Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 336
Lâm Phàm ngồi xếp bằng trên một phiến đá ngọc thạch lạnh lẽo giữa Tiên Linh Tháp của Thanh Vân Tiên Môn, nơi tập trung linh khí dồi dào nhất cho các đệ tử nội môn. Xung quanh hắn, hàng trăm Tiên nhân khác cũng đang tu luyện, mỗi người đều chìm đắm trong thế giới nội tại của riêng mình. Tuy nhiên, ánh mắt khinh thường và những lời xì xầm vẫn không ngừng hướng về phía Lâm Phàm. Hắn là một Tân Tiên, một kẻ phi thăng từ hạ giới, bị coi là có căn cơ nông cạn, không xứng đáng với tài nguyên quý giá của Tiên Linh Tháp.
Một Tiên nhân trẻ tuổi tên Lục Viễn, đệ tử của một trưởng lão quyền thế, hừ lạnh một tiếng khi lướt qua Lâm Phàm. Lục Viễn chỉ mới phi thăng trước Lâm Phàm vài trăm năm, nhưng đã đạt đến cảnh giới Thiên Tiên trung kỳ, trong khi Lâm Phàm vẫn đang loay hoay ở Nhân Tiên sơ kỳ. “Hừ, loại phế vật hạ giới mà cũng dám chiếm cứ vị trí tốt như vậy. Phí phạm linh khí của Tiên Môn.”
Lâm Phàm không bận tâm. Hắn đã quá quen với những lời lẽ như vậy. Trong vô số kỷ nguyên tu luyện, hắn đã trải qua đủ loại khinh miệt, nhưng điều đó chưa bao giờ ngăn cản hắn tiến bước. Giờ đây, ở Tiên Giới, áp lực còn lớn hơn, nhưng đồng thời, cơ hội cũng mênh mông hơn. Hắn nhắm mắt lại, dồn sự chú ý vào hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” đang ẩn chứa trong linh hồn.
Lâm Phàm lấy ra một viên Tiên Linh Đan cấp thấp, loại đan dược phổ biến nhất trong Thanh Vân Tiên Môn để bổ sung Tiên Linh Chi Khí. Hắn định hấp thu nó, nhưng một ý nghĩ chợt lóe lên. “Hệ thống, phân tích Tiên Linh Đan này.”
Một dòng thông tin nhanh chóng hiện lên trong tâm trí hắn:
Tên:
Tiên Linh Đan.
Phẩm cấp:
Hạ phẩm Tiên Đan.
Thành phần:
Tiên Linh Thảo, Linh Chi Bách Niên, Hoa Bích Nguyệt… (liệt kê hơn chục loại dược liệu cơ bản).
Công dụng:
Bổ sung Tiên Linh Chi Khí, tăng cường tu vi Nhân Tiên, Địa Tiên.
Điểm yếu:
Tạp chất cao (15%), hiệu suất hấp thu thấp (60%), dược tính không ổn định (8%).
Đề xuất Tiến Hóa:
Khử tạp chất, tối ưu hóa dược tính, tăng cường hiệu suất hấp thu. Yêu cầu tiêu hao 100 điểm Tiến Hóa.
Lâm Phàm thầm cười. Một viên đan dược bình thường lại có nhiều vấn đề đến vậy. “Tiến hóa!”
Một luồng năng lượng vô hình từ hệ thống bao trùm viên Tiên Linh Đan. Trong mắt thường, viên đan dược vẫn không thay đổi, nhưng trong nhận thức của Lâm Phàm, nó đang trải qua một biến đổi kinh người. Các tạp chất bị tách rời, dược tính được sắp xếp lại một cách hoàn hảo, và cấu trúc nguyên tử của nó dường như trở nên ổn định và tinh khiết hơn.
Chỉ trong tích tắc, một dòng thông báo mới hiện ra:
Tên:
Tịnh Hóa Tiên Linh Đan.
Phẩm cấp:
Trung phẩm Tiên Đan (tương đương cao cấp Hạ phẩm).
Thành phần:
Tinh hoa Tiên Linh Thảo, Tinh hoa Linh Chi Bách Niên… (các thành phần đã được tinh luyện).
Công dụng:
Bổ sung Tiên Linh Chi Khí cực đại, tăng cường tu vi Nhân Tiên, Địa Tiên với hiệu suất cao.
Điểm mạnh:
Tạp chất 0%, hiệu suất hấp thu 99%, dược tính cực kỳ ổn định.
Lâm Phàm không chút do dự nuốt viên Tịnh Hóa Tiên Linh Đan. Một luồng linh khí tinh khiết và mãnh liệt như dòng thác đổ vào kinh mạch hắn, không chút tạp chất, không chút trở ngại. Tốc độ hấp thu kinh người, chỉ trong vài hơi thở, viên đan dược đã hoàn toàn được chuyển hóa thành năng lượng. Cơ thể Lâm Phàm như một cái hố không đáy, không ngừng nuốt chửng linh khí xung quanh.
Hắn lặp lại quá trình này với các viên Tiên Linh Đan khác. Mười viên, hai mươi viên, ba mươi viên… Chỉ trong một buổi sáng, Lâm Phàm đã tiêu thụ hết số đan dược mà một đệ tử bình thường phải mất cả tháng mới dám dùng. Quan trọng hơn, hắn không hề có dấu hiệu bão hòa hay tẩu hỏa nhập ma, điều mà bất kỳ Tiên nhân nào cũng phải đối mặt khi hấp thu quá nhiều linh khí trong thời gian ngắn.
Lục Viễn, người đang tu luyện gần đó, chợt cảm thấy có điều gì đó bất thường. Linh khí xung quanh Lâm Phàm đang bị hút vào cơ thể hắn với tốc độ đáng sợ, tạo thành một xoáy nước linh khí nhỏ. Lục Viễn mở mắt, nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, nhíu mày. “Tên phế vật này… sao lại có động tĩnh lớn đến vậy? Chẳng lẽ muốn tẩu hỏa nhập ma?”
Nhưng thay vì sự hỗn loạn của tẩu hỏa nhập ma, Lâm Phàm lại toát ra một khí tức ổn định và mạnh mẽ. Ánh sáng vàng nhạt chợt lóe lên quanh hắn, đánh dấu một bước đột phá nhỏ. Nhân Tiên sơ kỳ đỉnh phong!
Lục Viễn há hốc mồm. Hắn nhớ Lâm Phàm mới chỉ là Nhân Tiên sơ kỳ cách đây vài ngày. Tốc độ này… quá nhanh! Chẳng lẽ hắn dùng cấm thuật gì?
Lâm Phàm không dừng lại. Hắn tiếp tục hấp thu. Hệ thống đã cho hắn một ý tưởng mới. “Phân tích công pháp tu luyện hiện tại của ta, Thanh Vân Quyết.”
Thanh Vân Quyết là công pháp cơ bản của Tiên Môn, được thiết kế cho đại đa số đệ tử. Hệ thống nhanh chóng hiển thị các điểm yếu và tiềm năng cải thiện:
Tên:
Thanh Vân Quyết.
Phẩm cấp:
Trung phẩm Tiên Quyết.
Điểm yếu:
Chu trình vận hành chậm, thiếu khả năng chuyển hóa sâu Tiên Linh Chi Khí thành Tiên Nguyên Lực, ít cơ hội đột phá tầng cao hơn.
Đề xuất Tiến Hóa:
Tối ưu hóa chu trình, tăng cường hiệu suất chuyển hóa, bổ sung pháp tắc Tiên Thiên. Yêu cầu tiêu hao 500 điểm Tiến Hóa.
“Tiến hóa!” Lâm Phàm ra lệnh. Một luồng kiến thức khổng lồ về các pháp tắc Tiên Thiên và cách vận hành Tiên Nguyên Lực tinh vi hơn đột nhiên tuôn vào đầu hắn. Thanh Vân Quyết trong tâm trí hắn biến đổi hoàn toàn, trở thành một phiên bản mạnh mẽ và hoàn thiện hơn gấp bội.
Hắn bắt đầu vận hành Thanh Vân Quyết đã được “tiến hóa”. Cảm giác hoàn toàn khác biệt. Tiên Linh Chi Khí không còn bị tiêu hao lãng phí, mà được chuyển hóa gần như hoàn hảo thành Tiên Nguyên Lực, tinh thuần và mạnh mẽ hơn. Tốc độ tu luyện của hắn tăng lên gấp mười lần so với trước.
Chỉ trong ba ngày tiếp theo, Lâm Phàm đã liên tiếp đột phá. Từ Nhân Tiên sơ kỳ đỉnh phong, hắn vọt lên Nhân Tiên trung kỳ, rồi Nhân Tiên hậu kỳ. Mỗi lần đột phá, linh khí trong Tiên Linh Tháp lại bị rút cạn một mảng lớn, tạo ra những cơn lốc xoáy linh khí nhỏ xung quanh hắn, khiến các Tiên nhân khác không thể tập trung tu luyện được nữa.
Lục Viễn đã không thể ngồi yên. Hắn đứng dậy, chỉ vào Lâm Phàm, giọng đầy phẫn nộ: “Ngươi rốt cuộc đã làm gì? Tại sao lại có thể hấp thu linh khí với tốc độ quái dị như vậy? Có phải ngươi đã dùng tà thuật không?”
Các Tiên nhân khác cũng xôn xao. Một số người nghi ngờ, một số người ghen tị, một số người lại sợ hãi. Chưa bao giờ họ thấy một Tân Tiên nào có thể tu luyện như vậy. Ngay cả những thiên tài nhất của Tiên Môn cũng không thể có tốc độ này.
Lâm Phàm mở mắt, ánh mắt bình tĩnh như nước. “Ta chỉ tu luyện theo công pháp của Tiên Môn, có gì sai sao?”
“Ngươi… ngươi nói dối!” Lục Viễn chỉ trích. “Làm sao Thanh Vân Quyết có thể giúp ngươi tu luyện nhanh đến mức này? Ngươi nhất định có bí mật!”
Đúng lúc đó, một Tiên quân cường giả đang trông coi Tiên Linh Tháp, Trưởng lão Thanh Phong, bước ra. Ông là một Địa Tiên đỉnh phong, có uy tín cao trong Tiên Môn. Trưởng lão Thanh Phong nhìn Lâm Phàm với ánh mắt dò xét. Ông đã cảm nhận được sự bất thường từ Lâm Phàm từ lâu, nhưng chưa từng thấy ai có thể liên tục đột phá trong thời gian ngắn như vậy.
“Lâm Phàm, ngươi hãy dừng lại một chút.” Trưởng lão Thanh Phong trầm giọng nói. “Ta muốn kiểm tra linh mạch và Tiên Nguyên của ngươi.”
Lâm Phàm gật đầu, không chút sợ hãi. Hắn biết sớm muộn gì cũng sẽ bị chú ý.
Trưởng lão Thanh Phong đặt tay lên vai Lâm Phàm, một luồng Tiên Nguyên hùng hậu chậm rãi dò xét cơ thể hắn. Ông bắt đầu nhíu mày, rồi ánh mắt dần chuyển từ nghi ngờ sang kinh ngạc tột độ. Linh mạch của Lâm Phàm rộng lớn và kiên cố đến khó tin, Tiên Nguyên trong cơ thể hắn tinh thuần đến mức gần như không có tạp chất, và điều kinh hoàng nhất là tốc độ vận hành công pháp của hắn nhanh gấp đôi, thậm chí gấp ba lần so với công pháp Thanh Vân Quyết gốc mà ông biết.
“Ngươi… ngươi tu luyện công pháp gì?” Trưởng lão Thanh Phong rụt tay lại, giọng nói khẽ run lên.
“Vẫn là Thanh Vân Quyết, thưa Trưởng lão,” Lâm Phàm trả lời. “Chỉ là, đệ tử đã có chút cảm ngộ cá nhân, tự mình cải tiến một chút.”
Cải tiến? Trưởng lão Thanh Phong suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Thanh Vân Quyết là công pháp do Tiên Tổ khai sáng, đã trải qua vô số đời Tiên nhân kiểm chứng. Một Tân Tiên như Lâm Phàm dám nói mình đã cải tiến nó?
Tuy nhiên, những gì ông cảm nhận được lại không thể nào giả được. Công pháp mà Lâm Phàm đang vận hành thực sự đã vượt xa Thanh Vân Quyết gốc. Nó không chỉ nhanh hơn, hiệu quả hơn, mà còn ẩn chứa một chút cảm giác của “Đại Đạo”, thứ mà chỉ những Tiên Vương, Tiên Tôn mới có thể chạm tới.
“Khụ… khụ…” Trưởng lão Thanh Phong ho khan, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Tốt lắm, tốt lắm. Ngươi có thể tiếp tục tu luyện, nhưng hãy chú ý không gây ảnh hưởng đến người khác.”
Ông quay sang Lục Viễn và các đệ tử khác, ánh mắt nghiêm nghị: “Không ai được phép quấy rầy Lâm Phàm tu luyện. Bất cứ ai vi phạm sẽ bị phạt nặng!”
Lục Viễn và các đệ tử khác sững sờ. Trưởng lão Thanh Phong không những không trừng phạt Lâm Phàm, mà còn bảo vệ hắn? Điều này có nghĩa là Lâm Phàm thực sự có bản lĩnh kinh người, đến mức ngay cả Trưởng lão cũng phải nể trọng.
Trong khi Lâm Phàm tiếp tục tu luyện, hấp thu Tiên Linh Chi Khí như một con cá voi nuốt nước biển, Lục Viễn cảm thấy một nỗi sợ hãi và ghen tị không thể kìm nén. Hắn biết rằng, với tốc độ này, không lâu nữa Lâm Phàm sẽ vượt qua hắn, thậm chí là tất cả các đệ tử cùng lứa. Danh tiếng của “phế vật hạ giới” đã tan biến, thay vào đó là một cái tên mới đang bắt đầu gây chấn động toàn bộ Tiên Môn: “Thiên Tài Đột Biến” Lâm Phàm.
Trưởng lão Thanh Phong rời khỏi Tiên Linh Tháp, nhưng tâm trí ông vẫn không ngừng suy nghĩ về Lâm Phàm. “Một Tân Tiên có thể tự mình cải tiến công pháp cấp Tiên Môn đến mức này… Đây không còn là thiên tài nữa. Đây là quái vật! Ta phải bẩm báo chuyện này lên các Thái Thượng Trưởng lão. Thanh Vân Tiên Môn có lẽ đã nhặt được một viên ngọc quý giá nhất trong lịch sử!”
Và như vậy, tin tức về tốc độ tu luyện kinh người của Lâm Phàm bắt đầu lan truyền khắp Thanh Vân Tiên Môn, gây ra một làn sóng chấn động không nhỏ, thu hút sự chú ý của vô số cường giả, và đặt Lâm Phàm vào một vị thế đặc biệt, đầy tiềm năng nhưng cũng không kém phần nguy hiểm trong Tiên Giới đầy rẫy cạnh tranh này.