cho Bổn thiếu gia!”

Lâm Phàm bị đẩy lùi một bước, nhưng không hề lảo đảo. Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo. Hệ thống trong đầu hắn đã nhanh chóng phân tích tu vi, công pháp và cả tâm tính của ba tên Tiên nhân này. Thiên Tiên Cảnh trung kỳ, công pháp ‘Huyền Quang Quyết’ sơ cấp, pháp bảo ‘Kim Linh Trùy’… Yếu điểm: quá tự mãn, tâm cảnh bất ổn, không thể phát huy hết sức mạnh của Tiên lực.

“Ngươi muốn cướp?” Lâm Phàm hỏi, giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ.

Tên thiếu gia cười phá lên. “Cướp? Không, đây là ‘giáo huấn’ cho kẻ hạ giới không biết điều như ngươi! Ngươi nghĩ Tiên Giới này là nơi nào? Nơi mà phế vật như ngươi có thể tự tung tự tác sao?”

Hắn vung tay, Kim Linh Trùy trong tay phát ra ánh sáng vàng chói mắt, biến thành một luồng kim quang lao thẳng vào ngực Lâm Phàm. Hai tên tùy tùng cũng xuất ra pháp bảo, một thanh Tiên kiếm và một chiếc Tiên hoàn, từ hai bên tấn công tới, phong tỏa mọi đường thoát của Lâm Phàm.

Trong mắt Lâm Phàm, mọi động tác của bọn chúng đều chậm rãi như rùa bò. Hắn khẽ thở dài, biết rằng không thể tránh khỏi một trận chiến nhỏ. Hắn không thể để bọn chúng làm loạn, cũng không thể để chúng biết được sức mạnh thật sự của mình.

Một luồng khí tức băng lãnh đột nhiên bùng lên từ Lâm Phàm. Hắn không sử dụng công pháp Tiên Giới mà hắn đã tiến hóa, mà dùng một loại thân pháp mà hắn đã tự sáng tạo ra từ khi còn ở hạ giới, kết hợp với một chút nguyên lý của Tiên đạo. Tốc độ của hắn nhanh đến kinh người, chỉ như một cái bóng lướt qua. Kim Linh Trùy của tên thiếu gia đánh trượt, đâm sầm vào một quầy hàng bên cạnh, làm đổ nát Tiên vật, gây ra tiếng la ó kinh ngạc từ những Tiên nhân xung quanh.

Trước khi hai tên tùy tùng kịp phản ứng, Lâm Phàm đã xuất hiện giữa bọn chúng. Hắn vươn hai ngón tay, nhẹ nhàng điểm vào cổ tay của tên cầm Tiên kiếm và tên cầm Tiên hoàn. Một luồng Tiên lực tinh thuần, nhưng cực kỳ sắc bén, xuyên qua kinh mạch của bọn chúng. Hai tên tùy tùng kêu lên một tiếng thảm thiết, pháp bảo rơi khỏi tay, thân thể mềm nhũn, ngã xuống đất, không thể nhúc nhích.

Tên thiếu gia kinh hãi lùi lại. Hắn không ngờ một Tân Tiên lại có tốc độ và phản ứng nhanh đến vậy, và chỉ một chiêu đã phế đi hai tên thủ hạ của hắn. “Ngươi… ngươi là ai? Ngươi không phải Tân Tiên bình thường!”

Lâm Phàm không trả lời. Hắn bước về phía tên thiếu gia, mỗi bước đi đều mang theo một áp lực vô hình. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, không hề có chút cảm xúc. “Ngươi nói ta dơ bẩn? Ngươi nói ta là phế vật? Ngươi nghĩ có thể ức hiếp bất cứ ai ở Tiên Giới này sao?”

Tên thiếu gia cảm thấy một luồng hàn khí thấu xương, hắn nhận ra mình đã chọc phải một kẻ không nên chọc. Hắn run rẩy, muốn rút lui, nhưng chân lại như bị đóng đinh xuống đất. “Ngươi… ngươi dám động vào ta sao? Ta là đệ tử của Gia tộc Hắc Viêm! Cha ta là trưởng lão Hắc Viêm Tông! Ngươi dám…”

Chưa kịp nói hết câu, Lâm Phàm đã giơ tay, nhẹ nhàng vỗ lên vai hắn. Không có bất kỳ Tiên lực bùng nổ nào, nhưng tên thiếu gia cảm thấy như một ngọn núi khổng lồ đè lên người. Một tiếng “rắc” khẽ vang lên, xương vai hắn lập tức nứt vỡ. Hắn gào lên đau đớn, quỳ sụp xuống đất.

“Ngươi… ngươi dám phế ta?” Hắn không thể tin được, một Tân Tiên lại dám ra tay tàn nhẫn như vậy.

“Phế ngươi thì sao?” Lâm Phàm lạnh lùng đáp. “Ngươi đã tự rước họa vào thân. Ta chỉ ‘giáo huấn’ ngươi một chút, để ngươi biết rằng không phải ai cũng có thể tùy tiện ức hiếp.”

Hắn không giết người, nhưng đã dùng một phương pháp cực kỳ tinh vi để phá hủy một phần kinh mạch và xương cốt của tên thiếu gia, khiến hắn không thể tu luyện trong một thời gian dài, hoặc thậm chí vĩnh viễn nếu không có Tiên dược cực phẩm. Quan trọng hơn, hắn đã phá hủy sự kiêu ngạo trong tâm trí hắn.

Sau đó, Lâm Phàm phất tay áo, quay lưng bước đi, để lại ba tên Tiên nhân đang rên rỉ trên mặt đất và đám đông Tiên nhân xung quanh đang xì xào bàn tán. Sự việc diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, khiến tất cả mọi người đều ngỡ ngàng.

“Kẻ đó… là ai vậy?”

“Một Tân Tiên mà lại mạnh đến vậy sao? Thật không thể tin được!”

“Gia tộc Hắc Viêm e rằng sẽ không bỏ qua chuyện này. Nhưng tên Tân Tiên đó… quả thực không phải dạng vừa.”

Lâm Phàm không để tâm đến những lời bàn tán. Hắn biết hành động này sẽ thu hút sự chú ý, nhưng đôi khi, một màn thị uy thích hợp là cần thiết để tránh những rắc rối nhỏ nhặt hơn trong tương lai. Hắn cần một không gian yên tĩnh để tu luyện và tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo. Tiên Giới rộng lớn, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy và những kẻ mạnh ẩn mình. Lâm Phàm nhận ra rằng, để hoàn thành sứ mệnh của mình, hắn không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự khôn ngoan và một chút tiếng tăm để không bị những thế lực lớn hơn coi thường.

Trong sâu thẳm linh hồn, những mảnh ký ức Thiên Đạo mơ hồ lại thoáng qua. Hư Vô Thôn Phệ Giả… Một cái tên lạnh lẽo, một mối đe dọa to lớn đang chờ đợi hắn ở phía trước. Để đối mặt với nó, hắn phải mạnh mẽ hơn nữa, phải thu hồi tất cả các mảnh vỡ, phải trở thành Thiên Đạo mới. Hành trình này mới chỉ bắt đầu ở Tiên Giới, và những thử thách phía trước chắc chắn sẽ còn gian nan hơn gấp bội.

Lâm Phàm rời khỏi khu chợ, đi sâu vào một con hẻm vắng vẻ. Hắn biết rằng sự việc vừa rồi sẽ nhanh chóng lan truyền, và hắn cần phải chuẩn bị cho những phản ứng tiếp theo. Gia tộc Hắc Viêm không phải là một thế lực quá lớn trong Tiên Giới, nhưng cũng không phải là nhỏ. Việc hắn ra tay với con cháu của Trưởng lão Hắc Viêm Tông chắc chắn sẽ gây ra rắc rối.

“Hệ thống, phân tích các Tiên Môn và Gia tộc lớn ở Tiên thành Cửu Huyền,” Lâm Phàm thầm ra lệnh. Một luồng thông tin khổng lồ ngay lập tức hiện lên trong đầu hắn, chi tiết về các thế lực, tu vi của các cường giả, mối quan hệ phức tạp giữa các bên. Hắn nhanh chóng nắm bắt được bức tranh tổng thể.

Hắc Viêm Tông là một tông môn trung cấp, có một Tiên Vương tọa trấn. Mặc dù không phải là quá mạnh, nhưng cũng đủ để gây phiền toái cho một Tân Tiên không có chỗ dựa. Lâm Phàm không sợ hãi, nhưng hắn cần một chiến lược để vừa phát triển bản thân, vừa tránh xa những rắc rối không cần thiết, hoặc biến rắc rối thành cơ hội.

Hắn quyết định không rời khỏi Tiên thành Cửu Huyền ngay lập tức. Việc bỏ trốn sẽ chỉ chứng tỏ hắn yếu thế và khiến các thế lực khác càng thêm xem thường. Thay vào đó, hắn sẽ tìm một nơi ẩn mình, tiếp tục tu luyện, và chờ đợi. Nếu Gia tộc Hắc Viêm tìm đến, hắn sẽ dùng sức mạnh để giải quyết, một lần nữa khẳng định vị thế của mình.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lâm Phàm. “Hệ thống, có thể tiến hóa một loại công pháp ẩn nấp, che giấu khí tức hoàn hảo, để ta có thể dễ dàng thăm dò các bí cảnh và di tích cổ xưa mà không bị phát hiện không?”

“Đinh! Phát hiện công pháp ẩn nấp cấp thấp ‘Vô Ảnh Quyết’, có thể tiến hóa thành ‘Hư Không Ẩn’, đạt đến cấp độ Tiên Vương cũng khó lòng phát hiện. Cần tiêu hao 1000 điểm Tiên nguyên và 50000 điểm Tiến Hóa.”

Lâm Phàm gật đầu. Đây chính là thứ hắn cần. Hắn đã tích lũy được khá nhiều Tiên nguyên và điểm Tiến Hóa từ việc “tiến hóa” các dược liệu và pháp bảo cấp thấp trong tháng qua. Hắn lập tức thực hiện.

Một luồng năng lượng thần bí bao trùm lấy Lâm Phàm. Trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy mình hòa làm một với không gian xung quanh, khí tức biến mất hoàn toàn, ngay cả thần thức của một Tiên Vương cũng khó lòng cảm nhận được sự tồn tại của hắn. Đây là một khả năng cực kỳ hữu ích ở Tiên Giới đầy rẫy cao thủ.

Hắn tìm đến một quán trọ bình thường nhất trong thành, thuê một phòng đơn sơ. Với khả năng ẩn nấp mới, hắn có thể dễ dàng ra vào thành mà không bị ai phát hiện. Ban ngày, hắn sẽ ẩn mình trong phòng tu luyện hoặc dùng thần thức thăm dò các bí mật của Tiên thành Cửu Huyền. Ban đêm, hắn sẽ lặng lẽ rời khỏi phòng, thâm nhập vào những nơi cấm địa, những di tích cổ xưa mà các Tiên nhân bình thường không dám bén mảng tới, để tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo tiềm ẩn.

Lâm Phàm biết rằng cuộc hành trình ở Tiên Giới sẽ còn rất dài và đầy cam go. Nhưng hắn không hề nao núng. Mỗi thử thách, mỗi khó khăn đều là cơ hội để hắn mạnh mẽ hơn, để hắn tiến gần hơn đến mục tiêu cuối cùng: tái tạo Thiên Đạo, bảo vệ Vũ Trụ khỏi Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Trong căn phòng trọ yên tĩnh, Lâm Phàm ngồi xuống, bắt đầu điều tức. Khí tức của hắn hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một hư ảnh mờ nhạt. Hắn không chỉ tu luyện công pháp, mà còn cảm nhận sâu sắc hơn về các pháp tắc của Tiên Giới. Hệ thống Thiên Đạo liên tục phân tích, giúp hắn hiểu rõ hơn về cách vận hành của thế giới này, về những bí mật ẩn giấu dưới lớp vỏ phồn hoa của Tiên Giới.

Một tia sáng lóe lên trong mắt Lâm Phàm. Hắn đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo. Tiên Giới không phải là thiên đường, nhưng nó sẽ là bệ phóng để hắn vươn tới đỉnh cao, để hắn tìm lại bản nguyên của mình, và để hắn thực hiện sứ mệnh vĩ đại nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8