Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 324
Không khí ở Tiên Giới khác hẳn so với phàm trần. Mỗi hơi thở đều tràn ngập Tiên Linh Chi Khí nồng đậm, khiến kinh mạch Lâm Phàm run rẩy vì hưng phấn. Hắn đã thành công phi thăng, nhưng cảm giác nhẹ nhõm chỉ tồn tại trong chốc lát. Thế giới này không phải là thiên đường, mà là một chiến trường khốc liệt hơn gấp vạn lần.
Lâm Phàm đang đứng giữa Tiên Thành Vô Cực, một trong những thành phố lớn nhất Tiên Giới hạ tầng. Kiến trúc nơi đây hùng vĩ đến mức không thể tưởng tượng nổi, những tòa tháp tiên ngọc vươn cao chạm tới mây, những con đường lát bằng tinh thạch phát sáng rực rỡ, và dòng người qua lại đều là những Tiên nhân mang theo khí tức mạnh mẽ. Hắn, một Tân Tiên vừa phi thăng, hiển nhiên là một điểm nhấn lạc lõng. Dù đã giấu đi phần lớn khí tức, nhưng cái “vị” của hạ giới vẫn khó mà che giấu hoàn toàn.
Hắn đang tìm kiếm một cửa hàng bán tài liệu cổ xưa, hy vọng tìm được manh mối về các mảnh vỡ Thiên Đạo hoặc ít nhất là thông tin về địa lý Tiên Giới. Khi hắn bước vào một Tiên các tên là “Vạn Vật Lâu”, ánh mắt nghi ngờ và khinh thường lập tức đổ dồn về phía hắn. Tiên nhân ở đây thường có tuổi đời hàng ngàn năm, còn hắn trông chỉ như một thiếu niên, lại mang khí chất non nớt của người mới phi thăng. Điều đó khiến hắn trở thành mục tiêu dễ dàng cho những kẻ thích thị uy.
“Ồ, nhìn xem ai đây? Một tên phàm nhân vừa mới thăng lên Tiên Giới sao?” Một giọng nói ngạo mạn vang lên, cắt ngang sự yên tĩnh trong Vạn Vật Lâu. Lâm Phàm quay đầu lại. Đó là một nam tử trẻ tuổi mặc kim bào, khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ kiêu căng, khí tức đạt đến Địa Tiên cảnh giới đỉnh phong. Hắn ta được bao quanh bởi vài tùy tùng, cũng đều là cường giả Tiên Giới. Nam tử kim bào này tên là Triệu Thiên Minh, là đệ tử hạch tâm của Thiên Vũ Tiên Môn, một Tiên Môn có danh tiếng không tồi ở Tiên Giới hạ tầng.
Triệu Thiên Minh nhếch mép, ánh mắt lướt qua Lâm Phàm đầy vẻ khinh bỉ. “Ngươi biết đây là đâu không, tiểu tử? Vạn Vật Lâu không phải là nơi để những kẻ hạ giới như ngươi có thể tùy tiện ra vào. Ngươi không thấy ô uế không khí nơi đây sao?”
Lâm Phàm cau mày. Hắn đã cố gắng giữ thái độ khiêm nhường kể từ khi đặt chân lên Tiên Giới, nhưng sự ngạo mạn của Triệu Thiên Minh đã vượt quá giới hạn. “Đạo hữu, ta chỉ đến đây để tìm kiếm vài món đồ. Nếu không có việc gì, xin đừng làm phiền.”
Triệu Thiên Minh cười phá lên, đám tùy tùng phía sau cũng phụ họa theo. “Làm phiền? Ngươi dám nói ta làm phiền? Một con kiến hôi vừa phi thăng, lại dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với Triệu Thiên Minh ta sao? Ngươi có biết Thiên Vũ Tiên Môn là gì không?” Hắn ta tiến lại gần, khí tức Địa Tiên cảnh giới bùng nổ, áp chế về phía Lâm Phàm.
Tuy nhiên, Lâm Phàm vẫn đứng vững như bàn thạch. Khí tức của Triệu Thiên Minh hoàn toàn không ảnh hưởng đến hắn. Trong nội tâm, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” đã âm thầm hoạt động, phân tích từng luồng Tiên Linh Chi Khí, từng sợi pháp tắc trong khí tức của đối phương, phát hiện ra những điểm sơ hở nhỏ nhặt.
“Thiên Vũ Tiên Môn cũng chỉ là một trong vô số Tiên Môn ở Tiên Giới hạ tầng. Ngươi nghĩ rằng chỉ cần là đệ tử của nó, là có thể tùy tiện ức hiếp kẻ khác sao?” Lâm Phàm lạnh lùng đáp, đôi mắt sâu thẳm thoáng qua một tia sắc bén.
Lời nói này như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Triệu Thiên Minh. Hắn ta vốn quen được cung phụng, chưa bao giờ có kẻ Tân Tiên nào dám đối đáp như vậy. “Ngươi… Ngươi thật to gan! Xem ra ta phải dạy cho ngươi một bài học về quy tắc ở Tiên Giới!” Triệu Thiên Minh vung tay, một thanh Tiên kiếm màu xanh biếc hiện ra, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
“Cút ra ngoài, ta không muốn làm vấy bẩn Vạn Vật Lâu bằng máu của ngươi.” Hắn ta chỉ thẳng kiếm vào Lâm Phàm, giọng điệu đầy sát khí.
Lâm Phàm khẽ lắc đầu. “Được. Vậy thì ra ngoài đi.”
Hai người bước ra ngoài Vạn Vật Lâu, đến một quảng trường rộng lớn gần đó, nơi thường diễn ra các cuộc tỷ thí nhỏ. Tin tức về việc một Tân Tiên dám đối đầu với Triệu Thiên Minh của Thiên Vũ Tiên Môn nhanh chóng lan truyền, thu hút vô số Tiên nhân hiếu kỳ đến xem. Ai cũng lắc đầu, cho rằng Lâm Phàm đã tự chuốc lấy họa sát thân.
Triệu Thiên Minh đứng đối diện Lâm Phàm, vẻ mặt tràn đầy tự tin. “Ngươi có vẻ có chút xương cốt, nhưng chỉ vậy thôi. Thiên Vũ Kiếm Quyết của ta sẽ cho ngươi biết thế nào là khoảng cách giữa một Tân Tiên và một cường giả Tiên Giới chân chính!” Hắn ta vận chuyển Tiên lực, Tiên kiếm trong tay phát ra tiếng kiếm minh chói tai, hàng ngàn đạo kiếm khí màu xanh ngọc bắn ra, tạo thành một lưới kiếm dày đặc bao phủ Lâm Phàm.
Kiếm khí sắc bén, mang theo uy lực của Địa Tiên cảnh giới đỉnh phong, đủ để xé nát một ngọn núi. Các Tiên nhân xung quanh đều thốt lên kinh ngạc, công kích này của Triệu Thiên Minh quả thực mạnh mẽ.
Lâm Phàm đứng yên tại chỗ, đôi mắt khẽ nhắm lại. Trong đầu hắn, hệ thống đã hoàn tất việc “Phân Tích” Thiên Vũ Kiếm Quyết.
Hệ thống: “Phân tích hoàn tất. Thiên Vũ Kiếm Quyết: Công pháp cấp Tiên giai hạ phẩm, chú trọng tốc độ và sự sắc bén. Điểm yếu: Tiên lực tiêu hao nhanh, kiếm khí có quỹ đạo cố định, dễ bị hóa giải nếu nắm được trọng tâm pháp tắc.”
Với kết quả phân tích, Lâm Phàm có hàng ngàn cách để hóa giải chiêu thức này. Hắn không cần phải dùng đến những sức mạnh quá mức của Thiên Đạo mảnh vỡ, chỉ cần sử dụng kinh nghiệm chiến đấu và kiến thức pháp tắc từ hệ thống là đủ.
Khi lưới kiếm gần như chạm vào người, Lâm Phàm đột nhiên động. Hắn không rút kiếm, không vận dụng thần thông rực rỡ. Thay vào đó, hắn chỉ nhẹ nhàng lướt đi, thân pháp uyển chuyển như một làn khói. Tay phải hắn khẽ búng ra, một luồng Tiên lực thuần túy như sợi chỉ, không gây chút tiếng động nào, nhưng lại vô cùng tinh diệu. Luồng Tiên lực đó không tấn công trực diện, mà lại điểm vào những vị trí giao thoa, những điểm yếu pháp tắc mà hệ thống đã chỉ ra trong lưới kiếm.
“Tách! Tách! Tách!”
Hàng ngàn đạo kiếm khí sắc bén như bị cắt đứt sợi dây liên kết, đột ngột tan rã thành những đốm sáng nhỏ, biến mất vào hư không. Màn công kích mạnh mẽ của Triệu Thiên Minh bị hóa giải một cách nhẹ nhàng, không một chút gợn sóng.
Triệu Thiên Minh sững sờ. Hắn không thể tin vào mắt mình. Thiên Vũ Kiếm Quyết là chiêu thức mạnh nhất của hắn, vậy mà lại bị hóa giải dễ dàng như vậy? Không chỉ hắn, mà toàn bộ Tiên nhân đang theo dõi đều kinh hãi. Một Tân Tiên lại có thể làm được điều này?
“Ngươi… Ngươi đã làm gì?” Triệu Thiên Minh run rẩy hỏi, vẻ kiêu ngạo trên mặt đã biến mất, thay vào đó là sự hoảng sợ.
Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước tới một bước. Với mỗi bước chân, khí tức của hắn lại thay đổi. Không phải bùng nổ mạnh mẽ, mà là sự hòa hợp hoàn mỹ với pháp tắc của Tiên Giới, giống như hắn chính là một phần của天地. Đây là kết quả của việc hệ thống “Tiến Hóa” liên tục cơ thể và linh hồn hắn kể từ khi phi thăng, giúp hắn thích nghi và dung nhập với pháp tắc Tiên Giới nhanh hơn bất kỳ Tân Tiên nào.
Triệu Thiên Minh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, nhưng hắn không thể nhận ra nguồn gốc. Hắn nghiến răng, quyết định dùng chiêu mạnh nhất. “Thiên Vũ Trảm Tiên!”
Thanh Tiên kiếm trong tay hắn bùng lên ánh sáng chói lòa, ngưng tụ toàn bộ Tiên lực và tinh thần của hắn. Một đạo kiếm ảnh khổng lồ hình rồng xanh xuất hiện, lao thẳng về phía Lâm Phàm, mang theo uy thế hủy diệt.
Lâm Phàm khẽ thở dài. Hắn không muốn gây rắc rối, nhưng Triệu Thiên Minh quá ngoan cố. Lần này, hắn không còn giữ lại nữa.
“Phân Tích & Tiến Hóa!”
Hệ thống trong cơ thể Lâm Phàm vận chuyển đến cực hạn. Hắn không chỉ phân tích chiêu thức của đối thủ, mà còn phân tích cả môi trường xung quanh, các pháp tắc Tiên Giới đang hoạt động, và thậm chí là những hạt Tiên Linh Chi Khí trong không khí.
Một luồng sáng màu vàng nhạt lóe lên trong mắt Lâm Phàm. Hắn giơ tay phải lên, không có bất kỳ Tiên khí nào, chỉ là bàn tay trần. Nhưng khi hắn vung tay, một luồng năng lượng kỳ lạ, không phải Tiên lực thuần túy, mà là một sự kết hợp của Tiên lực đã được “tiến hóa” cùng với một chút lực lượng pháp tắc cổ xưa, bùng phát.
Đó là một chưởng ấn đơn giản, nhưng lại mang theo một loại uy áp khiến không gian xung quanh Lâm Phàm như ngừng đọng. Chưởng ấn đó trực tiếp va chạm với kiếm ảnh rồng xanh của Triệu Thiên Minh.
Không có tiếng nổ long trời lở đất. Không có sóng xung kích kinh thiên động địa. Chỉ có một âm thanh “Rắc!” nhỏ vang lên.
Kiếm ảnh rồng xanh của Triệu Thiên Minh, thứ tưởng chừng có thể trảm tiên, lại như một tấm gương vỡ tan tành, hóa thành vô số mảnh sáng biến mất. Sau đó, một lực phản chấn mạnh mẽ ập đến, đánh thẳng vào Triệu Thiên Minh.
“Phụt!”
Triệu Thiên Minh phun ra một ngụm máu lớn, thân thể bay ngược ra sau, đập mạnh vào một cột đá gần đó. Thanh Tiên kiếm của hắn rơi xuống đất, ánh sáng ảm đạm. Hắn nằm đó, toàn thân run rẩy, ánh mắt nhìn Lâm Phàm tràn đầy kinh hoàng và không thể tin được.
“Ngươi… ngươi là ai?” Hắn thều thào hỏi, không còn một chút khí lực.
Lâm Phàm không trả lời, chỉ nhẹ nhàng thu tay về. Hắn không hạ sát thủ, nhưng cũng đủ để Triệu Thiên Minh nhận một bài học nhớ đời, và có lẽ phải bế quan tu dưỡng mấy trăm năm.
Quảng trường im lặng như tờ. Tất cả Tiên nhân đều chết lặng. Một Tân Tiên, một kẻ đến từ hạ giới, lại có thể đánh bại Triệu Thiên Minh của Thiên Vũ Tiên Môn một cách dễ dàng như vậy. Sức mạnh đó vượt xa những gì một Tân Tiên nên có.
Một số Tiên nhân bắt đầu thì thầm, ánh mắt nhìn Lâm Phàm đã thay đổi hoàn toàn. Từ khinh thường chuyển sang kính sợ, thậm chí là một chút tò mò.
“Người này tuyệt đối không phải Tân Tiên bình thường!”
“Không lẽ hắn là một Tiên Giới đại năng chuyển thế?”
“Công pháp của hắn quá kỳ lạ, không hề có dấu vết của Tiên Môn nào mà ta biết.”
Trong đám đông, một nữ tử mặc bạch y, khuôn mặt được che bởi một tấm lụa mỏng, đôi mắt tinh xảo lóe lên tia sáng kỳ lạ khi nhìn Lâm Phàm. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, nhưng lại vô cùng sống động, ẩn chứa trong cơ thể Lâm Phàm. Đó không phải là Tiên lực thông thường, mà là một thứ gì đó cao cấp hơn, vượt xa nhận thức của nàng. Nàng thầm nhủ: “Người này… có lẽ là chìa khóa.”
Lâm Phàm không quan tâm đến những ánh mắt xung quanh. Hắn chỉ liếc nhìn Triệu Thiên Minh đang nằm bẹp dưới đất, rồi quay người, bình tĩnh bước trở lại Vạn Vật Lâu. Hắn biết, từ giờ trở đi, danh tiếng của hắn sẽ bắt đầu lan rộng ở Tiên Giới hạ tầng. Điều này vừa là cơ hội, vừa là rắc rối. Nhưng hắn không thể tránh né. Để thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, hắn phải tiếp tục mạnh mẽ hơn, và để lại dấu ấn của mình.
Bước vào Vạn Vật Lâu, thái độ của chưởng quỹ và những người bán hàng đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự khinh thường, thay vào đó là sự cung kính và dè dặt. Lâm Phàm hiểu rằng, ở Tiên Giới này, thực lực mới là tất cả. Hắn tiếp tục công việc tìm kiếm của mình, nhưng trong lòng đã có một suy nghĩ mới: Tiên Giới này, có lẽ cũng không quá khó để chinh phục. Điều hắn cần là thời gian và những manh mối về Thiên Đạo.