Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 349
Lâm Phàm ngồi xếp bằng trên đài sen ngũ sắc, dòng Tiên Linh Chi Khí cuồn cuộn như thác đổ, bao phủ lấy thân hình hắn. Trong nội thể, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” đang vận hành với tốc độ tối đa, phân giải từng sợi Tiên Linh Chi Khí thành những hạt năng lượng tinh thuần nhất, đồng thời “tiến hóa” công pháp “Hỗn Nguyên Vạn Đạo Quyết” mà hắn đã sáng tạo. Từng tế bào, từng kinh mạch của Lâm Phàm đều như những chiếc hố đen nhỏ, không ngừng nuốt chửng và chuyển hóa năng lượng, tốc độ tu luyện nhanh đến mức ngay cả những Tiên Vương cổ xưa nhất cũng phải kinh hãi.
Mới chỉ vài thập kỷ kể từ khi hắn đặt chân lên Tiên Giới, nhưng Lâm Phàm đã từ một Tân Tiên non trẻ, bị khinh thường, vươn lên trở thành một Tiên Tôn đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là chạm tới ngưỡng Tiên Đế. Sự tiến bộ này không chỉ nhờ vào khả năng độc đáo của hắn, mà còn do hắn đã hấp thu được vài mảnh vỡ Thiên Đạo nhỏ lẻ từ những nơi hiểm địa hoặc vật phẩm cổ xưa, khiến linh hồn và bản nguyên của hắn càng thêm vững chắc, tương thích hơn với Tiên Linh Chi Khí và các pháp tắc cao cấp.
“Phân tích thành công ‘Đại La Tiên Kinh’. Tiến hóa thành ‘Hỗn Nguyên Đại La Kinh’,” một giọng nói máy móc vang vọng trong tâm trí Lâm Phàm. Hắn đã bí mật thu thập và phân tích vô số công pháp Tiên Giới, từ cơ bản đến cao cấp, rồi dùng hệ thống để chắt lọc tinh hoa, loại bỏ tạp chất, và cuối cùng dung hợp vào “Hỗn Nguyên Vạn Đạo Quyết” của mình. Mỗi lần tiến hóa, công pháp của hắn lại thêm phần hoàn mỹ, uy lực tăng lên gấp bội, và quan trọng hơn, nó ngày càng phù hợp với bản chất Thiên Đạo nguyên thủy trong linh hồn hắn.
Tiên Giới vốn rộng lớn vô ngần, nhưng danh tiếng của Lâm Phàm đã nhanh chóng lan truyền như lửa cháy đồng cỏ. Từ một đệ tử ngoại môn của Vạn Đạo Thánh Địa, hắn đã trở thành Thánh Tử, rồi Trưởng lão tối cao, và giờ đây, là người được kỳ vọng nhất sẽ đột phá Tiên Đế trong hàng ngàn năm qua. Sự kiện hắn một mình đánh bại ba vị Tiên Tôn liên thủ trong cuộc thi tranh đoạt Tiên Quả Cổ Thụ, hay việc hắn hóa giải được lời nguyền cổ xưa trên một Tiên Môn đã suy tàn, đều trở thành những giai thoại được kể lại khắp nơi. Các Tiên Vương ban đầu còn hoài nghi, giờ đây đều phải thận trọng và thậm chí là có chút e ngại trước sức mạnh đang lên của hắn.
“Kỳ lạ…,” Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Trong quá trình tu luyện, hắn cảm nhận được một luồng dao động cực kỳ quen thuộc, nhưng lại bị che giấu sâu sắc, như thể nó đang cố gắng lẩn tránh mọi sự dò xét. Đó là cảm giác của một mảnh vỡ Thiên Đạo, mạnh mẽ hơn bất kỳ mảnh vỡ nào hắn từng hấp thu trước đây. Tuy nhiên, luồng dao động này không nằm trong một vật phẩm hay một địa điểm, mà nó hòa quyện hoàn toàn với một thực thể sống.
Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm như vũ trụ thu nhỏ, lấp lánh những tia sáng của pháp tắc. “Hệ thống, phân tích nguồn gốc của dao động này.”
“Đang phân tích… Đối tượng có năng lượng che giấu cực mạnh… Phân tích hoàn tất. Nguồn gốc dao động: Tiên Vương Cổ Dương. Tồn tại trong Bổn Nguyên Tiên Hồn của đối tượng. Mảnh vỡ Thiên Đạo cấp độ trung bình, đã bị dung hợp với ý chí của Tiên Vương Cổ Dương, trở thành một phần của Tiên Vương Chi Tâm.”
Lâm Phàm đứng dậy, không gian xung quanh hắn khẽ rung chuyển. Tiên Vương Cổ Dương. Đó là một trong những Tiên Vương cổ xưa nhất Tiên Giới, nổi tiếng với tính cách bá đạo, tham lam và sức mạnh khủng khiếp. Ông ta đã cai trị một vùng lãnh thổ rộng lớn, nắm giữ vô số Tiên Môn và tài nguyên, và chưa bao giờ nể sợ bất kỳ ai. Nhiều Tiên Tôn muốn đột phá Tiên Đế đều phải tránh xa vị Tiên Vương này, vì ông ta có thể dễ dàng cướp đi cơ duyên của họ.
“Một mảnh vỡ Thiên Đạo cấp độ trung bình… bị dung hợp vào Bổn Nguyên Tiên Hồn và trở thành Tiên Vương Chi Tâm,” Lâm Phàm lẩm bẩm. Điều này giải thích tại sao Tiên Vương Cổ Dương lại mạnh mẽ và sống lâu đến vậy, vượt xa các Tiên Vương cùng thời. Ông ta vô tình (hoặc cố ý) đã hấp thu một phần sức mạnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mặc dù không biết đó là gì, nhưng nó đã cường hóa bản thân ông ta một cách phi thường.
Nhưng đây cũng là một vấn đề nan giải. Mảnh vỡ đã hòa làm một với Tiên Vương Cổ Dương. Nếu hắn muốn thu hồi, hắn sẽ phải đối đầu trực diện với một Tiên Vương đã tồn tại hàng trăm vạn năm, và quan trọng hơn, liệu việc tách mảnh vỡ ra có gây tổn hại đến bản nguyên của Tiên Vương Cổ Dương, thậm chí là tiêu diệt ông ta hay không? Lâm Phàm không phải là kẻ tàn nhẫn vô cớ, nhưng sứ mệnh của hắn là tái hợp Thiên Đạo để đối phó với Hư Vô Thôn Phệ Giả. Sứ mệnh đó vượt lên trên sinh mạng của một cá nhân.
Hơn nữa, nếu mảnh vỡ Thiên Đạo bị một Tiên Vương mạnh mẽ phong ấn hoặc hấp thu, điều đó có nghĩa là các mảnh vỡ khác trong Tiên Giới cũng rất có thể đã rơi vào tay những cường giả tương tự. Đây không phải là một cuộc săn lùng bảo vật đơn thuần, mà là một cuộc chiến tranh giành bản nguyên, một cuộc đối đầu với những đỉnh cao quyền lực của Tiên Giới.
Hắn phóng thích thần niệm, quét ngang qua toàn bộ Vạn Đạo Thánh Địa. Các trưởng lão, Tiên Tôn đang tu luyện đều cảm nhận được áp lực vô hình, một cỗ ý chí hùng vĩ như đại dương, nhưng họ không thể xác định được nguồn gốc. Lâm Phàm thu hồi thần niệm. Hắn đã đạt tới cảnh giới mà ngay cả các Tiên Vương bình thường cũng khó lòng phát hiện ra sự tồn tại của hắn nếu hắn muốn che giấu.
“Tiên Vương Cổ Dương…,” Lâm Phàm trầm tư. Hắn không thể hành động lỗ mãng. Việc cướp đoạt một mảnh vỡ Thiên Đạo từ một Tiên Vương sẽ gây ra chấn động cực lớn, có thể kích động toàn bộ Tiên Giới chống lại hắn. Hắn cần một kế hoạch, một cách tiếp cận khôn ngoan hơn. Hoặc ít nhất, hắn cần phải đủ mạnh để không ai dám lên tiếng phản đối.
Trong ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, hắn có thể lờ mờ nhận ra rằng, sau khi Thiên Đạo hy sinh, các mảnh vỡ của nó đã phân tán khắp nơi, một số rơi vào tay các sinh linh may mắn, một số bị phong ấn trong các vật phẩm, một số khác lại bị hấp thu bởi những thực thể mạnh mẽ. Những thực thể này, vô tình hay cố ý, đã trở thành những “người bảo vệ” gián tiếp của mảnh vỡ, giữ gìn chúng khỏi bị tiêu tán hoàn toàn, chờ đợi ngày Thiên Đạo tái sinh.
Nhưng sự hấp thu này cũng đi kèm với rủi ro. Ý chí của sinh linh có thể làm biến chất mảnh vỡ, hoặc tệ hơn, mảnh vỡ có thể bị tiêu hao theo thời gian nếu không được bảo vệ đúng cách. Lâm Phàm cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai. Sứ mệnh của hắn không chỉ là tái hợp Thiên Đạo, mà còn là bảo vệ nó khỏi bị phá hoại.
Hắn nhớ lại lời của Tiên Nữ Cửu Thiên, người mà hắn đã gặp gỡ và trao đổi cách đây không lâu. Nàng dường như cũng biết về sự tồn tại của các mảnh vỡ Thiên Đạo, và đã từng cảnh báo hắn về sự khó khăn trong việc thu hồi chúng. Nàng nói rằng, “Ý chí của Thiên Đạo không thể bị bẻ cong, nhưng nó có thể bị hòa tan. Ngươi cần phải mạnh mẽ hơn, đủ mạnh để ý chí của ngươi trở thành ý chí của Thiên Đạo.”
“Ý chí của ta… trở thành ý chí của Thiên Đạo,” Lâm Phàm lặp lại. Điều đó có nghĩa là hắn không chỉ đơn thuần là người thu thập, mà hắn phải là người “chủ đạo”, người định hình lại bản chất của Thiên Đạo mới. Hắn phải chứng minh rằng hắn xứng đáng với sức mạnh đó, rằng hắn có thể gánh vác trách nhiệm bảo vệ vô số vũ trụ.
Lâm Phàm nhìn ra ngoài cửa sổ động phủ, nơi những đám mây ngũ sắc lững lờ trôi, những Tiên Sơn hùng vĩ ẩn hiện trong sương khói. Tiên Giới dường như yên bình, nhưng bên dưới vẻ ngoài đó là những dòng chảy ngầm của quyền lực và âm mưu. Tiên Vương Cổ Dương chỉ là khởi đầu. Hắn biết rằng sẽ có nhiều Tiên Vương, Tiên Tôn khác cũng đang nắm giữ những mảnh vỡ tương tự. Cuộc hành trình của hắn ở Tiên Giới sẽ là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, không chỉ với kẻ địch mà còn với chính những người đứng trên đỉnh cao của thế giới này.
Hắn khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt không có chút sợ hãi, chỉ có sự kiên định và quyết tâm. “Được thôi, Tiên Vương Cổ Dương. Sớm muộn gì ta cũng sẽ đến thăm ngươi. Nhưng trước đó, ta cần phải mạnh hơn nữa.”
Lâm Phàm lại nhắm mắt, đài sen ngũ sắc lại bùng lên ánh sáng rực rỡ. Hắn không chỉ tu luyện, hắn còn bắt đầu “Phân Tích & Tiến Hóa” cả Tiên Giới Pháp Tắc xung quanh mình, cố gắng tìm hiểu sâu hơn về bản chất của chúng, để từ đó tìm ra cách vượt qua giới hạn của Tiên Giới, và chuẩn bị cho những cuộc đối đầu sắp tới. Một làn sóng năng lượng vô hình lan tỏa, khiến toàn bộ Vạn Đạo Thánh Địa chìm vào một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như thể bản thân Tiên Giới cũng đang nín thở, chờ đợi sự trỗi dậy của một thực thể vĩ đại.
Hắn cảm nhận được sự thôi thúc từ sâu thẳm linh hồn, một bản năng nguyên thủy của Thiên Đạo đang dần thức tỉnh. Bản năng đó không chỉ đòi hỏi việc thu hồi các mảnh vỡ, mà còn mong muốn “thanh tẩy” và “sắp đặt lại” trật tự. Những Tiên Vương đã hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo, tuy vô tình bảo vệ chúng, nhưng cũng đã làm biến chất một phần bản nguyên của chúng bằng ý chí cá nhân. Để Thiên Đạo mới thực sự hoàn mỹ, Lâm Phàm cần phải loại bỏ những tạp chất đó, khôi phục lại sự thuần túy của pháp tắc.
Ý nghĩ đó khiến hắn chợt nhận ra tầm quan trọng của Tiên Nữ Cửu Thiên. Nàng là một tồn tại đặc biệt, có thể là một phần “ý chí” của Thiên Đạo Nguyên Thủy, không mang theo sự tạp nhiễm của sinh linh phàm tục. Có lẽ nàng chính là chìa khóa để hiểu rõ hơn về cách Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phân tán và cách thu hồi chúng mà không gây ra quá nhiều hỗn loạn. Hắn cần phải tìm gặp nàng một lần nữa, để hỏi về những bí mật sâu xa hơn mà nàng chưa từng tiết lộ.
Lâm Phàm đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có một ngọn Tiên Sơn cổ kính ẩn hiện trong màn sương mù vĩnh cửu – lãnh địa của Tiên Vương Cổ Dương. “Thời gian không còn nhiều,” hắn lẩm bẩm. Cảm giác về Hư Vô Thôn Phệ Giả ngày càng trở nên rõ ràng hơn trong ký ức của hắn. Dù Tiên Giới vẫn còn xa lạ với mối đe dọa đó, nhưng Lâm Phàm biết rằng nó đang đến gần, một cách chậm rãi nhưng chắc chắn, từng chút một gặm nhấm vào ranh giới của các vũ trụ.
Hắn không thể chờ đợi. Hắn cần phải hành động. Nhưng trước tiên, hắn phải củng cố thêm sức mạnh, để khi đối mặt với Tiên Vương Cổ Dương và những cường giả khác, hắn có thể hoàn toàn áp đảo, không cho họ bất kỳ cơ hội nào để phản kháng hay gây trở ngại cho sứ mệnh của mình. Hắn phải trở thành một Tiên Đế chân chính, một tồn tại mà cả Tiên Giới phải ngước nhìn, trước khi thách thức những người đã đứng trên đỉnh cao quyền lực hàng triệu năm.
Một kế hoạch bắt đầu hình thành trong tâm trí Lâm Phàm. Hắn sẽ tiếp tục tu luyện, không ngừng “tiến hóa” bản thân và công pháp của mình. Đồng thời, hắn sẽ tìm cách thu thập thêm thông tin về Tiên Vương Cổ Dương, về những điểm yếu và ưu thế của ông ta, và quan trọng hơn, về cách ông ta đã hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo đó. Hắn sẽ không gây ra một cuộc chiến tranh tổng lực nếu không cần thiết, nhưng hắn cũng sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn để hoàn thành sứ mệnh của mình.
Lâm Phàm đưa tay ra, một luồng ánh sáng ngũ sắc tinh khiết xoay tròn trên lòng bàn tay hắn, đó là bản nguyên của Thiên Đạo đang dần hoàn thiện trong cơ thể hắn. Hắn không chỉ hấp thu sức mạnh, mà còn hiểu sâu sắc hơn về các pháp tắc vận hành vũ trụ. Mỗi lần hắn “Phân Tích” một Tiên khí, một linh dược, hay thậm chí là một Tiên trận, hắn đều có thể nhìn thấy sâu hơn vào bản chất của chúng, và từ đó, cải tiến hoặc sáng tạo ra những thứ mạnh mẽ hơn gấp bội.
Chính khả năng này đã khiến hắn trở thành một tồn tại độc nhất vô nhị ở Tiên Giới. Các Tiên Vương khác phải mất hàng vạn năm để lĩnh ngộ một loại pháp tắc, Lâm Phàm chỉ cần vài năm để “Phân Tích” và “Tiến Hóa” nó thành của riêng mình. Hắn đã không còn là một cá nhân tu luyện theo pháp tắc có sẵn, mà là một người đang định hình lại chúng.
“Sức mạnh của Thiên Đạo không chỉ nằm ở việc kiểm soát pháp tắc, mà còn ở việc kiến tạo và duy trì chúng,” Lâm Phàm suy nghĩ. “Và để đối phó với Hư Vô Thôn Phệ Giả, ta không thể chỉ đơn thuần là một bản sao của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ta phải là một Thiên Đạo hoàn mỹ hơn, có khả năng tự tiến hóa và chống lại sự hủy diệt từ bên ngoài.”
Trong tâm trí hắn, hình ảnh về Hư Vô Thôn Phệ Giả ngày càng trở nên rõ nét hơn. Đó không phải là một sinh vật có hình dạng cụ thể, mà là một khái niệm, một ý chí của sự hủy diệt tuyệt đối, một lỗ đen vũ trụ không đáy nuốt chửng mọi thứ. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phong ấn nó bằng cách hy sinh bản thân, nhưng đó chỉ là một giải pháp tạm thời. Để tiêu diệt hoàn toàn, hắn cần một sự chuyển hóa triệt để.
Hắn biết rằng việc thu hồi mảnh vỡ từ Tiên Vương Cổ Dương sẽ là một thử thách lớn, nhưng cũng là một bước tiến quan trọng. Nó không chỉ là việc lấy lại một phần sức mạnh của Thiên Đạo, mà còn là một bài kiểm tra về ý chí và khả năng của hắn. Nếu hắn không thể đối phó với một Tiên Vương, làm sao hắn có thể đối mặt với một thực thể hủy diệt cả vũ trụ?
“Ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng,” Lâm Phàm tự nhủ. Hắn bắt đầu liệt kê những gì cần làm: tiếp tục bế quan để đột phá Tiên Đế, thăm dò thêm về các bí mật của Tiên Giới, và tìm kiếm sự hỗ trợ (hoặc ít nhất là sự trung lập) từ các thế lực khác. Tiên Giới không phải chỉ có những kẻ thù. Vẫn có những người khao khát hòa bình và trật tự, những người có thể trở thành đồng minh của hắn trong cuộc chiến vĩ đại sắp tới.
Đặc biệt, Tiên Nữ Cửu Thiên. Nàng là một tồn tại thanh tịnh, không bị vướng bận bởi quyền lực hay dục vọng của Tiên Giới. Nàng có thể nhìn thấy bức tranh lớn hơn, và có lẽ nàng chính là người sẽ giúp Lâm Phàm hiểu rõ hơn về con đường phía trước, về những mảnh vỡ Thiên Đạo còn ẩn giấu và những cách thức để thu hồi chúng mà không gây ra sự tàn phá không cần thiết.
Với quyết tâm mới, Lâm Phàm lại chìm vào trạng thái tu luyện sâu hơn. Xung quanh hắn, Tiên Linh Chi Khí không còn chỉ là năng lượng để hấp thu, mà như những sợi dây tơ vàng, dệt nên một mạng lưới pháp tắc mới, ngày càng vững chắc, ngày càng hùng vĩ. Tiên Giới đang thay đổi, và Lâm Phàm chính là ngọn nguồn của sự thay đổi đó.