Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 335
Lâm Phàm đặt chân lên Tiên Giới đã được một thời gian. Khác với sự hùng vĩ tráng lệ như những câu chuyện phàm nhân vẫn kể, Tiên Giới mà hắn chứng kiến là một thế giới đầy rẫy cạnh tranh, nơi các Tiên Môn hùng mạnh tranh giành tài nguyên, và những Tân Tiên như hắn thường bị coi là những kẻ yếu kém, cần thời gian dài để hòa nhập và vươn lên.
Hắn được một Tiên Môn hạng trung gọi là Vạn Pháp Tiên Tông thu nhận. Đây là một tông môn chuyên về pháp thuật, công pháp tu luyện phổ biến nhất của họ là “Vạn Tượng Cửu Chuyển Công” – một công pháp cơ bản nhưng khá toàn diện, giúp các Tiên nhân mới ổn định Tiên Nguyên và dần dần hấp thụ Tiên Linh Khí. Tuy nhiên, tốc độ tu luyện của công pháp này lại vô cùng chậm chạp, đòi hỏi hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm để đạt đến cảnh giới cao hơn.
Trong khu vực dành cho Tân Tiên, Lâm Phàm là một trong số hàng trăm người mới phi thăng từ các hạ giới khác nhau. Hầu hết họ đều là những thiên tài ở thế giới cũ, nhưng khi đến Tiên Giới, họ lại trở thành những kẻ yếu nhất. Áp lực cạnh tranh, sự khinh thường từ những Tiên nhân lâu năm, và tốc độ tu luyện chậm chạp khiến nhiều người nản chí. Lâm Phàm cũng không ngoại lệ, nhưng hắn có một bí mật mà không ai biết – khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mảnh linh hồn Thiên Đạo.
Ngay khi nhận được “Vạn Tượng Cửu Chuyển Công”, Lâm Phàm đã bắt đầu “Phân Tích” nó. Trong mắt người khác, đó chỉ là một bản công pháp đơn giản, nhưng dưới con mắt của Thiên Đạo, hắn thấy được vô số lỗ hổng, sự thiếu sót trong việc vận chuyển Tiên Linh Khí, những điểm tắc nghẽn trong pháp tắc vận hành, và cả tiềm năng chưa được khai thác. Hắn nhận ra, công pháp này chỉ là một phiên bản sơ khai, bị giới hạn bởi sự hiểu biết của người sáng tạo ra nó.
“Tiến Hóa,” Lâm Phàm thầm ra lệnh trong ý thức. Mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn bắt đầu hoạt động, phân tích từng dòng chữ, từng sơ đồ kinh mạch, từng nút thắt pháp tắc. Năng lượng Thiên Đạo tinh thuần chảy qua, thanh tẩy những điểm thiếu sót, bổ sung những đoạn còn trống rỗng, và tối ưu hóa toàn bộ quá trình vận hành. Chỉ trong vài canh giờ, một phiên bản hoàn toàn mới của “Vạn Tượng Cửu Chuyển Công” đã hình thành trong tâm trí hắn – một bản công pháp hiệu quả hơn gấp mười lần, thậm chí là hàng trăm lần.
Hắn bắt đầu tu luyện. Tiên Linh Khí trong Tiên Giới vốn dĩ đã vô cùng nồng đậm, nhưng với phiên bản công pháp đã được “Tiến Hóa” của mình, Lâm Phàm cảm thấy như toàn bộ Tiên Linh Khí xung quanh đang bị hút vào cơ thể hắn như một cơn lốc xoáy. Tiên Nguyên trong đan điền hắn nhanh chóng được củng cố, lượng Tiên Linh Khí hấp thu mỗi ngày bằng người khác tu luyện cả tháng. Trong khi những Tân Tiên khác vẫn đang chật vật làm quen với Tiên Linh Khí, Lâm Phàm đã bắt đầu đột phá cảnh giới.
Chỉ trong ba tháng, hắn đã từ Tiên Nhân Cảnh sơ kỳ đột phá lên Tiên Nhân Cảnh trung kỳ. Sáu tháng sau, hắn đạt đến Tiên Nhân Cảnh hậu kỳ. Đến cuối năm đầu tiên, Lâm Phàm đã là một Tiên Nhân Cảnh đỉnh phong, chỉ cách Tiên Sư Cảnh một bước. Tốc độ này là điều chưa từng có trong lịch sử Vạn Pháp Tiên Tông, thậm chí là toàn bộ Tiên Giới đối với một Tân Tiên.
Ban đầu, không ai chú ý đến hắn. Lâm Phàm luôn tu luyện kín đáo trong động phủ của mình, tránh gây sự chú ý. Nhưng Tiên Linh Khí bị hắn hấp thu quá mãnh liệt, dần dần tạo ra những dị tượng nhỏ. Các Tân Tiên khác bắt đầu nhận ra sự khác biệt. Trần Lỗi, một Tân Tiên khác khá có tiếng tăm, người đã mất mười năm mới đột phá từ sơ kỳ lên trung kỳ, tình cờ đi ngang qua động phủ của Lâm Phàm và cảm nhận được sự dao động Tiên Linh Khí mạnh mẽ phát ra từ đó. Hắn không khỏi kinh ngạc.
“Chuyện gì thế này? Lẽ nào có bảo vật gì được sinh ra?” Trần Lỗi thầm nghĩ. Nhưng khi hắn dò xét kỹ hơn, hắn nhận ra đó là sự hấp thu Tiên Linh Khí của một Tiên nhân. “Không thể nào! Một Tân Tiên làm sao có thể hấp thu Tiên Linh Khí với tốc độ như vậy được?”
Tin đồn về “Tân Tiên quái vật” bắt đầu lan truyền trong khu vực Tân Tiên. Nhiều người bán tín bán nghi, cho rằng Lâm Phàm đã lén lút sử dụng Tiên Đan hoặc bảo vật quý hiếm. Một số kẻ ghen ghét còn tìm cách gây sự, chặn đường Lâm Phàm khi hắn rời động phủ để đến Tiên Các đổi tài nguyên.
“Này, Lâm Phàm! Ngươi tu luyện kiểu gì mà nhanh vậy? Chia sẻ bí quyết cho huynh đệ đi chứ?” một tên Tiên nhân tên là Vương Hổ, Tiên Nhân Cảnh trung kỳ, chặn đường hắn, giọng điệu đầy mỉa mai và hằn học. Hắn ta là một kẻ chuyên bắt nạt những Tân Tiên yếu hơn.
Lâm Phàm chỉ liếc nhìn Vương Hổ, ánh mắt bình tĩnh. “Bí quyết của ta ư? Đơn giản là nỗ lực tu luyện thôi.”
“Nỗ lực? Ha! Ngươi nghĩ chúng ta là kẻ ngốc sao? Mới phi thăng chưa đầy một năm mà đã muốn đột phá Tiên Sư Cảnh? Ngươi chắc chắn đã có được cơ duyên gì đó, tốt nhất nên giao ra đây, nếu không…” Vương Hổ cười khẩy, cùng hai tên đồng bọn bao vây Lâm Phàm, Tiên Nguyên trong người bắt đầu vận chuyển, sẵn sàng ra tay.
Lâm Phàm lắc đầu. “Nếu không thì sao? Các ngươi muốn thử sức mạnh của ta?”
Vương Hổ và đồng bọn bất ngờ trước sự tự tin của Lâm Phàm. Bọn chúng nghĩ hắn chỉ là một kẻ may mắn, nhưng vẻ mặt bình thản của hắn lại khiến chúng do dự. Tuy nhiên, lòng tham và sự kiêu ngạo đã lấn át. “Được thôi! Để ta xem Tân Tiên như ngươi có bản lĩnh gì!”
Vương Hổ tung ra một quyền, Tiên Nguyên cuộn trào, mang theo sức mạnh của Tiên Nhân Cảnh trung kỳ. Lâm Phàm không né tránh, hắn chỉ khẽ vận chuyển “Vạn Tượng Cửu Chuyển Công” đã được “Tiến Hóa”. Một luồng Tiên Nguyên tinh thuần hơn, mạnh mẽ hơn nhiều lần so với cảnh giới của hắn bùng nổ, dễ dàng hóa giải đòn tấn công của Vương Hổ, đồng thời phản chấn khiến hắn ta lùi lại ba bước, cánh tay tê rần.
“Ngươi… Ngươi đã đạt tới Tiên Nhân Cảnh đỉnh phong!” Vương Hổ kinh hãi thốt lên. Hai tên đồng bọn của hắn cũng tái mặt.
Lâm Phàm không nói nhiều, hắn chỉ phóng thích một chút khí tức Tiên Nhân Cảnh đỉnh phong, áp bức thẳng vào ba kẻ đó. Chúng lập tức cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên người, Tiên Nguyên trong cơ thể bị phong bế, không thể nhúc nhích. Khuôn mặt Vương Hổ trắng bệch, hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp Lâm Phàm quá nhiều. Hắn không chỉ là Tiên Nhân Cảnh đỉnh phong, mà Tiên Nguyên của hắn còn tinh thuần và mạnh mẽ hơn nhiều so với những Tiên nhân cùng cảnh giới.
“Còn muốn cướp cơ duyên của ta không?” Lâm Phàm lạnh nhạt hỏi.
“Không… không dám! Đại nhân tha mạng!” Vương Hổ vội vàng quỳ xuống, dập đầu xin tha. Hai tên còn lại cũng hoảng sợ làm theo.
Lâm Phàm không làm khó bọn chúng, chỉ phất tay áo bỏ đi, để lại ba tên Tiên nhân run rẩy sợ hãi. Sự việc này nhanh chóng lan truyền khắp Vạn Pháp Tiên Tông, gây chấn động không nhỏ. Một Tân Tiên chỉ trong chưa đầy một năm đã đạt đến Tiên Nhân Cảnh đỉnh phong, và còn dễ dàng áp chế ba Tiên nhân trung kỳ khác, điều này khiến các Tiên nhân lâu năm cũng phải chú ý.
Tin tức cuối cùng cũng đến tai một vị trưởng lão của Vạn Pháp Tiên Tông, Trưởng lão Thanh Huyền. Ông là một Tiên Vương cường giả, có nhiệm vụ giám sát khu vực Tân Tiên. Ban đầu, ông chỉ nghĩ là tin đồn thổi phồng, nhưng khi đích thân dò xét Tiên Linh Khí trong khu vực, ông đã không khỏi kinh ngạc. Một nguồn Tiên Linh Khí khổng lồ đang bị hấp thu một cách điên cuồng, và trung tâm của nó chính là động phủ của Lâm Phàm.
“Tốc độ này… Ngay cả những Tiên thể đặc biệt cũng chưa chắc đã có thể đạt được. Hắn rốt cuộc là ai?” Trưởng lão Thanh Huyền lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự hứng thú và nghi ngờ. Ông quyết định sẽ theo dõi Lâm Phàm chặt chẽ hơn. Có lẽ, Vạn Pháp Tiên Tông đã nhặt được một viên ngọc quý giá, hoặc cũng có thể là một tai họa tiềm tàng. Nhưng dù sao đi nữa, Lâm Phàm đã thành công gây chấn động Tiên Giới ngay từ những bước chân đầu tiên của mình, và con đường tu luyện của hắn chắc chắn sẽ không còn yên bình nữa.