Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 326

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:07:13 | Lượt xem: 3

Chân trời Tiên Giới rộng lớn, mây trắng bồng bềnh như những dải lụa tiên, lướt qua những ngọn núi cao vút ẩn hiện trong sương mù. Lâm Phàm đứng trên đỉnh một ngọn núi nhỏ, nơi hắn tạm thời chọn làm nơi bế quan sau khi thành công thăng tiên. Tiên linh chi khí ở đây dồi dào gấp trăm lần hạ giới, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy cơ tiềm ẩn mà một tân tiên như hắn chưa thể lường hết được.

Hắn đã dành vài tháng để thích nghi với môi trường mới, hấp thu tiên khí, củng cố cảnh giới. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn cũng trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết, liên tục thu thập dữ liệu về các loại tiên thảo, tiên thú, và cả những pháp tắc vận hành của Tiên Giới. Lâm Phàm biết, dù hắn mang trong mình mảnh linh hồn Thiên Đạo, nhưng ở đây, hắn vẫn chỉ là một tân binh, một “Tân Tiên” yếu ớt trong mắt những cường giả đã tu luyện hàng vạn năm.

Sự khinh miệt của Tiên Giới dành cho Tân Tiên không chỉ là lời đồn. Ngay cả khi hắn cố gắng ẩn mình, vẫn có những ánh mắt dò xét, những lời xì xào, và cả những cuộc đối đầu nhỏ để “thử tài” người mới đến. Lâm Phàm đã né tránh phần lớn, nhưng hắn biết, sớm muộn gì cũng phải đối mặt.

Một buổi sáng nọ, khi Lâm Phàm đang thiền định, một luồng khí tức mạnh mẽ ập tới. Ba bóng người áo xanh bay đến, đáp xuống không xa đỉnh núi của hắn. Dẫn đầu là một nam tử tuấn tú, khí vũ bất phàm, ánh mắt kiêu ngạo, thân mặc tiên bào thêu vân xanh biếc. Hai người đi sau cũng là những Tiên nhân trung niên, khí thế hùng hồn.

“Này, tiểu tử kia! Ngươi là tân tiên mới phi thăng phải không?” Nam tử tuấn tú cất giọng, mang theo vẻ bề trên rõ rệt. “Ngươi dám chiếm cứ linh sơn của Thanh Vân Tiên Môn ta mà không thỉnh an một tiếng?”

Lâm Phàm mở mắt, nhìn về phía ba người. Hắn đã “phân tích” khí tức của họ từ xa. Nam tử tuấn tú kia có tu vi Tiên Quân sơ kỳ, hai người còn lại là Tiên Tướng đỉnh phong. Đối với hắn bây giờ, đây không phải là đối thủ quá mạnh, nhưng cũng không phải loại yếu kém có thể tùy tiện khinh thường.

“Chư vị tiên nhân, ta chỉ là một tân tiên ngẫu nhiên đi ngang qua đây, thấy nơi này có linh khí dồi dào nên tạm thời mượn một thời gian bế quan. Nếu đây là địa bàn của quý môn, ta xin lỗi và sẽ lập tức rời đi,” Lâm Phàm bình thản đáp, giữ thái độ khiêm tốn. Hắn không muốn gây rắc rối ngay khi mới đặt chân đến Tiên Giới.

Nam tử tuấn tú bật cười khẩy. “Rời đi? Ngươi nghĩ Tiên Giới này là nơi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao? Ngươi đã chiếm cứ linh sơn của Thanh Vân Tiên Môn ta, lại hấp thu tiên khí của nó, chẳng lẽ không cần trả giá sao?”

Một trong hai Tiên Tướng bước lên, ánh mắt sắc lạnh: “Quân sư huynh, không cần nói nhiều với loại tân tiên hạ giới này. Cứ đánh cho hắn một trận, tịch thu hết bảo vật trên người rồi đuổi đi là được.”

Quân sư huynh, tên là Quân Thiên, gật đầu: “Cũng phải. Tiểu tử, giao ra toàn bộ tiên thạch và công pháp mà ngươi đã tu luyện ở hạ giới, ta có thể tha cho ngươi một mạng.”

Lâm Phàm nhíu mày. Hắn đã cố gắng nhẫn nhịn, nhưng thái độ tham lam và kiêu ngạo này đã vượt quá giới hạn. Tiên Giới này quả thực khắc nghiệt hơn hắn tưởng. Hắn không có ý định để lộ quá nhiều sức mạnh, nhưng cũng không thể để mình bị ức hiếp.

“Nếu ta không giao thì sao?” Lâm Phàm hỏi, giọng điệu vẫn bình tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên sự lạnh lẽo.

Quân Thiên cười lớn: “Không giao? Vậy thì đừng trách ta không khách khí! Để ta dạy cho ngươi biết quy tắc của Tiên Giới này!”

Hắn vung tay, một thanh kiếm tiên khí màu xanh biếc xuất hiện trong tay, mang theo uy năng sắc bén. “Thanh Vân Trảm!”

Một đạo kiếm khí khổng lồ, mang theo hình ảnh mây xanh và sấm sét, lao thẳng về phía Lâm Phàm. Kiếm khí này mạnh mẽ, có thể dễ dàng xé nát một ngọn núi nhỏ.

Lâm Phàm đứng yên, không hề né tránh. Trong tích tắc, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” đã vận hành hết công suất. Hắn không chỉ phân tích đường đi, lực độ, và pháp tắc của chiêu kiếm, mà còn “phân tích” bản chất của tiên khí cấu thành nó, thậm chí là ý niệm của Quân Thiên khi thi triển.

“Tiến hóa,” Lâm Phàm lẩm bẩm trong lòng. Hắn không cần dùng một chiêu thức hoa mỹ nào. Hắn chỉ cần “tiến hóa” chính không gian xung quanh mình, biến nó thành một bức tường vững chắc hơn, hoặc “tiến hóa” chính tiên khí trong không khí để phản lại đòn tấn công.

Chỉ thấy một quầng sáng mờ ảo lấp lánh quanh Lâm Phàm. Kiếm khí Thanh Vân Trảm va vào, không tạo ra tiếng nổ long trời lở đất như mọi người dự đoán. Thay vào đó, nó như đâm vào một tấm bông mềm mại, toàn bộ uy lực bị hấp thụ và tiêu tán một cách kỳ lạ. Thanh kiếm khí khổng lồ tan biến vào hư không, không để lại dấu vết.

Quân Thiên và hai Tiên Tướng kia trợn mắt há hốc mồm. Đây là lần đầu tiên họ thấy một chiêu thức mạnh mẽ như Thanh Vân Trảm lại bị hóa giải một cách nhẹ nhàng và khó hiểu đến vậy. Không có pháp bảo phòng ngự, không có tiên pháp phức tạp, chỉ là một quầng sáng mờ ảo?

“Ngươi… ngươi dùng yêu pháp gì?” Quân Thiên lắp bắp, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an.

Lâm Phàm khẽ lắc đầu: “Đây không phải yêu pháp. Ta chỉ là dùng một chút thủ đoạn nhỏ mà thôi.”

Hắn không muốn giải thích. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của Thiên Đạo không phải là thứ mà những Tiên nhân bình thường có thể hiểu được. Nó vượt quá mọi pháp tắc mà họ biết. Hắn có thể “phân tích” một chiêu thức để tìm ra điểm yếu chí mạng của nó, và sau đó “tiến hóa” một phản ứng phù hợp nhất để hóa giải hoặc phản công.

“Tiểu tử cuồng vọng!” Quân Thiên giận dữ. Hắn không tin một tân tiên có thể mạnh đến mức này. “Ta xem ngươi còn có thể đỡ được bao nhiêu chiêu!”

Hắn vung kiếm liên tục, thi triển hàng loạt kiếm chiêu của Thanh Vân Tiên Môn. Từng đạo kiếm khí như rồng lượn, hổ gầm, bao phủ Lâm Phàm trong một ma trận kiếm ảnh.

Lâm Phàm vẫn đứng yên. Lần này, hắn không chỉ hóa giải. Hắn bắt đầu “tiến hóa” chính những kiếm khí đó.

Khi một đạo kiếm khí lao đến, nó bỗng dưng mất đi sự sắc bén, trở nên chậm chạp và yếu ớt. Một đạo khác thì biến dạng, tự bẻ cong và lao vào một đạo kiếm khí khác, tự hủy lẫn nhau. Đạo thứ ba thậm chí còn xoay ngược lại, mang theo một phần uy lực ban đầu, bay ngược về phía Quân Thiên.

Quân Thiên hoảng hốt, vội vàng vung kiếm chống đỡ. “Rầm!” Hắn bị chính kiếm khí của mình đánh văng ra xa vài trượng, lảo đảo suýt ngã.

Hai Tiên Tướng đi cùng nhìn thấy cảnh này thì sắc mặt trắng bệch. Đây không phải là sức mạnh đơn thuần, đây là một loại năng lực quỷ dị, không thể lý giải bằng kiến thức của Tiên Giới. Nó giống như người thanh niên này có thể điều khiển pháp tắc, hoặc bẻ cong ý chí của tiên khí.

Lâm Phàm bước chậm rãi về phía Quân Thiên, ánh mắt không chút gợn sóng. “Chư vị, ta không muốn gây chuyện, nhưng nếu các ngươi cứ muốn gây sự, vậy thì đừng trách ta không nể tình.”

Quân Thiên nhìn chằm chằm Lâm Phàm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn là Tiên Quân sơ kỳ, là đệ tử tinh anh của Thanh Vân Tiên Môn, vậy mà lại bị một Tân Tiên áp chế đến mức này? Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình len lỏi trong xương tủy.

Lâm Phàm giơ tay lên. Một luồng lực lượng vô hình bao trùm lấy Quân Thiên. Hắn không cảm thấy đau đớn, nhưng toàn bộ tiên lực trong cơ thể bỗng dưng trở nên đình trệ, không thể vận chuyển. Thanh kiếm tiên khí trong tay cũng phát ra tiếng “vù vù” rồi tự động rời khỏi tay, rơi xuống đất.

“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Quân Thiên hoảng sợ tột độ. “Sao ta không thể dùng tiên lực?”

Lâm Phàm khẽ cười: “Ta chỉ là tạm thời ‘tiến hóa’ kinh mạch của ngươi một chút, khiến chúng không thể truyền dẫn tiên lực trong một thời gian ngắn. Yên tâm, không có hại gì đến căn cơ của ngươi.”

Hắn nói vậy, nhưng Quân Thiên và hai Tiên Tướng kia lại cảm thấy lạnh sống lưng. Một chiêu hóa giải tiên lực mà không cần động thủ, lại còn có thể “tiến hóa” kinh mạch của người khác? Đây là năng lực của Tiên Đế sao? Không, ngay cả Tiên Đế cũng không thể làm được điều này một cách nhẹ nhàng như vậy.

Lâm Phàm nhìn xuống thanh kiếm tiên khí dưới đất. Hắn khẽ búng tay, một luồng sáng nhỏ bao phủ lấy nó. Thanh kiếm run rẩy, sau đó, những hoa văn cổ xưa trên thân kiếm bỗng dưng sáng rực, bản chất của nó được “tiến hóa” lên một tầng cấp mới. Nó trở nên sắc bén hơn, linh động hơn, và mang theo một luồng khí tức cổ xưa hơn.

Hắn trả lại thanh kiếm cho Quân Thiên, người vẫn đang đứng chết trân. “Vật này, trả lại cho ngươi. Coi như là một bài học.”

Quân Thiên ngơ ngác đón lấy thanh kiếm. Hắn cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của nó. Thanh kiếm này giờ đây mạnh hơn gấp mấy lần so với trước! Hắn nhìn Lâm Phàm với ánh mắt phức tạp, vừa sợ hãi, vừa kinh ngạc, và cả một chút… kính nể.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Quân Thiên hỏi, giọng không còn kiêu ngạo như trước, thay vào đó là sự thận trọng và dè dặt.

Lâm Phàm không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây tiên khí cuồn cuộn. “Ta chỉ là một tân tiên. Nhưng ta không phải là tân tiên mà các ngươi có thể tùy tiện ức hiếp.”

Hắn quay người, bước về phía đỉnh núi, để lại ba người Quân Thiên đứng đó với vô vàn suy nghĩ. Sức mạnh mà Lâm Phàm vừa thể hiện đã vượt quá mọi sự hiểu biết của họ về Tiên Giới. Họ không biết rằng, những gì hắn vừa làm chỉ là một phần nhỏ của khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật”, một mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang dần thức tỉnh trong cơ thể hắn.

Tin tức về một “Tân Tiên” quỷ dị, có thể hóa giải tiên pháp, điều khiển pháp tắc, và thậm chí “tiến hóa” tiên khí, bắt đầu lan truyền trong phạm vi Thanh Vân Tiên Môn. Từ một kẻ bị khinh miệt, Lâm Phàm đã vô tình tạo nên một làn sóng chấn động nhỏ, khiến những Tiên Môn và thế lực cổ xưa bắt đầu chú ý đến sự xuất hiện của hắn. Cánh cửa đến với những thử thách lớn hơn, và những bí mật sâu xa hơn của Tiên Giới, đang dần mở ra trước mắt Lâm Phàm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8