Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 320
Lâm Phàm đứng giữa tầng mây lượn lờ, nhìn xuống Tiên Giới rộng lớn. Những thành trì nguy nga tráng lệ lơ lửng giữa không trung, được bao bọc bởi những luồng tiên khí cuồn cuộn, ánh sáng lấp lánh như dát vàng. Những cây cổ thụ cao vút chạm tới trời xanh, rễ cây đâm sâu vào các hòn đảo lơ lửng, tạo thành những cảnh quan hùng vĩ mà phàm trần không thể tưởng tượng nổi. Tiên Giới, quả thực, là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi năng lượng dồi dào đến mức từng hơi thở cũng mang theo linh khí tinh thuần.
Thế nhưng, cảm giác choáng ngợp và ngưỡng mộ nhanh chóng nhường chỗ cho một sự cảnh giác cao độ. Lâm Phàm không cảm nhận được sự yên bình hay thanh tịnh mà hắn từng mơ tưởng về Tiên Giới. Thay vào đó, một luồng áp lực vô hình bao trùm, một cảm giác căng thẳng tiềm tàng ẩn sau vẻ ngoài tráng lệ. Hắn nhận ra, Tiên Giới không phải là thiên đường cho những kẻ tu luyện tìm kiếm sự siêu thoát, mà là một chiến trường rộng lớn, nơi quy tắc sinh tồn còn khốc liệt hơn cả phàm giới.
Hắn hạ xuống một thành phố nhỏ hơn, nằm trên một phiến đá khổng lồ trôi nổi. Vừa đặt chân đến, Lâm Phàm đã cảm nhận được vô số ánh mắt dò xét. Các Tiên Nhân ở đây, dù ở cảnh giới thấp hơn, cũng mang trong mình một sự kiêu ngạo và cảnh giác nhất định. Trang phục của họ đa dạng, từ những bộ tiên bào lấp lánh đến những bộ giáp chiến cổ xưa, cho thấy sự khác biệt về xuất thân và thế lực.
Lâm Phàm không hành động vội vàng. Với bản năng của một Thiên Đạo đang dần thức tỉnh, hắn nhanh chóng “Phân Tích” môi trường xung quanh. Hắn nhận thấy pháp tắc Tiên Giới phức tạp hơn, năng lượng luân chuyển mạnh mẽ hơn, và các chủng loại vật chất cũng phong phú hơn. Hơn nữa, hắn còn cảm nhận được những luồng khí tức cường đại ẩn sâu trong các Tiên Vực xa xôi, mỗi luồng đều mang theo sức mạnh đủ để hủy diệt một tiểu thế giới.
“Tân Tiên nhân à?” Một giọng nói khàn khàn vang lên bên cạnh Lâm Phàm. Hắn quay sang, thấy một lão giả râu tóc bạc phơ, quần áo có phần cũ kỹ, đang ngồi gặm một củ quả không rõ tên. Lão giả nhìn hắn với ánh mắt dò xét, nhưng không có ác ý.
Lâm Phàm gật đầu, giữ thái độ khiêm tốn: “Vãn bối vừa mới phi thăng.”
Lão giả cười khẩy: “Quả nhiên. Khí tức của ngươi còn chưa hòa hợp hoàn toàn với Tiên Giới, cứ như một cục đá vừa rơi từ trên trời xuống vậy. May mắn cho ngươi, đây chỉ là một thành nhỏ, không có Tiên Tôn hay Tiên Vương nào rảnh rỗi để ý đến kẻ mới phi thăng như ngươi đâu.”
“Tiên Tôn, Tiên Vương?” Lâm Phàm hỏi, giả vờ không biết.
Lão giả nhíu mày: “Ngươi ngay cả điều đó cũng không biết mà dám phi thăng lên đây? Tiên Giới rộng lớn vô biên, được chia thành hàng vạn Tiên Vực, mỗi Tiên Vực lại do một hoặc nhiều Tiên Môn hùng mạnh cai quản. Đứng đầu các Tiên Môn là Tiên Vương, những kẻ có thể xé rách không gian, chuyển núi lấp biển. Còn trên Tiên Vương, là Tiên Tôn, những tồn tại đã chạm đến ngưỡng cửa Đại Đạo, có thể thay đổi pháp tắc một vùng trời.”
“Vậy… các Tiên Môn và Tiên Vực có hòa bình không ạ?” Lâm Phàm tiếp tục hỏi.
Lão giả phá lên cười: “Hòa bình? Ngươi nghĩ đây là nơi nào? Đây là Tiên Giới! Nơi tài nguyên quý giá hơn vàng ngọc, nơi mỗi bước tiến trong tu vi đều phải đánh đổi bằng vô số máu xương. Các Tiên Môn tranh giành Tiên Mạch, Tiên Linh Quả, thậm chí là các Tiên Sơn ẩn chứa bí mật. Chiến tranh giữa các Tiên Môn, giữa các Tiên Vương diễn ra như cơm bữa. Chỉ là chúng ta ở cấp độ thấp, không chạm tới được thôi.”
Lời của lão giả như một gáo nước lạnh tạt vào những hình dung lãng mạn của Lâm Phàm về Tiên Giới. Hắn đã từng nghĩ, Tiên Giới là nơi các Tiên Nhân đạt đến sự viên mãn, không còn vướng bận tranh đấu. Nhưng sự thật lại phũ phàng hơn nhiều. Càng lên cao, sự cạnh tranh càng khốc liệt, vì cái giá của sự thất bại quá lớn.
Trong những ngày tiếp theo, Lâm Phàm không vội vã tu luyện hay tìm kiếm cơ duyên. Hắn dành thời gian đi khắp thành phố nhỏ này, lắng nghe tin tức, quan sát cách các Tiên Nhân giao dịch, tu luyện và tương tác. Hắn chứng kiến một cuộc xung đột nhỏ giữa hai nhóm Tiên Nhân vì một viên Tiên Thạch, mà kết quả là một bên bị phế bỏ tu vi, bị ném ra khỏi thành. Không có sự thương xót, không có luật pháp rõ ràng, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng.
“Phân Tích…” Lâm Phàm thầm niệm trong lòng. Hệ thống Thiên Đạo của hắn bắt đầu hoạt động, thu thập thông tin về các công pháp Tiên Giới, các loại Tiên Linh Khí, Tiên Dược, và cả những quy tắc ngầm của thế giới này. Hắn phát hiện ra rằng, các Tiên Môn lớn không chỉ tranh giành tài nguyên, mà còn săn lùng những cá thể có Tiên Căn đặc biệt, những Tân Tiên có tiềm năng phi phàm để bồi dưỡng thành đệ tử hoặc thậm chí là vật hiến tế cho những bí thuật cổ xưa.
Một ngày nọ, Lâm Phàm tình cờ đi ngang qua một quán trà, nghe được câu chuyện về “Thiên Kiếm Tiên Vương” của Thiên Kiếm Tiên Môn vừa đánh bại “Huyết Lô Tiên Vương” của Huyết Lô Tiên Cung, chiếm đoạt một Tiên Mạch thượng đẳng. Cuộc chiến kéo dài ba ngày ba đêm, chấn động cả một Tiên Vực, khiến vô số Tiên Nhân cấp thấp bị vạ lây, chết thảm. Câu chuyện được kể với giọng điệu vừa kính sợ, vừa có chút hả hê, như thể đó là một lẽ tự nhiên của Tiên Giới.
Lâm Phàm chợt nhớ lại những mảnh ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy. Thiên Đạo không chỉ là pháp tắc, mà còn là ý chí duy trì sự cân bằng và trật tự. Nhưng ở Tiên Giới này, trật tự dường như bị bóp méo, chỉ tồn tại cho kẻ mạnh. Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã ảnh hưởng đến toàn bộ các giới, khiến Tiên Giới cũng không còn giữ được sự thuần khiết, trở thành một chốn tranh đoạt.
Hắn nhận ra rằng, nếu muốn hoàn thành sứ mệnh của mình, không chỉ là thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn phải tái lập một trật tự mới. Nhưng để làm được điều đó, hắn phải đủ mạnh. Mạnh hơn bất kỳ Tiên Vương, Tiên Tôn nào. Mạnh đến mức có thể kiến tạo lại pháp tắc, mang lại sự cân bằng cho vũ trụ.
Sự kiêu ngạo ban đầu khi phi thăng đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá. Lâm Phàm hiểu rằng, ở Tiên Giới, không thể chỉ dựa vào sức mạnh của hạ giới. Hắn cần phải học hỏi, thích nghi, và sử dụng hệ thống của mình để “tiến hóa” bản thân lên một tầm cao mới. Hắn không thể bộc lộ hết thực lực ngay lập tức, vì điều đó chỉ thu hút sự chú ý không mong muốn từ những kẻ mạnh hơn. Tiên Giới đầy rẫy những âm mưu và cạm bẫy, và một Tân Tiên nhân đơn độc như hắn là mục tiêu dễ dàng.
Trong một góc tối của thành phố, Lâm Phàm ngồi xuống, nhắm mắt lại. Hắn bắt đầu “phân tích” những gì đã thu thập được. Từ những công pháp phổ biến nhất đến những loại Tiên Linh Khí hiếm có, từ cấu trúc của các Tiên Mạch cho đến cách thức vận hành của các pháp tắc Tiên Giới. Hắn sẽ không vội vàng tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo, bởi vì hắn biết rằng, chúng chắc chắn đang nằm trong tay những tồn tại cực kỳ mạnh mẽ. Trước hết, hắn phải tự cường. Hắn phải trở thành một kẻ mà không ai có thể xem thường, một kẻ có thể đứng vững giữa Tiên Giới hỗn loạn này.
Đêm dần buông xuống, ánh sao Tiên Giới lấp lánh như những viên ngọc trai khổng lồ. Lâm Phàm mở mắt. Trong đôi mắt hắn không còn sự hoài nghi hay sợ hãi, mà là ngọn lửa của ý chí kiên cường. Tiên Giới không phải là thiên đường? Tốt thôi. Hắn sẽ biến nó thành nơi hắn có thể phát triển, và từ đó, thay đổi cả vũ trụ.