Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 333

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:10:21 | Lượt xem: 3

Lâm Phàm ngồi xếp bằng trên một phiến đá tiên ngọc, được đặt giữa một hồ nước tiên linh khí trong vắt. Xung quanh hắn, tiên linh khí cuồn cuộn như những dải lụa mềm mại, không ngừng thẩm thấu vào cơ thể. Hắn đã đến Tiên Giới được một thời gian, gia nhập vào Vạn Tượng Tiên Cung – một trong những Tiên Môn lớn nhất của Tiên Giới hạ tầng. Mặc dù đã là Tiên Đế của hạ giới, nhưng ở đây, hắn chỉ là một Tân Tiên, một kẻ mới chập chững bước vào cánh cửa Tiên đạo. Sự khinh thường và hoài nghi từ các đệ tử Tiên Giới đối với hắn là điều hiển nhiên, bởi vì Tiên Giới luôn coi thường những kẻ phi thăng từ phàm giới.

“Tân Tiên Lâm Phàm, ngươi lại chiếm dụng Tiên Ngọc Trì lâu như vậy, không biết xấu hổ sao?” Một giọng nói the thé vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Phàm. Hắn mở mắt, nhìn về phía bờ hồ. Một nhóm đệ tử Tiên Cung, dẫn đầu là Dương Thiên Vũ – một vị Chân Truyền Đệ Tử có bối cảnh hiển hách – đang đứng đó, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt.

Lâm Phàm không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Hắn vẫn còn đang trong quá trình dung nạp một phần nhỏ của mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã hấp thu được trước khi phi thăng. Mảnh vỡ này, mặc dù nhỏ bé, nhưng lại là chìa khóa để hắn hiểu sâu hơn về bản chất của Tiên Giới pháp tắc. Hệ thống trong cơ thể hắn không ngừng phân tích, chuyển hóa và tối ưu hóa quá trình tu luyện của hắn, khiến tốc độ của hắn vượt xa bất kỳ ai.

“Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám phớt lờ Dương sư huynh?” Một đệ tử khác gào lên, vẻ mặt bợ đỡ.

Lâm Phàm chậm rãi đứng dậy, toàn thân toát ra một khí tức thanh tịnh, tự nhiên. “Tiên Ngọc Trì là nơi công cộng, ta tu luyện xong sẽ rời đi. Các ngươi không cần vội.” Hắn bình thản đáp, không chút bối rối.

Dương Thiên Vũ cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh. “Ngươi đúng là đồ nhà quê từ hạ giới lên, không hiểu quy tắc của Tiên Giới. Tiên Ngọc Trì này, từ lâu đã là nơi chuyên dụng của các Chân Truyền Đệ Tử chúng ta. Ngươi một Tân Tiên, lại dám chiếm dụng?” Hắn vung tay, một luồng tiên lực hùng hậu đánh thẳng về phía Lâm Phàm, mang theo ý đồ dằn mặt.

Lâm Phàm khẽ lắc đầu. Hắn không muốn gây chuyện, nhưng cũng không sợ hãi. Luồng tiên lực kia sắp chạm vào người, đột nhiên, một màn khí tức vô hình tự nhiên bùng nổ quanh Lâm Phàm, dễ dàng hóa giải đòn tấn công của Dương Thiên Vũ. Điều này khiến Dương Thiên Vũ và các đệ tử khác sững sờ.

“Ngươi… ngươi dám chống lại ta?” Dương Thiên Vũ tức giận, trên người tiên quang chói mắt, chuẩn bị ra tay lần nữa.

“Dừng lại!” Một giọng nói uy nghiêm vang lên. Một vị trưởng lão của Vạn Tượng Tiên Cung, Tiêu Lăng Tử, xuất hiện. Ông ta có vẻ mặt phúc hậu nhưng ánh mắt lại vô cùng thâm thúy. “Dương Thiên Vũ, Tiên Ngọc Trì đúng là nơi công cộng. Hơn nữa, theo quy định, các Tân Tiên cũng có quyền sử dụng.”

Dương Thiên Vũ tuy không cam tâm, nhưng cũng không dám cãi lời trưởng lão. Hắn trừng mắt nhìn Lâm Phàm, hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi cùng đám tùy tùng.

Tiêu Lăng Tử nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy tò mò. “Lâm Phàm, ta cảm nhận được khí tức của ngươi đang trở nên thuần khiết và mạnh mẽ hơn rất nhiều so với lần đầu ngươi nhập môn. Ngươi đã đột phá rồi sao?”

Lâm Phàm gật đầu nhẹ. “Vâng, đệ tử vừa mới đột phá đến Hạ Vị Tiên Tướng.”

Lời này vừa ra, Tiêu Lăng Tử thoáng giật mình. Mới hơn một năm mà một Tân Tiên đã từ Hạ Vị Tiên Binh đột phá đến Hạ Vị Tiên Tướng? Tốc độ này quả thực là kinh người! Ngay cả những thiên tài đỉnh cấp của Tiên Giới cũng phải mất ít nhất vài chục năm, thậm chí hàng trăm năm để làm được điều đó.

“Tốt, tốt lắm!” Tiêu Lăng Tử cười lớn, trong lòng có chút chấn động. “Ngươi đúng là kỳ tài hiếm có. Vạn Tượng Tiên Cung ta lại có thêm một thiên tài.”

Sau khi Tiêu Lăng Tử rời đi, Lâm Phàm tiếp tục tu luyện, nhưng lần này hắn không ngồi trong Tiên Ngọc Trì nữa. Hắn tìm một nơi yên tĩnh hơn trong hậu sơn của Tiên Cung. Tại đó, hắn lấy ra một quyển công pháp cơ bản của Tiên Cung, là “Vạn Tượng Thôn Thiên Quyết”. Đây là công pháp mà mọi đệ tử đều tu luyện, nhưng theo Lâm Phàm thấy, nó vẫn còn rất nhiều chỗ có thể cải thiện.

“Hệ thống, phân tích ‘Vạn Tượng Thôn Thiên Quyết’.” Lâm Phàm thầm ra lệnh trong đầu.

Một luồng thông tin khổng lồ lập tức đổ vào tâm trí hắn. Hệ thống bắt đầu quét qua từng câu chú, từng đường kinh mạch, từng nguyên lý vận hành của công pháp. Các điểm yếu, các tắc nghẽn, các phương pháp tối ưu hóa, tất cả đều hiển thị rõ ràng trước mắt Lâm Phàm.

“Phân tích hoàn tất. Có thể tiến hóa thành ‘Vạn Tượng Luân Hồi Quyết’. Yêu cầu: 1000 điểm Tiến Hóa và 5000 điểm Linh Thức.”

Lâm Phàm không chút do dự. “Tiến hóa!”

Một luồng năng lượng thần bí bao trùm lấy quyển công pháp trong tay hắn. Không, không phải quyển công pháp vật lý, mà là bản chất của công pháp trong tâm trí hắn. Từng chữ, từng hình vẽ bắt đầu biến đổi, trở nên phức tạp hơn, sâu sắc hơn, nhưng đồng thời cũng logic và hoàn mỹ hơn. Hệ thống không chỉ đơn thuần là chỉnh sửa, nó là tái tạo, nâng cấp công pháp lên một cấp độ hoàn toàn mới.

“Vạn Tượng Luân Hồi Quyết… Nghe tên đã thấy bất phàm.” Lâm Phàm lẩm bẩm. Hắn bắt đầu tu luyện theo công pháp mới. Khác với Vạn Tượng Thôn Thiên Quyết ban đầu chỉ đơn thuần là hấp thu và chuyển hóa tiên linh khí, Vạn Tượng Luân Hồi Quyết lại có khả năng tuần hoàn, tịnh hóa và thậm chí là “luân hồi” tiên linh khí trong cơ thể, khiến mỗi chu kỳ vận chuyển tiên lực đều đạt đến hiệu quả cao nhất, đồng thời loại bỏ tạp chất và tăng cường sức mạnh bản nguyên.

Tốc độ tu luyện của Lâm Phàm lại tăng lên gấp bội. Tiên linh khí trong hậu sơn dường như bị hắn hút sạch, tạo thành một xoáy nước khổng lồ bao quanh hắn. Chỉ trong vòng vài tháng, hắn đã đột phá từ Hạ Vị Tiên Tướng lên Trung Vị Tiên Tướng. Một tháng sau đó, hắn lại đột phá lên Thượng Vị Tiên Tướng. Sau nửa năm nữa, khi các đệ tử khác còn đang chật vật ở Tiên Binh cảnh giới, Lâm Phàm đã đạt đến đỉnh phong Tiên Tướng, chỉ còn cách Tiên Quân một bước.

Sự việc này không thể giấu được nữa. Tốc độ tu luyện của Lâm Phàm đã vượt quá giới hạn hiểu biết của bất kỳ ai trong Vạn Tượng Tiên Cung. Các trưởng lão, thậm chí là các Tiên Vương, Tiên Tôn ẩn cư cũng bắt đầu chú ý đến hắn. Tiêu Lăng Tử, người đã chứng kiến sự đột phá của Lâm Phàm, giờ đây càng thêm kinh hãi. Ông ta đã từng nghĩ Lâm Phàm là thiên tài, nhưng giờ đây, hắn đã vượt xa khái niệm thiên tài thông thường.

Một ngày nọ, Lâm Phàm được triệu kiến đến Đại Điện của Vạn Tượng Tiên Cung. Tại đó, không chỉ có Tiêu Lăng Tử, mà còn có Cung Chủ của Vạn Tượng Tiên Cung – Vạn Tượng Tiên Tôn, một vị cường giả cấp bậc Tiên Tôn đã sống hàng trăm vạn năm. Bên cạnh Vạn Tượng Tiên Tôn là một vài vị Tiên Vương khác, tất cả đều nhìn Lâm Phàm với ánh mắt dò xét.

“Lâm Phàm, ngươi đã tu luyện đến cấp bậc nào rồi?” Vạn Tượng Tiên Tôn trầm giọng hỏi, ánh mắt như xuyên thấu mọi thứ.

Lâm Phàm bình tĩnh đáp: “Bẩm Cung Chủ, đệ tử hiện tại đã là Tiên Tướng đỉnh phong.”

Một tiếng xì xào vang lên trong đại điện. Các Tiên Vương đều chấn động. Một Tân Tiên mới phi thăng chưa đầy hai năm đã đạt đến Tiên Tướng đỉnh phong? Điều này là không thể tin được! Ngay cả những Tiên Thể trời sinh, Tiên Linh Căn thượng phẩm cũng không thể có tốc độ này.

“Ngươi có thể giải thích vì sao ngươi lại có tốc độ tu luyện kinh người như vậy không?” Một vị Tiên Vương lạnh lùng hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Có phải ngươi đã tu luyện tà công, hay có bí mật gì không muốn cho người khác biết?”

Lâm Phàm lắc đầu. “Đệ tử chỉ là dựa vào sự cần cù và ngộ tính của mình. Hơn nữa, đệ tử đã may mắn tìm thấy một phương pháp tu luyện cổ xưa, có thể tăng cường hiệu quả hấp thu tiên linh khí.” Hắn không thể nói về hệ thống, đành phải viện cớ.

“Phương pháp tu luyện cổ xưa?” Vạn Tượng Tiên Tôn nheo mắt. “Ngươi có thể trình bày nó cho chúng ta xem xét không?”

Lâm Phàm thầm cười trong lòng. Hắn đã chuẩn bị sẵn cho tình huống này. “Đệ tử đã cải biến một chút từ ‘Vạn Tượng Thôn Thiên Quyết’ cơ bản của Tiên Cung, đặt tên là ‘Vạn Tượng Luân Hồi Quyết’. Nó giúp đệ tử có thể tịnh hóa tiên linh khí và nâng cao hiệu quả tu luyện.”

Hắn trình bày một phần nhỏ của “Vạn Tượng Luân Hồi Quyết” đã được hệ thống tiến hóa. Ngay lập tức, các Tiên Vương và Tiên Tôn trong đại điện đều chăm chú lắng nghe. Khi Lâm Phàm kết thúc, cả đại điện chìm vào im lặng.

Vạn Tượng Tiên Tôn nhắm mắt, sau đó đột ngột mở ra, ánh mắt sáng rực. “Lâm Phàm, ngươi không chỉ là thiên tài, ngươi còn là một Đại Sư về pháp tắc tu luyện! Công pháp này… nó không chỉ là cải biến, nó là một sự lột xác! Nó có thể nâng cao hiệu quả tu luyện của đệ tử Tiên Cung chúng ta lên ít nhất gấp ba lần!”

Các Tiên Vương khác cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc và thán phục. Họ đã tu luyện hàng vạn năm, hiểu rõ từng chi tiết của “Vạn Tượng Thôn Thiên Quyết”, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc cải biến nó theo hướng này.

“Công pháp này, ngươi muốn truyền ra ngoài sao?” Vạn Tượng Tiên Tôn hỏi.

Lâm Phàm gật đầu. “Nếu nó có thể giúp ích cho Tiên Cung, đệ tử nguyện ý dâng hiến.” Hắn không ngại việc này, bởi vì hệ thống của hắn có thể liên tục tiến hóa công pháp, luôn đi trước người khác một bước.

Vạn Tượng Tiên Tôn cười lớn. “Tốt! Tốt lắm! Kể từ hôm nay, ngươi sẽ là Chân Truyền Đệ Tử đặc biệt của Vạn Tượng Tiên Cung, được hưởng đãi ngộ cao nhất! Và công pháp này sẽ được đổi tên thành ‘Vạn Tượng Luân Hồi Quyết’, trở thành công pháp cốt lõi của Tiên Cung, đồng thời ghi công ngươi là người sáng tạo!”

Tin tức Lâm Phàm đột phá nhanh chóng và sáng tạo ra công pháp mới lập tức lan truyền khắp Tiên Giới, gây chấn động mạnh mẽ. Các Tiên Môn khác đều phái người đến Vạn Tượng Tiên Cung để tìm hiểu, thậm chí có ý định chiêu mộ Lâm Phàm. Danh tiếng của hắn trong Tiên Giới bắt đầu vang dội, không còn ai dám coi thường hắn là một Tân Tiên đến từ hạ giới nữa.

Tuy nhiên, Lâm Phàm không quá để tâm đến danh tiếng hay địa vị. Hắn biết rằng đây chỉ là bước khởi đầu. Mỗi lần công pháp được tiến hóa, mỗi lần hắn đột phá, những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại càng rõ ràng hơn, và hắn càng cảm nhận được áp lực của sứ mệnh. Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn còn đó, và Tiên Giới này, dù hùng vĩ đến mấy, vẫn chỉ là một phần nhỏ bé trong bức tranh vũ trụ rộng lớn. Hắn cần mạnh hơn, nhanh hơn nữa, để tìm kiếm những mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, để hoàn thành sứ mệnh đã được định trước.

Trong sâu thẳm tâm trí, hình ảnh một vũ trụ đang bị tàn phá, một Thiên Đạo đang tan rã, liên tục hiện lên, thúc giục hắn không ngừng tiến lên. Tiên Giới này tuy lớn, nhưng vẫn còn nhiều bí mật đang chờ hắn khám phá, và những mảnh vỡ Thiên Đạo đang ngủ yên ở đâu đó, chờ đợi sự thức tỉnh của hắn.

Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách còn lớn hơn nhiều so với những gì hắn đã đối mặt. Nhưng với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của Thiên Đạo, hắn tin rằng mình sẽ không bao giờ dừng lại. Mục tiêu của hắn không chỉ là trở thành Tiên Tôn, hay Tiên Đế, mà là siêu việt tất cả, để trở thành Thiên Đạo chân chính.

Cứ như vậy, Lâm Phàm tiếp tục hành trình của mình trong Tiên Giới, mang theo bí mật về hệ thống Thiên Đạo và sứ mệnh vĩ đại mà hắn phải gánh vác. Mỗi bước đi của hắn đều là một bước tiến đến gần hơn với sự thật về vũ trụ và mối đe dọa kinh hoàng đang rình rập.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8