Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:07:39 | Lượt xem: 3

Trong Chân Võ Tiên Tông, đỉnh Huyền Thiên, nơi cất giữ vô số công pháp Tiên gia và các loại trận pháp phức tạp, Lâm Phàm đang ngồi xếp bằng trước một tấm bia đá cổ xưa. Bề mặt bia đá khắc đầy những phù văn cổ quái, chằng chịt như mạng nhện, tạo thành một hệ thống trận pháp có tên là “Cửu Cực Huyễn Thiên Trận”. Đây là một trong những trận pháp nhập môn khó nhất của tông môn, được dùng để khảo nghiệm độ ngộ tính và Tiên nguyên tinh thuần của các đệ tử mới thăng tiên.

Xung quanh Lâm Phàm, vài đệ tử khác cũng đang cố gắng lĩnh ngộ. Họ là những Tiên nhân đã đến Tiên Giới từ hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm trước, kinh nghiệm phong phú hơn Lâm Phàm rất nhiều. Tuy nhiên, trên mặt mỗi người đều lộ vẻ nhăn nhó, khó hiểu. Trận pháp này quá thâm ảo, mỗi lần vận dụng Tiên nguyên thôi thúc, các phù văn lại biến ảo khôn lường, khiến người ta dễ dàng lạc lối trong ảo cảnh.

Một Tiên nhân tên là Trần Cương, tu vi ở cảnh giới Thiên Tiên trung kỳ, cau mày nhìn Lâm Phàm. “Hừ, lại là tên hạ giới kia. Nghe nói hắn vừa mới thăng tiên không lâu mà đã dám đến đây lĩnh ngộ Cửu Cực Huyễn Thiên Trận. Đúng là không biết trời cao đất rộng!”

Bên cạnh Trần Cương, một nữ Tiên nhân xinh đẹp tên là Lý Mộng Dao khẽ cười duyên: “Trần sư huynh nói đúng. Trận pháp này ngay cả chúng ta tu luyện mấy chục năm vẫn chưa thể lĩnh ngộ được đến tầng thứ ba. Hắn là tân Tiên, Tiên nguyên còn chưa vững chắc, sợ rằng ngay cả tầng thứ nhất cũng không thể chạm tới.”

Lời lẽ của họ không hề che giấu sự khinh thường. Trong Tiên Giới, việc một Tiên nhân đến từ hạ giới thường bị xem nhẹ. Họ cho rằng Tiên nhân hạ giới có căn cơ yếu kém, Tiên nguyên không đủ tinh thuần, khó lòng đạt được thành tựu lớn.

Lâm Phàm hoàn toàn không để tâm đến những lời xì xào xung quanh. Trong mắt hắn, tấm bia đá không còn là những phù văn rối rắm, mà là những dòng dữ liệu khổng lồ đang chảy qua tâm trí hắn. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn đang hoạt động hết công suất. Từng đường nét phù văn, từng mối liên kết Tiên nguyên, từng biến hóa của trận pháp đều được hệ thống phân giải thành những khái niệm đơn giản nhất.

“Đinh! Bắt đầu phân tích Cửu Cực Huyễn Thiên Trận…”

“Phân tích thành công. Cửu Cực Huyễn Thiên Trận là một trận pháp cấp Địa Tiên, bao gồm chín tầng ảo cảnh và một tầng hạch tâm dẫn dắt. Điểm mạnh: che giấu khí tức, gây nhiễu loạn tinh thần. Điểm yếu: Tiên nguyên tiêu hao lớn, dễ bị phá giải nếu nắm rõ quy luật biến hóa của Huyễn Thiên Chi Lực.”

“Đinh! Phát hiện khả năng cải tiến. Có thể giảm thiểu tiêu hao Tiên nguyên 30%, tăng cường độ ổn định của ảo cảnh 20%, mở rộng phạm vi ảnh hưởng 15% bằng cách điều chỉnh tần suất dao động của phù văn hạch tâm và kết hợp thêm Hư Không Pháp Tắc.”

Những thông tin này tuôn trào trong đầu Lâm Phàm chỉ trong vài nhịp thở. Hắn nhắm mắt lại, đôi tay khẽ kết ấn, một luồng Tiên nguyên tinh thuần từ đan điền dâng lên, nhẹ nhàng chạm vào tấm bia đá. Không có sự chấn động mạnh mẽ hay ánh sáng chói lòa nào, chỉ có những phù văn trên bia đá khẽ rung lên, như thể đang “hít thở” theo nhịp điệu của Tiên nguyên Lâm Phàm.

Trần Cương và Lý Mộng Dao thấy vậy thì bật cười khẩy. “Xem kìa, hắn nghĩ Tiên nguyên tinh thuần là có thể lĩnh ngộ sao? Cửu Cực Huyễn Thiên Trận cần sự ngộ tính và sự hiểu biết sâu sắc về không gian và ảo ảnh.”

Tuy nhiên, nụ cười của họ nhanh chóng cứng lại. Chỉ trong chốc lát, những phù văn trên bia đá bắt đầu sáng lên một cách dịu nhẹ, một luồng khí tức ảo ảnh lan tỏa, bao trùm lấy Lâm Phàm. Đây chính là dấu hiệu của việc nhập môn tầng thứ nhất.

“Sao có thể nhanh như vậy?” Lý Mộng Dao thốt lên kinh ngạc. Ngay cả những thiên tài của Chân Võ Tiên Tông cũng phải mất ít nhất vài tháng để lĩnh ngộ được tầng thứ nhất.

Lâm Phàm vẫn bình thản, Tiên nguyên trong cơ thể hắn vận chuyển theo những đường nét hoàn toàn mới mà hệ thống đã “tiến hóa”. Cửu Cực Huyễn Thiên Trận không còn là một thử thách, mà là một công cụ để hắn hiểu rõ hơn về Tiên Giới pháp tắc. Hắn bắt đầu cảm nhận được sự dao động của không gian, sự biến ảo của ánh sáng và bóng tối, những yếu tố tạo nên ảo cảnh.

Một giờ sau, những phù văn trên bia đá đồng loạt bùng lên ánh sáng rực rỡ, một ảo cảnh núi non sông nước hùng vĩ hiện ra chớp nhoáng rồi tan biến. Đây là dấu hiệu của việc lĩnh ngộ tầng thứ ba của Cửu Cực Huyễn Thiên Trận.

“Tầng… tầng thứ ba?” Trần Cương lùi lại một bước, mặt tái mét. Hắn đã tu luyện trận pháp này hơn năm mươi năm mà vẫn mắc kẹt ở tầng thứ hai, vậy mà một tân Tiên như Lâm Phàm chỉ trong một giờ đã đạt đến tầng thứ ba!

Chưa dừng lại ở đó, Lâm Phàm đột nhiên mở mắt. Ánh mắt hắn lóe lên tinh quang, đôi tay tiếp tục kết ấn, nhưng lần này động tác nhanh hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Hắn không chỉ vận dụng những phù văn đã có, mà còn ngưng tụ Tiên nguyên trong hư không, vẽ ra những phù văn mới, những đường nét chưa từng tồn tại trong bản gốc của Cửu Cực Huyễn Thiên Trận.

“Đinh! Đề xuất tiến hóa Cửu Cực Huyễn Thiên Trận. Kết hợp Hư Không Pháp Tắc, tạo ra ‘Thiên Đạo Huyễn Ảnh Trận’. Khả năng: che giấu cấp độ Tiên Vương, tạo ra ảo cảnh chân thực đến mức khó phân biệt thật giả, có thể biến đổi không gian thực tế thành ảo ảnh. Tiêu hao Tiên nguyên: giảm 40% so với bản gốc.”

Thông tin từ hệ thống như một ngọn đèn pha soi sáng con đường tu luyện của Lâm Phàm. Hắn không chỉ lĩnh ngộ, mà còn đang cải tiến, nâng cấp một trận pháp cổ xưa của Tiên Giới! Đây là điều mà bất kỳ Tiên trận sư nào cũng không dám nghĩ tới, bởi nó đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về Đại Đạo và khả năng sáng tạo vượt xa Tiên nhân bình thường.

Một luồng Tiên nguyên mạnh mẽ hơn bùng nổ từ Lâm Phàm. Các phù văn trên bia đá không còn chỉ sáng lên, mà bắt đầu nhảy múa, thay đổi hình dạng theo ý muốn của hắn. Một luồng uy áp vô hình lan tỏa khắp đỉnh Huyền Thiên, khiến tất cả các đệ tử khác đều cảm thấy tim đập nhanh, chân tay rã rời. Họ cảm giác như đang đứng trước một Tiên Vương vậy.

Lúc này, một vị trưởng lão tóc bạc, râu dài, từ từ bước đến. Trưởng lão Huyền Không là một Tiên trận sư lừng danh của Chân Võ Tiên Tông, chuyên phụ trách việc giảng dạy và giám sát các trận pháp. Ông vốn chỉ đi tuần tra, nhưng cảm nhận được biến động bất thường của Huyễn Thiên Chi Lực tại đỉnh Huyền Thiên, liền lập tức đến kiểm tra.

Khi nhìn thấy Lâm Phàm đang ngồi trước tấm bia đá, Trưởng lão Huyền Không ban đầu khẽ nhíu mày. Ông đã nghe danh tân Tiên đến từ hạ giới này, nhưng không mấy để tâm. Tuy nhiên, khi nhìn kỹ những biến hóa của trận pháp, đôi mắt ông đột nhiên mở to, lộ vẻ kinh hãi.

“Đây… đây không phải là Cửu Cực Huyễn Thiên Trận!” Trưởng lão Huyền Không lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. “Đây là một biến thể hoàn toàn mới! Những phù văn này… những đường nét Tiên nguyên này… Thậm chí còn thâm ảo hơn cả bản gốc!”

Không chỉ cải tiến, Lâm Phàm còn đang tái cấu trúc! Hắn không chỉ hiểu, mà còn đang “sáng tạo” lại trận pháp. Luồng Tiên nguyên từ Lâm Phàm không ngừng rót vào bia đá, những phù văn mới dần dần hình thành, khắc sâu vào bề mặt cổ kính. Cả tấm bia đá dường như đang “tiến hóa” theo sự thay đổi của Lâm Phàm.

Cuối cùng, một tiếng “ầm” nhỏ vang lên. Không phải tiếng nổ, mà là tiếng của pháp tắc không gian bị lay động. Các phù văn trên bia đá biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một đồ án trận pháp hoàn toàn mới, tỏa ra ánh sáng huyền ảo. Cả không gian xung quanh Lâm Phàm dường như trở nên mơ hồ, khó nắm bắt.

“Thành công!” Lâm Phàm khẽ thở ra một hơi. Hắn đã không chỉ lĩnh ngộ, mà còn tiến hóa Cửu Cực Huyễn Thiên Trận thành một trận pháp cấp độ cao hơn, với tên gọi tạm thời là “Thiên Đạo Huyễn Ảnh Trận” theo gợi ý của hệ thống.

Tất cả các đệ tử xung quanh đều chết lặng. Trần Cương và Lý Mộng Dao hoàn toàn sững sờ, vẻ mặt như thấy quỷ. Trưởng lão Huyền Không thì nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, ánh mắt đầy vẻ phức tạp: vừa là kinh ngạc, vừa là nghi ngờ, nhưng phần lớn là sự kích động khó tả.

“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Trưởng lão Huyền Không cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn lộ rõ sự run rẩy.

Lâm Phàm đứng dậy, khẽ chắp tay: “Đệ tử chỉ là vô tình có chút cảm ngộ, thấy Cửu Cực Huyễn Thiên Trận có một vài điểm có thể cải thiện, liền thử nghiệm một chút.” Hắn không thể giải thích về hệ thống của mình, đành dùng lý do “cảm ngộ” để bao biện.

“Cải thiện?” Trưởng lão Huyền Không cười khổ. “Đây không phải là cải thiện, đây là tái tạo! Ngươi… ngươi đã biến một trận pháp cấp Địa Tiên thành một trận pháp có tiềm năng đạt đến cấp Tiên Vương! Chỉ trong vài giờ!”

Lời của Trưởng lão Huyền Không như sấm sét đánh vào tai các đệ tử. Một trận pháp cấp Tiên Vương? Điều đó có nghĩa là Lâm Phàm có thể đối đầu với Tiên Vương bằng trận pháp này! Đây là một thành tựu rung động Tiên Giới!

Tin tức về việc Lâm Phàm không chỉ lĩnh ngộ Cửu Cực Huyễn Thiên Trận trong một giờ mà còn cải tiến nó thành một trận pháp có tiềm năng cấp Tiên Vương nhanh chóng lan truyền khắp Chân Võ Tiên Tông. Từ những đệ tử ngoại môn đến các Trưởng lão, thậm chí cả các Thái Thượng Trưởng lão ẩn cư cũng bắt đầu chú ý đến cái tên Lâm Phàm.

Cái nhìn khinh thường dành cho “tân Tiên hạ giới” bắt đầu lung lay. Thay vào đó là sự tò mò, kinh ngạc, và cả một chút sợ hãi. Họ không thể hiểu được làm thế nào một người vừa mới thăng tiên lại có thể sở hữu ngộ tính và khả năng như vậy. Một luồng “chấn động” đầu tiên đã bắt đầu lan tỏa trong Tiên Giới, báo hiệu sự xuất hiện của một nhân vật dị thường, kẻ sẽ khuấy đảo toàn bộ trật tự cũ.

Lâm Phàm không hề hay biết sự việc mình vừa làm đã gây ra sóng gió lớn đến thế. Hắn chỉ cảm thấy Tiên nguyên trong cơ thể càng thêm tinh thuần, sự hiểu biết về pháp tắc không gian càng thêm sâu sắc. Nhiệm vụ của hắn không chỉ dừng lại ở việc tu luyện. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn nữa, thu thập thêm các mảnh vỡ Thiên Đạo, chuẩn bị cho một cuộc chiến mà cả Tiên Giới này còn chưa hề hay biết.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Tiên Giới bao la, trong lòng thầm nghĩ: “Tiên Giới này, e rằng cũng không thể trói buộc ta quá lâu.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8