Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 341
Thời gian như thoi đưa, kể từ ngày Lâm Phàm thành công phi thăng lên Tiên Giới, đã thấm thoắt trôi qua gần trăm năm. Với khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hệ thống Thiên Đạo, hắn đã không còn là một tân Tiên yếu ớt như thuở ban đầu. Từ một đệ tử ngoại môn bị coi thường, hắn đã vươn lên trở thành một Tiên Quân có tiếng tăm trong Vạn Pháp Tiên Môn – một trong ba Tiên Môn lớn nhất khu vực phía Đông Tiên Giới. Hắn đã tham gia vô số nhiệm vụ, khám phá không ít bí cảnh, thậm chí còn một mình hóa giải một cuộc xâm lăng quy mô nhỏ của Ma Tộc từ một Tiên Vực lân cận, danh tiếng vang xa, được các trưởng lão trọng dụng, được Tiên Đế của Vạn Pháp Tiên Môn đích thân ban thưởng.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí Lâm Phàm, mục tiêu tối thượng vẫn không hề thay đổi. Việc thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, thức tỉnh hoàn toàn ký ức và sức mạnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy vẫn là ưu tiên hàng đầu. Hắn biết rằng Tiên Giới rộng lớn vô biên, ẩn chứa vô vàn cơ duyên và cũng không ít hiểm nguy. Hắn vẫn luôn âm thầm sử dụng khả năng của hệ thống để “Phân Tích” các pháp tắc của Tiên Giới, hy vọng tìm thấy dấu vết của những mảnh vỡ còn lại.
Một ngày nọ, sau khi hoàn thành một nhiệm vụ trấn áp tà vật ở một vùng biên giới hẻo lánh, Lâm Phàm trở về động phủ của mình trong Vạn Pháp Tiên Môn. Hắn khoanh chân tọa thiền, điều hòa Tiên Linh Chi Khí trong cơ thể. Trong lúc nhập định sâu, hệ thống trong cơ thể hắn đột nhiên phát ra một tín hiệu cảnh báo cực kỳ hiếm hoi. Đây không phải là cảnh báo nguy hiểm, mà là một rung động tần số cao, như thể đang phản ứng với một thứ gì đó vô cùng quen thuộc nhưng đã bị che giấu.
“Hệ thống phát hiện năng lượng pháp tắc dị thường. Độ tương thích với Thiên Đạo Nguyên Thủy: 78%,” một giọng nói máy móc vang lên trong tâm trí Lâm Phàm.
Lâm Phàm giật mình, lập tức thoát khỏi trạng thái nhập định. 78%! Đây là tỷ lệ tương thích cao nhất mà hệ thống từng phát hiện kể từ khi hắn đặt chân lên Tiên Giới. Hắn lập tức tập trung tinh thần, ra lệnh cho hệ thống “Phân Tích” kỹ lưỡng hơn.
Dòng dữ liệu khổng lồ đổ vào tâm trí hắn. Lâm Phàm cảm thấy như một bức màn che phủ Tiên Giới đã bị vén lên. Hắn bắt đầu nhìn thấy những luồng năng lượng không thể nhìn thấy bằng mắt thường, những sợi pháp tắc đan xen vào nhau, và sâu bên trong, là những “điểm mù” năng lượng. Những điểm mù này không phải là nơi không có năng lượng, mà là nơi năng lượng quá mức cô đặc, bị bóp méo hoặc bị phong ấn, khiến chúng trở nên “vô hình” đối với cảm quan thông thường của Tiên nhân.
“Phân Tích hoàn tất,” hệ thống báo cáo, “Năng lượng pháp tắc dị thường là tàn dư của các mảnh vỡ Thiên Đạo Nguyên Thủy. Chúng đã bị đồng hóa một phần vào pháp tắc Tiên Giới, nhưng vẫn giữ được bản chất cốt lõi.”
Lâm Phàm hít sâu một hơi. Hắn đã nghi ngờ điều này từ lâu. Nếu Thiên Đạo Nguyên Thủy phân tán thành vô số mảnh nhỏ, thì không lý nào Tiên Giới – một trong những thế giới cao cấp nhất – lại không chứa đựng chúng. Vấn đề là chúng đã bị biến đổi hoặc che giấu quá kỹ.
“Xác định vị trí và trạng thái của các mảnh vỡ,” Lâm Phàm ra lệnh, giọng nói mang theo sự phấn khích khó tả.
Hệ thống bắt đầu quét toàn bộ Tiên Giới, điều này tiêu tốn một lượng Tiên Linh Chi Khí khổng lồ, nhưng Lâm Phàm không hề bận tâm. Sau một khắc, một bản đồ tinh vi hiện lên trong tâm trí hắn, với vô số chấm đỏ nhấp nháy. Mỗi chấm đỏ đại diện cho một mảnh vỡ Thiên Đạo.
“Tổng cộng 37 mảnh vỡ Thiên Đạo đã được phát hiện trong phạm vi Tiên Giới này,” hệ thống thông báo, “Tuy nhiên, 92% trong số chúng đang bị phong ấn bởi các Tiên Trận cổ xưa hoặc đã bị các Tiên Vương mạnh mẽ hấp thu, đồng hóa một phần vào linh hồn và Tiên Nguyên của họ.”
Tin tức này khiến Lâm Phàm vừa mừng vừa lo. Mừng vì cuối cùng hắn cũng xác định được vị trí của các mảnh vỡ. Lo vì chúng lại nằm trong tay của những cường giả đứng đầu Tiên Giới – các Tiên Vương. Tiên Vương là những tồn tại siêu phàm, đã lĩnh ngộ một phần Đại Đạo, có thể dễ dàng hủy diệt một Tiên Vực chỉ bằng một ý niệm. Đối đầu với họ vào lúc này, với cảnh giới Tiên Quân của hắn, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại chợt lóe lên trong tâm trí Lâm Phàm. Hắn nhớ lại cảm giác của sự toàn vẹn, của quyền năng tối thượng, và nỗi đau khi phải tự xé rách bản thân để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn cũng cảm nhận được sự suy yếu của Tiên Giới, những vết nứt pháp tắc vô hình mà chỉ Thiên Đạo mới có thể nhận ra, là hậu quả của việc Thiên Đạo Nguyên Thủy phân tán. Các Tiên Vương có lẽ không hề biết rằng sức mạnh mà họ đang nắm giữ, cái gọi là “cơ duyên Tiên Vương” hay “Thần Khí trấn môn”, thực chất lại là những mảnh vỡ của Thiên Đạo, và việc phong ấn hay hấp thu chúng đã vô tình làm suy yếu kết cấu của toàn bộ vũ trụ.
“Hấp thu các mảnh vỡ này là điều bắt buộc để hoàn thành sứ mệnh,” Lâm Phàm thầm nhủ. “Nhưng mình không thể hành động một cách mù quáng.”
Hắn bắt đầu xem xét kỹ hơn bản đồ trong tâm trí. Hầu hết các mảnh vỡ lớn đều nằm ở những khu vực cấm địa của các Tiên Môn siêu cấp, hoặc dưới sự bảo hộ của những Tiên Vương đã tồn tại hàng triệu năm. Một số mảnh vỡ nhỏ hơn thì nằm rải rác ở những vùng đất hoang vu, nhưng cũng không kém phần nguy hiểm, thường là nơi trú ngụ của những Tiên Thú thượng cổ hoặc những tà vật cực kỳ mạnh mẽ.
Một chấm đỏ đặc biệt lớn, rực rỡ hơn những chấm khác, thu hút sự chú ý của Lâm Phàm. Nó nằm ở trung tâm Tiên Giới, trong một vùng đất được biết đến với cái tên “Thánh Địa Vĩnh Hằng” – nơi cư ngụ của một trong Tứ Đại Tiên Vương của Tiên Giới: Vĩnh Hằng Tiên Vương. Vị Tiên Vương này nổi tiếng với việc sở hữu một Tiên Khí trấn thế tên là “Vĩnh Hằng Chi Tâm”, được đồn đại là có khả năng định trụ thời gian và không gian. Giờ đây, Lâm Phàm hiểu rằng Vĩnh Hằng Chi Tâm có lẽ chính là một mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng, hoặc ít nhất là được tạo ra từ nó.
“Vĩnh Hằng Tiên Vương… một trong Tứ Đại Tiên Vương,” Lâm Phàm lẩm bẩm. “Đây sẽ là một thử thách lớn.”
Hắn không hề cảm thấy nản chí. Ngược lại, một ngọn lửa ý chí bùng cháy trong sâu thẳm linh hồn. Từ một thiếu niên phế vật ở hạ giới, hắn đã từng bước vượt qua mọi khó khăn, chinh phục mọi cảnh giới. Tiên Vương dù mạnh đến đâu, cũng không thể ngăn cản hắn hoàn thành sứ mệnh của Thiên Đạo.
Lâm Phàm bắt đầu vạch ra một kế hoạch sơ bộ. Đầu tiên, hắn cần phải tiếp tục tăng cường sức mạnh của mình. Với khả năng “Tiến Hóa” vạn vật, hắn có thể nâng cấp công pháp, Tiên Khí, và thậm chí là thể chất của mình lên một tầm cao mới. Hắn cũng cần phải tìm hiểu kỹ hơn về các Tiên Vương, về những Tiên Trận phong ấn, và về lịch sử của Tiên Giới để tìm ra kẽ hở.
Hắn cũng nhận ra rằng việc hấp thu các mảnh vỡ không chỉ là vấn đề sức mạnh, mà còn là vấn đề của “ý chí”. Mỗi mảnh vỡ đều mang theo một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và việc dung hợp chúng đòi hỏi sự đồng điệu về bản chất. May mắn thay, hắn chính là mảnh linh hồn quan trọng nhất, mang theo ký ức và bản năng của Thiên Đạo, điều này giúp hắn có lợi thế hơn bất kỳ Tiên Vương nào khác.
Ánh mắt Lâm Phàm trở nên kiên định. Con đường phía trước chắc chắn đầy chông gai và máu lửa, nhưng hắn đã sẵn sàng. Tiên Giới, nơi từng được coi là đỉnh cao của tu luyện, giờ đây chỉ là một chặng đường trong hành trình tái tạo Thiên Đạo của hắn. Cuộc đối đầu với các Tiên Vương, những tồn tại hùng mạnh nhất Tiên Giới, sẽ sớm bắt đầu. Và đó cũng là lúc Tiên Giới sẽ chứng kiến sự trỗi dậy của một Thiên Đạo mới, một vị chúa tể của muôn vàn vũ trụ.