Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 328
Lâm Phàm đứng giữa dòng người tấp nập của Thiên Vân Thành, hít một hơi thật sâu. Khí tức tiên linh nồng đậm hơn gấp trăm lần so với Đại Lục Trung Ương, chảy tràn trong cơ thể hắn, thanh lọc từng kinh mạch, từng tế bào. Đây chính là Tiên Giới, nơi mà vô số cường giả hạ giới hằng mong ước được đặt chân đến. Nhưng vẻ đẹp hùng vĩ và tráng lệ của các tòa kiến trúc bằng ngọc bích, những cung điện lơ lửng giữa tầng mây, không thể che giấu được sự khắc nghiệt tiềm ẩn.
Hắn, một Tân Tiên vừa phi thăng, cảm nhận rõ rệt những ánh mắt soi mói, đánh giá từ những Tiên nhân đã sống ở đây hàng vạn năm. Trong mắt họ, hắn chẳng khác nào một con kiến nhỏ bé vừa bò lên khỏi mặt đất, không có căn cơ, không có thế lực. Lâm Phàm biết, đây là giai đoạn khó khăn nhất, nơi hắn phải nhanh chóng chứng minh giá trị của mình, nếu không muốn bị đào thải hoặc trở thành vật hy sinh trong cuộc tranh giành tài nguyên khốc liệt.
Mục tiêu trước mắt của Lâm Phàm là tìm kiếm một nơi an toàn để củng cố tu vi, đồng thời thu thập thông tin về các mảnh vỡ Thiên Đạo tiềm ẩn trong Tiên Giới. Hắn đi về phía một khu chợ trời rộng lớn, nơi tụ tập đủ loại Tiên nhân, từ Tiên Binh cấp thấp đến những Tiên Quân hùng mạnh, trao đổi đủ thứ kỳ trân dị bảo.
Khi Lâm Phàm đang xem xét một vài loại linh thảo lạ, hệ thống trong cơ thể hắn đột nhiên rung nhẹ.
“Phát hiện năng lượng pháp tắc Thiên Đạo yếu ớt, vị trí: Phía Đông Bắc, cách 300 trượng.”
Một mảnh vỡ Thiên Đạo! Lâm Phàm thầm mừng rỡ, đây là tín hiệu đầu tiên kể từ khi hắn đặt chân lên Tiên Giới. Hắn cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng đã nóng như lửa đốt.
Hắn cất bước đi theo hướng hệ thống chỉ dẫn, nhưng chưa đi được bao xa thì một giọng nói ngạo mạn vang lên từ phía sau.
“Này, tiểu tử kia! Ngươi là Tân Tiên mới phi thăng phải không? Nhìn bộ dạng quê mùa của ngươi là biết rồi.”
Lâm Phàm dừng lại, quay đầu nhìn. Một nhóm ba nam, một nữ Tiên nhân đang đứng chắn đường hắn. Kẻ vừa lên tiếng là một nam tử tuấn tú, mặc trường bào màu xanh ngọc, trên tay cầm một cây quạt ngọc, vẻ mặt khinh thường ra mặt. Hai nam tử còn lại đứng sau hắn, khí tức cũng không yếu, đều là Tiên Binh cấp cao.
“Có chuyện gì sao?” Lâm Phàm bình tĩnh hỏi, ánh mắt lướt qua họ, thầm dùng hệ thống phân tích.
“Đối tượng 1: Trương Lãng, đệ tử nội môn Hạo Thiên Tiên Môn, tu vi Tiên Binh hậu kỳ. Công pháp: Hạo Thiên Chân Kinh (phiên bản thu gọn). Pháp khí: Quạt Băng Phong (hạ phẩm Tiên khí). Điểm yếu: Công pháp có nhiều sơ hở do thiếu hụt linh khí Tiên Giới nguyên bản, tâm cảnh bất ổn, dễ bị kích động.”
“Đối tượng 2: Lý Hùng, đệ tử Hạo Thiên Tiên Môn, Tiên Binh trung kỳ. Đặc điểm: Thể tu, sức mạnh bạo phát…”
“Đối tượng 3: Triệu Nhã, đệ tử Hạo Thiên Tiên Môn, Tiên Binh trung kỳ. Đặc điểm: Nữ, tu luyện mị thuật…”
Trương Lãng cười khẩy: “Xem ra ngươi cũng không phải loại cứng đầu. Ngươi vừa phi thăng, chắc chưa biết quy tắc ở Thiên Vân Thành này nhỉ? Đồ Tân Tiên như các ngươi, muốn sống yên ổn, thì phải ‘cống nạp’ một chút cho các tiền bối đã đến trước.” Hắn đưa tay ra, làm động tác vặn vẹo, ý chỉ muốn Lâm Phàm dâng nộp Tiên thạch.
Lâm Phàm nhướng mày. “Cống nạp? Ta chưa từng nghe qua quy tắc này.”
Triệu Nhã, cô gái duy nhất trong nhóm, nũng nịu nói: “Tiểu đệ đệ, đừng giả vờ ngây thơ. Ai mà không biết Tân Tiên các ngươi mang theo không ít tài nguyên từ hạ giới lên chứ? Chi bằng giao ra một nửa, chúng ta sẽ bảo vệ ngươi ở Thiên Vân Thành này, không ai dám đụng đến ngươi.” Nàng ta cố ý dùng ánh mắt quyến rũ, nhưng với Lâm Phàm, mị thuật cấp thấp này chẳng đáng là gì.
Lâm Phàm cười nhạt: “Vậy nếu ta không giao thì sao?”
Trương Lãng biến sắc. “Hừ, xem ra ngươi muốn nếm mùi đau khổ rồi. Các ngươi, cho hắn biết thế nào là quy tắc của Tiên Giới!”
Lý Hùng và một nam tử khác lập tức xông lên, một người tung quyền, một người vung kiếm. Cả hai đều ra tay không chút lưu tình, muốn nhanh chóng hạ gục Lâm Phàm để dằn mặt.
Lâm Phàm đứng yên, chỉ khẽ nghiêng người, tránh thoát cú đấm của Lý Hùng một cách dễ dàng. Đồng thời, hắn dùng ngón tay điểm nhẹ vào cổ tay của kẻ dùng kiếm. Lực đạo không lớn, nhưng lại đúng vào một huyệt vị trọng yếu mà hệ thống đã phân tích được.
Keng! Thanh kiếm trong tay đối phương bỗng nhiên tuột khỏi tay, rơi xuống đất. Kẻ đó ôm cổ tay kêu lên đau đớn, sắc mặt tái mét.
Lý Hùng thấy đồng bọn bị hạ một cách khó hiểu, tức giận gầm lên, tung ra một cú đấm nữa, mang theo Tiên lực cuồn cuộn. Lần này, Lâm Phàm không tránh, mà lại nghênh đón. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, nắm lấy nắm đấm của Lý Hùng.
Một âm thanh trầm đục vang lên. Lý Hùng cảm thấy nắm đấm của mình như đụng phải một ngọn núi sắt, không thể nhúc nhích. Cổ tay hắn truyền đến một cảm giác tê dại, sau đó là đau đớn kịch liệt. Hắn hoảng sợ nhìn Lâm Phàm, ánh mắt không còn sự khinh thường.
Lâm Phàm khẽ nhếch môi, một luồng Tiên lực tinh thuần hơn gấp bội so với Lý Hùng, theo tay hắn truyền vào. Luồng Tiên lực này không gây sát thương, nhưng lại khiến Tiên lực trong cơ thể Lý Hùng trở nên hỗn loạn, không thể điều khiển.
“Ngươi… ngươi làm gì ta?” Lý Hùng hoảng hốt, lùi lại mấy bước, ôm ngực thở dốc.
Trương Lãng và Triệu Nhã cũng biến sắc. Bọn họ không ngờ một Tân Tiên lại có thực lực như vậy, dễ dàng vô hiệu hóa hai Tiên Binh trung kỳ.
“Ngươi là ai? Tại sao lại mạnh như vậy?” Trương Lãng siết chặt quạt ngọc, cảnh giác hỏi.
Lâm Phàm không trả lời trực tiếp. Hắn quay sang nhìn Trương Lãng, ánh mắt thâm thúy. “Hạo Thiên Chân Kinh của ngươi có một lỗ hổng ở tầng thứ ba, nếu tiếp tục tu luyện mà không phát hiện, e rằng sẽ gây tổn hại đến Tiên căn. Còn Quạt Băng Phong của ngươi, ẩn chứa một loại tạp chất linh khí ở lõi, khiến nó không thể phát huy hết sức mạnh.”
Lời nói của Lâm Phàm như một tiếng sét đánh ngang tai Trương Lãng. Hắn là đệ tử nội môn, công pháp và pháp khí của hắn đều là bí mật. Đặc biệt là lỗ hổng trong công pháp, chỉ có những trưởng lão cấp cao của Hạo Thiên Tiên Môn mới có thể phát hiện ra, và ngay cả họ cũng không thể chỉ ra chính xác như Lâm Phàm. Hắn làm sao biết được?
Trương Lãng lùi lại một bước, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh. “Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi dám điều tra Hạo Thiên Tiên Môn ta?”
Lâm Phàm lắc đầu: “Ta không điều tra ai cả. Chỉ là, một vài chi tiết nhỏ không thể qua mắt ta mà thôi. Tiên Giới rộng lớn, cường giả nhiều như mây, đừng nên quá kiêu ngạo, coi thường người khác.”
Hắn nói xong, không thèm để ý đến vẻ mặt kinh hoàng của nhóm Trương Lãng nữa, quay người tiếp tục đi theo hướng có mảnh vỡ Thiên Đạo. Vừa đi, Lâm Phàm vừa thầm nghĩ:
“Tiên Giới này quả nhiên không đơn giản. Các Tiên Môn lớn tuy có công pháp mạnh mẽ, nhưng có vẻ như sự thiếu hụt Thiên Đạo Nguyên Thủy đã khiến chúng không còn hoàn chỉnh nữa. Đây có thể là một lợi thế của mình.”
Khi Lâm Phàm đã đi xa, nhóm Trương Lãng vẫn còn đứng đờ ra tại chỗ. Lý Hùng và đồng bọn đã hồi phục phần nào Tiên lực, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt.
“Đại sư huynh, tên đó… tên đó quá quỷ dị!” Lý Hùng lắp bắp.
Trương Lãng siết chặt tay, quạt ngọc trong tay hắn run rẩy. “Hắn… hắn chỉ là một Tân Tiên, nhưng lại có thể nhìn thấu công pháp và pháp khí của ta. Hắn không phải người thường. Chắc chắn hắn có lai lịch lớn, hoặc có một cơ duyên nghịch thiên nào đó!”
Triệu Nhã, người luôn tự tin vào mị lực của mình, cũng cảm thấy hoảng sợ. Ánh mắt của Lâm Phàm khi nhìn nàng không hề có chút ham muốn nào, chỉ có sự lạnh nhạt và thâm thúy, như thể nhìn thấu mọi tâm tư của nàng.
“Chúng ta… chúng ta có nên báo cáo lên trưởng lão không?” Triệu Nhã hỏi.
Trương Lãng suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu. “Không! Vừa rồi chúng ta muốn gây sự với hắn trước. Nếu báo cáo lên, không chừng chúng ta sẽ bị trách phạt. Hơn nữa, những lời hắn nói… về lỗ hổng công pháp… Ta cần phải kiểm chứng lại. Nếu là thật, hắn đã cứu ta một mạng!”
Trong lòng Trương Lãng vừa giận dữ, vừa sợ hãi, lại vừa có một chút cảm kích khó tả. Hắn không thể tin được rằng một Tân Tiên lại có kiến thức sâu rộng đến vậy.
“Nhưng tên đó, có vẻ như đang đi về phía khu vực Tàng Bảo Các của Vạn Pháp Tiên Tông…” Lý Hùng bỗng nhiên chỉ về hướng Lâm Phàm vừa đi.
Trương Lãng sững sờ. “Vạn Pháp Tiên Tông? Đó là một trong ba Tiên Tông lớn nhất Thiên Vân Thành. Khu vực Tàng Bảo Các của họ được bảo vệ nghiêm ngặt, chỉ có đệ tử nội môn hoặc những Tiên Vương mới có thể tiếp cận. Hắn đi đến đó làm gì?”
Trương Lãng cảm thấy một sự bất an trỗi dậy. Tên Tân Tiên bí ẩn này, chắc chắn không hề đơn giản. Tiên Giới, có lẽ sắp có một làn sóng mới trỗi dậy.
Trong khi đó, Lâm Phàm đã đi đến một con hẻm nhỏ, nơi khí tức Thiên Đạo trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn nhìn thấy một bức tường cũ kỹ, phủ đầy rêu phong, không hề có vẻ gì là một Tàng Bảo Các. Nhưng hệ thống chỉ dẫn rõ ràng:
“Mảnh vỡ Thiên Đạo cấp nhỏ, bị phong ấn dưới kết giới ẩn giấu. Cần năng lượng Thiên Đạo tinh thuần để phá giải.”
Lâm Phàm mỉm cười. Đây chính là những gì hắn cần. Cuộc hành trình ở Tiên Giới, vừa mới bắt đầu.