Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 329

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:08:32 | Lượt xem: 3

Đại Hội Tiên Đạo của Thái Thượng Tiên Môn là một sự kiện long trọng, diễn ra mỗi ngàn năm một lần, quy tụ hàng vạn cường giả từ các Tiên Môn danh tiếng và Tiên Tộc cổ xưa khắp Tiên Giới. Lâm Phàm, với tư cách là một Tân Tiên vừa phi thăng, lại không có bất kỳ bối cảnh thế lực nào chống lưng, chỉ được mời một cách chiếu lệ, ngồi ở một vị trí khuất nẻo trong điện Tiên Minh rộng lớn.

Xung quanh hắn là những Tiên Quân, Tiên Vương, Tiên Tôn khí tức ngút trời, mỗi người đều mang theo vẻ cao ngạo và thâm trầm của kẻ đã tu luyện hàng vạn, thậm chí hàng triệu năm. Những ánh mắt lướt qua Lâm Phàm đều mang theo chút khinh thường hoặc thờ ơ. Một Tân Tiên thì có gì đáng để bận tâm?

Lâm Phàm không để tâm những ánh nhìn đó. Hắn thản nhiên nhấp trà Tiên Linh, đôi mắt tinh anh lướt qua từng gương mặt, từng pháp khí, từng công pháp mà các Tiên Giả đang trao đổi. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn không ngừng hoạt động, thu thập dữ liệu, phân tích các loại Tiên Linh Khí, Tiên Pháp, thậm chí cả khí tức của những cường giả xung quanh. Mỗi giây trôi qua, kiến thức về Tiên Giới và các pháp tắc cao cấp hơn lại được hắn hấp thu, đồng hóa.

Hắn nhận ra, Tiên Giới quả thực là một vũ trụ thu nhỏ, nơi cạnh tranh khốc liệt hơn cả hạ giới. Các Tiên Môn lớn không chỉ tranh giành tài nguyên, mà còn tranh giành cả danh tiếng, địa vị, và quyền giải thích “Đạo”.

Cuộc hội nghị trôi qua với những màn luận đạo, trao đổi kinh nghiệm, và đôi khi là những cuộc tỉ thí nho nhỏ để thể hiện thực lực. Cho đến khi, một vật phẩm đặc biệt được Thái Thượng Tiên Môn mang ra. Đó là một tấm Tiên Phù cổ xưa, đen kịt, không hề có bất kỳ hoa văn hay phù văn rõ ràng nào, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức hỗn độn, thâm sâu, khiến cả những Tiên Vương cũng phải nheo mắt.

“Đây là ‘Thiên Địa Khai Nguyên Phù’,” một vị trưởng lão của Thái Thượng Tiên Môn, Tiên Tôn Càn Nguyên, giới thiệu. “Nó được tìm thấy trong một di tích cổ đại đã sụp đổ của ‘Thái Cổ Thần Đình’, tương truyền ẩn chứa một phần của ‘Khai Nguyên Tiên Pháp’ trứ danh. Tuy nhiên, sau hàng vạn năm, không ai trong chúng ta có thể giải mã hoàn toàn nó.”

Một làn sóng xì xào nổi lên. Thái Cổ Thần Đình là một cái tên huyền thoại, một thế lực đã biến mất từ vô số kỷ nguyên trước, để lại vô vàn bí ẩn. Khai Nguyên Tiên Pháp càng là một truyền thuyết, được cho là có thể mở ra con đường đến cảnh giới cao hơn cả Tiên Đế.

Vài Tiên Vương mạnh mẽ bước tới, cố gắng dùng thần thức thăm dò. Ánh sáng Tiên Nguyên bùng lên từ tay họ, bao phủ lấy tấm Tiên Phù, nhưng nó vẫn bất động, như một khối đá vô tri. Thậm chí, một Tiên Tôn uy danh lẫy lừng của Cửu Huyền Tiên Môn, Tiên Tôn Lôi Đình, cũng thử dùng Lôi Điện pháp tắc của mình để kích hoạt, nhưng vô ích.

“Haiz, lại là một vật vô dụng mà Thái Thượng Tiên Môn lấy ra để khoe khoang sự cổ xưa sao?” Một giọng nói kiêu ngạo vang lên. Đó là Cung Thiên Hạo, một Thiên Kiêu trẻ tuổi nhưng đã đạt đến cảnh giới Tiên Quân đỉnh phong, con cháu trực hệ của Cung Gia, một trong mười Tiên Tộc mạnh nhất Tiên Giới. Hắn liếc nhìn Lâm Phàm một cách khinh khỉnh. “Những Tân Tiên vừa phi thăng, ngay cả kiến thức cơ bản về pháp tắc Tiên Giới còn chưa vững, thì làm sao hiểu được những thứ như vậy? E rằng chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc mà thôi.”

Lời nói của Cung Thiên Hạo không chỉ nhắm vào tấm Tiên Phù, mà còn gián tiếp sỉ nhục Lâm Phàm và những Tân Tiên khác. Mấy Tiên Quân trẻ tuổi khác cũng cười thầm, ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Phàm.

Lâm Phàm vẫn bình thản. Ngay từ khi tấm Tiên Phù được đưa ra, hệ thống của hắn đã hoạt động hết công suất.

Đinh! Phát hiện vật phẩm: Thiên Địa Khai Nguyên Phù (Phù Văn tàn khuyết).

Phân tích: Chứa đựng tàn dư pháp tắc cấp độ Khai Nguyên Đại Đạo. Cấu trúc phù văn bị phong bế bởi thời gian và lực lượng hủy diệt nguyên bản. Cần năng lượng nguyên thủy và phương pháp kích hoạt đặc biệt.

Tiến Hóa Khả Năng: 0.001% (Cần bổ sung nguồn năng lượng Khai Nguyên và tái tạo cấu trúc phù văn cốt lõi).

Đề xuất: Sử dụng ‘Hỗn Độn Nguyên Lực’ kết hợp với ‘Ý Chí Sáng Thế’ để phá vỡ phong bế.”

Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Hỗn Độn Nguyên Lực và Ý Chí Sáng Thế. Đây là những khái niệm đã vượt xa Tiên Giới, gần với bản chất của Thiên Đạo Nguyên Thủy mà hắn mang trong mình.

Hắn quan sát kỹ tấm Tiên Phù lần nữa, rồi lên tiếng, giọng điệu không nhanh không chậm, nhưng lại có một sự chắc chắn đến lạ thường.

“Thưa tiền bối Càn Nguyên, vãn bối có một kiến giải nhỏ.”

Càn Nguyên Tiên Tôn hơi giật mình, nhìn về phía Lâm Phàm. Hắn không ngờ một Tân Tiên lại dám mở miệng trong tình huống này. Cung Thiên Hạo liền cười khẩy:

“Ồ, vị Tân Tiên này có gì muốn chỉ giáo sao? Thật là thú vị. Ngươi có thể thấy được cái gì từ một vật phẩm mà ngay cả Tiên Tôn cũng bó tay?”

Lâm Phàm không để ý đến lời mỉa mai, chỉ cung kính nói:

“Tiên Phù này không phải không có phản ứng, mà là phản ứng của nó quá vi diệu, bị che giấu bởi một tầng năng lượng hỗn độn bên ngoài. Nếu vãn bối đoán không lầm, những Tiên Tôn tiền bối đã cố gắng dùng Tiên Nguyên lực mạnh mẽ để phá vỡ lớp vỏ đó. Nhưng thay vào đó, nó lại càng bị nén chặt.”

Tiên Tôn Càn Nguyên và Tiên Tôn Lôi Đình nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc. Lời Lâm Phàm nói quả thực có lý, nhưng chi tiết quá mơ hồ. Ai cũng nghĩ đến việc dùng sức mạnh để kích hoạt Tiên Phù, chứ ít ai nghĩ đến việc nó có thể bị “nén chặt” hơn.

Lâm Phàm tiếp tục: “Theo vãn bối thấy, để kích hoạt Thiên Địa Khai Nguyên Phù, cần một loại năng lượng không phải Tiên Nguyên, cũng không phải Thần Nguyên, mà là một nguồn năng lượng nguyên thủy hơn, không mang thuộc tính rõ ràng. Và quan trọng hơn, không phải là ‘phá vỡ’, mà là ‘dẫn dắt’.”

“Dẫn dắt? Ngươi nói mơ hồ quá!” Cung Thiên Hạo nhíu mày. “Nguồn năng lượng nguyên thủy hơn cả Tiên Nguyên? Chẳng lẽ là Hỗn Độn Chi Khí trong truyền thuyết?”

Lâm Phàm chỉ mỉm cười, không trả lời trực tiếp. Hắn bước lên phía trước, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người. Tiên Tôn Càn Nguyên không ngăn cản, có lẽ cũng muốn xem Lâm Phàm có thể làm được gì.

Hắn giơ tay, một luồng ánh sáng nhạt nhòa, không màu sắc, không khí tức cường đại, chỉ mang theo một sự cổ xưa và tĩnh mịch khó tả, từ từ bao bọc lấy tấm Thiên Địa Khai Nguyên Phù. Đây không phải là Tiên Nguyên lực, cũng không phải bất kỳ loại năng lượng nào mà các Tiên Giả khác từng thấy. Đó là một tia Hỗn Độn Nguyên Lực cực kỳ tinh khiết, được Lâm Phàm chắt lọc từ bản chất Thiên Đạo của mình, hòa quyện với Ý Chí Sáng Thế.

Thay vì ồ ạt tấn công, luồng năng lượng của Lâm Phàm nhẹ nhàng thẩm thấu vào tấm Tiên Phù, như dòng nước len lỏi qua khe đá. Mọi người nín thở quan sát.

Chỉ trong chốc lát, tấm Tiên Phù vốn đen kịt, chết lặng, bỗng rung lên nhè nhẹ. Một tia sáng lờ mờ, yếu ớt, chớp động giữa trung tâm.

“Có phản ứng!” Tiên Tôn Lôi Đình khẽ thốt lên, ánh mắt đầy kinh ngạc. Hắn đã dùng Lôi Điện pháp tắc mạnh mẽ nhất mà không làm nó nhúc nhích, vậy mà luồng năng lượng yếu ớt của Lâm Phàm lại có thể.

Lâm Phàm không dừng lại. Hắn tiếp tục duy trì luồng năng lượng, đồng thời trong tâm trí, hắn sử dụng hệ thống để “Phân Tích” sâu hơn, “Tiến Hóa” một phần nhỏ cấu trúc phù văn bị phong bế. Hắn không cố gắng giải mã toàn bộ, mà chỉ kích hoạt một “điểm neo” nhỏ nhất, đủ để tấm Tiên Phù bộc lộ một phần bản chất.

Tia sáng yếu ớt dần trở nên rõ ràng hơn, hình thành một phù văn cổ xưa, đơn giản nhưng lại ẩn chứa vô tận Đại Đạo. Phù văn đó không ngừng biến ảo, như thể đang diễn giải sự hình thành của vũ trụ từ hỗn độn.

Cung Thiên Hạo há hốc mồm. Vẻ kiêu ngạo trên mặt hắn cứng đờ. Hắn không thể tin vào mắt mình. Một Tân Tiên, một kẻ hắn vừa mới chế nhạo, lại có thể làm được điều mà cả Tiên Tôn cũng phải bó tay.

Các Tiên Giả khác cũng vô cùng chấn động. Những ánh mắt nghi ngờ ban đầu giờ đây biến thành sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn suy tư sâu sắc. Họ cố gắng ghi nhớ phù văn biến ảo đó, nhưng nó quá phức tạp và thay đổi quá nhanh.

Lâm Phàm thu tay về. Tấm Tiên Phù lại trở về trạng thái đen kịt ban đầu, nhưng giờ đây, nó không còn vẻ chết lặng nữa. Một luồng khí tức nguyên thủy hơn, thâm sâu hơn, dường như đã được “thức tỉnh” một phần, ẩn chứa bên trong.

“Đây… đây là Khai Nguyên Chi Lực!” Tiên Tôn Càn Nguyên run giọng nói. “Tuy chỉ là một tia, nhưng nó đích thực là Khai Nguyên Chi Lực! Ngươi… ngươi đã làm được điều mà chúng ta không thể trong hàng vạn năm qua!”

Lâm Phàm khiêm tốn đáp: “Vãn bối chỉ may mắn có được chút kiến thức về các nguồn năng lượng nguyên thủy từ một di tích cổ xưa ở hạ giới. Có lẽ Tiên Phù này cần một phương thức kích hoạt ‘thuận theo tự nhiên’, không phải cưỡng ép.”

Nghe Lâm Phàm nói “di tích cổ xưa ở hạ giới”, Tiên Tôn Càn Nguyên và các Tiên Giả khác lại càng kinh ngạc. Một Tân Tiên từ hạ giới lại có được kiến thức mà Tiên Giới cũng hiếm thấy? Điều này không thể nào giải thích được bằng lẽ thường.

Cung Thiên Hạo mặt mày đỏ tía. Hắn muốn phản bác, nhưng không có lời nào để nói. Thực tế đã chứng minh, Lâm Phàm đã làm được điều hắn cho là không thể. Sự khinh thường của hắn giờ đây biến thành sự ghen ghét và cả một chút sợ hãi vô hình.

Ánh mắt của các Tiên Vương, Tiên Tôn nhìn Lâm Phàm đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự thờ ơ hay khinh miệt nữa, mà là sự tò mò, thăm dò, và cả một chút kính trọng. Một số Tiên Tôn đã bắt đầu thì thầm, suy đoán về thân phận thật sự của Lâm Phàm. Hắn không thể nào là một Tân Tiên bình thường. Hoặc hắn có một cơ duyên nghịch thiên, hoặc hắn là một lão quái vật nào đó trọng sinh, hoặc… hắn là một thực thể đặc biệt đến từ cội nguồn nào đó mà họ không thể tưởng tượng.

Tiên Tôn Càn Nguyên nhìn Lâm Phàm, ánh mắt phức tạp. “Lâm Phàm tiểu hữu, ngươi thật sự là một kỳ tài. Kiến thức và sự lĩnh ngộ của ngươi về Đại Đạo đã vượt xa những gì mà một Tân Tiên nên có. Thái Thượng Tiên Môn chúng ta hoan nghênh ngươi đến để luận đạo bất cứ lúc nào.”

Lời nói này của Càn Nguyên Tiên Tôn không chỉ là lời mời, mà còn là một sự công nhận công khai, một sự bảo vệ ngầm cho Lâm Phàm trong Tiên Giới đầy rẫy cường giả này. Từ giờ trở đi, sẽ không ai dám coi thường Lâm Phàm chỉ vì hắn là một Tân Tiên nữa.

Lâm Phàm khẽ gật đầu, mỉm cười. Hắn biết, màn trình diễn nhỏ này đã đủ để đặt nền móng cho con đường của hắn ở Tiên Giới. Hắn đã thành công gây chấn động bước đầu, khiến mọi người phải chú ý. Và đây, chỉ là khởi đầu cho hành trình tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại trong thế giới rộng lớn này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8