Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 353

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:19:00 | Lượt xem: 3

Tiên Giới, một cõi vô biên với vô số tinh cầu và đại lục trôi nổi giữa hư không, nơi tiên linh chi khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù. Lâm Phàm đứng trên đỉnh một ngọn núi cổ xưa, nhìn xuống vô tận những tầng mây cuồn cuộn bên dưới. Từ khi phi thăng lên đây, hắn đã trải qua không ít sóng gió, từ việc bị các thế lực Tiên Môn coi thường cho đến khi dùng thực lực tuyệt đối để giành lấy sự tôn trọng. Nhưng mục tiêu tối thượng của hắn vẫn không thay đổi: thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo, tái hợp chúng để hoàn thành sứ mệnh đã được khắc sâu vào linh hồn.

Dựa theo những thông tin thu thập được từ các Tiên Môn cổ xưa và những ghi chép thất lạc, Lâm Phàm đã xác định được vị trí khả nghi của một mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng. Nó được cho là nằm sâu trong lãnh địa của Huyền Băng Tiên Vương, một cường giả đứng đầu vùng Cực Hàn Tiên Vực. Huyền Băng Tiên Vương nổi tiếng với tính cách lạnh lùng, tàn nhẫn và thực lực kinh người, đã thống trị vùng đất băng giá này hàng triệu năm. Hắn ta được đồn đại là sở hữu một bảo vật trấn áp Tiên Vực, được gọi là “Băng Tâm Tiên Khuyết”, một vật phẩm chứa đựng sức mạnh cấm kỵ, có thể thao túng pháp tắc băng hàn đến cực hạn.

Lâm Phàm khẽ nhắm mắt, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo từ phía bắc thổi tới. Hắn biết, Băng Tâm Tiên Khuyết không phải là một bảo vật bình thường, mà chính là một mảnh vỡ Thiên Đạo được tinh luyện và phong ấn bởi Huyền Băng Tiên Vương. Sự hiện diện của nó đã biến toàn bộ Cực Hàn Tiên Vực thành một thế giới băng giá chết chóc, nơi sinh linh khó lòng tồn tại, chỉ có những tu sĩ tu luyện công pháp băng thuộc mới có thể đặt chân đến.

“Hệ thống, phân tích Cực Hàn Tiên Vực,” Lâm Phàm thầm ra lệnh. Một luồng ánh sáng xanh lam lóe lên trong mắt hắn, nhưng nhanh chóng tan biến. Hàng loạt dữ liệu về địa hình, pháp tắc, dòng chảy năng lượng và thậm chí cả sự phân bố của các Tiên Thú băng thuộc hiện lên trong tâm trí hắn.

Hệ thống: “Đang phân tích… Cực Hàn Tiên Vực, pháp tắc băng hàn cực thịnh, mật độ năng lượng Tiên Đạo cực cao, bị ảnh hưởng bởi một nguồn năng lượng cổ xưa, có dấu hiệu của Thiên Đạo mảnh vỡ. Khuyến nghị: Độ khó tiếp cận cấp cực cao. Nguy hiểm: Cực đại.”

Lâm Phàm gật đầu. Điều này xác nhận suy đoán của hắn. Hắn không hề ngạc nhiên, vì thu hồi mảnh vỡ Thiên Đạo chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc hành trình này. Trong vài năm qua, hắn không ngừng tu luyện, sử dụng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” để cải thiện công pháp, thân thể và linh hồn. Đặc biệt, hắn đã tiến hóa “Cửu Chuyển Huyền Công” thành “Thiên Đạo Bất Diệt Thể”, giúp hắn có thể chống chịu được những pháp tắc khắc nghiệt nhất.

Hắn không vội vàng xông thẳng vào sào huyệt của Huyền Băng Tiên Vương. Thay vào đó, hắn quyết định tiếp cận từ ngoại vi, dần dần thâm nhập vào sâu bên trong. Đây không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà còn là một cuộc đấu trí. Huyền Băng Tiên Vương chắc chắn đã thiết lập vô số cấm chế và bẫy rập để bảo vệ mảnh vỡ Thiên Đạo.

Hành trình tiến vào Cực Hàn Tiên Vực bắt đầu. Ngay khi Lâm Phàm bước qua ranh giới, nhiệt độ giảm đột ngột. Không khí trở nên khô khốc, mỗi hơi thở đều mang theo những hạt băng nhỏ li ti. Mặt đất bị bao phủ bởi lớp tuyết vĩnh cửu, những ngọn núi hùng vĩ sừng sững như những thanh kiếm băng khổng lồ đâm thẳng lên trời.

Hắn không giấu giếm khí tức của mình hoàn toàn, nhưng cũng không phô trương. Một vài Tiên Thú băng thuộc cấp thấp cảm nhận được sự hiện diện của kẻ xâm nhập, chúng gầm gừ lao tới. Đó là những con Lang Băng, với bộ lông trắng muốt và đôi mắt đỏ rực. Chúng mạnh mẽ, nhưng không phải đối thủ của Lâm Phàm.

Lâm Phàm vung tay. Một luồng năng lượng thuần túy bùng nổ, không phải băng, không phải hỏa, mà là một loại năng lượng bao dung vạn vật. Nó hóa giải pháp tắc băng hàn quanh những con Lang Băng, khiến chúng mất đi sức mạnh và tan rã thành sương khói. Hắn không muốn giết chóc vô cớ, nhưng cũng không thể để chúng cản đường.

Tiếp tục tiến sâu, Lâm Phàm bắt đầu chạm trán với các đệ tử của Huyền Băng Tiên Vương. Họ là những tu sĩ mặc áo giáp băng, tu luyện “Huyền Băng Quyết”, một công pháp cực kỳ mạnh mẽ trong Tiên Giới. Những đệ tử này được huấn luyện khắc nghiệt, mỗi người đều sở hữu thực lực ở cảnh giới Tiên Quân trở lên.

“Dừng lại! Kẻ xâm nhập!” Một đội tuần tra gồm mười Tiên Quân phát hiện ra Lâm Phàm. Chúng lập tức tạo thành một trận pháp, một luồng hàn khí cực mạnh bùng phát, biến không khí xung quanh thành những mũi băng sắc nhọn lao về phía hắn.

Lâm Phàm đứng yên, không chút hoảng sợ. “Phân Tích,” hắn thầm niệm. Trận pháp của đối phương lập tức được phân tích rõ ràng trong tâm trí hắn. Hắn thấy được các điểm yếu, các luồng năng lượng vận hành, và cách hóa giải nó một cách hiệu quả nhất.

“Trận pháp này dựa trên nguyên lý cân bằng âm dương của băng, nhưng lại thiếu đi sự linh hoạt. Cần một lực lượng chí dương để phá vỡ.”

Lâm Phàm khẽ cười. Hắn không cần dùng lực lượng chí dương. Hắn chỉ cần dùng sức mạnh của Thiên Đạo. Một luồng ánh sáng vàng nhạt bao quanh hắn, không mang theo bất kỳ thuộc tính nào, nhưng lại có vẻ trấn áp vạn vật. Những mũi băng bay tới lập tức dừng lại giữa không trung, sau đó tan chảy không dấu vết. Các Tiên Quân tuần tra kinh hãi, cảm thấy pháp tắc băng hàn trong cơ thể mình bị một lực lượng vô hình áp chế, không thể vận chuyển.

“Các ngươi không phải đối thủ của ta. Ta không muốn gây sát nghiệp. Tránh ra,” Lâm Phàm lạnh nhạt nói. Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại vang vọng khắp không gian băng giá, chứa đựng một uy áp khiến các Tiên Quân phải run rẩy.

Một Tiên Quân thủ lĩnh, khuôn mặt đầy vẻ kiên quyết, rút ra một thanh kiếm băng. “Kẻ nào dám xâm nhập Cực Hàn Tiên Vực đều phải chết! Huyền Băng Tiên Vương vạn tuế!” Hắn lao tới, mang theo ý chí quyết tử. Các Tiên Quân khác cũng gào lên, dù sợ hãi nhưng vẫn tuân lệnh.

Lâm Phàm thở dài. “Đáng tiếc.” Hắn chỉ giơ một ngón tay. Một luồng khí tức nguyên thủy, không mang hình dạng, không có màu sắc, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, bắn ra. Nó không trực tiếp tấn công các Tiên Quân, mà chỉ làm rung chuyển pháp tắc xung quanh chúng. Lập tức, trận pháp của chúng tan vỡ, sức mạnh băng hàn biến mất. Các Tiên Quân bị phản phệ, thổ huyết ngã xuống, nhưng không ai chết. Chúng chỉ cảm thấy toàn thân tê liệt, không thể cử động.

“Ngươi… ngươi là ai? Ngươi không phải Tiên Đế bình thường!” Tiên Quân thủ lĩnh run rẩy nói, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi. Hắn chưa từng thấy một loại sức mạnh nào như vậy, có thể dễ dàng vô hiệu hóa công pháp và trận pháp của họ mà không cần dùng đến vũ lực trực diện.

Lâm Phàm không trả lời, chỉ tiếp tục tiến về phía trước. Hắn cảm nhận được khí tức của mảnh vỡ Thiên Đạo ngày càng gần, ngày càng rõ ràng. Nó không chỉ là một luồng năng lượng băng thuần túy, mà còn chứa đựng một sự hỗn loạn, một sự trống rỗng, một nỗi bi thương rất sâu xa. Đó là những cảm xúc còn sót lại từ Thiên Đạo Nguyên Thủy khi nó hy sinh.

Càng đi sâu, địa hình càng hiểm trở. Những dòng sông băng khổng lồ chảy xiết, những khe nứt sâu thẳm ẩn chứa nguy hiểm chết người. Lâm Phàm sử dụng “Phân Tích” để dự đoán những cạm bẫy tiềm ẩn và tránh né chúng một cách khéo léo. Hắn cũng nhận ra rằng, toàn bộ Cực Hàn Tiên Vực là một hệ thống phòng thủ khổng lồ, được tạo ra để bảo vệ Băng Tâm Tiên Khuyết.

Hắn dừng lại trước một vực sâu không đáy. Bên dưới là một dòng dung nham băng màu xanh thẫm, bốc lên hàn khí thấu xương. Đây là một trong những khu vực trung tâm của Cực Hàn Tiên Vực, nơi chỉ có những Tiên Tôn cấp cao mới dám đặt chân tới. Từ đây, Lâm Phàm có thể cảm nhận rõ ràng nhất sự dao động của mảnh vỡ Thiên Đạo.

“Hệ thống, phân tích Băng Tâm Tiên Khuyết.”

Hệ thống: “Đang phân tích… Băng Tâm Tiên Khuyết: Một mảnh vỡ linh hồn Thiên Đạo Nguyên Thủy, bị Huyền Băng Tiên Vương luyện hóa thành bảo vật trấn áp. Năng lượng Thiên Đạo đã bị biến đổi, trở nên cực kỳ lạnh lẽo và hủy diệt. Cần phải thanh tẩy và tái cấu trúc. Độ khó thu hồi: Cực cao. Đối thủ: Huyền Băng Tiên Vương, Tiên Vương đỉnh phong, đã dung hợp một phần ý chí Thiên Đạo mảnh vỡ, sức mạnh gần như vô hạn trong lãnh địa của hắn.”

“Dung hợp một phần ý chí Thiên Đạo mảnh vỡ sao?” Lâm Phàm lẩm bẩm. Điều này có nghĩa là Huyền Băng Tiên Vương không chỉ đơn thuần sở hữu mà còn đã đồng hóa một phần sức mạnh của nó. Việc thu hồi sẽ khó khăn hơn rất nhiều, vì nó không chỉ là giật lấy một bảo vật, mà còn là tách rời một phần linh hồn khỏi một Tiên Vương.

Ánh mắt Lâm Phàm trở nên kiên định. Dù khó khăn đến đâu, hắn cũng phải hoàn thành sứ mệnh này. Hắn là mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất, mang theo ký ức và bản năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hắn không thể để một mảnh vỡ Thiên Đạo khác bị biến chất và nằm trong tay kẻ khác.

Hắn ngẩng đầu, nhìn lên đỉnh cao nhất của Cực Hàn Tiên Vực, nơi một cung điện băng lấp lánh hiện ra như một ảo ảnh giữa bão tuyết. Đó chính là Băng Cung của Huyền Băng Tiên Vương. Một luồng ý chí mạnh mẽ, lạnh lẽo như băng vạn năm, đột nhiên quét qua, khóa chặt Lâm Phàm. Đó là ý chí của Huyền Băng Tiên Vương, hắn đã phát hiện ra kẻ xâm nhập.

“Có vẻ như ta không thể tránh khỏi một trận chiến trực diện rồi,” Lâm Phàm khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên một tia hưng phấn chiến đấu. Đã lâu rồi hắn không gặp phải một đối thủ đủ mạnh để hắn phải dốc toàn lực. Huyền Băng Tiên Vương, một Tiên Vương đã dung hợp Thiên Đạo mảnh vỡ, chính là đối thủ xứng tầm để hắn kiểm tra sức mạnh của Thiên Đạo mới được thức tỉnh trong bản thân.

Lâm Phàm không còn che giấu khí tức. Một luồng uy áp bá đạo, vượt qua mọi pháp tắc của Tiên Giới, bùng nổ từ cơ thể hắn. Cả Cực Hàn Tiên Vực rung chuyển, những ngọn núi băng khổng lồ nứt toác, những con sông băng sôi trào. Khí tức của hắn không mang thuộc tính băng hàn, mà là một sự hiện hữu nguyên thủy, áp chế tất cả. Đó là khí tức của Thiên Đạo, đang dần thức tỉnh trong cơ thể hắn, đối chọi trực tiếp với mảnh vỡ Thiên Đạo bị biến chất của Huyền Băng Tiên Vương.

“Huyền Băng Tiên Vương, ta đến rồi!” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng khắp Cực Hàn Tiên Vực, tuyên bố sự xuất hiện của một vị khách không mời, một vị khách sẽ thay đổi vận mệnh của nơi này, và cả Tiên Giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8