Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 334
Không gian Tiên Giới mênh mông, rộng lớn hơn bất kỳ đại lục nào Lâm Phàm từng đặt chân tới. Linh khí nơi đây thuần túy và dày đặc đến mức có thể ngưng tụ thành sương mù, bồng bềnh lượn lờ giữa những kiến trúc hùng vĩ được chạm khắc từ ngọc thạch và mây. Hắn, một Tân Tiên vừa phi thăng, đang đứng trong một trong số vô vàn những điện đường tu luyện dành cho các Tiên Giả mới đến. Điện Phù Vân, nơi tập trung hàng trăm Tân Tiên từ khắp các tiểu thế giới, luôn tràn ngập không khí cạnh tranh ngầm và sự kiêu ngạo cố hữu của những người đã tu luyện hàng vạn năm.
Hôm nay, nhiệm vụ của họ là tinh luyện một loại đan dược cơ bản nhất ở Tiên Giới, Thanh Linh Đan. Đây là loại đan dược dùng để thanh lọc tạp chất trong Tiên thể, củng cố Tiên nguyên, cực kỳ cần thiết cho những Tân Tiên chưa ổn định cảnh giới. Công thức đã được khắc trên bia đá, các Tiên thảo cần thiết cũng được phân phát đủ. Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, tên là Trưởng Lão Thanh Vân, với đôi mắt sắc lạnh như ưng, đang giám sát. Ông là một Đan Sư Tiên Phẩm, có địa vị không nhỏ trong Tiên Môn, nổi tiếng nghiêm khắc và khó tính.
“Thanh Linh Đan, nghe có vẻ đơn giản, nhưng để đạt được Tiên Phẩm Đan, cần sự tinh tế trong khống chế hỏa hầu, sự hòa hợp của Tiên thảo và sự ổn định của Tiên nguyên. Các ngươi, những Tân Tiên mới đến, đừng nghĩ đến việc đạt Tiên Phẩm. Chỉ cần luyện ra hạ phẩm đan, đã là may mắn lắm rồi.” Trưởng Lão Thanh Vân nói, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. Ánh mắt ông lướt qua Lâm Phàm, dừng lại một chút ở vẻ bình thản của hắn, rồi nhanh chóng bỏ qua.
Xung quanh, hàng trăm lò luyện đan đã bùng lên hỏa diễm. Các Tân Tiên khác đều nghiêm túc, cẩn trọng. Họ đều là những thiên tài từ hạ giới, nhưng ở Tiên Giới, họ chỉ là những đứa trẻ mới chập chững. Nhiều người đổ mồ hôi hột, khuôn mặt căng thẳng. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến lò đan nổ tung, hoặc đan dược thành phế phẩm.
Lâm Phàm cũng nhận lấy phần Tiên thảo của mình. Hắn không vội vàng như những người khác. Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại, kích hoạt hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình. Ngay lập tức, trước mắt hắn hiện lên một dòng chảy dữ liệu khổng lồ. Công thức Thanh Linh Đan, cấu trúc của từng loại Tiên thảo, sự tương tác của chúng khi được hỏa luyện, tất cả đều được phân tích đến tận cùng bản chất.
«Đang phân tích công thức Thanh Linh Đan…»
«Phân tích hoàn tất. Phát hiện 17 điểm không tối ưu trong công thức và 3 điểm có thể cải tiến.»
«Đang phân tích các loại Tiên thảo: Thanh Diệp Thảo, Huyết Tâm Hoa, Linh Thủy Quả…»
«Phân tích hoàn tất. Đề xuất phương pháp xử lý Tiên thảo tiền kỳ tối ưu hóa…»
«Đề xuất cải tiến công thức: thêm Vô Danh Thảo (có sẵn trong Tiên Giới, thường bị coi là tạp thảo), với tỷ lệ 0.03%, kết hợp Tiên nguyên đặc thù của chủ nhân để kích hoạt tiềm năng ẩn. Dự đoán kết quả: Thanh Linh Đan cấp độ Tiên Phẩm Thượng Giai, có thể tiến hóa thành Bán Thần Đan.»
Lâm Phàm mở mắt. Hắn mỉm cười. “Vô Danh Thảo sao? Thú vị.”
Hắn bắt đầu hành động. Không theo bất kỳ quy trình nào được khắc trên bia đá hay được Trưởng Lão Thanh Vân giảng giải. Thay vào đó, hắn thực hiện các bước xử lý Tiên thảo một cách kỳ lạ, như tước đi một vài cọng lá nhỏ của Thanh Diệp Thảo mà người khác cho là vô dụng, hay vắt kiệt một giọt dịch từ Huyết Tâm Hoa theo một cách đặc biệt. Rồi, hắn lấy ra một loại cỏ dại mọc ngay rìa điện, loại cỏ mà các Tân Tiên khác thậm chí còn không thèm liếc mắt tới, cho rằng nó chỉ làm ô uế lò đan của họ.
Các Tân Tiên xung quanh nhìn thấy hành động của Lâm Phàm thì xì xào bàn tán. “Tên đó đang làm gì vậy? Hắn điên rồi sao? Lại cho tạp thảo vào lò đan?”
“Chắc là muốn gây sự chú ý. Một tên phế vật từ hạ giới lên, không có căn cơ, chỉ biết làm trò cười.”
Trưởng Lão Thanh Vân cũng nhíu mày. Ông ta định lên tiếng trách mắng, nhưng thấy Lâm Phàm vẫn bình tĩnh, động tác lại vô cùng điêu luyện, không hề có chút lúng túng của Tân Tiên, nên ông ta quyết định quan sát thêm. Ông ta muốn xem rốt cuộc tên nhóc này có thể làm ra trò trống gì.
Lâm Phàm không để ý đến những lời bàn tán. Hắn tập trung cao độ, Tiên nguyên trong cơ thể vận chuyển theo một phương thức đặc biệt mà hệ thống đã cải tiến. Hỏa diễm trong lò đan của hắn không bùng cháy mãnh liệt như những người khác, mà lại dịu nhẹ, ổn định, nhưng lại ẩn chứa một năng lượng tinh thuần khó tả. Hắn từng bước một, bỏ Tiên thảo đã qua xử lý vào, rồi là Vô Danh Thảo đã được ‘tiến hóa’ bởi hệ thống, biến đổi thành một loại linh vật chất hoàn toàn khác. Mùi hương thảo dược từ lò đan của hắn không nồng gắt, mà lại thanh khiết, nhẹ nhàng, khiến người ngửi cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Chỉ trong một khắc trà, khi các Tân Tiên khác vẫn đang vật lộn với Tiên thảo và hỏa hầu, lò đan của Lâm Phàm đã phát ra một tiếng “Đinh!” nhỏ, báo hiệu đan dược đã thành hình. Một luồng đan hương nồng đậm, tinh khiết gấp mười lần so với những lò đan khác, tỏa ra khắp điện. Mùi hương đó không chỉ khiến các Tân Tiên giật mình, mà ngay cả Trưởng Lão Thanh Vân cũng không khỏi biến sắc.
“Cái gì? Thành đan rồi ư? Nhanh như vậy?” Một Tiên Giả kinh hãi thốt lên.
Lâm Phàm mở lò đan. Bên trong, chín viên đan dược tròn trịa, phát ra ánh sáng xanh biếc nhàn nhạt, bao bọc bởi một tầng linh khí mỏng manh. Mỗi viên đan đều có ba vân đan màu vàng kim, lấp lánh như sao trời. Đây là dấu hiệu của Thanh Linh Đan cấp độ Tiên Phẩm Thượng Giai, thậm chí còn mơ hồ ẩn chứa một chút Tiên Vận, gần như chạm tới ngưỡng Bán Thần Đan!
Cả điện đường chìm vào im lặng chết chóc. Trưởng Lão Thanh Vân bước tới, đôi mắt ông ta trợn tròn, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Với kinh nghiệm Đan Đạo ngàn vạn năm, ông ta chưa từng thấy một Tân Tiên nào có thể luyện ra Thanh Linh Đan đạt đến trình độ này, lại còn nhanh đến vậy.
Ông ta run rẩy nhặt một viên đan dược lên, cẩn thận kiểm tra. Đan dược tinh khiết đến mức không có một chút tạp chất, Tiên nguyên bên trong nồng đậm, ẩn chứa một loại năng lượng sinh mệnh mà Thanh Linh Đan bình thường không bao giờ có được. “Đây… đây không phải là Thanh Linh Đan thông thường! Nó đã được… cải tiến! Mà chất lượng này… đã vượt qua cấp độ Tiên Phẩm Thượng Giai, có lẽ đã đạt đến Bán Thần Đan rồi!”
Lời của Trưởng Lão Thanh Vân như một tiếng sấm sét, giáng xuống đầu tất cả mọi người. Các Tân Tiên há hốc mồm, khuôn mặt từ ngạc nhiên chuyển sang sững sờ, rồi là kính sợ. Những Tiên Giả đã tu luyện lâu hơn, đang đứng ngoài quan sát, cũng không khỏi chấn động. Họ đều hiểu rằng, để luyện ra Bán Thần Đan, cần phải là Đan Tôn Tiên Giới, chứ không phải một Tân Tiên mới chân ướt chân ráo đặt chân lên Tiên Giới.
“Ngươi… ngươi đã làm thế nào?” Trưởng Lão Thanh Vân quay sang Lâm Phàm, giọng điệu từ khinh thường đã chuyển thành sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn một chút run rẩy.
Lâm Phàm bình thản đáp: “Vãn bối chỉ là có một vài cảm ngộ đặc biệt về Đan Đạo, cùng với việc phát hiện ra tiềm năng ẩn của Vô Danh Thảo, kết hợp với Tiên nguyên của mình mà thôi.”
Trưởng Lão Thanh Vân nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can hắn. “Cảm ngộ đặc biệt? Tiềm năng ẩn của Vô Danh Thảo? Chuyện hoang đường! Vô Danh Thảo chỉ là tạp thảo, không có chút linh khí nào!”
“Chỉ là chưa được khai thác thôi, thưa Trưởng Lão.” Lâm Phàm khẽ cười. Hắn biết mình không thể giải thích về hệ thống, nhưng hắn cần phải gây ấn tượng.
Một số Tiên Giả khác cũng thử kiểm tra đan dược, và kết quả đều giống hệt Trưởng Lão Thanh Vân. Tin tức về một Tân Tiên vừa phi thăng, chỉ trong một khắc trà đã luyện ra Bán Thần Đan từ công thức Thanh Linh Đan cơ bản, nhanh chóng lan truyền khắp Điện Phù Vân, rồi ra ngoài, tiến vào các Tiên Môn lân cận. Đây quả thực là một chuyện động trời, gây chấn động toàn bộ Tiên Giới! Khả năng của Lâm Phàm, dù hắn cố gắng che giấu, cũng đã bộc lộ một cách rực rỡ, khiến mọi định kiến về Tân Tiên đều bị phá vỡ.
Đêm đó, Lâm Phàm không ngủ. Hắn ngồi thiền, cảm nhận sự rung động của Tiên Giới. Hệ thống của hắn không chỉ giúp hắn tu luyện, mà còn bắt đầu thu thập dữ liệu về các pháp tắc Tiên Giới, các loại Tiên thảo, Tiên khí. Mỗi lần sử dụng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa”, hắn lại cảm thấy một mảnh ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy chợt lóe lên trong đầu, một cảm giác quen thuộc về quyền năng sáng tạo và kiểm soát vạn vật. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Tiên Giới rộng lớn và ẩn chứa vô vàn bí mật, nhưng cũng là nơi hắn sẽ tìm thấy những mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng, để hoàn thành sứ mệnh vĩ đại của mình.