Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 323

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:05:57 | Lượt xem: 3

Chương 323: Đấu Pháp Linh Thảo và Chấn Động Bách Hoa

Lâm Phàm đặt chân đến Thiên Linh Thảo Viên, một trong những thánh địa linh dược nổi tiếng nhất Tiên Giới. Nơi đây không phải thuộc quyền sở hữu của bất kỳ tông môn hay thế lực nào, mà là một vùng đất trung lập được vô số cường giả bảo hộ, nơi các loại tiên thảo quý hiếm được ươm trồng và giao dịch. Hắn đến đây không phải vì danh tiếng của nó, mà vì một luồng khí tức đặc biệt mà hệ thống của hắn đã phân tích được từ xa, một luồng năng lượng cực kỳ cổ xưa, mang theo dấu vết của Đại Đạo, ẩn sâu trong một loại linh thảo tên là Hỗn Nguyên Tiên Chi. Mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đang tìm kiếm có thể không trực tiếp nằm trong nó, nhưng Hỗn Nguyên Tiên Chi chắc chắn là một chìa khóa quan trọng để tiếp cận hoặc kích hoạt một mảnh vỡ khác.

Khi Lâm Phàm tiến sâu vào Thảo Viên, một khu vực trung tâm rộng lớn, nơi tập trung những loại linh thảo cấp cao nhất, lại bị phong tỏa. Vài chục đệ tử mặc đạo bào trắng thêu hoa văn tinh xảo đang canh gác nghiêm ngặt, khí thế hùng hậu, mỗi người đều là Tiên Nhân cảnh giới trở lên. Trên đạo bào của họ có thêu hình một bông hoa bách hợp nở rộ, đó là dấu hiệu của Bách Hoa Tiên Tông, một trong những Tiên Môn cổ xưa nhất Tiên Giới, nổi tiếng với khả năng trồng trọt và luyện chế linh dược.

Lâm Phàm nhẹ nhàng tiến lại gần, vẻ mặt bình thản. Hắn không muốn gây sự, chỉ muốn tìm hiểu về Hỗn Nguyên Tiên Chi. “Xin hỏi, khu vực này vì sao lại bị phong tỏa? Ta muốn tìm mua một ít linh thảo đặc biệt,” Lâm Phàm lên tiếng, giọng điệu khiêm tốn.

Một đệ tử Bách Hoa Tiên Tông đứng đầu, khuôn mặt tràn đầy vẻ kiêu ngạo, liếc nhìn Lâm Phàm từ trên xuống dưới. Hắn nhận ra Lâm Phàm là một Tân Tiên, khí tức còn chưa hoàn toàn dung nhập với Tiên Giới, và dường như không thuộc bất kỳ Tiên Môn lớn nào. “Tân Tiên nhân à? Ngươi đến từ hạ giới sao? Nơi đây không phải là nơi để những kẻ như ngươi dạo chơi. Đây là khu vực riêng của Bách Hoa Tiên Tông ta, đang tiến hành một nghiên cứu quan trọng về cổ dược. Ngươi nên tìm những loại linh thảo thông thường ở rìa ngoài kia đi, đừng có mà mơ tưởng những thứ không thuộc về mình.”

Lâm Phàm khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ bình tĩnh. “Ta chỉ muốn hỏi về Hỗn Nguyên Tiên Chi, không biết quý tông có…”

Chưa kịp nói hết lời, một giọng nói lạnh lùng khác đã vang lên từ phía sau hàng đệ tử. “Hỗn Nguyên Tiên Chi? Một Tân Tiên như ngươi cũng dám nhắc đến tên của loại tiên dược thượng cổ đó sao? Đúng là không biết trời cao đất rộng.”

Một nam tử trẻ tuổi, khí chất bất phàm, bước ra. Hắn mặc đạo bào còn hoa lệ hơn, trên tay cầm một cành tiên chi lấp lánh. Khí tức của hắn đã đạt tới cảnh giới Tiên Quân, cách Tiên Vương không xa. Đây chính là Mộ Dung Bất Phàm, thiếu chủ của Bách Hoa Tiên Tông, một thiên tài hiếm có trong thế hệ này. Hắn khẽ hất cằm, ánh mắt đầy khinh thường nhìn Lâm Phàm. “Ngươi là Tân Tiên mới phi thăng phải không? Có lẽ ở hạ giới ngươi cũng là một thiên tài, nhưng ở Tiên Giới này, ngươi chẳng là gì cả. Hỗn Nguyên Tiên Chi là bảo vật trấn tông của Bách Hoa Tiên Tông ta, không phải thứ ngươi có thể chạm vào.”

Mộ Dung Bất Phàm phất tay áo, một luồng áp lực vô hình lan tỏa, khiến không ít tu sĩ xung quanh phải lùi lại. Hắn muốn cho Lâm Phàm một bài học. “Ngươi có vẻ có chút nhãn lực, có thể nhận ra Hỗn Nguyên Tiên Chi. Vậy ta cho ngươi một cơ hội, một cơ hội để biết rằng thế giới này lớn đến mức nào.” Hắn cười khẩy. “Trong khu vực này, có một trăm loại linh thảo, trong đó có mười loại là cổ dược đã tuyệt tích ở Tiên Giới. Ngươi hãy chỉ ra ba loại cổ dược đó, và nếu ngươi có thể miêu tả chính xác công dụng, cách trồng và điều kiện sinh trưởng của chúng, ta sẽ cho ngươi một cơ hội được nhìn thấy Hỗn Nguyên Tiên Chi.”

Các đệ tử Bách Hoa Tiên Tông cười rộ lên. Đây là một thử thách bất khả thi đối với bất kỳ Tân Tiên nào. Ngay cả những trưởng lão của các tông môn khác cũng khó lòng làm được, bởi vì kiến thức về cổ dược đòi hỏi sự tích lũy qua hàng vạn năm, những kinh nghiệm truyền thừa từ thời thượng cổ.

Lâm Phàm không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. “Được thôi.”

Mộ Dung Bất Phàm ngạc nhiên vì sự tự tin của Lâm Phàm, nhưng hắn cho rằng đó là sự ngông cuồng của kẻ mới lên. Hắn đưa Lâm Phàm vào trong khu vực phong tỏa, nơi có một bãi đất rộng lớn trồng đủ loại linh thảo, từ những cây bình thường cho đến những loại phát ra ánh sáng kỳ dị.

“Bắt đầu đi,” Mộ Dung Bất Phàm nói, tay khoanh trước ngực, vẻ mặt đầy chờ đợi xem Lâm Phàm sẽ tự làm bẽ mặt mình như thế nào.

Lâm Phàm không vội vàng. Hắn nhắm mắt lại, kích hoạt hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật”. Một luồng năng lượng vô hình lan tỏa, quét qua từng gốc cây, từng cọng cỏ. Trong mắt hắn, mọi loại linh thảo đều hiện ra dưới dạng dữ liệu tinh vi: từ cấu trúc gen, thành phần hóa học, năng lượng dao động, cho đến lịch sử hình thành và tiềm năng tiến hóa. Đặc biệt, luồng khí tức cổ xưa mà hắn cảm nhận được từ Hỗn Nguyên Tiên Chi trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Chỉ trong chớp mắt, hệ thống đã phân tích xong. Lâm Phàm mở mắt, ánh nhìn sắc bén. Hắn không chỉ nhận diện được mười loại cổ dược, mà còn nhìn thấy cả những khuyết điểm trong phương pháp trồng trọt của Bách Hoa Tiên Tông, những điều mà ngay cả các trưởng lão cũng chưa từng nhận ra.

Lâm Phàm chỉ tay vào một gốc cây khô héo, tưởng chừng như đã chết, nằm khuất trong một góc. “Thứ nhất, đây là Minh Nguyệt Lộ Hoa, một loại cổ dược cần hấp thụ tinh hoa nguyệt quang trong môi trường cực âm mới có thể sinh trưởng. Nhưng quý tông lại đặt nó ở nơi có dương khí mạnh, khiến nó không thể phát triển.”

Mộ Dung Bất Phàm và các đệ tử Bách Hoa Tiên Tông nghe vậy đều biến sắc. Minh Nguyệt Lộ Hoa đúng là một trong mười loại cổ dược mà họ đang cố gắng hồi sinh nhưng thất bại. Điều khiến họ sốc hơn là Lâm Phàm không chỉ nhận ra nó mà còn chỉ ra sai lầm của họ.

Lâm Phàm tiếp tục, chỉ vào một loại nấm mọc dưới một tảng đá. “Thứ hai, đây là Long Huyết Chi, cần được nuôi dưỡng bằng huyết dịch của sinh vật cấp cao mới có thể phát huy dược tính. Quý tông lại dùng linh dịch thông thường, khiến dược tính của nó bị suy giảm nghiêm trọng.”

Sắc mặt Mộ Dung Bất Phàm đã trở nên khó coi. Những gì Lâm Phàm nói đều là bí mật trong việc nuôi trồng cổ dược của Bách Hoa Tiên Tông, những điều mà ngay cả các đệ tử bình thường cũng không biết. Hắn bắt đầu cảm thấy bất an.

Cuối cùng, Lâm Phàm chỉ vào một loại dây leo màu tím sẫm, quấn quanh một cây cổ thụ. “Thứ ba, đây là Tử Khí Đằng, một loại linh thảo hấp thụ năng lượng hỗn độn từ hư không. Nó cần được kích thích bằng một loại khí tức đặc biệt, một loại ‘hỗn độn nguyên khí’ vi lượng, chứ không phải linh khí thuần túy của Tiên Giới.” Lâm Phàm dừng lại, nhìn thẳng vào Mộ Dung Bất Phàm. “Nếu quý tông cứ tiếp tục trồng trọt theo phương pháp hiện tại, ba loại cổ dược này sẽ vĩnh viễn không thể phát triển đến cực hạn, thậm chí còn có nguy cơ chết yểu.”

Cả khu vực chìm vào im lặng. Các đệ tử Bách Hoa Tiên Tông đều há hốc mồm kinh ngạc. Mộ Dung Bất Phàm thì trợn tròn mắt, khuôn mặt tái mét. Hắn không thể tin nổi. Kiến thức mà Lâm Phàm vừa thể hiện đã vượt xa những gì hắn và cả tông môn đã dày công nghiên cứu trong hàng ngàn năm.

Một bóng người già nua, râu tóc bạc phơ, từ bên trong khu vực nghiên cứu bước ra. Đó là Bách Hoa Tiên Tôn, vị Thái Thượng Trưởng Lão của Bách Hoa Tiên Tông, người có kiến thức sâu rộng nhất về linh dược trong toàn bộ Tiên Giới. Ông đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại. Ánh mắt ông nhìn Lâm Phàm đầy sự kinh ngạc và nghi ngờ.

“Tiểu hữu, những lời ngươi nói, có thật không?” Bách Hoa Tiên Tôn hỏi, giọng nói trầm ổn, nhưng không giấu nổi sự chấn động trong lòng. Ông đã nghiên cứu Minh Nguyệt Lộ Hoa và Long Huyết Chi hàng ngàn năm, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến những điểm mà Lâm Phàm vừa chỉ ra.

Lâm Phàm khẽ gật đầu. “Vãn bối chỉ nói sự thật.” Hắn không cần phải giải thích khả năng của mình, chỉ cần chứng minh bằng thực tế.

Bách Hoa Tiên Tôn tiến đến gốc Minh Nguyệt Lộ Hoa khô héo, cẩn thận kiểm tra. Ông ta phóng thích một luồng âm khí thuần túy vào cây, và ngay lập tức, một tia sáng xanh yếu ớt lóe lên từ thân cây, như thể nó vừa được tiếp thêm sự sống. Ông ta lại chuyển sang Long Huyết Chi, nhỏ một giọt máu của mình (chứa đựng năng lượng Tiên Tôn) vào nấm, và nấm lập tức tỏa ra một vầng sáng đỏ nhạt, dược tính tăng lên rõ rệt.

“Tuyệt vời! Tuyệt vời!” Bách Hoa Tiên Tôn kích động đến mức run rẩy. “Kiến thức này… ngay cả điển tịch cổ của tông môn ta cũng không ghi chép chi tiết đến vậy! Tiểu hữu rốt cuộc là ai? Ngươi từ đâu đến, có truyền thừa nào?”

Lâm Phàm mỉm cười. “Vãn bối chỉ là một Tân Tiên đến từ hạ giới, không có truyền thừa đặc biệt. Chỉ là có một chút duyên ngộ với Đại Đạo, nên có thể nhìn thấy bản chất của vạn vật.” Hắn không thể nói rằng mình có một hệ thống Thiên Đạo trong người.

Mộ Dung Bất Phàm lúc này đã hoàn toàn câm nín, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Hắn không thể tin nổi một Tân Tiên lại có thể khiến Thái Thượng Trưởng Lão của mình phải cúi đầu thán phục.

“Duyên ngộ với Đại Đạo sao…” Bách Hoa Tiên Tôn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự suy tư sâu xa. Ông ta hiểu rằng có những người trời sinh đã có khả năng cảm ngộ phi thường, nhưng mức độ của Lâm Phàm thì quả thực là hiếm thấy. “Vậy thì, tiểu hữu, ngươi đã thắng. Ngươi muốn gì? Ta có thể ban cho ngươi một số Tiên đan, hoặc công pháp tu luyện.”

Lâm Phàm lắc đầu. “Vãn bối chỉ muốn xin một phần Hỗn Nguyên Tiên Chi. Ta cảm thấy nó có một mối liên kết đặc biệt với con đường tu luyện của ta.”

Bách Hoa Tiên Tôn do dự. Hỗn Nguyên Tiên Chi là bảo vật vô giá, không dễ gì ban tặng. Nhưng sau khi chứng kiến khả năng của Lâm Phàm, ông ta hiểu rằng nếu không phải là người có duyên, dù có cho cũng không phát huy được tác dụng. Hơn nữa, những kiến thức mà Lâm Phàm vừa chia sẻ có giá trị còn lớn hơn cả Hỗn Nguyên Tiên Chi.

“Được thôi!” Bách Hoa Tiên Tôn quyết định. “Ta sẽ đích thân cắt cho ngươi một nhánh Hỗn Nguyên Tiên Chi. Nhưng có một điều kiện, tiểu hữu. Ngươi phải hứa với ta rằng, nếu sau này ngươi đạt được thành tựu lớn trong Tiên Đạo, hãy ghé thăm Bách Hoa Tiên Tông ta một lần, chia sẻ thêm những kiến giải của ngươi về linh dược.”

Lâm Phàm mỉm cười. “Đó là vinh hạnh của vãn bối.”

Bách Hoa Tiên Tôn đích thân cắt một nhánh Hỗn Nguyên Tiên Chi, cẩn thận đặt vào một hộp ngọc cho Lâm Phàm. Nhánh tiên chi này tỏa ra một luồng năng lượng dịu mát, ẩn chứa một sức sống nguyên thủy.

Khi Lâm Phàm rời đi, Mộ Dung Bất Phàm vẫn đứng đó, vẻ mặt u ám. Hắn cảm thấy mình đã bị sỉ nhục nặng nề. “Trưởng lão, chúng ta cứ để hắn đi như vậy sao? Hắn có thể đã dùng tà thuật gì đó…”

Bách Hoa Tiên Tôn khẽ thở dài. “Ngươi quá nông cạn, Bất Phàm. Ta đã tự tay kiểm tra, không có dấu vết tà thuật nào cả. Hắn có một khả năng cảm ngộ Đại Đạo phi thường, một loại thiên phú mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Một Tân Tiên như vậy, tiền đồ vô lượng. Đừng gây thù với hắn, mà hãy suy ngẫm về những gì hắn đã nói.” Ông ta quay lại nhìn Minh Nguyệt Lộ Hoa đang dần hồi phục. “Có lẽ, Tiên Giới này sắp xuất hiện một vị Đại Đạo giả mới.”

Lâm Phàm rời Thiên Linh Thảo Viên, trong lòng tràn đầy sự thỏa mãn. Hắn cảm nhận được luồng khí tức cổ xưa từ Hỗn Nguyên Tiên Chi càng lúc càng rõ ràng. Hệ thống của hắn đã phân tích được một dấu vết cực kỳ yếu ớt của Thiên Đạo Nguyên Thủy bên trong nó. Mặc dù chỉ là một phần rất nhỏ, nhưng nó xác nhận rằng hướng đi của hắn là đúng. Tiên Giới rộng lớn này, có lẽ còn ẩn chứa nhiều mảnh vỡ Thiên Đạo hơn những gì hắn nghĩ, nhưng chúng đã bị che lấp bởi thời gian và sự hiểu biết hạn hẹp của các Tiên Nhân. Để thu thập chúng, hắn sẽ phải đối mặt với không ít sự nghi ngờ và áp lực từ những thế lực cổ xưa, những kẻ coi thường “Tân Tiên” như hắn. Nhưng điều đó càng khiến hắn quyết tâm hơn. Hắn sẽ chứng minh rằng, dù xuất phát điểm thấp kém, ý chí của Thiên Đạo sẽ không bao giờ bị dập tắt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8