Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 342

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:14:06 | Lượt xem: 3

Sau khi trải qua hàng loạt thử thách và củng cố vững chắc địa vị tại một Tiên Môn tầm trung, Lâm Phàm không ngừng bế quan tu luyện, hấp thu Tiên Linh Chi Khí tinh thuần của Tiên Giới. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn vẫn là trợ thủ đắc lực, giúp hắn nhanh chóng lĩnh ngộ các Tiên Pháp huyền ảo, cường hóa Tiên Thể và Tiên Hồn đến một cảnh giới mà ngay cả những Tiên Nhân tu luyện hàng vạn năm cũng khó mà đạt được. Hắn không còn là thiếu niên phàm trần ngày nào, mà đã là một Tiên Quân sơ cấp, nhưng thực lực lại vượt xa cảnh giới biểu kiến.

Một ngày nọ, khi Lâm Phàm đang ngồi tĩnh tọa trên một đỉnh núi tiên khí lượn lờ, hấp thu nhật nguyệt tinh hoa, hắn bỗng cảm thấy một luồng chấn động vi diệu chạy dọc Tiên Hồn. Nó không phải là năng lượng của Tiên Giới, cũng không phải là linh khí của Đại Đạo. Nó mang theo một khí tức cổ xưa, hỗn loạn nhưng lại ẩn chứa uy năng vô hạn, giống như một bài ca đã bị lãng quên, bỗng nhiên vang vọng trong tâm khảm hắn.

“Hệ thống, phân tích nguồn gốc của luồng năng lượng này!” Lâm Phàm thầm ra lệnh trong ý thức.

Một dòng thông tin nhanh chóng hiện lên trước mắt hắn, chỉ mình hắn có thể nhìn thấy:

Đang phân tích…
Phát hiện năng lượng có cùng tần số với linh hồn chủ thể.
Xác định: Mảnh Vỡ Thiên Đạo.
Tình trạng: Bị phong ấn/hấp thu bởi sinh linh cấp Tiên Vương trở lên. Trạng thái không ổn định, phát tán năng lượng hỗn loạn, gây ảnh hưởng cục bộ đến pháp tắc Tiên Giới.
Vị trí gần nhất: Phong Lôi Tiên Vực, thuộc về lãnh địa của Phong Lôi Tiên Vương.

Lâm Phàm chấn động. Hắn đã luôn biết rằng mình mang trong mình mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất, và sứ mệnh của hắn là thu thập các mảnh vỡ khác. Nhưng hắn không ngờ rằng, ngay cả ở Tiên Giới hùng vĩ này, những mảnh vỡ Thiên Đạo lại bị các Tiên Vương cường đại phong ấn hoặc hấp thu! Điều này vừa là cơ hội, vừa là thách thức cực lớn.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận sâu hơn. Đúng như hệ thống nói, luồng năng lượng này vô cùng quen thuộc, giống như một phần của chính hắn, nhưng lại bị kìm kẹp, bị bóp méo. Nó giống như một người thân đang bị giam cầm, phát ra tiếng kêu cứu thảm thiết trong vô vọng. Cảm giác này khiến Lâm Phàm không khỏi đau lòng.

Hắn nhớ lại những ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy, về sự hy sinh vĩ đại để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Những mảnh vỡ linh hồn của nó phân tán khắp vũ trụ, chờ đợi ngày tái sinh. Việc các Tiên Vương hấp thu những mảnh vỡ đó, dù vô tình hay hữu ý, đã làm chậm quá trình phục hồi của Thiên Đạo, thậm chí còn khiến năng lượng của chúng bị biến chất, không thể phát huy toàn bộ sức mạnh nguyên bản.

“Phong Lôi Tiên Vực… Phong Lôi Tiên Vương…” Lâm Phàm lẩm bẩm. Hắn đã nghe danh vị Tiên Vương này từ lâu. Phong Lôi Tiên Vương là một trong những Tiên Vương lâu đời nhất, thống trị một vùng rộng lớn của Tiên Giới, sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa, có thể triệu hồi lôi kiếp hủy diệt, khống chế phong bạo vô tận. Ngay cả một Tiên Quân như Lâm Phàm cũng khó lòng đối đầu trực diện.

Hắn mở mắt, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là thu hồi các mảnh vỡ, mà còn là giải phóng chúng khỏi sự kìm kẹp, để chúng có thể trở về với bản nguyên. Điều này đồng nghĩa với việc hắn sẽ phải đối đầu với những cường giả đứng đầu Tiên Giới, những Tiên Vương đã ngự trị hàng triệu năm.

Lâm Phàm quyết định không hành động vội vàng. Hắn cần phải tìm hiểu kỹ lưỡng hơn về Phong Lôi Tiên Vương và cách thức mà vị Tiên Vương này đang sử dụng mảnh vỡ Thiên Đạo. Nếu chỉ là hấp thu để tăng cường sức mạnh cá nhân, có lẽ còn dễ giải quyết. Nhưng nếu mảnh vỡ đó bị biến thành một phần của pháp tắc Tiên Vương, hoặc bị phong ấn trong một cấm địa cực kỳ kiên cố, thì mọi chuyện sẽ phức tạp hơn nhiều.

Trong vài ngày tiếp theo, Lâm Phàm bắt đầu thu thập thông tin về Phong Lôi Tiên Vực và Phong Lôi Tiên Vương thông qua các kênh riêng của Tiên Môn mà hắn đang thuộc về, cũng như từ các thương nhân Tiên Giới, du khách và thậm chí là những lời đồn đại. Hắn phát hiện ra một điều kỳ lạ: Phong Lôi Tiên Vực, dù hùng mạnh, nhưng lại có những khu vực bị ảnh hưởng bởi những trận phong lôi bất thường, không theo quy luật tự nhiên. Có những nơi cây cối khô héo, Tiên Linh Chi Khí mỏng manh, trong khi những nơi khác lại tràn ngập năng lượng hỗn loạn, gây ra những biến dị kỳ lạ cho sinh vật sống.

“Hệ thống, phân tích những khu vực bất thường trong Phong Lôi Tiên Vực.”

Đang phân tích…
Xác định: Năng lượng hỗn loạn phát ra từ các điểm tập trung của pháp tắc Tiên Vương, có dấu vết của Mảnh Vỡ Thiên Đạo bị cưỡng ép dung hợp.
Kết quả: Pháp tắc cục bộ bị nhiễu loạn, năng lượng nguyên bản của Mảnh Vỡ Thiên Đạo không thể phát huy, ngược lại còn tạo ra sự bất ổn.

“Quả nhiên…” Lâm Phàm thầm nghĩ. Điều này chứng tỏ Phong Lôi Tiên Vương không hề biết cách sử dụng đúng đắn sức mạnh của mảnh vỡ Thiên Đạo. Vị Tiên Vương này chỉ đơn thuần cưỡng ép nó hòa vào pháp tắc của mình, biến nó thành một công cụ, mà không hiểu được bản chất vĩ đại của nó. Điều này không chỉ làm lãng phí tiềm năng của mảnh vỡ, mà còn gây ra sự tổn hại cho chính Tiên Vực mà Phong Lôi Tiên Vương cai quản.

Lâm Phàm hình dung ra viễn cảnh tương lai. Nếu hắn không hành động, không chỉ riêng mảnh vỡ Thiên Đạo trong tay Phong Lôi Tiên Vương sẽ bị lãng phí, mà rất có thể các mảnh vỡ khác đang nằm trong tay những Tiên Vương khác cũng đang chịu chung số phận. Cả Tiên Giới sẽ dần dần bị ảnh hưởng bởi những năng lượng hỗn loạn này, dẫn đến sự suy yếu và thậm chí là suy tàn, y như những gì Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng trải qua trước khi hy sinh.

Hắn nhớ lại thông tin từ hệ thống: “Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã ảnh hưởng đến toàn bộ Tiên Giới, khiến nó suy tàn.” Có lẽ, sự “suy tàn” này không chỉ là hậu quả trực tiếp của việc Thiên Đạo Nguyên Thủy bị phân tán, mà còn là do các mảnh vỡ còn sót lại bị lạm dụng hoặc phong ấn sai cách, không thể phát huy tác dụng chữa lành và duy trì trật tự.

Một cảm giác cấp bách dâng lên trong lòng Lâm Phàm. Hắn không thể chờ đợi. Hắn cần phải nhanh chóng tăng cường sức mạnh, tìm cách tiếp cận Phong Lôi Tiên Vương, và thu hồi mảnh vỡ Thiên Đạo đó. Nhưng làm thế nào để đối phó với một Tiên Vương hùng mạnh mà không gây ra một cuộc chiến tranh Tiên Giới quy mô lớn? Đây là một câu hỏi khó, đòi hỏi sự khôn ngoan và chiến lược.

Lâm Phàm bắt đầu lập kế hoạch. Hắn sẽ không vội vàng xông thẳng vào Phong Lôi Tiên Vực. Thay vào đó, hắn sẽ tiếp tục tu luyện, củng cố thực lực, đồng thời tìm kiếm thêm thông tin về các Tiên Vương khác, xem liệu có ai trong số họ cũng đang nắm giữ mảnh vỡ Thiên Đạo hay không. Hắn cần phải hiểu rõ bức tranh toàn cảnh trước khi hành động.

Hắn cũng nhận ra rằng, để thu hồi các mảnh vỡ, hắn không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thuyết phục. Có lẽ, giải thích cho các Tiên Vương về bản chất thực sự của những mảnh vỡ đó, và tác hại của việc lạm dụng chúng, có thể là một con đường. Tuy nhiên, Tiên Giới là nơi của kẻ mạnh, của quyền lực và tham vọng. Liệu các Tiên Vương có sẵn lòng từ bỏ một nguồn sức mạnh to lớn mà họ đang nắm giữ, chỉ vì những lời cảnh báo của một Tiên Quân trẻ tuổi? Lâm Phàm biết điều đó là vô cùng khó khăn.

Ánh mắt hắn nhìn về phía xa, xuyên qua những tầng mây tiên khí, hướng về phía Phong Lôi Tiên Vực. Một cuộc đối đầu là không thể tránh khỏi, nhưng cách thức đối đầu sẽ quyết định sự thành bại của nhiệm vụ vĩ đại này. Hắn không chỉ chiến đấu vì bản thân, vì sự tái sinh của Thiên Đạo, mà còn vì sự cân bằng và thịnh vượng của toàn bộ Tiên Giới, thậm chí là toàn bộ Vũ Trụ.

Cảm giác về sứ mệnh càng thêm rõ ràng trong tâm trí Lâm Phàm. Hắn không còn là một thiếu niên phế vật bị khinh miệt, cũng không còn là một thiên tài chói sáng của hạ giới. Hắn là người mang trong mình hy vọng của một Thiên Đạo đã hy sinh, là người duy nhất có thể hàn gắn lại trật tự vũ trụ. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

“Các Tiên Vương… các ngươi có lẽ không biết mình đang nắm giữ thứ gì đâu.” Lâm Phàm khẽ thì thầm, một nụ cười ẩn chứa sự tự tin và quyết tâm hiện trên môi. “Rồi sẽ có ngày, ta sẽ đích thân đến để lấy lại những gì thuộc về Thiên Đạo.”

Hắn đứng dậy, Tiên Linh Chi Khí trong cơ thể cuộn trào mạnh mẽ. Mỗi hơi thở của hắn đều hòa quyện với pháp tắc của Tiên Giới, mỗi cử động đều mang theo một uy năng cổ xưa. Lâm Phàm biết rằng, trước khi đối đầu với các Tiên Vương, hắn cần phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, đủ mạnh để không chỉ thu hồi mảnh vỡ, mà còn để kiến tạo một trật tự mới cho Tiên Giới, cho Vũ Trụ, một trật tự mà ngay cả các Tiên Vương cũng phải tuân theo.

Đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo tại Tiên Giới, và Lâm Phàm biết rằng, mỗi mảnh vỡ đều sẽ dẫn hắn đến một cuộc đối đầu với một Tiên Vương hùng mạnh, mở ra những bí mật sâu xa hơn về sự suy tàn của Thiên Đạo Nguyên Thủy và mối đe dọa tiềm tàng từ Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8