Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 350
Sau nhiều năm tu luyện và chinh chiến tại Tiên Giới, Lâm Phàm đã không còn là tân Tiên non nớt thuở nào. Tên tuổi của hắn, tuy chưa thể sánh bằng những Tiên Vương cổ lão trấn giữ một phương, nhưng cũng đã đủ vang dội trong hàng ngũ Tiên Tôn trẻ tuổi và các thế lực mới nổi. Khả năng tu luyện thần tốc cùng những thần thông độc đáo của hắn, đặc biệt là năng lực “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” đã giúp hắn vượt qua vô số thử thách, từ việc khám phá những bí cảnh chứa đầy hung hiểm đến việc đối đầu với các Tiên Môn ngạo mạn.
Thế nhưng, sâu thẳm bên trong Lâm Phàm, một cảm giác bất an vẫn luôn thường trực. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy và Hư Vô Thôn Phệ Giả, dù chỉ là những mảnh vụn mơ hồ, vẫn âm ỉ nhắc nhở hắn về sứ mệnh tối thượng. Gần đây, cảm giác này càng trở nên rõ ràng hơn, như có một sợi dây vô hình kéo gọi hắn đến những nơi xa xôi nhất của Tiên Giới.
Trong một lần bế quan tại Linh Sơn của Vạn Kiếm Tiên Môn – nơi Lâm Phàm đã tạo dựng được địa vị vững chắc – hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ. Nó không phải là Tiên Linh Chi Khí thuần túy, cũng không phải là yêu khí, ma khí hay bất kỳ loại năng lượng nào hắn từng tiếp xúc. Đó là một thứ gì đó cổ xưa hơn, sâu xa hơn, mang theo một nỗi bi thương và một sức mạnh nguyên thủy. Hệ thống trong cơ thể hắn đột nhiên rung động kịch liệt, phát ra một tín hiệu cảnh báo nhưng đồng thời cũng là một lời mời gọi.
“Phân tích!” Lâm Phàm thầm ra lệnh. Hệ thống lập tức hoạt động, một luồng ánh sáng xanh lam quét qua không gian. Các dòng dữ liệu khổng lồ hiện lên trong tâm trí hắn, phân tích từng hạt Tiên Linh Chi Khí, từng sợi pháp tắc trong không khí. Cuối cùng, một kết quả hiện ra, khiến Lâm Phàm chấn động.
“Phát hiện năng lượng phản ứng từ ‘Mảnh Vỡ Pháp Tắc Nguyên Thủy’. Xác định là ‘Mảnh Vỡ Thiên Đạo’.”
Trái tim Lâm Phàm đập mạnh. Hắn đã tìm thấy! Mặc dù chỉ là một mảnh vỡ nhỏ, năng lượng của nó yếu ớt và gần như hòa tan vào Tiên Linh Chi Khí xung quanh, nhưng hệ thống không thể sai. Đây chính là những mảnh linh hồn và sức mạnh mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phân tán. Hắn cảm thấy một sự thân thuộc kỳ lạ, như tìm thấy một phần của chính mình.
Lâm Phàm lập tức xuất quan, đi theo chỉ dẫn của hệ thống. Dấu vết của mảnh vỡ Thiên Đạo dẫn hắn đến một vùng đất cấm của Vạn Kiếm Tiên Môn, nơi được canh giữ nghiêm ngặt và ít ai dám đặt chân đến. Đó là một khu vực cổ xưa, nơi có một phế tích Tiên Cung đổ nát, bị bao phủ bởi cây cối rậm rạp và những cấm chế cổ xưa. Nhiều Tiên Tôn tin rằng đó là nơi trú ngụ của một Tiên thú thượng cổ hoặc chứa đựng một loại tà vật nào đó.
Với khả năng của mình, Lâm Phàm dễ dàng vượt qua các cấm chế. Hắn đi sâu vào trong phế tích, cảm giác thân thuộc ngày càng mạnh mẽ. Cuối cùng, hắn dừng lại trước một bức tượng Tiên Nhân đổ nát, bị thời gian và phong sương bào mòn. Mảnh vỡ Thiên Đạo không nằm trong bất kỳ kho báu hay vật phẩm nào, mà nó đã hòa vào chính bức tượng, trở thành một phần của vật chất vô tri.
Lâm Phàm đặt tay lên bức tượng. Một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa, và một dòng ký ức ùa về trong tâm trí hắn. Không phải là những mảnh vụn rời rạc như trước, mà là một đoạn ký ức rõ ràng hơn: hình ảnh một thực thể khổng lồ, vô biên đang xé nát các vũ trụ, nuốt chửng mọi thứ. Sau đó là sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, thân thể hóa thành vô số đốm sáng, phân tán khắp nơi, mang theo một nỗi tuyệt vọng nhưng cũng đầy hy vọng. Lâm Phàm cảm thấy đau đớn, như chính hắn đã trải qua sự hủy diệt đó. Hắn cũng nhận ra rằng, mảnh vỡ này đã bảo vệ bức tượng khỏi sự tàn phá của thời gian, khiến nó vẫn tồn tại dù đã bị lãng quên hàng triệu năm.
“Hóa ra là thế…” Lâm Phàm thì thầm. “Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không chỉ phân tán linh hồn, mà còn gieo rắc cả những hạt giống pháp tắc vào mọi vật chất, để chờ đợi ngày tái sinh.”
Hắn bắt đầu hấp thu mảnh vỡ. Bức tượng dần tan chảy thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti, hòa vào cơ thể Lâm Phàm. Sức mạnh của hắn tăng lên đáng kể, nhưng quan trọng hơn là sự thức tỉnh về bản chất Thiên Đạo trong hắn. Hắn cảm thấy mình đã tiến thêm một bước gần hơn đến việc trở thành Thiên Đạo mới.
Thế nhưng, sau khi hấp thu mảnh vỡ nhỏ này, hệ thống lại tiếp tục phát hiện ra những tín hiệu mạnh mẽ hơn, ở những khu vực xa xôi và nguy hiểm hơn của Tiên Giới. Lần này, hệ thống còn đưa ra một cảnh báo khác: “Mảnh Vỡ Thiên Đạo có sức mạnh lớn đang bị các thực thể cấp cao nắm giữ và phong ấn. Tiếp cận sẽ đối mặt với nguy hiểm cực lớn.”
Lâm Phàm tập trung vào một tín hiệu cụ thể, mạnh mẽ nhất. Hệ thống hiển thị thông tin: “Mảnh Vỡ Thiên Đạo cấp trung, hiện đang nằm trong tay Thần Tôn Cổ Nguyệt, một trong Thập Đại Tiên Vương của Tiên Giới, trấn giữ Cổ Nguyệt Thánh Địa.”
Thần Tôn Cổ Nguyệt! Một cái tên vang dội, một biểu tượng của quyền lực và sức mạnh tại Tiên Giới. Cổ Nguyệt Thánh Địa là một trong những Tiên Môn hùng mạnh nhất, với lịch sử hàng triệu năm, sở hữu vô số Tiên Khí và Tiên Pháp thượng thừa. Thần Tôn Cổ Nguyệt được đồn đại đã đạt tới cảnh giới bán bộ Tiên Đế, chỉ cách một bước chân nữa là có thể phi thăng Thần Giới.
Lâm Phàm nhíu mày. Hắn đã biết rằng việc thu thập các mảnh vỡ sẽ không dễ dàng, nhưng không ngờ ngay tại Tiên Giới, chúng đã bị các Tiên Vương hùng mạnh như Thần Tôn Cổ Nguyệt hấp thu hoặc phong ấn. Điều đó có nghĩa là những Tiên Vương này đã vô tình (hoặc cố ý) nuốt chửng một phần sức mạnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, biến nó thành một phần căn cơ tu luyện của họ.
Hắn sử dụng hệ thống để “phân tích” Cổ Nguyệt Thánh Địa từ xa. Hình ảnh ba chiều hiện ra trong tâm trí hắn, cho thấy Cổ Nguyệt Thánh Địa được bảo vệ bởi hàng vạn cấm chế, pháp trận, và vô số cường giả. Sâu thẳm bên trong Thánh Địa, một luồng năng lượng cổ xưa và hùng vĩ đang tỏa ra, chính là mảnh vỡ Thiên Đạo mà Thần Tôn Cổ Nguyệt đang nắm giữ. Nó không chỉ được phong ấn mà còn được Thần Tôn Cổ Nguyệt dùng Tiên Pháp tối thượng để dung hợp, biến thành một phần của Tiên Khí Bổn Mệnh của nàng.
Việc lấy đi mảnh vỡ này không chỉ là một cuộc đối đầu trực diện, mà còn có thể gây ra phản phệ cực lớn cho chính Thần Tôn Cổ Nguyệt, thậm chí là hủy hoại căn cơ tu luyện của nàng. Lâm Phàm không muốn gây ra những cái chết vô nghĩa, nhưng sứ mệnh của hắn lại không cho phép hắn chần chừ. Mảnh vỡ Thiên Đạo không thuộc về bất kỳ cá nhân nào, mà thuộc về toàn bộ vũ trụ.
“Ta phải thu hồi chúng,” Lâm Phàm tự nhủ. “Không phải vì tư lợi, mà vì sự tồn vong của vạn giới.”
Hắn đứng dậy, ánh mắt kiên định. Con đường phía trước chắc chắn đầy rẫy chông gai, không chỉ là những trận chiến sinh tử với các Tiên Vương, Tiên Tôn, mà còn là những thử thách về đạo tâm, về cách đối xử với những kẻ đang vô tình nắm giữ một phần vận mệnh của vũ trụ. Đây không còn là cuộc chiến cá nhân của Lâm Phàm nữa, mà là một cuộc chiến vì Đại Đạo, vì sự tái sinh của Thiên Đạo. Tiên Giới, tưởng chừng là điểm dừng chân cuối cùng của phàm nhân, giờ đây lại là chiến trường đầu tiên của một cuộc hành trình vĩ đại hơn nhiều.