Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 322

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:05:24 | Lượt xem: 3

Thương Lan Tiên Thành là một trong những đô thị phồn hoa nhất Tiên Giới hạ tầng, nơi dòng người và linh khí cuồn cuộn không ngừng. Những kiến trúc nguy nga tráng lệ vươn thẳng lên trời, được khắc họa bằng những phù văn cổ xưa lấp lánh, phản chiếu ánh sáng của Tiên Nhật. Dù đã đặt chân đến đây được vài tháng, Lâm Phàm vẫn cảm thấy mình như một lữ khách lạc loài. Sức mạnh của hắn tuy đã đạt đến cảnh giới Tiên Đế đỉnh phong ở hạ giới, nhưng tại Tiên Giới, hắn chỉ là một Tân Tiên, một kẻ mới chập chững bước vào cánh cửa vĩ đại này.

Hôm nay, Lâm Phàm ghé qua một khu chợ Tiên vật hẻo lánh, nơi những món đồ cũ kỹ, bị lãng quên thường được bày bán. Ánh mắt hắn lướt qua hàng loạt bảo vật lấp lánh, nhưng chỉ dừng lại ở một khối đá màu xám tro, nằm khuất trong một góc bụi bặm. Khối đá này không hề phát ra chút linh khí nào đáng kể, hoàn toàn bị những viên ngọc sáng chói xung quanh lu mờ. Nhưng, hệ thống trong cơ thể Lâm Phàm lại rung lên dữ dội.

“Đinh! Phát hiện vật phẩm: Huyền Linh Thạch Nguyên Thủy. Tiềm năng tiến hóa: Cực cao. Có thể tiến hóa thành: Hỗn Độn Nguyên Thạch, Tiên Thiên Linh Bảo Phôi Thai, hoặc là vật liệu cốt lõi để kiến tạo Đại Đạo Thần Khí!”

Lâm Phàm nén lại sự kinh ngạc trong lòng. Hắn biết, khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống là độc nhất vô nhị. Một khối Huyền Linh Thạch Nguyên Thủy lại có tiềm năng to lớn đến vậy, quả thực là hiếm có. Hắn quyết định mua nó.

Đúng lúc Lâm Phàm chuẩn bị tiến đến gian hàng, một nhóm người ăn mặc hoa lệ, khí chất ngạo mạn chợt xuất hiện, thu hút mọi ánh nhìn. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ, nhưng ánh mắt tràn đầy sự kiêu căng, quanh người hắn là một luồng Tiên khí nồng đậm, rõ ràng là đã tu luyện ở Tiên Giới từ nhỏ. Hắn chính là Mộ Dung Vũ, thiếu chủ của Thái Huyền Tiên Môn, một trong những Tiên Môn cổ xưa và quyền thế nhất Thương Lan Tiên Thành.

“Thật là vô vị!” Mộ Dung Vũ hừ lạnh, ánh mắt khinh thường lướt qua các gian hàng. “Chợ Tiên vật nhỏ bé này chẳng có thứ gì đáng giá. Toàn là rác rưởi của hạ giới.”

Một tên tùy tùng bên cạnh vội vàng nịnh nọt: “Thiếu chủ nói phải. Chỉ có những bảo vật trong kho tàng của Thái Huyền Tiên Môn mới xứng với nhãn quang của ngài.”

Ánh mắt Mộ Dung Vũ đột nhiên dừng lại ở khối Huyền Linh Thạch Nguyên Thủy mà Lâm Phàm đang định mua. Hắn không nhìn thấy tiềm năng của nó, mà chỉ thấy nó nằm cạnh một vài mảnh Tiên Ngọc đã bị phai màu. Hắn nhếch mép cười khẩy: “Ồ, xem ra có một tân khách từ hạ giới đang muốn mua mấy thứ đồ bỏ đi này. Ngươi là tân Tiên từ đâu tới? Trông có vẻ chưa hiểu sự đời Tiên Giới nhỉ?”

Lâm Phàm khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì. Hắn không muốn gây sự, chỉ muốn mua món đồ của mình rồi rời đi.

Thấy Lâm Phàm im lặng, Mộ Dung Vũ càng được đà. Hắn bước đến, dùng chân khẽ đá vào khối Huyền Linh Thạch: “Thứ đá vô dụng này mà ngươi cũng muốn mua à? Xem ra tu vi ở hạ giới của ngươi cũng chỉ là hạng bét, lên đây lại càng làm trò cười cho thiên hạ. Khối đá này ta thấy chướng mắt, ngươi mau tránh ra đi, để ta xem xét vài món đồ khác.”

Lâm Phàm ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo: “Vật vô chủ, người hữu duyên. Ta thấy nó có duyên với ta, Thiếu chủ Thái Huyền Tiên Môn lẽ nào lại muốn cướp đồ của một Tân Tiên?”

Lời nói của Lâm Phàm tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đầy sự châm chọc, khiến Mộ Dung Vũ và đám tùy tùng sững sờ. Ở Tiên Giới này, có kẻ nào dám nói chuyện với hắn như vậy?

“Ồ, gan cũng không nhỏ đấy chứ!” Mộ Dung Vũ cười khẩy, Tiên khí quanh người hắn bắt đầu dao động. “Ta không cướp đồ của ngươi. Nhưng ta có thể cho ngươi một bài học, để ngươi hiểu rõ Tiên Giới này không phải là nơi ngươi có thể ăn nói tùy tiện.”

Một đạo Tiên quang chói mắt bắn thẳng về phía Lâm Phàm. Đó là một chiêu “Thái Huyền Liệt Phong Trảm”, một Tiên thuật cơ bản của Thái Huyền Tiên Môn, nhưng trong tay Mộ Dung Vũ, nó mang theo uy lực của một cường giả Tiên Vương sơ kỳ.

Lâm Phàm đứng yên tại chỗ, không hề né tránh. Trong khoảnh khắc Tiên quang sắp chạm vào người, hắn khẽ hừ một tiếng. “Đinh! Phân tích Tiên thuật ‘Thái Huyền Liệt Phong Trảm’ hoàn tất. Điểm yếu: Năng lượng tập trung quá mức ở trung tâm, phần rìa yếu ớt và dễ bị phân tán. Đề xuất: Dùng ‘Vô Ảnh Lưu Phong’ kết hợp ‘Huyền Thiên Chấn Động’ để hóa giải.”

Một luồng khí vô hình từ tay Lâm Phàm bắn ra, nhẹ nhàng như làn gió, nhưng lại mang theo một tần số chấn động cực kỳ tinh vi. Tiên quang của Mộ Dung Vũ chệch hướng, rồi đột nhiên phân tán thành vô số luồng sáng nhỏ li ti, hoàn toàn vô hại, tiêu tán vào hư không.

Cả khu chợ im lặng như tờ. Mộ Dung Vũ trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Tiên thuật của hắn, dù chỉ là một chiêu thức tùy ý, cũng đủ để đánh bay một Tiên Vương cấp thấp, vậy mà lại bị một Tân Tiên đến từ hạ giới hóa giải dễ dàng như vậy?

“Ngươi… ngươi dùng quỷ thuật gì?” Mộ Dung Vũ lắp bắp, khuôn mặt tuấn mỹ giờ đây đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ.

Lâm Phàm nhàn nhạt đáp: “Chỉ là một chút hiểu biết về pháp tắc. Tiên thuật của ngươi tuy mạnh, nhưng quá chú trọng vào uy lực bề ngoài, bỏ qua sự tinh tế của cấu trúc năng lượng.”

Hắn quay sang chủ gian hàng, lấy ra một viên Tiên Đan màu xanh lục. Viên đan này thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng lại tỏa ra một luồng linh khí tinh khiết đến khó tin, khiến các Tiên sĩ xung quanh đều cảm thấy tâm thần thư thái. “Đây là một viên Tẩy Tủy Tiên Đan đã được ta tiến hóa. Nó có thể giúp Tiên sĩ thanh lọc tạp chất, tăng cường căn cơ, hiệu quả gấp mười lần so với Tẩy Tủy Đan thông thường. Ta dùng nó để đổi lấy khối Huyền Linh Thạch này, được chứ?”

Chủ gian hàng là một lão già râu bạc phơ, vốn đã quen với sự ngạo mạn của các Tiên Môn lớn. Ông ta vốn định bán rẻ khối Huyền Linh Thạch cho Mộ Dung Vũ để tránh rắc rối, nhưng chứng kiến màn hóa giải Tiên thuật vừa rồi của Lâm Phàm, ông ta đã thay đổi ý định. Lão nhìn viên Tiên Đan trong tay Lâm Phàm, ánh mắt run rẩy. Với kinh nghiệm của mình, lão biết giá trị của viên đan này vượt xa một khối đá phế liệu, thậm chí còn quý hơn cả chục khối Tiên Ngọc thượng phẩm.

“Được… được chứ! Khách quan cứ lấy đi!” Lão vội vàng gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ mừng rỡ.

Mộ Dung Vũ trừng mắt nhìn viên Tiên Đan, hắn cũng cảm nhận được sự tinh túy của nó. Nhưng hắn không thể chấp nhận việc mình bị qua mặt. “Chờ đã! Khối đá đó… ta cũng có hứng thú! Ta sẽ trả gấp đôi viên đan đó!”

Lâm Phàm cười nhạt: “Thiếu chủ, khối đá này ta đã mua rồi. Hơn nữa, những thứ ta muốn, không phải cứ có tiền là mua được.” Hắn cúi người nhặt khối Huyền Linh Thạch lên, cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ hệ thống.

“Ngươi… dám!” Mộ Dung Vũ tức đến đỏ mặt tía tai. Hắn vung tay, chuẩn bị tung ra một chiêu Tiên thuật mạnh hơn. Nhưng chợt, một tiếng hừ lạnh vang lên từ phía xa.

“Mộ Dung Vũ, đủ rồi! Chẳng lẽ ngươi muốn làm trò cười cho cả Thương Lan Tiên Thành sao?”

Một đạo nhân ảnh áo trắng, khí chất thanh cao, từ trên trời chậm rãi hạ xuống. Đó là Cửu Phong Tiên Tử, một thiên tài nổi tiếng của Thanh Phong Tiên Các, người có địa vị không hề thua kém Mộ Dung Vũ. Nàng đã chứng kiến toàn bộ sự việc.

Mộ Dung Vũ tuy kiêu ngạo, nhưng cũng không dám làm ngơ trước Cửu Phong Tiên Tử. Hắn hậm hực thu tay về, ánh mắt đầy căm ghét nhìn Lâm Phàm. “Hừ! Ngươi may mắn đấy, Tân Tiên. Chúng ta rồi sẽ gặp lại!”

Nói rồi, hắn quay người bỏ đi cùng đám tùy tùng, trong lòng vẫn còn đầy uất ức. Cửu Phong Tiên Tử khẽ gật đầu với Lâm Phàm một cách lịch sự, rồi cũng rời đi.

Lâm Phàm không để tâm đến những ánh mắt tò mò và xì xào bàn tán xung quanh. Hắn siết chặt khối Huyền Linh Thạch trong tay, một nụ cười thầm xuất hiện trên môi. Tiên Giới quả là một nơi thú vị, và hắn, một Tân Tiên bị khinh thường, sẽ sớm khiến tất cả phải nhìn hắn bằng ánh mắt khác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8