Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 319
Đông đảo Tiên Giới, khác xa với những gì Lâm Phàm từng hình dung khi còn ở phàm giới. Hắn từng nghĩ rằng Tiên Giới là một nơi thanh bình, nơi các Tiên nhân sống cuộc đời an nhàn, siêu thoát khỏi mọi tranh chấp phàm tục. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Ngay cả không khí nơi đây cũng mang một vẻ áp lực vô hình, một sự căng thẳng tiềm tàng không ngừng nghỉ. Những dãy Tiên sơn hùng vĩ vươn thẳng lên tầng mây, những con sông Tiên khí cuồn cuộn chảy qua các thung lũng, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ đến ngộp thở. Song, ẩn sau vẻ đẹp siêu phàm ấy là những âm mưu chồng chất, những cuộc chiến tranh giành tài nguyên, địa vị giữa các Tiên Môn, Tiên Gia tộc và thậm chí là các Tiên Vực lớn hơn.
Kể từ khi đặt chân lên mảnh đất Tiên Giới rộng lớn này – mà cụ thể là Tiên Vực Thanh Huyền, một trong vô vàn Tiên Vực dưới sự cai quản của Tiên Đình – Lâm Phàm đã không ngừng chứng kiến những cảnh tượng tranh giành, ức hiếp, và cả những cuộc chiến nhỏ nổ ra giữa các Tiên nhân vì Tiên dược quý hiếm, Tiên khí thượng cổ, hay thậm chí chỉ là một lời nói lỡ lầm. Nơi đây không phải thiên đường, mà là một chiến trường khốc liệt hơn cả phàm giới, chỉ là quy mô và cấp độ sức mạnh đã được nâng lên một tầm cao mới. Các Tiên nhân ở đây, dù đã thoát khỏi phàm trần, vẫn mang trong mình những tham vọng và dục vọng không hề nhỏ, thậm chí còn lớn hơn vì sức mạnh của họ có thể biến những tham vọng đó thành hiện thực.
Sau khi trải qua vài cuộc chạm trán nhỏ với những Tiên nhân kiêu ngạo muốn “thử” thực lực của một Tân Tiên, Lâm Phàm đã tìm đến Tiên Thành Nguyệt Ảnh, một trong những Tiên Thành trung tâm của Tiên Vực Thanh Huyền, nơi tập trung nhiều Tiên Môn và thế lực lớn. Hắn muốn tìm hiểu sâu hơn về cơ cấu quyền lực ở đây, cũng như tìm kiếm các manh mối về những mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn cảm nhận được, dù chúng còn rất mờ nhạt và phân tán. Tuy nhiên, hành trình của một Tân Tiên (Tiên nhân mới phi thăng) như hắn không hề dễ dàng, bởi vì ở Tiên Giới, xuất thân và cấp độ tu vi ban đầu là những yếu tố cực kỳ quan trọng.
Tại một quán rượu Tiên gia tên là “Tửu Lâu Vạn Tiên”, nơi thường xuyên có các Tiên nhân tụ tập trao đổi tin tức, Lâm Phàm đã vô tình trở thành tâm điểm của sự chú ý không mấy thiện cảm. Hắn ngồi ở một góc khuất, lặng lẽ lắng nghe những câu chuyện phiếm về các Tiên Vương, Tiên Tôn lừng lẫy, về những bí cảnh sắp mở ra và những cuộc tranh đoạt sắp tới. Hắn cảm nhận được nhiều luồng khí tức mạnh mẽ hơn mình rất nhiều, có những vị Tiên Quân ẩn mình trong đám đông, hay thậm chí là Tiên Vương giả trang. Nhưng cũng có không ít Tiên nhân chỉ ở cảnh giới Địa Tiên hoặc Thiên Tiên sơ cấp, không khác hắn là bao, nhưng lại mang vẻ kiêu ngạo khó tả, như thể họ đã là Tiên nhân từ khi sinh ra vậy.
Lâm Phàm không hề che giấu khí tức Tân Tiên của mình. Một phần vì hắn không muốn gây sự chú ý không cần thiết bằng cách giả trang, một phần vì hắn muốn trực tiếp trải nghiệm sự khắc nghiệt của Tiên Giới để củng cố tâm cảnh. Hắn đang thầm vận dụng khả năng “Phân Tích” của mình, không ngừng hấp thu và xử lý thông tin về các loại pháp tắc Tiên Giới đang vận hành, về cấu trúc của các loại Tiên khí, Tiên dược, và cả các loại công pháp mà hắn vô tình nghe được từ những cuộc trò chuyện xung quanh. Mỗi một chi tiết đều được hệ thống Thiên Đạo trong cơ thể hắn phân tích, sau đó tự động “Tiến Hóa” thành những kiến thức phù hợp, giúp hắn nhanh chóng thích nghi và hiểu rõ hơn về thế giới này.
“Này, tên phàm nhân kia, ngươi từ hạ giới mới phi thăng lên phải không?”
Một giọng nói ngạo mạn vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Phàm. Hắn ngẩng đầu lên, thấy ba Tiên nhân trẻ tuổi đang đứng trước mặt mình. Một kẻ cao gầy, mặt mày có vẻ kiêu căng, đang hất cằm nhìn hắn. Hai kẻ còn lại đứng cạnh, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Cả ba đều có khí tức Thiên Tiên cảnh, nhưng chỉ là sơ kỳ hoặc trung kỳ, chưa thực sự ổn định, cho thấy họ cũng chỉ mới tu luyện Tiên đạo không lâu, nhưng có lẽ sinh ra đã ở Tiên giới hoặc phi thăng từ những thế giới cao cấp hơn hạ giới của Lâm Phàm.
Lâm Phàm nhíu mày, đáp nhẹ nhàng: “Tại hạ đúng là Tân Tiên, nhưng không phải phàm nhân. Mong các vị Tiên hữu chú ý lời nói.”
Tên Tiên nhân cao gầy, Trần Phong, cười khẩy, liếc nhìn bộ trang phục giản dị của Lâm Phàm, rồi lại nhìn xuống chén rượu Tiên đã bị hắn “Phân Tích” và “Tiến Hóa” thành một loại Tiên dịch tinh khiết hơn, nhưng bề ngoài vẫn là rượu thường. Hắn không hề hay biết, chỉ cảm thấy Lâm Phàm đang uống thứ rượu kém chất lượng. “Ngươi vẫn còn mang theo cái mùi trần tục nồng nặc đó. Tân Tiên thì sao? Ở Tiên Giới này, Tân Tiên chẳng khác gì sâu kiến, còn chưa có tư cách xưng là Tiên nhân đâu. Ngươi biết Tiên Giới này rộng lớn đến mức nào không? Ngươi biết Tiên Môn của bọn ta hùng mạnh đến đâu không? Một phế vật như ngươi chỉ tổ làm bẩn không khí Tửu Lâu Vạn Tiên này thôi.”
Một Tiên nhân khác bồi thêm, với vẻ mặt đầy vẻ khinh miệt: “Đúng vậy, bọn ta là đệ tử ngoại môn của Huyền Hoa Tiên Môn. Huyền Hoa Tiên Môn chúng ta có Tiên Vương trấn giữ, có hàng vạn Tiên quân. Chỉ cần vẫy tay một cái, có thể khiến ngươi tan xương nát thịt. Mau cút khỏi đây đi, Tửu Lâu Vạn Tiên không phải nơi cho phế vật hạ giới như ngươi đặt chân. Đừng để bọn ta phải động thủ, đến lúc đó ngươi có hối hận cũng không kịp.”
Lâm Phàm khẽ thở dài. Hắn đã quá quen với những lời lẽ như vậy từ khi còn là phế vật ở Lâm gia. Nhưng giờ đây, hắn không còn là thiếu niên yếu ớt ngày xưa. Hắn là người mang trong mình một phần ý chí Thiên Đạo. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thể cứ để mặc cho kẻ khác sỉ nhục, ảnh hưởng đến tâm cảnh tu luyện của mình. Sự nhẫn nhịn có giới hạn, và đôi khi, cần phải dùng thực lực để chứng minh giá trị bản thân.
“Nếu các vị có ý muốn khiêu khích, tại hạ xin tiếp. Nhưng nếu chỉ muốn ba hoa khoác lác, vậy xin đừng làm phiền, bởi vì các vị đang lãng phí thời gian của chính mình và của ta.” Giọng Lâm Phàm trầm xuống, không còn vẻ hòa nhã như trước, mà mang theo một chút lạnh lùng và uy áp vô hình. Ánh mắt hắn sắc bén như kiếm, lướt qua ba tên Tiên nhân.
Trần Phong bật cười lớn, khiến mấy Tiên nhân xung quanh cũng phải quay đầu nhìn. “Ồ, một Tân Tiên lại dám ăn nói ngông cuồng như vậy? Xem ra ngươi muốn nếm thử mùi vị của Tiên Giới rồi. Vậy để ta dạy cho ngươi một bài học về sự kính trọng!”
Hắn vươn tay, một luồng Tiên lực cuồn cuộn ngưng tụ trong lòng bàn tay, hóa thành một chưởng ấn màu xanh lam, định đánh thẳng vào ngực Lâm Phàm. Trần Phong là một Thiên Tiên cảnh trung kỳ, hắn tin rằng một đòn này đủ để khiến Tân Tiên Lâm Phàm phải quỳ xuống xin tha, hoặc ít nhất cũng phải phun máu trọng thương. Hắn muốn cho Lâm Phàm biết, Tiên Giới này không phải nơi mà một kẻ hạ giới có thể tùy tiện kiêu ngạo.
Nhưng ngay khi Tiên lực của Trần Phong sắp chạm vào Lâm Phàm, một vầng sáng mờ nhạt chợt lóe lên quanh người hắn, gần như không thể nhận ra bằng mắt thường. Đó là sự vận hành bản năng của hệ thống Thiên Đạo, tự động phân tích và phản ứng lại nguy hiểm. Hệ thống đã phân tích hoàn toàn cấu trúc Tiên lực, quỹ đạo chiêu thức và điểm yếu trong Tiên pháp của Trần Phong. Lâm Phàm không né tránh, chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh đầy tự tin.
“Quá chậm. Và quá yếu.” Hắn khẽ nói, tiếng nói chỉ đủ cho Trần Phong nghe thấy, như một lời thì thầm của tử thần.
Trong khoảnh khắc đó, Trần Phong cảm thấy Tiên lực của mình như bị một lực lượng vô hình nào đó hút cạn một phần, và phần còn lại thì bị làm chệch hướng một cách khó hiểu. Đòn đánh của hắn không trúng đích, mà lại lao thẳng vào một cái bàn trống bên cạnh, khiến cái bàn bằng gỗ Tiên Linh lập tức vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, mảnh vụn bắn tung tóe. Điều kỳ lạ là, những mảnh vụn đó lại mang theo một chút Tiên lực hỗn loạn của Trần Phong, khiến chúng bay xa hơn bình thường.
Cả Tửu Lâu Vạn Tiên chợt im bặt. Các Tiên nhân khác, dù là Địa Tiên hay Thiên Tiên, đều ngạc nhiên nhìn. Một cú đánh của Thiên Tiên cảnh trung kỳ lại trượt mục tiêu một cách khó hiểu, và cái bàn bị phá hủy một cách quá dễ dàng. Điều này không hợp lý. Vài vị Tiên Quân ẩn mình cũng nhíu mày, cảm thấy có điều bất thường, nhưng không ai rõ Lâm Phàm đã làm gì.
Trần Phong trợn mắt, không tin vào những gì mình vừa trải qua. Hắn rõ ràng đã nhắm vào Lâm Phàm, tại sao lại trượt? Và cảm giác Tiên lực bị tiêu hao trong nháy mắt đó là gì? Nó giống như Tiên lực của hắn bị một cái hố đen nuốt chửng vậy, khiến hắn cảm thấy tim đập thình thịch, một cảm giác sợ hãi không tên dâng lên.
“Ngươi… ngươi dùng tà thuật gì? Ngươi đã làm gì?” Trần Phong lắp bắp hỏi, ánh mắt đã bắt đầu có chút kiêng dè và sợ hãi. Hắn cảm thấy Lâm Phàm không giống một Tân Tiên chút nào.
Lâm Phàm đứng dậy, vẻ mặt bình tĩnh, không chút dao động. “Tà thuật? Chỉ là chút tiểu xảo mà thôi. Các vị tự xưng là đệ tử Huyền Hoa Tiên Môn, một Tiên Môn có Tiên Vương trấn giữ, nhưng thực lực cũng chỉ có vậy. Tiên Giới này rộng lớn, các vị đừng tưởng cứ là Tiên nhân thì có thể tùy tiện khinh người, kẻo có ngày gặp phải tai họa.” Hắn cố ý nhấn mạnh từ “Tiên Vương” và “tai họa” để tăng thêm áp lực tâm lý cho đối phương.
Hai Tiên nhân còn lại thấy Trần Phong bị hớ, và Lâm Phàm nói những lời đầy hàm ý, cũng bắt đầu lo lắng. Bọn họ không hiểu Lâm Phàm đã làm gì, nhưng rõ ràng hắn không phải một Tân Tiên dễ bắt nạt. Hơn nữa, cách hắn hóa giải đòn đánh của Trần Phong dường như không phải là né tránh, mà là một loại năng lực kỳ lạ nào đó.
“Ngươi! Ngươi dám sỉ nhục Huyền Hoa Tiên Môn ta!” Trần Phong tức giận, nhưng trong giọng nói đã có chút chột dạ. Hắn định rút Tiên kiếm ra, nhưng tay hắn lại hơi run rẩy.
Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói uy nghiêm, mang theo chút Tiên uy bất khả xâm phạm, vang lên từ tầng trên của Tửu Lâu: “Đủ rồi! Đây là Tửu Lâu Vạn Tiên, không phải nơi các ngươi gây loạn! Kẻ nào còn dám động thủ, đừng trách lão phu không khách khí!”
Một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu tím thêu hình Tiên vân, bước xuống lầu. Ông ta là chưởng quỹ của Tửu Lâu, một vị Tiên Tôn ẩn mình, chuyên quản lý trật tự ở đây. Ánh mắt ông ta sắc lạnh, như hai thanh Tiên kiếm, quét qua Trần Phong và Lâm Phàm. Vị chưởng quỹ này có tu vi Tiên Tôn đỉnh phong, đã ở cảnh giới này hàng triệu năm, nhãn lực phi phàm, đủ để nhìn thấu nhiều điều ẩn giấu.
Trần Phong và hai đệ tử kia lập tức tái mặt, cúi đầu cung kính: “Bái kiến chưởng quỹ đại nhân! Chúng tiểu bối thất lễ, xin chưởng quỹ đại nhân thứ tội.” Bọn họ biết rõ uy danh của vị chưởng quỹ này, không dám làm càn.
Chưởng quỹ khẽ hừ lạnh: “Nếu còn tái phạm, đừng trách lão phu không khách khí. Lần này ta sẽ không truy cứu, nhưng các ngươi phải bồi thường thiệt hại cho Tửu Lâu. Còn ngươi, Tân Tiên kia, tuy không phải kẻ gây sự trước, nhưng cũng không nên quá phô trương. Tiên Giới này không thiếu kẻ mạnh, ẩn tàng vô số bí mật.”
Lâm Phàm khẽ chắp tay: “Tại hạ ghi nhớ lời dạy của chưởng quỹ đại nhân.” Hắn biết vị chưởng quỹ này đang nhắc nhở hắn, cũng là một lời cảnh báo ngầm.
Chưởng quỹ liếc nhìn Lâm Phàm thêm một lần nữa. Ánh mắt lão già sắc bén, như muốn nhìn thấu mọi thứ. Lão cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ từ Lâm Phàm, rất mờ nhạt nhưng lại ẩn chứa một sự cổ xưa và sâu thẳm mà lão chưa từng thấy ở một Tiên nhân trẻ tuổi nào. Nó không giống Tiên lực thông thường, mà giống như một loại bản nguyên nào đó, vô cùng thuần khiết và mạnh mẽ, nhưng lại bị che giấu khéo léo. “Tân Tiên này… không đơn giản.” Lão thầm nghĩ, rồi quay người đi. Trần Phong và đồng bọn thì vội vàng chuồn đi, không dám nán lại thêm nữa, vừa đi vừa lén lút nhìn Lâm Phàm với ánh mắt vừa sợ hãi vừa căm hận.
Lâm Phàm ngồi xuống ghế, nhấp một ngụm Tiên dịch đã được “tiến hóa”, cảm nhận nguồn năng lượng tinh khiết lan tỏa khắp cơ thể. Hắn biết, màn kịch vừa rồi chỉ là một khởi đầu. Tiên Giới này tràn ngập những kẻ kiêu căng, những thế lực mạnh mẽ, và những Tiên Vương, Tiên Tôn hùng bá một phương. Hắn sẽ phải đối mặt với vô số áp lực và thử thách. Nhưng chính những điều này lại càng khiến hắn thêm quyết tâm. Hệ thống trong cơ thể hắn không ngừng phân tích các pháp tắc Tiên Giới, các loại Tiên vật, thậm chí là Tiên lực của đối thủ. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn chính là chìa khóa để tồn tại và vươn lên ở nơi đây, để biến mọi bất lợi thành cơ hội.
“Tiên Giới… đây mới chỉ là khởi đầu.” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ tinh quang, đầy thách thức. Hắn không chỉ muốn sống sót, mà còn muốn tìm lại toàn bộ mảnh vỡ Thiên Đạo, khám phá bí mật của vũ trụ, và cuối cùng, trở thành một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, một Thiên Đạo không thể bị hủy diệt.
Hắn biết rằng mình vẫn còn yếu. So với các Tiên Vương, Tiên Tôn đã tu luyện hàng vạn, hàng triệu năm, hắn chỉ là một hạt cát. Nhưng hắn có tiềm năng vô hạn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, có khả năng tiến hóa mọi thứ. Đây là lợi thế tuyệt đối của hắn. Hắn sẽ từng bước, từng bước một, chinh phục Tiên Giới này, rồi tiến lên Thần Giới, và cuối cùng, đối mặt với mối đe dọa vũ trụ mang tên Hư Vô Thôn Phệ Giả, hoàn thành sứ mệnh đã được định sẵn từ vô số kỷ nguyên trước.
Chương 319 kết thúc với cảnh Lâm Phàm tiếp tục suy ngẫm về con đường phía trước, ý chí kiên định không hề lay chuyển, mặc dù đã cảm nhận rõ sự khắc nghiệt của Tiên Giới. Hắn đã có một cuộc chạm trán nhỏ, chứng minh rằng dù là Tân Tiên, hắn cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt, đồng thời hé lộ một phần khả năng đặc biệt của mình, đủ để gây chú ý cho những người có nhãn lực như vị chưởng quỹ. Cuộc hành trình ở Tiên Giới của Lâm Phàm chính thức bắt đầu, với đầy rẫy chông gai và cơ hội.