Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 321
Cánh cổng Tiên giới hùng vĩ khép lại sau lưng, Lâm Phàm cảm thấy một lực đẩy vô hình đẩy hắn rời khỏi lốc xoáy phi thăng. Trước mắt hắn là một thế giới hoàn toàn khác biệt, rực rỡ và choáng ngợp đến mức khó tin. Không khí nơi đây không còn là linh khí phàm tục, mà là Tiên linh chi khí nồng đậm đến mức hóa lỏng, cuồn cuộn như những dải lụa tiên bay lượn trên bầu trời. Từng ngọn núi, dòng sông đều phát ra hào quang rực rỡ, cây cối cổ thụ vươn cao tận mây xanh, mỗi phiến lá đều ẩn chứa đạo vận. Hắn đứng trên một nền đá cổ kính, xung quanh là vô số Tiên nhân đang di chuyển, kẻ cưỡi mây, người điều khiển pháp bảo, cảnh tượng huyên náo nhưng lại có một trật tự riêng.
Lâm Phàm hít sâu một hơi, cảm nhận sự tinh thuần của Tiên linh chi khí tràn vào kinh mạch, tẩy rửa thân thể và linh hồn hắn một lần nữa. Mặc dù vừa trải qua kiếp nạn phi thăng, nhưng hắn không hề cảm thấy suy yếu, trái lại, sức mạnh trong cơ thể như được tiếp thêm sinh lực, mỗi tế bào đều reo vang vì được tắm mình trong nguồn năng lượng tối cao này. Tuy nhiên, sự choáng ngợp ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác khác: sự cảnh giác. Ánh mắt của các Tiên nhân lướt qua hắn, phần lớn là thờ ơ, nhưng cũng có một vài ánh nhìn mang theo sự soi xét, đánh giá, thậm chí là khinh miệt. Hắn biết, mình là Tân Tiên, một kẻ vừa từ hạ giới phi thăng lên, không có căn cơ, không có thế lực, trong mắt những Tiên nhân bản địa này, không khác gì một con kiến nhỏ bé.
Hắn vừa định tìm một hướng để đi, thì một giọng nói the thé vang lên từ phía sau.
“Ồ, lại một tên phàm nhân vừa lên đây sao? Nhìn cái khí tức yếu ớt kia kìa, chắc là ở cái hạ giới bé tí nào đó mà lên rồi.”
Lâm Phàm quay đầu lại. Ba Tiên nhân trẻ tuổi đang đứng cách đó không xa, ăn mặc lộng lẫy, trên người tỏa ra Tiên quang nhàn nhạt, hiển nhiên là đã tu luyện ở Tiên giới một thời gian. Kẻ vừa lên tiếng là một nam tử gầy gò, đôi mắt ti hí đảo qua Lâm Phàm với vẻ khinh thường rõ rệt. Hai người còn lại, một nam một nữ, cũng cười khẩy, ánh mắt không che giấu sự chế giễu.
“Hừ, mấy tên Tân Tiên này lúc nào cũng vậy, cứ ngỡ phi thăng lên Tiên giới là được làm Tiên nhân thật sự. Đâu biết rằng, Tiên giới này không phải là thiên đường, mà là một chiến trường khốc liệt hơn hạ giới vạn lần.” Nam tử còn lại nói, giọng điệu đầy vẻ bề trên.
Nữ tử che miệng cười khúc khích: “Đúng vậy, nhìn hắn kìa, chắc còn đang mơ mộng về Tiên lộ thênh thang. Không biết mấy ngày nữa sẽ bị lừa gạt, bóc lột đến thảm hại ra sao.”
Lâm Phàm nhíu mày. Hắn không định gây sự, nhưng cũng không phải loại người có thể bị người khác sỉ nhục tùy tiện. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đối mặt với vô số kẻ thù hùng mạnh, những lời lẽ này không thể lay động tâm cảnh của hắn. Tuy nhiên, hắn cũng muốn hiểu rõ hơn về quy tắc của Tiên giới, không muốn hành động thiếu suy nghĩ.
Hắn đang định lên tiếng thì nam tử gầy gò kia đã tiến lại gần hơn, nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt, sau đó thò tay ra.
“Này, Tân Tiên, ngươi vừa phi thăng, chắc hẳn mang theo không ít tài nguyên từ hạ giới chứ gì? Ngoan ngoãn giao nộp ra đây, ta sẽ chỉ cho ngươi một con đường sống ở Tiên giới này. Bằng không, đừng trách Tiên huynh đây không khách khí.”
Lâm Phàm nhìn bàn tay đang chìa ra, ánh mắt lạnh đi một phần. Hắn đã quá quen thuộc với loại tình huống này. Bất kể là thế giới nào, kẻ yếu luôn là miếng mồi ngon cho kẻ mạnh.
“Ngươi muốn cướp?” Lâm Phàm hỏi, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó nhận ra.
Nam tử gầy gò nghe vậy thì cười phá lên, hai Tiên nhân kia cũng cười theo. “Cướp? Ngươi nói buồn cười quá. Đây là ‘quy tắc’ của Tiên giới. Tân Tiên như ngươi cần có ‘phí bảo hộ’ để không bị những kẻ khác bắt nạt. Chúng ta đang ‘bảo hộ’ ngươi đó thôi, hiểu chưa?”
Đúng lúc này, một luồng khí tức mạnh mẽ hơn đột nhiên ập đến, kèm theo một tiếng quát lớn.
“Cút! Mấy tên phế vật các ngươi cũng dám cản đường Tiên nhân của Thiên Hà Tiên Môn ta sao?”
Một nhóm người khác xuất hiện, khoảng năm sáu người, đều mặc đạo bào màu xanh lam có thêu hình một dòng sông sao. Người dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, tướng mạo tuấn tú, khí chất bất phàm, trên người tỏa ra Tiên quang chói mắt, hiển nhiên là một cường giả cấp bậc Tiên Quân. Ánh mắt hắn lướt qua ba tên Tiên nhân đang gây sự với Lâm Phàm với vẻ khinh thường, sau đó dừng lại trên người Lâm Phàm một chút, rồi lại lướt qua, không thèm để tâm.
Ba tên Tiên nhân kia thấy người của Thiên Hà Tiên Môn đến thì sắc mặt tái mét, vội vàng cúi đầu khom lưng, liên tục xin lỗi rồi nhanh chóng biến mất. Thiên Hà Tiên Môn là một Tiên Môn lớn trong khu vực này, bọn chúng không dám đắc tội.
Lâm Phàm đứng yên, quan sát nhóm người này. Ánh mắt hắn dừng lại ở nam tử dẫn đầu. Khí tức của người này mạnh hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, đã đạt đến cảnh giới Tiên Quân đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là có thể đột phá Tiên Vương. Hắn biết, đây mới là những cường giả thực sự của Tiên giới, những kẻ mà hắn sẽ phải đối mặt trong tương lai.
Nam tử dẫn đầu, Lạc Trần, Thiếu chủ Thiên Hà Tiên Môn, liếc nhìn Lâm Phàm một lần nữa, ánh mắt đầy vẻ lạnh nhạt. “Ngươi là Tân Tiên vừa phi thăng?”
Lâm Phàm gật đầu nhẹ. “Đúng vậy.”
Lạc Trần nhếch mép cười khẩy. “Tân Tiên thì nên biết điều một chút. Tiên giới này rộng lớn, nhưng không phải nơi để những kẻ hạ giới như các ngươi tùy tiện quậy phá. Nơi phi thăng này là một trong những cửa ngõ quan trọng của Thiên Hà Tiên Môn ta. Từ nay về sau, nếu muốn an ổn, thì hãy tìm một Tiên Môn nào đó mà nương tựa, hoặc tốt nhất là đừng có gây chuyện. Bằng không, đừng trách ta không cảnh cáo trước.”
Giọng điệu của Lạc Trần đầy vẻ ngạo mạn, lời nói như đang bố thí cho một kẻ ăn mày. Các đệ tử Thiên Hà Tiên Môn đi cùng hắn cũng cười khẩy, nhìn Lâm Phàm bằng ánh mắt thương hại và khinh thường.
Lâm Phàm vẫn bình thản. Hắn hiểu, đây là một lời cảnh cáo, nhưng cũng là một sự phô trương sức mạnh và địa vị. Hắn không cần phải giải thích hay tranh cãi với những kẻ như vậy.
“Đa tạ Tiên huynh đã chỉ giáo.” Lâm Phàm đáp lại một cách khách khí, nhưng trong giọng nói không có chút nào là sợ hãi hay nịnh bợ.
Thái độ của Lâm Phàm khiến Lạc Trần hơi nhíu mày. Hắn quen với việc các Tân Tiên vừa lên đều run rẩy sợ hãi khi đối mặt với mình, nhưng Lâm Phàm lại quá mức bình tĩnh. Điều đó khiến hắn cảm thấy bị phớt lờ.
“Hừ, xem ra ngươi cũng có chút gan dạ. Nhưng gan dạ mà không có thực lực, chỉ là ngu xuẩn mà thôi.” Lạc Trần hừ lạnh một tiếng, sau đó ánh mắt sắc bén quét qua Lâm Phàm. “Ta thấy khí tức của ngươi có chút đặc biệt, không giống Tiên nhân bình thường. Có lẽ ngươi đã gặp được kỳ ngộ nào đó ở hạ giới chăng? Hay là có bảo vật gì trên người?”
Lời nói của Lạc Trần không khác gì một lời uy hiếp công khai. Hắn đang thăm dò, và nếu Lâm Phàm có chút sơ hở, hắn sẽ không ngần ngại ra tay.
Lâm Phàm mỉm cười nhạt. “Tại hạ chỉ là một phàm nhân may mắn phi thăng, không có kỳ ngộ, cũng không có bảo vật gì đáng giá.”
“Vậy sao?” Lạc Trần cười khẩy. “Ta không tin. Hay là để ta giúp ngươi ‘kiểm tra’ một chút?”
Nói rồi, Lạc Trần không đợi Lâm Phàm trả lời, một bàn tay hắn vươn ra, Tiên lực cuồn cuộn ngưng tụ, hóa thành một trảo ảnh màu xanh lam, mang theo uy thế của Tiên Quân đỉnh phong, chụp thẳng vào vai Lâm Phàm. Hắn không định giết người, chỉ muốn cho Lâm Phàm một bài học, tiện thể xem xét trên người Lâm Phàm có bảo vật gì không.
Các đệ tử Thiên Hà Tiên Môn đứng bên cạnh đều cười mỉa. Một Tân Tiên vừa phi thăng, làm sao có thể chống lại một chiêu của Thiếu chủ Thiên Hà Tiên Môn? Chắc chắn sẽ bị đánh cho thê thảm, lộ ra nguyên hình.
Nhưng Lâm Phàm không hề hoảng sợ. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh. Hắn đã chuẩn bị cho tình huống này. Ngay khi trảo ảnh của Lạc Trần sắp chạm vào người, Lâm Phàm đột nhiên bước chân dịch chuyển, thân pháp linh hoạt đến khó tin, tránh thoát một cách nhẹ nhàng. Đồng thời, một luồng khí tức ẩn chứa sức mạnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, tuy còn yếu ớt nhưng vô cùng tinh thuần, từ trong cơ thể hắn bùng phát chớp nhoáng, hóa giải hoàn toàn tàn dư Tiên lực của Lạc Trần.
Lạc Trần và các đệ tử Thiên Hà Tiên Môn đều sững sờ. Bọn họ không ngờ Lâm Phàm lại có thể tránh được chiêu này của Lạc Trần. Hơn nữa, cái khí tức vừa rồi… tuy rất mờ nhạt, nhưng lại khiến tâm thần bọn họ chấn động, như thể đang đối mặt với một tồn tại tối cao nào đó.
Lạc Trần thu tay về, ánh mắt nhìn Lâm Phàm đã không còn vẻ khinh thường nữa, mà thay vào đó là sự nghi ngờ và thận trọng. “Ngươi… ngươi là ai? Khí tức đó là gì?”
Lâm Phàm chỉ mỉm cười. “Tại hạ đã nói rồi, chỉ là một phàm nhân may mắn phi thăng. Tiên huynh quá lời rồi.”
Hắn không muốn bộc lộ quá nhiều, nhưng cũng không thể để mình bị chèn ép. Một chút sức mạnh vừa đủ để khiến đối phương phải dè chừng là điều cần thiết. Hắn biết, Tiên giới này là một rừng rậm, và hắn cần phải tìm cách sinh tồn, phát triển trong đó.
Lạc Trần nhìn chằm chằm Lâm Phàm một lúc lâu, ánh mắt liên tục biến đổi. Hắn không thể nhìn thấu Lâm Phàm, và điều đó khiến hắn cảm thấy khó chịu. Hắn không tin một Tân Tiên có thể tránh được đòn đánh của hắn một cách dễ dàng như vậy, và cái khí tức bí ẩn kia lại càng khiến hắn phải suy nghĩ. Thiên Hà Tiên Môn tuy mạnh, nhưng cũng không phải là bá chủ tuyệt đối, hắn không muốn gây thù chuốc oán với một kẻ có lai lịch bất minh.
“Được rồi, tạm thời bỏ qua cho ngươi.” Lạc Trần hừ lạnh, nhưng trong giọng nói đã mất đi vẻ tự tin ban đầu. “Nhưng ngươi hãy nhớ kỹ, Tiên giới này không có chỗ cho những kẻ không biết tự lượng sức. Tốt nhất là ngoan ngoãn tìm một nơi mà ẩn mình tu luyện đi. Đừng để ta gặp lại ngươi lần nữa, bằng không, sẽ không đơn giản như vậy đâu.”
Nói rồi, Lạc Trần phất tay áo, dẫn theo đám đệ tử Thiên Hà Tiên Môn rời đi, không quay đầu lại. Hắn cần phải điều tra kỹ về Lâm Phàm, cái khí tức vừa rồi khiến hắn cảm thấy bất an.
Lâm Phàm nhìn bóng lưng bọn họ khuất dần, ánh mắt thâm sâu. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Áp lực từ các Tiên Môn và thế lực cổ xưa sẽ ngày càng lớn, và hắn cần phải mạnh mẽ hơn nữa, nhanh chóng thích nghi với quy tắc của Tiên giới, tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, và tiếp tục con đường của mình. Tiên giới không phải là nơi để hắn ẩn mình, mà là một bước đệm quan trọng trên hành trình trở thành Thiên Đạo mới, siêu việt tất cả.
Hắn thở dài một hơi, sau đó quay lưng lại, ánh mắt quét qua những Tiên nhân khác đang xì xào bàn tán về mình. Hắn không quan tâm. Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm hiểu Tiên giới, tìm một nơi an toàn để củng cố tu vi, và bắt đầu hành trình mới.