Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 347

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:16:13 | Lượt xem: 3

Trong Vạn Cổ Tiên Môn, nơi từng xem Lâm Phàm là một tân tiên đến từ hạ giới mà khinh thường, giờ đây đã không còn ai dám ngông cuồng như vậy nữa.

Hắn, Lâm Phàm, chỉ trong vỏn vẹn mấy chục năm ngắn ngủi đã từ một Chân Tiên cấp thấp đột phá liên tiếp, vượt qua Tiên Quân, Tiên Đế, và hiện tại đã đặt chân vững chắc vào cảnh giới Tiên Vương sơ kỳ. Tốc độ tu luyện này không chỉ là kinh người, mà còn là chưa từng có tiền lệ trong lịch sử Tiên Giới hàng triệu năm.

Khả năng độc đáo “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn đã phát huy tác dụng tối đa ở Tiên Giới. Mỗi loại tiên khí, mỗi công pháp cổ xưa, mỗi loại tiên thảo quý hiếm đều có thể được hắn phân tích đến tận cùng bản chất, sau đó tiến hóa thành phiên bản hoàn mỹ hơn, mạnh mẽ hơn. Điều này khiến hắn không chỉ tự thân mạnh mẽ mà còn trở thành một kho báu sống về kiến thức tu luyện.

Nhưng cùng với danh tiếng và sức mạnh, áp lực cũng đè nặng lên vai Lâm Phàm. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của các mảnh vỡ Thiên Đạo rải rác khắp Tiên Giới. Chúng không hề dễ dàng thu thập. Phần lớn đã bị các Tiên Vương hùng mạnh hấp thu hoặc phong ấn trong những cấm địa của riêng họ, biến chúng thành một phần sức mạnh của bản thân hoặc làm nền tảng cho quyền lực của tông môn. Việc chạm vào chúng chẳng khác nào chọc giận hổ dữ.

Trong một buổi chiều tà, Lâm Phàm ngồi tĩnh tâm trên đỉnh Thần Sơn của Vạn Cổ Tiên Môn, ánh mắt xuyên qua tầng tầng mây mù, nhìn về phía chân trời xa xăm. Một luồng khí tức cổ xưa, mờ ảo nhưng vô cùng hùng vĩ, đã thu hút sự chú ý của hắn suốt mấy tháng qua. Đó không phải là tiên linh chi khí thông thường, cũng không phải là khí tức của tiên bảo, mà là một rung động quen thuộc, một phần của chính hắn – một mảnh vỡ Thiên Đạo.

Hắn đã cố gắng phân tích nguồn gốc của luồng khí tức đó, và sau nhiều lần dò xét bí mật, kết quả khiến hắn phải nhíu mày. Nguồn gốc của nó là từ Cấm Địa Lăng Tiêu, một trong những cấm địa huyền bí nhất của Trung Ương Tiên Giới, nơi được cho là vô cùng nguy hiểm, đầy rẫy pháp tắc hỗn loạn và cấm chế chết người. Quan trọng hơn, Cấm Địa Lăng Tiêu là lãnh địa cá nhân của Tiên Vương Huyền Thiên.

Tiên Vương Huyền Thiên, một cái tên mà ngay cả những Tiên Vương lão làng cũng phải kiêng dè. Ông ta là một trong những Tiên Vương đầu tiên xuất hiện ở Tiên Giới sau kỷ nguyên hỗn độn, được biết đến với biệt danh “Huyền Thiên Đại Đế” bởi sự tinh thông về không gian, thời gian và ảo cảnh. Nghe đồn, ông ta đã sống qua hàng tỷ năm, chứng kiến sự hưng suy của vô số Tiên Môn, và sức mạnh của ông ta đã đạt đến cảnh giới khó lường, thậm chí có thể sánh ngang với những Tiên Tôn ẩn mình.

Lâm Phàm nhắm mắt lại. Trong tâm thức, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa” hoạt động hết công suất. Hắn không chỉ phân tích luồng khí tức Thiên Đạo mơ hồ mà còn kết hợp với tất cả thông tin về Cấm Địa Lăng Tiêu và Tiên Vương Huyền Thiên mà hắn đã thu thập được từ các thư viện cổ của Vạn Cổ Tiên Môn, cũng như từ những lời đồn đại trong giới tu tiên.

Một bức tranh dần hiện ra trong tâm trí hắn. Mảnh vỡ Thiên Đạo này không chỉ nằm trong Cấm Địa Lăng Tiêu, mà còn được Tiên Vương Huyền Thiên sử dụng như một phần của mạng lưới phòng ngự khổng lồ, một hệ thống cấm chế không gian và thời gian phức tạp đến mức không thể tưởng tượng. Nó không chỉ che giấu mảnh vỡ, mà còn biến Cấm Địa Lăng Tiêu thành một pháo đài bất khả xâm phạm, thậm chí còn có thể làm sai lệch nhận thức của bất kỳ ai cố gắng xâm nhập.

Hơn nữa, Lâm Phàm còn phát hiện ra một điều đáng sợ khác. Tiên Vương Huyền Thiên không chỉ phong ấn mảnh vỡ, mà còn đang từ từ hấp thu nó. Tuy nhiên, do bản chất của mảnh vỡ Thiên Đạo quá hùng vĩ và phức tạp, Tiên Vương Huyền Thiên không thể hoàn toàn dung hợp nó, mà chỉ có thể mượn sức mạnh của nó để củng cố pháp tắc không gian và thời gian của mình. Điều này cũng lý giải tại sao Tiên Vương Huyền Thiên lại mạnh đến vậy, và tại sao ông ta lại ẩn cư, không tham gia vào các tranh chấp của Tiên Giới.

“Tiên Vương Huyền Thiên… một Tiên Vương đã chạm đến ngưỡng cửa của Tiên Tôn, lại còn có sự giúp đỡ của một mảnh vỡ Thiên Đạo,” Lâm Phàm lẩm bẩm. “Đây thực sự là một thử thách lớn.”

Hắn mở mắt, đôi mắt lóe lên một tia quyết tâm. Mảnh vỡ này là một phần quan trọng trong quá trình tái tạo Thiên Đạo của hắn. Hắn không thể bỏ qua nó, dù đối thủ có là Tiên Vương Huyền Thiên đi chăng nữa. Hơn nữa, việc Tiên Vương Huyền Thiên hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo cũng không phải là một điều tốt. Một mảnh Thiên Đạo bị cưỡng ép dung hợp vào một sinh linh phàm trần (dù là Tiên Vương) có thể gây ra những hậu quả khó lường, không chỉ cho bản thân Tiên Vương đó mà còn cho cả Tiên Giới.

Lâm Phàm đứng dậy, thân hình hắn như hòa vào hư không. Hắn không thể hành động một cách lỗ mãng. Tiên Vương Huyền Thiên không phải là một “Thiếu Gia” hống hách mà hắn có thể tùy tiện đánh bại. Đây là một cường giả sống lâu năm, có kinh nghiệm chiến đấu và pháp tắc riêng biệt. Một cuộc đối đầu trực diện sẽ là tự sát.

Hắn cần một kế hoạch. Một kế hoạch tinh vi, không chỉ để đối phó với Tiên Vương Huyền Thiên mà còn để thu hồi mảnh vỡ Thiên Đạo một cách an toàn, tránh gây ra sự hỗn loạn pháp tắc không cần thiết.

Đầu tiên, hắn cần phải hiểu rõ hơn về Cấm Địa Lăng Tiêu. Các thư tịch cổ của Vạn Cổ Tiên Môn chỉ cung cấp những thông tin mơ hồ, chủ yếu là cảnh báo về sự nguy hiểm chết người của nó. Hầu hết các Tiên Nhân cố gắng thám hiểm đều không trở về, hoặc trở về với tinh thần hoảng loạn, không thể nói rõ điều gì.

Lâm Phàm bắt đầu tìm kiếm những manh mối khác. Hắn dùng danh nghĩa của mình để yêu cầu được tiếp cận những tài liệu tối mật của tông môn, những hồ sơ về các Tiên Nhân đã từng tiếp cận Cấm Địa Lăng Tiêu. Hắn cũng bắt đầu chú ý đến những loại tiên thảo, những khoáng thạch đặc biệt chỉ có thể sinh trưởng ở những nơi có pháp tắc không gian và thời gian bị bóp méo, bởi vì rất có thể, những thứ đó có liên quan đến bản chất của Cấm Địa Lăng Tiêu.

Vài ngày sau, Lâm Phàm đã thu thập được một lượng lớn thông tin. Hắn phát hiện ra rằng Cấm Địa Lăng Tiêu không phải là một vùng đất chết hoàn toàn. Có những thời điểm, các pháp tắc không gian và thời gian của nó sẽ dao động, tạo ra những khe hở nhỏ, những “điểm yếu” tạm thời. Những điểm yếu này rất hiếm và thoáng qua, nhưng chúng là cơ hội duy nhất để xâm nhập mà không bị phát hiện ngay lập tức bởi Tiên Vương Huyền Thiên.

Hơn nữa, hắn còn phát hiện ra một điều thú vị. Tiên Vương Huyền Thiên, trong hàng tỷ năm ẩn cư, đã tạo ra vô số phân thân, nhưng tất cả đều chỉ là một phần nhỏ sức mạnh của bản thể. Tuy nhiên, có một phân thân được cho là mạnh nhất, có nhiệm vụ trông coi một cánh cổng không gian cổ xưa nằm ở rìa Cấm Địa Lăng Tiêu. Cánh cổng này không dẫn vào bên trong Cấm Địa Lăng Tiêu mà là một lối đi đến một tiểu thế giới phụ thuộc, nơi Tiên Vương Huyền Thiên dùng để thử nghiệm các cấm chế và phép thuật không gian của mình.

Lâm Phàm nhận ra đây là một điểm đột phá. Nếu hắn có thể tìm cách tiếp cận phân thân đó, hắn có thể có được thông tin giá trị về cách bố trí cấm chế bên trong Cấm Địa Lăng Tiêu, hoặc thậm chí là điểm yếu của Tiên Vương Huyền Thiên. Hơn nữa, tiểu thế giới phụ thuộc kia có thể là nơi chứa đựng những manh mối quan trọng về mảnh vỡ Thiên Đạo.

Hắn bắt đầu chuẩn bị. Hắn không chỉ tăng cường tu luyện bản thân, củng cố cảnh giới Tiên Vương sơ kỳ, mà còn sử dụng khả năng “Tiến Hóa” của mình để nâng cấp một số tiên khí phòng thân và tiên phù không gian. Hắn còn sáng tạo ra một loại công pháp ẩn nấp mới, dựa trên sự phân tích các pháp tắc không gian và ảo ảnh, giúp hắn có thể hòa mình vào hư không, tránh khỏi sự dò xét của các Tiên Vương cấp cao.

Cuộc hành trình tới Cấm Địa Lăng Tiêu, nơi Tiên Vương Huyền Thiên đang ẩn mình cùng mảnh vỡ Thiên Đạo, sẽ là một bước ngoặt lớn. Nó không chỉ là cuộc săn tìm một mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn là một cuộc đối đầu với một trong những cường giả bí ẩn nhất Tiên Giới, một trận chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ và sự tinh thông về pháp tắc.

Lâm Phàm đứng trên đỉnh núi, gió thổi mạnh làm vạt áo hắn bay phấp phới. Ánh mắt hắn kiên định, không hề nao núng trước thử thách khổng lồ phía trước. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và gian nan hơn, một cuộc đua với thời gian để thu thập tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo trước khi “Hư Vô Thôn Phệ Giả” tìm thấy và hủy diệt Vũ Trụ này. Cấm Địa Lăng Tiêu đang chờ đợi, và Lâm Phàm, với tư cách là ý chí tái sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.

Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn, một tia sáng của sự quyết tâm không gì lay chuyển. Hắn sẽ bước vào Cấm Địa Lăng Tiêu, và hắn sẽ lấy lại những gì thuộc về Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8