Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 346
Trong chốn Tiên Giới rộng lớn và huyền ảo, danh tiếng của Lâm Phàm đã không còn là một làn gió thoảng qua. Từng bước chân phi thăng từ hạ giới, hắn đã chứng minh thực lực kinh người, nhanh chóng vươn lên giữa các Tân Tiên, khiến nhiều Tiên Môn và thế lực cổ xưa phải nhìn với con mắt khác. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn đã giúp hắn hấp thu Tiên Linh Chi Khí với tốc độ vượt trội, tinh luyện công pháp, và thậm chí còn cải biến những Tiên Khí tầm thường thành bảo vật đầy uy lực. Hắn đã tham gia vào vài cuộc tranh đoạt tài nguyên nhỏ, không phô trương nhưng đủ để khẳng định vị thế, khiến những Tiên Nhân từng khinh thường hắn phải nuốt ngược lời nói.
Thế nhưng, sâu thẳm bên trong Lâm Phàm, một khát khao mãnh liệt hơn cả danh vọng hay sức mạnh cá nhân vẫn âm ỉ cháy. Đó là tiếng gọi của những mảnh vỡ Thiên Đạo, linh hồn phân tán của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang chờ được tái hợp. Hắn đã cảm nhận được chúng từ lâu, những dao động mờ nhạt trong biển Tiên Linh Chi Khí bao la, nhưng chỉ gần đây, sau khi tu luyện đến cảnh giới Tiên Tôn sơ kỳ, khả năng cảm nhận của hắn mới trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Một ngày nọ, khi Lâm Phàm đang bế quan trong một động phủ ẩn mình trên đỉnh Vân Nguyệt Phong, cố gắng lĩnh ngộ một bộ Tiên Pháp Cổ Truyền, hệ thống trong cơ thể hắn đột nhiên phát ra một tín hiệu cảnh báo mạnh mẽ. Không phải là nguy hiểm, mà là một sự cộng hưởng dữ dội. “Phát hiện mảnh vỡ Thiên Đạo Nguyên Thủy. Mức độ tích hợp: Cao. Mức độ nguy hiểm: Cực cao.”
Sự cộng hưởng này không giống bất kỳ mảnh vỡ nào hắn từng cảm nhận. Nó không phải là một dao động yếu ớt, mà là một trường năng lượng khổng lồ, bị nén chặt và biến chất, nhưng vẫn mang theo bản chất không thể nhầm lẫn của Thiên Đạo. Nó giống như một ngôi sao đang cháy âm ỉ bên dưới một lớp băng dày vạn trượng. Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng lóe lên trong đồng tử. Hắn lập tức sử dụng khả năng “Phân Tích” của hệ thống để định vị nguồn gốc.
Tín hiệu dẫn hắn đến một vùng đất cấm khét tiếng ở cực tây Tiên Giới, nơi được gọi là “U Minh Chi Hải”. Đây là một khu vực bị nguyền rủa, nơi Tiên Linh Chi Khí cực kỳ loãng, địa hình hiểm trở với những dãy núi đá đen nhọn hoắt đâm thẳng lên trời, và những vực sâu không đáy nuốt chửng ánh sáng. Truyền thuyết kể rằng nơi đây từng là chiến trường của một cuộc đại chiến Tiên Ma cổ xưa, khiến pháp tắc bị xé rách và năng lượng hỗn loạn vẫn còn vương vãi. Ít Tiên Nhân nào dám đặt chân đến, và những kẻ dám làm vậy thường không bao giờ trở lại.
Theo những thông tin ít ỏi Lâm Phàm thu thập được qua các Tiên Nhân già nua và những ghi chép cổ xưa, U Minh Chi Hải là lãnh địa của một Tiên Vương bí ẩn và vô cùng mạnh mẽ tên là Thiên Cương Tiên Vương. Vị Tiên Vương này nổi tiếng với tính cách lập dị, sống ẩn dật và ít khi xuất hiện. Quyền năng của ông ta được đồn đại là vô cùng khủng khiếp, có thể điều khiển cả không gian và thời gian, nhưng lại mang theo một sự bất ổn khó hiểu. Nhiều người cho rằng Thiên Cương Tiên Vương đã hấp thu một loại năng lượng tà ác hoặc một bảo vật cổ quái, khiến bản thân ông ta trở nên mạnh mẽ nhưng cũng gần như điên loạn.
Hệ thống của Lâm Phàm đã xác nhận điều này. Mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn cảm nhận được không phải là một vật thể độc lập, mà đã bị Thiên Cương Tiên Vương hấp thu hoàn toàn, trở thành một phần cốt lõi của ông ta. Nó không chỉ là nguồn sức mạnh, mà còn là nguyên nhân gây ra sự bất ổn trong Tiên Vương. “Phân tích sơ bộ cho thấy mảnh vỡ này đã dung hợp sâu sắc với linh hồn và Tiên Thể của mục tiêu. Việc cưỡng đoạt sẽ gây ra phản phệ cực lớn, có thể hủy diệt cả mục tiêu và người thi triển.” Hệ thống cảnh báo.
Điều này khiến Lâm Phàm phải suy nghĩ kỹ lưỡng. Không thể trực tiếp xông vào cướp đoạt, đó là hành động tự sát. Hắn cần một kế hoạch. Trước hết, hắn quyết định tiếp cận U Minh Chi Hải, quan sát và thu thập thêm thông tin. Với khả năng ẩn nấp và biến hóa tinh vi đã được “tiến hóa”, Lâm Phàm dễ dàng vượt qua các tầng trận pháp tự nhiên và cấm chế cổ xưa bao phủ bên ngoài lãnh địa của Thiên Cương Tiên Vương. Hắn di chuyển như một bóng ma, không để lại dấu vết.
Khi đến gần trung tâm U Minh Chi Hải, nơi được cho là Tiên Cung của Thiên Cương Tiên Vương, Lâm Phàm cảm nhận được sự hiện diện của một trường lực vô hình, bóp méo không gian và nuốt chửng mọi âm thanh. Ngay cả Tiên Thức của hắn cũng bị hạn chế rất nhiều. Từ xa, hắn có thể thấy một Tiên Sơn khổng lồ, cao chót vót giữa biển mây đen, đỉnh núi bị bao phủ bởi những tia sét màu tím nhạt và lốc xoáy không gian nhỏ. Đó chắc chắn là nơi Thiên Cương Tiên Vương bế quan.
Lâm Phàm kiên nhẫn ẩn mình trong một khe núi hiểm trở, sử dụng khả năng “Phân Tích” của hệ thống để thăm dò từ xa. Hắn không dám tiến quá gần, vì ngay cả một Tiên Tôn như hắn cũng cảm thấy áp lực đè nặng từ Tiên Vương Cảnh. Hệ thống cho hắn thấy những luồng năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ đến mức có thể xé nát Tiên Thể của hắn chỉ trong tích tắc. Đây là hậu quả của việc Thiên Cương Tiên Vương dung hợp với mảnh vỡ Thiên Đạo mà không có sự chuẩn bị hay khả năng điều hòa tương thích hoàn toàn.
Trong một khoảnh khắc, Lâm Phàm nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Thiên Cương Tiên Vương đang bế quan tu luyện. Một luồng Tiên Nguyên lực khổng lồ bùng nổ từ cơ thể ông ta, nhưng không phải là luồng sáng thuần khiết mà Tiên Vương nên có. Nó là một hỗn hợp của ánh sáng và bóng tối, của trật tự và hỗn loạn. Những vết nứt không gian nhỏ liên tục xuất hiện rồi biến mất quanh ông ta, như thể chính bản thân ông ta là một lỗ hổng trong pháp tắc Tiên Giới. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa, mạnh mẽ nhưng cũng vô cùng đau đớn, thoát ra từ trung tâm của luồng năng lượng đó. Đó chính là mảnh vỡ Thiên Đạo.
Mảnh vỡ này dường như đang giằng xé Thiên Cương Tiên Vương, mang đến cho ông ta sức mạnh vô song nhưng cũng đẩy ông ta đến bờ vực của sự hủy diệt. Có lẽ, vì ông ta đã cố gắng cưỡng ép dung hợp một thứ không thuộc về mình, một phần linh hồn của vũ trụ. Lâm Phàm nhận ra rằng, việc giành lại mảnh vỡ này không đơn thuần là một cuộc chiến sức mạnh, mà còn là một bài toán về sự cân bằng và đồng hóa. Ông ta không thể chỉ đơn giản là cướp lấy nó; hắn cần phải tìm cách “giải phóng” nó khỏi Tiên Vương, hoặc thậm chí “tịnh hóa” và điều hòa sức mạnh hỗn loạn đó.
Lâm Phàm chợt hiểu ra một điều. Các mảnh vỡ Thiên Đạo không phải là những viên đá vô tri. Chúng mang theo dấu ấn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, ý chí của nó, và cả sự đau đớn khi phải hy sinh. Việc thu thập chúng không chỉ là quá trình tích lũy sức mạnh, mà còn là quá trình tái tạo một ý chí, một trật tự. Nếu hắn chỉ đơn thuần cưỡng đoạt, hắn có thể phá vỡ sự cân bằng mong manh mà Thiên Cương Tiên Vương đang duy trì, hoặc tệ hơn, khiến mảnh vỡ bị tổn hại vĩnh viễn.
Hắn quyết định rút lui tạm thời. U Minh Chi Hải và Thiên Cương Tiên Vương không phải là mục tiêu có thể giải quyết trong một sớm một chiều. Hắn cần phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, không chỉ về mặt sức mạnh chiến đấu mà còn về khả năng điều hòa và dung hợp pháp tắc. Hắn cần tìm hiểu sâu hơn về bản chất của các mảnh vỡ Thiên Đạo, có thể thông qua việc thu thập những mảnh vỡ nhỏ hơn, ít nguy hiểm hơn trước. Mỗi mảnh vỡ sẽ mang lại cho hắn một phần ký ức, một phần hiểu biết, giúp hắn chuẩn bị tốt hơn cho những thử thách lớn hơn.
Nhìn lại Tiên Sơn chìm trong sấm sét và hỗn loạn, Lâm Phàm nắm chặt tay. Con đường tái hợp Thiên Đạo sẽ gian nan hơn hắn tưởng rất nhiều. Tiên Giới không phải là đích đến cuối cùng, mà chỉ là một trạm dừng trên hành trình vĩ đại. Những Tiên Vương quyền năng, những bí mật bị chôn vùi, tất cả đều là một phần của bức tranh lớn mà hắn phải ghép lại. Sự tồn tại của Thiên Cương Tiên Vương và mảnh vỡ Thiên Đạo trong ông ta đã mở ra một chương mới đầy thách thức và hiểm nguy cho Lâm Phàm, nhưng cũng củng cố quyết tâm trong lòng hắn. Hắn sẽ trở lại, khi hắn đã đủ mạnh mẽ để không chỉ chiến thắng, mà còn để chữa lành và tái tạo.