Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 351
Sau những ngày tháng củng cố địa vị và thấu hiểu hơn về cấu trúc Tiên Giới, Lâm Phàm nhận ra một sự thật nghiệt ngã. Tiên Giới hùng vĩ này, tưởng chừng là đỉnh cao của sự tồn tại, lại đang mục ruỗng từ bên trong. Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy không chỉ ảnh hưởng đến các hạ giới, mà còn gieo rắc một mầm mống bất ổn sâu sắc trong các tầng pháp tắc của Tiên Giới. Hắn cảm nhận được sự thiếu hụt, một khoảng trống mênh mông mà chỉ những mảnh vỡ Thiên Đạo mới có thể lấp đầy. Hệ thống trong cơ thể hắn, mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất, bắt đầu phát ra những tín hiệu mãnh liệt hơn, chỉ dẫn về những nơi ẩn chứa các mảnh vỡ khác.
Lâm Phàm biết rằng, để hoàn thành sứ mệnh tối cao của mình – không chỉ tái tạo Thiên Đạo mà còn đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả – hắn phải thu hồi tất cả các mảnh vỡ. Chúng không chỉ là nguồn sức mạnh, mà còn là những mảnh ghép ký ức, những phần tri thức và ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nhưng Tiên Giới không phải là nơi dễ dàng. Các mảnh vỡ này thường bị các Tiên Vương, Tiên Tôn hùng mạnh phong ấn hoặc hấp thu, trở thành nguồn gốc sức mạnh và địa vị của họ. Việc thu hồi chúng đồng nghĩa với việc đối đầu với những cường giả đứng đầu Tiên Giới, những kẻ đã tu luyện hàng triệu năm, nắm giữ quyền năng kinh thiên động địa.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sóng dao động từ hệ thống. Một điểm sáng mờ nhạt hiện lên trong tâm trí hắn, cách xa hàng tỷ dặm Tiên Giới, nằm sâu trong một vùng đất đầy sấm sét và bão tố – Lôi Vân Vực. Nơi đó được cai trị bởi một Tiên Vương khét tiếng với tính cách cuồng bạo và tham lam, Bạo Lôi Tiên Vương. Hắn nổi danh khắp Tiên Giới không chỉ vì sức mạnh lôi đình kinh khủng, mà còn vì thói quen thôn tính lãnh địa, cướp đoạt tài nguyên của các Tiên Môn nhỏ hơn. Lâm Phàm biết, Bạo Lôi Tiên Vương chính là mục tiêu đầu tiên, một thử thách cần thiết để khẳng định vị thế và kiểm nghiệm sức mạnh mới của mình.
Quyết định đã được đưa ra, Lâm Phàm không chần chừ. Hắn tạm biệt những bằng hữu mới kết giao ở Vạn Đạo Thánh Địa, để lại lời nhắn rằng hắn sẽ đi chu du Tiên Giới để tìm kiếm cơ duyên. Hành trình đến Lôi Vân Vực là một thử thách về ý chí. Hắn phải xuyên qua vô số Tiên Môn, băng qua những dãy núi Tiên Thạch khổng lồ và những vùng biển mây đầy nguy hiểm. Càng tiến sâu vào Lôi Vân Vực, không khí càng trở nên nặng nề, tràn ngập năng lượng lôi đình cuồng bạo, khiến cho cả những Tiên Nhân bình thường cũng khó lòng chịu đựng. Nhưng đối với Lâm Phàm, đây là cơ hội để tôi luyện bản thân, để hòa mình vào các pháp tắc lôi đình và cảm nhận sự rung động của mảnh vỡ Thiên Đạo ẩn sâu bên trong.
Cuối cùng, hắn đặt chân đến Lôi Vân Cung, phủ đệ của Bạo Lôi Tiên Vương. Cung điện này được xây dựng từ những tảng đá lôi thạch khổng lồ, luôn có những tia sét xanh tím giật đùng đùng quanh nó, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa đáng sợ. Lâm Phàm không dùng cách lẻn vào, mà trực tiếp giáng xuống trước cổng cung điện. Sự xuất hiện đột ngột của một thanh niên lạ mặt, không mang theo bất kỳ khí tức Tiên Giới nào đặc trưng, khiến đám Tiên vệ canh gác hoảng loạn. Chúng nhanh chóng bao vây hắn, vũ khí lóe sáng.
“Kẻ nào dám xông vào Lôi Vân Cung của Bạo Lôi Tiên Vương?” Một Tiên tướng hung hăng quát lớn, ánh mắt đầy khinh thường khi nhìn thấy cảnh giới của Lâm Phàm dường như chỉ là Tiên Vương sơ kỳ, trong khi hắn đã là Tiên Vương trung kỳ.
Lâm Phàm không đáp, chỉ đưa mắt nhìn thẳng vào cung điện. “Bảo Bạo Lôi Tiên Vương ra đây gặp ta. Ta có việc cần thương lượng.” Giọng nói của hắn bình tĩnh nhưng chứa đựng một uy áp vô hình, khiến Tiên tướng kia bất giác lùi lại một bước.
Lời tuyên bố của Lâm Phàm nhanh chóng truyền đến tai Bạo Lôi Tiên Vương. Trong Lôi Vân Cung, một nam nhân khổng lồ, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi, tóc đỏ như lửa, đang ngồi trên ngai vàng lôi thạch. Hắn nở một nụ cười khinh miệt. “Ha! Một tiểu tử Tiên Vương sơ kỳ dám xông thẳng vào Lôi Vân Cung của bản tọa? Thú vị! Để ta xem, kẻ nào to gan như vậy.”
Bạo Lôi Tiên Vương xuất hiện, thân hình hắn tỏa ra những luồng lôi điện mạnh mẽ, khiến không khí xung quanh vặn vẹo. Hắn nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. “Ngươi là ai? Có việc gì muốn thương lượng với bản tọa? Hay là muốn chết?”
“Ta là Lâm Phàm. Ta đến đây vì một thứ thuộc về ta, hiện đang nằm trong tay ngươi.” Lâm Phàm nói thẳng, không vòng vo. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ sâu bên trong Lôi Vân Cung, đó chính là mảnh vỡ Thiên Đạo.
Bạo Lôi Tiên Vương cười lớn, tiếng cười như sấm rền vang vọng khắp Lôi Vân Cung. “Thứ thuộc về ngươi? Ngươi nghĩ bản tọa là kẻ dễ bắt nạt sao? Mọi thứ trong Lôi Vân Cung này đều là của bản tọa!” Hắn vung tay, một luồng lôi điện khổng lồ bắn thẳng về phía Lâm Phàm, không hề có ý định giữ lại.
Lâm Phàm đứng yên, chỉ khẽ nâng tay. Một vòng xoáy năng lượng màu trắng bạc xuất hiện, dễ dàng nuốt chửng luồng lôi điện. Sức mạnh của hắn không còn đơn thuần là Tiên lực, mà đã pha trộn với một phần ý chí Thiên Đạo, khiến mọi công kích của Bạo Lôi Tiên Vương trở nên yếu ớt một cách khó hiểu. “Ngươi không hiểu. Thứ ta muốn là một mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nó không thuộc về bất kỳ cá nhân nào, mà thuộc về toàn bộ vũ trụ.”
Nghe thấy từ “Thiên Đạo Nguyên Thủy”, ánh mắt Bạo Lôi Tiên Vương chợt lóe lên vẻ tham lam và kinh ngạc. Hắn biết mình đang sở hữu một bảo vật cổ xưa, một hòn đá kỳ lạ luôn tỏa ra năng lượng dồi dào, giúp hắn tu luyện nhanh hơn và điều khiển lôi điện mạnh mẽ hơn, nhưng chưa bao giờ ngờ đó lại là mảnh vỡ Thiên Đạo. “Ngươi nói nhảm gì vậy? Đó là Lôi Nguyên Thần Thạch của ta! Nó đã giúp ta đạt đến cảnh giới Tiên Vương đỉnh phong!” Hắn gầm lên, không còn coi thường Lâm Phàm nữa, mà bắt đầu coi hắn là một mối đe dọa.
Bạo Lôi Tiên Vương tung ra tuyệt kỹ lôi điện của mình, hàng ngàn tia sét hình thành một con rồng lôi điện khổng lồ, gầm thét lao về phía Lâm Phàm. Cả Lôi Vân Cung rung chuyển, Tiên vệ và Tiên tướng xung quanh vội vàng tháo chạy. Lâm Phàm đối mặt với sức mạnh hủy diệt này một cách bình tĩnh. Hắn vận chuyển công pháp Thiên Đạo, toàn thân phát ra ánh sáng rực rỡ. Bàn tay hắn kết ấn, một vòng xoáy âm dương chậm rãi hình thành, không ngừng hấp thu và phân giải năng lượng lôi điện của đối phương.
Sức mạnh của Lâm Phàm vượt xa dự đoán của Bạo Lôi Tiên Vương. Hắn không chỉ hóa giải các đòn tấn công, mà còn dùng khả năng “Phân Tích” của hệ thống để thấu hiểu bản chất lôi điện của Tiên Vương. Từng chiêu thức, từng pháp tắc đều bị Lâm Phàm phân tích triệt để, sau đó “tiến hóa” thành phương pháp khắc chế hoàn hảo. Hắn biến các đòn phản công thành những luồng sức mạnh tinh túy, xuyên thủng lớp phòng ngự lôi điện dày đặc của Bạo Lôi Tiên Vương.
Trong lúc giao chiến, Lâm Phàm cảm nhận được rõ ràng hơn vị trí của mảnh vỡ. Nó nằm sâu trong Lôi Nguyên Thần Thạch, thứ mà Bạo Lôi Tiên Vương luôn mang theo bên mình, coi đó là nguồn sức mạnh và mạng sống. “Ngươi đã sử dụng sức mạnh của nó quá lâu, giờ là lúc nó trở về đúng vị trí.” Lâm Phàm nói, ánh mắt kiên định. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh, kết hợp năng lượng Thiên Đạo và Tiên lực của mình, tạo ra một chưởng ấn khổng lồ, mang theo uy áp của pháp tắc vũ trụ, đánh thẳng vào Bạo Lôi Tiên Vương.
Bạo Lôi Tiên Vương gầm lên một tiếng đau đớn, thân hình vạm vỡ của hắn bị đẩy lùi hàng trăm mét, đâm sầm vào tường cung điện, tạo thành một vết lõm sâu. Lôi Nguyên Thần Thạch trên tay hắn rung lên kịch liệt, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt. Lâm Phàm không bỏ lỡ cơ hội, hắn lao đến, bàn tay xuyên qua lớp phòng ngự cuối cùng của Bạo Lôi Tiên Vương, chạm vào Lôi Nguyên Thần Thạch. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lọi bùng phát. Hòn đá vỡ vụn, để lộ ra một mảnh vỡ tinh khiết, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, mang theo khí tức cổ xưa và hùng vĩ.
Mảnh vỡ Thiên Đạo bay thẳng vào lòng bàn tay Lâm Phàm, hòa nhập vào cơ thể hắn. Một dòng năng lượng cuồn cuộn tràn vào, kèm theo những mảnh ký ức mơ hồ, những hình ảnh thoáng qua về một vũ trụ rực rỡ trước khi bị bóng tối nuốt chửng. Hắn cảm thấy sức mạnh của mình tăng vọt, không chỉ là về Tiên lực, mà là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về các pháp tắc, về sự vận hành của vạn vật. Hệ thống của hắn vang lên tiếng thông báo, xác nhận việc thu hồi thành công.
Bạo Lôi Tiên Vương nhìn Lâm Phàm với ánh mắt kinh hoàng, toàn thân hắn rệu rã, sức mạnh tụt dốc thảm hại. Mất đi Lôi Nguyên Thần Thạch, hắn chỉ còn là một Tiên Vương bình thường, không còn giữ được uy thế như trước. Lâm Phàm không giết hắn, nhưng cũng không tha thứ. Hắn phong ấn một phần sức mạnh của Bạo Lôi Tiên Vương, biến hắn thành một kẻ không còn khả năng gây họa, một lời cảnh báo cho những kẻ khác. “Đây chỉ là khởi đầu.” Lâm Phàm nói, giọng nói vang vọng khắp Lôi Vân Cung, mang theo uy nghiêm của một vị Thiên Đạo tương lai.
Tin tức về việc Bạo Lôi Tiên Vương bị đánh bại, và Lôi Nguyên Thần Thạch của hắn bị đoạt đi, nhanh chóng lan truyền khắp Tiên Giới như một cơn bão. Cái tên Lâm Phàm, vốn đã nổi danh là tân Tiên Nhân mạnh mẽ, nay lại trở thành một cái tên khiến các Tiên Vương, Tiên Tôn phải e dè. Họ bắt đầu lo sợ, bởi vì những bảo vật cổ xưa mà họ đang nắm giữ, có thể cũng là những mảnh vỡ Thiên Đạo mà Lâm Phàm đang tìm kiếm. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng Lâm Phàm hiểu rằng, mỗi mảnh vỡ được thu hồi không chỉ là một bước tiến của bản thân, mà còn là một bước tiến của toàn bộ vũ trụ trên con đường thoát khỏi sự diệt vong. Hắn nhìn lên bầu trời Tiên Giới bao la, cảm nhận những rung động yếu ớt khác của các mảnh vỡ, và biết rằng hành trình của mình chỉ mới bắt đầu.