Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 337
Trong một góc khuất của Tinh Vân Tiên Tông, nơi Tiên Linh Chi Khí tuy dồi dào nhưng không phải là mạch đất linh thiêng nhất, Lâm Phàm ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá cổ. Hắn đã đặt chân đến Tiên Giới được một thời gian, đủ để cảm nhận sự khốc liệt và phân cấp rõ rệt của thế giới này. Là một Tân Tiên phi thăng từ hạ giới, hắn đương nhiên bị các đệ tử Tiên Tông coi thường, bị gán cho danh hiệu “phế vật” một lần nữa, dù ở hạ giới hắn đã là Chí Tôn. Những công pháp mà Tinh Vân Tiên Tông ban cho hắn, mặc dù được coi là “căn bản” ở Tiên Giới, lại chậm chạp và kém hiệu quả đến đáng kinh ngạc trong mắt Lâm Phàm.
“Cứ thế này, dù có tu luyện trăm năm cũng khó mà đạt đến cảnh giới Tiên Nhân chân chính, đừng nói chi đến Tiên Vương,” Lâm Phàm thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một luồng khí bất mãn. Hắn nhớ lại những ánh mắt khinh bỉ, những lời lẽ miệt thị từ các đệ tử nội môn, những kẻ đã tu luyện hàng ngàn năm nhưng tự mãn với chút thành tựu nhỏ nhoi. Hắn không có thời gian để lãng phí. Sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn như một mũi kim châm vào linh hồn hắn, thúc giục hắn phải mạnh mẽ hơn, nhanh hơn.
Khẽ nhắm mắt lại, Lâm Phàm triệu hồi hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình. Đây là bản năng, là một phần linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, là tài sản lớn nhất của hắn. Công pháp “Tinh Vân Quyết” mà Tinh Vân Tiên Tông ban cho hắn hiện lên trong đầu, cùng với vô số dữ liệu về Tiên Linh Chi Khí, các pháp tắc Tiên Giới mà hắn đã quan sát và hấp thu được từ khi đặt chân đến đây.
“Hệ thống, phân tích Tinh Vân Quyết và các pháp tắc Tiên Giới hiện hành. Đề xuất phương án tiến hóa tối ưu,” Lâm Phàm ra lệnh trong tâm trí. Một luồng thông tin khổng lồ quét qua ý thức hắn. Hắn cảm thấy như hàng ngàn năm kinh nghiệm tu luyện của vô số Tiên Nhân đang được tổng hợp và phân tích trong khoảnh khắc. Hệ thống không chỉ đơn thuần là phân tích công pháp, mà còn kết hợp với bản chất Thiên Đạo trong hắn, với những mảnh vỡ ký ức về Đại Đạo Nguyên Thủy, để tìm ra con đường ngắn nhất, hiệu quả nhất.
Vài khắc sau, một luồng sáng xanh lam bao trùm tâm trí Lâm Phàm. “Phân tích hoàn tất. Tinh Vân Quyết có độ tương thích 30% với Tiên Linh Chi Khí cấp thấp, độ hiệu quả hấp thu 15%. Có thể tiến hóa thành ‘Vạn Tượng Tiên Quyết’, độ tương thích 90%, hiệu quả hấp thu 80%, với chi phí tiêu hao 1000 điểm Tiến Hóa và 100 điểm Pháp Tắc Vũ Trụ.”
Lâm Phàm không chút do dự. “Tiến hóa!”
Một cảm giác chấn động mạnh mẽ ập đến. Không phải đau đớn, mà là sự biến đổi tận cùng của từng tế bào, từng kinh mạch. Tinh Vân Quyết ban đầu như một dòng suối nhỏ chảy trong người hắn, giờ đây được mở rộng, đào sâu, biến thành một con sông lớn cuồn cuộn. Các pháp tắc Tiên Giới vốn mơ hồ nay trở nên rõ ràng, như một bức tranh toàn cảnh hiện ra trước mắt. Hắn cảm thấy mình không còn là một cá thể đơn độc hấp thu Tiên Linh Chi Khí, mà là một phần của Tiên Giới, hòa mình vào nhịp đập của nó.
Chỉ trong tích tắc, Lâm Phàm cảm nhận được sự thay đổi kinh người. Tiên Linh Chi Khí trong không gian xung quanh hắn như bị một cơn lốc vô hình hút vào cơ thể hắn. Từng sợi Tiên Linh Chi Khí thuần khiết nhất được “Vạn Tượng Tiên Quyết” tinh luyện, biến thành Tiên Nguyên lực cô đọng, chảy tràn trong đan điền. Cảnh giới của hắn, vốn chỉ vừa ổn định ở Tiên Nhân sơ cấp, bắt đầu tăng vọt.
Một ngày… hai ngày… ba ngày trôi qua.
Bên ngoài tiểu viện của Lâm Phàm, một hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xuất hiện. Những đám mây Tiên Linh Chi Khí dày đặc, màu sắc rực rỡ, bắt đầu tụ tập trên đỉnh đầu hắn, xoáy tròn như một cơn lốc khổng lồ. Ánh sáng ngũ sắc từ trong mây chiếu xuống, bao trùm toàn bộ tiểu viện. Những luồng Tiên Linh Chi Khí tinh thuần đến mức hóa lỏng, nhỏ giọt xuống đất, khiến cỏ cây xung quanh đột nhiên phát triển mạnh mẽ, nở hoa kết trái trong chớp mắt.
Các đệ tử khác của Tinh Vân Tiên Tông, những người sống gần đó, ban đầu chỉ cảm thấy Tiên Linh Chi Khí xung quanh mình đột nhiên trở nên khan hiếm. Sau đó, họ nhận ra nguồn gốc của sự bất thường này. Một đám đông bắt đầu tụ tập bên ngoài tiểu viện của Lâm Phàm, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ.
“Cái gì thế này? Hắn… hắn đang tu luyện ư?” Một đệ tử nội môn tên là Trần Phong, người từng chế nhạo Lâm Phàm, lắp bắp. Hắn đã tu luyện Tinh Vân Quyết hơn ba trăm năm mới đạt đến Tiên Nhân trung cấp, nhưng hiện tượng trước mắt Lâm Phàm tạo ra còn khủng khiếp hơn cả những trưởng lão khi đột phá cảnh giới.
“Không thể nào! Hắn chỉ là một Tân Tiên từ hạ giới. Làm sao có thể tạo ra động tĩnh lớn đến vậy?” Một nữ đệ tử khác, Lý Mộng Dao, cũng không tin vào mắt mình. Nàng vốn là thiên tài được Tiên Tông trọng vọng, nhưng đứng trước cảnh tượng này, nàng cảm thấy bản thân mình thật nhỏ bé.
Hiện tượng này nhanh chóng lan đến tai các trưởng lão và thậm chí là Tông chủ Tinh Vân Tiên Tông. Một nhóm cường giả cấp Tiên Tôn, Tiên Vương nhanh chóng xuất hiện, lơ lửng trên không trung, quan sát tiểu viện của Lâm Phàm. Sắc mặt của họ từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc, rồi đến chấn động.
“Tiên Linh Chi Khí bị hút khô… tốc độ này… đây không phải là Tinh Vân Quyết!” Một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ thì thầm, đôi mắt già nua ánh lên vẻ tham lam.
Tông chủ Tinh Vân Tiên Tông, Tôn Giả Thiên Minh, một cường giả Tiên Vương cảnh giới đỉnh phong, nheo mắt lại. Lão có thể cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ, nhưng cũng vô cùng quen thuộc toát ra từ Lâm Phàm. Đó là khí tức của… Thiên Đạo? Nhưng làm sao một Tân Tiên có thể có được khí tức này?
Trong tiểu viện, Lâm Phàm không hề hay biết về sự chấn động mà hắn đang gây ra. Hắn đang hoàn toàn đắm chìm trong quá trình tu luyện. “Vạn Tượng Tiên Quyết” không ngừng vận chuyển, thanh tẩy tạp chất, củng cố Tiên Nguyên, và đẩy cảnh giới của hắn lên cao. Từ Tiên Nhân sơ cấp, hắn nhanh chóng đột phá Tiên Nhân trung cấp, rồi Tiên Nhân hậu kỳ, và không ngừng nghỉ, tiến thẳng đến Tiên Nhân đỉnh phong. Chỉ trong bảy ngày, hắn đã hoàn thành con đường mà người khác phải mất hàng ngàn năm.
Đột nhiên, một tiếng “Ầm!” vang vọng khắp Tinh Vân Tiên Tông. Đó không phải là tiếng sấm sét, mà là âm thanh của pháp tắc Tiên Giới bị phá vỡ, của một cảnh giới mới được mở ra. Lâm Phàm, với vẻ mặt bình thản, bước ra khỏi tiểu viện. Ánh mắt hắn trong suốt như bầu trời, nhưng lại ẩn chứa chiều sâu thăm thẳm của vũ trụ. Khí tức Tiên Nguyên từ hắn tỏa ra tinh thuần và mạnh mẽ đến mức khiến các Tiên Nhân khác phải lùi lại, thậm chí là các Tiên Tôn cũng cảm thấy áp lực.
“Tiên Vương cảnh!” Tôn Giả Thiên Minh thốt lên, giọng nói run rẩy. “Trong bảy ngày… từ Tân Tiên đạt đến Tiên Vương cảnh! Điều này… điều này là nghịch thiên!”
Cả Tinh Vân Tiên Tông chìm vào im lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Lâm Phàm, từ kinh ngạc, sợ hãi, cho đến kính sợ. Trần Phong và Lý Mộng Dao, cùng với những kẻ từng khinh thường hắn, đều tái mặt, không dám đối diện với ánh mắt của hắn. Họ biết rằng, một hiện tượng, một truyền kỳ đã ra đời tại Tinh Vân Tiên Tông, và tên của hắn sẽ sớm gây chấn động toàn bộ Tiên Giới.
Lâm Phàm không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Tiên Giới rộng lớn này vẫn còn vô số bí mật, vô số mảnh vỡ Thiên Đạo đang chờ hắn thu thập. Và hắn, với bản năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, sẽ không ngừng tiến lên.