Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 354
Lâm Phàm lướt qua một dải thiên hà lấp lánh của Tiên Giới, tâm trí hắn không ngừng truy tìm. Kể từ khi biết được sự tồn tại của các mảnh vỡ Thiên Đạo rải rác khắp nơi, mỗi ngày hắn đều dành thời gian để cảm nhận những dao động vi tế nhất trong không gian. Hệ thống trong cơ thể, mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất, không ngừng phát ra những tín hiệu mơ hồ, dẫn dắt hắn tới những nơi mà các mảnh vỡ khác đang ẩn mình. Lần này, tín hiệu mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chỉ rõ một hướng đi cụ thể: Huyền Không Cổ Vực, một vùng đất cấm khét tiếng của Tiên Giới.
Huyền Không Cổ Vực. Cái tên đó đã đủ để khiến bất kỳ Tiên Quân hay Tiên Tôn nào cũng phải chùn bước. Nơi đó được đồn đại là tàn tích của một cuộc chiến cổ xưa giữa các Tiên Đế, nơi các pháp tắc bị vặn vẹo, không gian méo mó, và những cổ trận tự nhiên hình thành có thể nuốt chửng cả một Tiên Vương. Tuy nhiên, đối với Lâm Phàm, sự nguy hiểm đó lại càng chứng tỏ tầm quan trọng của thứ đang ẩn chứa bên trong. Một mảnh vỡ Thiên Đạo, đặc biệt là một mảnh đủ lớn để tạo ra sự nhiễu loạn pháp tắc như vậy, chắc chắn không thể bị bỏ qua.
Hắn hạ xuống rìa Huyền Không Cổ Vực, nơi không gian bắt đầu trở nên nặng nề và u ám. Những dòng khí lưu hỗn loạn cuộn xoáy, mang theo hơi thở của thời gian và sự hủy diệt. Cây cối ở đây đều biến dạng quái dị, đá tảng lơ lửng giữa không trung, và những tia sét không ngừng giáng xuống từ bầu trời vĩnh viễn xám xịt. Lâm Phàm hít thở sâu, cảm nhận sự hỗn loạn. Hệ thống của hắn rung lên mãnh liệt, như một ngọn hải đăng trong màn sương mù, chỉ đường cho hắn.
Bước chân vào Cổ Vực, Lâm Phàm lập tức bị bao vây bởi vô số ảo ảnh và cạm bẫy trận pháp. Đây không phải là những trận pháp nhân tạo, mà là những kết cấu tự nhiên hình thành từ sự va chạm của vô vàn pháp tắc cổ xưa. Chúng phức tạp đến mức khiến cả những Tiên Vương chuyên về trận pháp cũng phải bó tay. Tuy nhiên, đối với Lâm Phàm, mọi thứ lại hiện ra một cách rõ ràng. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của hệ thống cho phép hắn nhìn thấu bản chất của mọi thứ, bao gồm cả những trận pháp tưởng chừng vô hình này.
Một trận pháp ảo ảnh cấp cao cố gắng dẫn dụ hắn vào một cái bẫy không gian. Trong mắt người khác, Lâm Phàm có lẽ đang đi theo những con đường vô định, lạc lối trong mê cung. Nhưng với hắn, mỗi sợi năng lượng, mỗi điểm nút pháp tắc đều được phân tích và đánh giá. Hắn nhẹ nhàng lách qua những luồng khí độc, tránh né những hố đen không gian đột ngột mở ra, và hóa giải những ảo ảnh bằng cách đơn giản là nhìn xuyên qua chúng. Mất ba ngày ba đêm, Lâm Phàm cuối cùng cũng tiến sâu vào trung tâm Cổ Vực, nơi năng lượng Thiên Đạo phát ra mạnh mẽ nhất.
Trước mắt hắn là một cảnh tượng hùng vĩ đến kinh ngạc. Một khối kiến trúc khổng lồ, trông như một ngọn núi pha lê bị cắt gọt thô sơ, lơ lửng giữa một vực sâu không đáy. Vô số sợi năng lượng màu sắc khác nhau từ ngọn núi đó tỏa ra, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới trận pháp phức tạp bao trùm toàn bộ khu vực. Mạng lưới này không ngừng co rút và giãn nở, như thể đang hít thở, và mỗi nhịp thở lại tạo ra những làn sóng pháp tắc cực mạnh, khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Ở trung tâm của ngọn núi pha lê, Lâm Phàm cảm nhận được một nguồn năng lượng thuần khiết, cổ xưa và đầy quyền năng – chính là mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đang tìm kiếm.
Tuy nhiên, mảnh vỡ này không hề tĩnh lặng. Nó đang bị ngọn núi pha lê kia kìm hãm, và dường như còn bị “hấp thu” một cách từ từ. Ngọn núi không phải là một thực thể sống, mà là một siêu trận pháp cổ xưa, được xây dựng để trấn áp hoặc chuyển hóa một nguồn năng lượng nào đó. Lâm Phàm nhíu mày. Nếu cứ để nó tiếp tục, mảnh vỡ Thiên Đạo này có thể bị đồng hóa hoàn toàn, hoặc tệ hơn, bị biến chất, không còn giữ được bản nguyên.
Đúng lúc hắn định hành động, một giọng nói trầm thấp vang vọng khắp không gian, mang theo một chút cổ xưa và uy nghi:
“Ngươi là ai mà dám tự tiện xông vào Huyền Không Cổ Vực của lão phu?”
Một bóng người chậm rãi hiện ra từ trong hư vô. Đó là một lão già râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu xám tro, gương mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng quắc như tinh tú. Hắn không có vẻ ngoài cường tráng hay hào nhoáng, nhưng mỗi cử động lại mang theo sự hài hòa tuyệt đối với pháp tắc xung quanh. Đây chính là Cổ Trận Tiên Vương, một trong những cường giả ẩn dật nhất Tiên Giới, nổi danh với khả năng bố trí và hóa giải trận pháp đạt đến đỉnh cao.
Lâm Phàm hơi khom người, thể hiện sự tôn trọng. “Vãn bối Lâm Phàm, bái kiến Cổ Trận Tiên Vương. Vãn bối mạo phạm xông vào cấm địa, xin Tiên Vương thứ tội.”
Cổ Trận Tiên Vương vuốt râu, ánh mắt sắc bén dò xét Lâm Phàm từ đầu đến chân. “Ngươi là Tân Tiên, nhưng lại có thể đi sâu vào đây mà không bị bất kỳ trận pháp nào làm khó. Thú vị. Nói đi, ngươi đến đây vì mục đích gì? Đừng nói là để chiêm ngưỡng cảnh đẹp.”
Lâm Phàm nhìn thẳng vào ngọn núi pha lê. “Vãn bối đến vì thứ đang ẩn chứa bên trong ngọn núi đó.”
Cổ Trận Tiên Vương cười khẩy. “Ngươi nói ‘thứ đang ẩn chứa’? Ngươi biết gì về nó? Lão phu đã nghiên cứu nó hàng vạn năm, hiểu rõ từng sợi năng lượng của nó. Ngươi chỉ là một tiểu bối, đừng có ba hoa.”
“Vãn bối không dám ba hoa,” Lâm Phàm kiên định đáp. “Vật đó chính là một mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Và ngọn núi Tiên Tinh này, dù được tạo ra với ý định trấn áp, nhưng lại đang dần dần làm biến chất nó. Nếu tiếp tục, mảnh vỡ Thiên Đạo sẽ bị ô nhiễm, hoặc thậm chí là hủy hoại.”
Lời nói của Lâm Phàm khiến Cổ Trận Tiên Vương ngây người. Đôi mắt hắn lộ vẻ kinh ngạc tột độ. “Thiên Đạo Nguyên Thủy? Ngươi nói nó là mảnh vỡ của Thiên Đạo? Làm sao có thể…?” Hắn đã biết vật đó phi phàm, mang năng lượng cực kỳ cổ xưa và mạnh mẽ, nhưng chưa bao giờ dám nghĩ tới cấp độ Thiên Đạo. Vả lại, cái ý tưởng về Thiên Đạo bị phân mảnh lại càng hoang đường.
“Vãn bối có mối liên hệ đặc biệt với Thiên Đạo Nguyên Thủy,” Lâm Phàm nói, không đi sâu vào chi tiết về sự trùng sinh của mình. “Vãn bối có thể cảm nhận được nó, và biết rằng nó đang bị tổn hại. Mục đích của vãn bối là thu hồi tất cả các mảnh vỡ, để khôi phục Thiên Đạo, chuẩn bị cho một mối đe dọa lớn hơn đang rình rập Vũ Trụ.”
Cổ Trận Tiên Vương im lặng một lúc lâu, ánh mắt liên tục thay đổi. Hắn là người sống thọ nhất Tiên Giới, đã từng chứng kiến nhiều bí mật cổ xưa, nhưng ý tưởng về Thiên Đạo phân mảnh và một mối đe dọa vũ trụ vẫn quá sức tưởng tượng. Tuy nhiên, sự tự tin và kiến thức mà Lâm Phàm thể hiện, cùng với khả năng xuyên qua trận pháp của Cổ Vực, không thể là giả.
“Mối đe dọa vũ trụ? Ngươi nói quá rồi đấy tiểu bối,” Tiên Vương trầm giọng. “Nhưng, nếu ngươi nói vật đó là mảnh vỡ Thiên Đạo, và có thể bị tổn hại bởi Trấn Giới Tinh Sơn của lão phu, vậy ngươi định làm gì?”
“Vãn bối muốn thu hồi nó,” Lâm Phàm nói. “Nhưng không phải bằng vũ lực. Vãn bối sẽ dùng bản nguyên của mình để dung hợp với nó, tịnh hóa những tạp chất, và đưa nó trở về với trạng thái nguyên thủy nhất.”
Cổ Trận Tiên Vương bật cười lớn, nhưng không phải là tiếng cười chế giễu, mà là một tiếng cười đầy hoài nghi và thách thức. “Hừm, khẩu khí không nhỏ! Trấn Giới Tinh Sơn này đã được lão phu dày công bố trí hàng vạn năm, hấp thu tinh hoa của hàng trăm Tiên Vực để trấn áp và chuyển hóa nó. Ngươi nghĩ ngươi có thể chỉ bằng lời nói mà khiến nó buông tha mảnh vỡ đó sao? Lão phu đã cố gắng hấp thu nó, nhưng ngay cả ta cũng không thể chạm tới bản nguyên của nó, chỉ có thể mượn lực của Trấn Giới Tinh Sơn để kìm hãm.”
“Vãn bối không định dùng lời nói,” Lâm Phàm đáp. “Vãn bối sẽ chứng minh.”
Hắn tiến lại gần Trấn Giới Tinh Sơn, mặc kệ Cổ Trận Tiên Vương có vẻ đề phòng. Khi Lâm Phàm đưa tay ra, một luồng ánh sáng dịu nhẹ, trong suốt như pha lê, bao phủ lấy bàn tay hắn. Đó là năng lượng từ hệ thống, từ bản nguyên Thiên Đạo trong cơ thể hắn. Khi bàn tay chạm vào một sợi năng lượng của Trấn Giới Tinh Sơn, sợi năng lượng đó không bị phá vỡ hay đẩy lùi, mà thay vào đó, nó như được “xoa dịu”, từ từ chuyển hóa, trở nên thuần khiết hơn.
Cổ Trận Tiên Vương trợn mắt. Hắn đã cố gắng phân tích Trấn Giới Tinh Sơn hàng vạn năm, biết rõ từng biến hóa của nó. Nhưng chưa bao giờ có ai có thể tương tác với nó một cách hòa hợp như Lâm Phàm. Hắn không phá giải, không cường công, mà là “thuần hóa”.
Lâm Phàm khép hờ mắt, cảm nhận sự hỗn loạn bên trong Tinh Sơn. “Cổ Trận Tiên Vương, Trấn Giới Tinh Sơn của ngài đúng là một kiệt tác, nó có thể trấn áp và chuyển hóa năng lượng. Nhưng đối với bản nguyên Thiên Đạo, nó chỉ có thể làm biến chất, chứ không thể dung hợp. Bởi vì Thiên Đạo cần sự cân bằng, sự hài hòa giữa tất cả các pháp tắc, không phải sự trấn áp hay chiết xuất.”
Hắn hít một hơi sâu, sau đó toàn bộ cơ thể hắn bắt đầu phát ra một luồng ánh sáng rực rỡ, nhưng lại không hề chói mắt, mà vô cùng ôn hòa. Đó là ánh sáng của Pháp Tắc Nguyên Thủy, của Đại Đạo Chí Cao. Trong khoảnh khắc đó, những sợi năng lượng hỗn loạn của Trấn Giới Tinh Sơn dường như tìm thấy nguồn gốc của chúng, chúng bắt đầu rung động dữ dội, nhưng không phải vì chống cự, mà vì khao khát được trở về. Mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong Tinh Sơn cũng phát ra một tiếng “ngân” trầm đục, như một sinh linh vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ dài.
Cổ Trận Tiên Vương cảm thấy một áp lực vô hình, nhưng lại không hề có ý định chống cự. Hắn cảm nhận được một sự vĩ đại, một sự cổ xưa hơn cả bản thân hắn, hơn cả Trấn Giới Tinh Sơn này. Hắn không thể giải thích được thứ năng lượng mà Lâm Phàm đang tỏa ra, nhưng hắn biết, đó là thứ mà hắn đã tìm kiếm, đã khao khát hiểu rõ trong suốt cuộc đời mình.
“Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai?” Cổ Trận Tiên Vương thì thầm, giọng nói đầy run rẩy, không còn chút kiêu ngạo nào.
Lâm Phàm mở mắt, ánh nhìn thâm thúy như chứa đựng cả vũ trụ. “Vãn bối chính là Lâm Phàm, nhưng cũng là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Sứ mệnh của vãn bối là tái sinh Thiên Đạo, để bảo vệ vạn giới.”
Hắn không đợi câu trả lời của Tiên Vương. Lâm Phàm đưa tay về phía Trấn Giới Tinh Sơn, một luồng ý niệm mạnh mẽ được truyền đi. Ý niệm đó không phải là mệnh lệnh, mà là sự dẫn dắt, sự thấu hiểu. Dưới ánh sáng của Lâm Phàm, Trấn Giới Tinh Sơn bắt đầu từ từ giãn ra, những sợi năng lượng rối rắm dần trở nên trật tự, và bản nguyên của chúng hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo. Mảnh vỡ Thiên Đạo ở trung tâm không còn bị kìm hãm, mà từ từ trôi nổi lên, phát ra một thứ ánh sáng lung linh, huyền ảo.
Cổ Trận Tiên Vương nhìn cảnh tượng trước mắt, hoàn toàn bị sốc. Trấn Giới Tinh Sơn của hắn, thứ hắn đã dày công tạo ra, đang tự nguyện mở ra, tự nguyện giải phóng thứ mà hắn đã cố gắng giữ lại hàng vạn năm. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường trước Lâm Phàm, trước thứ sức mạnh và bản nguyên mà hắn đang đại diện.
“Lão phu… đã hiểu,” Cổ Trận Tiên Vương thở dài, ánh mắt phức tạp. “Ngươi đích thực là người được Thiên Đạo lựa chọn. Mảnh vỡ này, lão phu không có tư cách giữ lại. Nhưng… ngươi phải hứa với lão phu một điều.”
Lâm Phàm quay lại nhìn hắn. “Tiên Vương xin cứ nói.”
“Thiên Đạo là trật tự của vũ trụ,” Cổ Trận Tiên Vương nói, giọng điệu trở nên trang trọng hơn bao giờ hết. “Nếu ngươi thực sự là người tái tạo Thiên Đạo, thì hãy đảm bảo rằng nó sẽ công bằng, rằng nó sẽ bảo vệ vạn vật, chứ không phải là công cụ của một kẻ mạnh nào đó. Và quan trọng hơn hết, đừng để nó lặp lại sai lầm của Thiên Đạo Nguyên Thủy, để nó một lần nữa bị hủy diệt.”
Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt kiên định. “Vãn bối thề. Thiên Đạo mới sẽ là Thiên Đạo của vạn giới, hoàn mỹ và vĩnh cửu hơn.”
Cổ Trận Tiên Vương gật đầu chậm rãi, dường như trút bỏ được gánh nặng vạn năm. “Vậy thì, hãy thu hồi nó đi. Và nếu ngươi thực sự cần sự giúp đỡ của lão phu trong cuộc chiến chống lại mối đe dọa vũ trụ mà ngươi nói, lão phu sẽ không từ chối.”
Đó không chỉ là một lời hứa, mà còn là một sự công nhận từ một trong những cường giả ẩn dật nhất Tiên Giới. Lâm Phàm mỉm cười, đưa tay ra. Mảnh vỡ Thiên Đạo từ từ bay về phía hắn, hòa tan vào cơ thể hắn, mang theo một làn sóng ký ức và sức mạnh mới, khiến hắn cảm thấy gần hơn một bước đến việc hoàn thành sứ mệnh của mình. Huyền Không Cổ Vực, sau vạn năm hỗn loạn, cuối cùng cũng trở lại vẻ bình yên đến lạ thường.