Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 355
Lâm Phàm đứng trên đỉnh một ngọn núi cổ xưa, nơi mà ngay cả Tiên Linh Chi Khí cũng trở nên loãng nhạt, thay vào đó là một thứ năng lượng u ám, tĩnh mịch như cái chết. Nơi đây được gọi là Tịch Diệt Lĩnh, một vùng đất cấm kỵ của Tiên Giới, nơi mà những truyền thuyết xa xưa kể rằng, một vị Tịch Diệt Tiên Tôn đã bế quan tu luyện từ hàng triệu năm trước, sau khi Tiên Giới trải qua một cuộc đại biến cố mà nguyên nhân không ai còn nhớ rõ. Mục tiêu của Lâm Phàm chính là nơi này.
Hắn đã dùng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình để quét qua vô số vùng đất cổ, di tích hoang tàn và cuối cùng, xác định được một luồng năng lượng cực kỳ quen thuộc, nhưng lại bị bao phủ bởi một tầng màn sương tăm tối. Đó chính là một mảnh vỡ Thiên Đạo, ẩn sâu trong Tịch Diệt Lĩnh, và rất có thể là nguồn gốc của sự tăm tối nơi đây.
“Cửu Thiên, cô có cảm nhận được không?” Lâm Phàm khẽ hỏi, ánh mắt xuyên qua màn sương mù dày đặc bao phủ đỉnh núi. Bên cạnh hắn, Tiên Nữ Cửu Thiên, với bộ bạch y tinh khôi và khí chất siêu phàm, cũng đang trầm ngâm. Nàng không có khả năng cảm nhận trực tiếp như Lâm Phàm, nhưng trực giác và sự liên kết mơ hồ với Thiên Đạo Nguyên Thủy của nàng cũng cho nàng một sự bất an khó tả.
“Một thứ gì đó rất cổ xưa, rất mạnh mẽ, nhưng cũng rất mục nát,” Cửu Thiên khẽ nói, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối. “Nó giống như một trái tim vĩ đại đang thoi thóp, bị bao phủ bởi lớp băng giá của thời gian và sự tuyệt vọng.”
Lâm Phàm gật đầu. “Đó là mảnh vỡ Thiên Đạo. Nhưng nó đã bị thứ gì đó phong ấn, hoặc bị ai đó hấp thu mà biến chất.”
Hắn bước đi, mỗi bước chân đều cẩn trọng. Tịch Diệt Lĩnh không hề có bất kỳ sinh vật sống nào, không cây cỏ, không tiếng chim, chỉ có sự im lặng đến rợn người và những tảng đá khổng lồ bị bào mòn bởi thời gian. Càng lên cao, áp lực vô hình càng lớn, như có vô số đạo pháp tắc đang đè nặng lên linh hồn. Đây không phải là áp lực của sức mạnh thông thường, mà là áp lực của sự mục nát, của một trật tự đang dần tan rã.
Khi họ gần đến đỉnh, một tòa cung điện đổ nát hiện ra trong màn sương. Những bức tường đá đen kịt, những cột trụ gãy đổ, tất cả đều toát lên vẻ hoang tàn của một thời đại huy hoàng đã qua. Ngay giữa cung điện, một đạo nhân khô gầy, tóc bạc trắng như tuyết, đang ngồi bất động trên một đài sen đá. Ông ta trông như một bức tượng, không có chút sự sống nào, nhưng Lâm Phàm biết, đó chính là Tịch Diệt Tiên Tôn.
“Khách không mời mà đến, làm vấy bẩn sự thanh tịnh của Tịch Diệt Lĩnh,” giọng nói khàn khàn, như thể đã hàng vạn năm không được sử dụng, vang vọng khắp không gian. Đôi mắt của Tịch Diệt Tiên Tôn từ từ mở ra, chúng không có đồng tử, chỉ là một hố sâu đen kịt phản chiếu sự trống rỗng.
Lâm Phàm chắp tay. “Vãn bối Lâm Phàm, mạo muội đến đây là để tìm kiếm một vật. Vãn bối không có ý mạo phạm Tiên Tôn.”
“Vật?” Tịch Diệt Tiên Tôn cười khẩy, nụ cười méo mó. “Ngươi muốn tìm ‘Thiên Tâm Chi Mảnh’ sao? Ngươi nghĩ ngươi đủ tư cách?”
Thiên Tâm Chi Mảnh! Lâm Phàm thầm giật mình. Cái tên đó chính là tên của mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đang tìm kiếm. Điều này chứng tỏ Tịch Diệt Tiên Tôn biết rõ về nó, và có thể chính là người đã hấp thu nó.
“Tiên Tôn đã hấp thu Thiên Tâm Chi Mảnh?” Lâm Phàm hỏi thẳng. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng Thiên Đạo quen thuộc, nhưng bị bóp méo và giam cầm, nằm sâu trong cơ thể của Tịch Diệt Tiên Tôn.
Tịch Diệt Tiên Tôn đứng dậy, thân hình khô quắt của ông ta tỏa ra một luồng áp lực kinh người, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. “Hấp thu? Không, ta là người bảo vệ nó. Ta đã chứng kiến sự sụp đổ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, chứng kiến các thế giới lầm than. Mảnh vỡ này, nó chứa đựng ký ức về sự hủy diệt, về sự vô vọng. Nó không nên được tái sinh, bởi vì Thiên Đạo đã mục nát. Nó chỉ mang lại sự đau khổ mới mà thôi.”
“Không!” Lâm Phàm kiên quyết. “Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh để bảo vệ vũ trụ, không phải để mang lại sự mục nát. Sự suy tàn của Tiên Giới là do Thiên Đạo bị phân tán, không phải do bản chất của nó. Thiên Tâm Chi Mảnh cần phải được tái hợp, để Thiên Đạo mới có thể tái sinh, để chống lại Hư Vô Thôn Phệ Giả!”
Cái tên “Hư Vô Thôn Phệ Giả” khiến đôi mắt trống rỗng của Tịch Diệt Tiên Tôn thoáng dao động. “Ngươi… ngươi biết về nó?”
“Vãn bối chính là mảnh linh hồn quan trọng nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Vãn bối mang theo sứ mệnh tái sinh Thiên Đạo,” Lâm Phàm khẳng định, không chút do dự. Hắn không thể lãng phí thời gian tranh cãi. Mỗi giây phút trôi qua, Hư Vô Thôn Phệ Giả lại lớn mạnh thêm.
“Nực cười!” Tịch Diệt Tiên Tôn gầm lên, tiếng cười của ông ta vang vọng như tiếng quỷ khóc. “Ngươi, một tiểu bối từ hạ giới, lại dám xưng là Thiên Đạo? Ngươi chẳng qua là một kẻ ngây thơ, không hiểu được sự tàn khốc của vũ trụ. Thiên Đạo đã chết, và mọi thứ đều sẽ đi đến Tịch Diệt. Đây là định mệnh!”
Nói đoạn, Tịch Diệt Tiên Tôn vung tay. Một luồng năng lượng Tịch Diệt đen kịt, mang theo sự mục nát và tiêu vong, cuồn cuộn lao về phía Lâm Phàm. Đây là sức mạnh của Tiên Tôn, mạnh mẽ hơn bất kỳ Tiên Vương nào mà Lâm Phàm từng gặp, mang theo ý chí hủy diệt tất cả.
Lâm Phàm không lùi bước. Hắn biết, không thể thuyết phục một người đã trải qua quá nhiều đau khổ và tuyệt vọng như Tịch Diệt Tiên Tôn bằng lời nói. Chỉ có sức mạnh và ý chí kiên định mới có thể lay chuyển ông ta.
“Thiên Đạo Chân Quyết!”
Lâm Phàm hét lớn, toàn thân bùng nổ kim quang chói lọi. Vô số pháp tắc của sự sống, sự sáng tạo, luân hồi và cân bằng hiện lên quanh hắn, hình thành một lá chắn vững chắc. Khác với năng lượng Tịch Diệt của Tiên Tôn, sức mạnh của Lâm Phàm mang theo sự sống động, tinh khiết và tràn đầy hy vọng.
“Phân Tích!”
Ngay khi luồng năng lượng Tịch Diệt chạm vào lá chắn, Lâm Phàm đã kích hoạt hệ thống. Luồng sáng xanh của khả năng Phân Tích bao trùm lấy đòn tấn công của Tiên Tôn. Hắn nhìn thấy rõ ràng cấu trúc của năng lượng Tịch Diệt, nguồn gốc của nó là Thiên Tâm Chi Mảnh đã bị Tịch Diệt Tiên Tôn hấp thu, nhưng đã biến chất, bị bao phủ bởi ý niệm Tịch Diệt của ông ta.
“Ngươi dám phân tích công pháp của ta?” Tịch Diệt Tiên Tôn ngạc nhiên, rồi lại cười khẩy. “Vô ích thôi. Sức mạnh Tịch Diệt là vô tận, không thể lý giải.”
“Không có gì là không thể lý giải!” Lâm Phàm đáp lại, ánh mắt rực sáng. “Mọi pháp tắc đều có nguồn gốc, mọi sức mạnh đều có quỹ đạo. Kể cả sự Tịch Diệt cũng chỉ là một phần của luân hồi!”
Hắn vươn tay, kim quang trên người hội tụ thành một thanh kiếm rực rỡ, không phải kiếm vật chất, mà là một thanh kiếm do vô số pháp tắc Thiên Đạo cấu thành. “Thiên Đạo Chân Kiếm – Phá Diệt!”
Thanh kiếm chém ra, không mang theo sát khí, mà mang theo ý chí thanh tẩy. Nó cắt xuyên qua năng lượng Tịch Diệt của Tiên Tôn, không phải để hủy diệt, mà để xuyên thấu, để chạm đến “Thiên Tâm Chi Mảnh” đang bị giam cầm bên trong.
Tịch Diệt Tiên Tôn nhíu mày. Ông ta cảm thấy một sự đe dọa lạ lùng. Sức mạnh của Lâm Phàm không giống với bất kỳ kẻ địch nào ông ta từng đối mặt. Nó không phải là đối kháng thuần túy, mà là sự đồng hóa, sự chuyển hóa.
“Tịch Diệt Vô Biên!”
Tịch Diệt Tiên Tôn vung hai tay, hàng vạn pháp ấn Tịch Diệt hiện ra, hóa thành một biển năng lượng đen kịt, nuốt chửng Lâm Phàm. Đây là tuyệt chiêu mạnh nhất của ông ta, có thể biến mọi thứ thành hư vô.
Nhưng Lâm Phàm không hề nao núng. Hắn đã “Phân Tích” được bản chất của đòn tấn công này. Nó mạnh mẽ, nhưng cũng chứa đựng sự tuyệt vọng của chính Tịch Diệt Tiên Tôn. Và hơn nữa, mảnh vỡ Thiên Đạo bên trong Tiên Tôn đang không ngừng phản kháng, cố gắng thoát ra.
“Tiến Hóa!”
Trong biển năng lượng Tịch Diệt, Lâm Phàm không ngừng “Tiến Hóa” công pháp của mình. Hắn không chống lại sự Tịch Diệt, mà đồng hóa nó, biến nó thành một phần của Thiên Đạo. Sức mạnh của sự hủy diệt có thể được chuyển hóa thành sức mạnh của sự tái sinh. Đó chính là bản chất của Thiên Đạo!
Kim quang của Lâm Phàm không bị dập tắt, ngược lại, nó càng trở nên rực rỡ hơn trong biển Tịch Diệt. Hắn giống như một ngôi sao đang bùng cháy trong bóng tối vô tận.
“Không thể nào!” Tịch Diệt Tiên Tôn thốt lên, lần đầu tiên giọng ông ta lộ rõ vẻ kinh hãi. Ông ta cảm thấy sức mạnh Tịch Diệt của mình đang bị một lực lượng vô hình nào đó chuyển hóa, bị biến đổi, thậm chí còn đang quay ngược lại tấn công chính mình.
Lâm Phàm bước ra từ biển năng lượng Tịch Diệt, toàn thân không chút sứt mẻ. Năng lượng Tịch Diệt giờ đây bao quanh hắn, nhưng đã chuyển hóa thành một luồng sức mạnh thanh tẩy, uyển chuyển, không còn sự hủy diệt. Hắn đã “tiến hóa” sức mạnh của Tịch Diệt Tiên Tôn, biến nó thành một phần của Thiên Đạo, tái tạo nó.
“Tiên Tôn, ngài đã lạc lối,” Lâm Phàm nói, giọng nói vang vọng như tiếng chuông Đại Đạo. “Thiên Đạo không phải là sự mục nát, mà là sự cân bằng. Sự Tịch Diệt cũng là một phần của sự tái sinh. Hãy giao Thiên Tâm Chi Mảnh cho ta, để nó được trở về với bản chất vốn có của nó.”
Tịch Diệt Tiên Tôn run rẩy. Lần đầu tiên sau hàng triệu năm, ông ta cảm thấy một cảm xúc khác ngoài sự trống rỗng và tuyệt vọng – đó là sự hy vọng, và cả sự sợ hãi. Sợ hãi vì những gì mình đã tin tưởng bấy lâu nay có thể là sai lầm.
Ông ta không phản kháng khi Lâm Phàm vươn tay, đặt lên ngực mình. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ từ tay Lâm Phàm truyền vào cơ thể Tịch Diệt Tiên Tôn, chạm đến Thiên Tâm Chi Mảnh. Mảnh vỡ Thiên Đạo, đã bị mục nát và biến chất, giờ đây được Lâm Phàm dùng sức mạnh Thiên Đạo của mình để thanh tẩy, để tái tạo.
“Aaaaaaa…” Tịch Diệt Tiên Tôn hét lên đau đớn, không phải vì bị thương, mà vì những ký ức, những cảm xúc bị phong ấn từ lâu đang ùa về. Những hình ảnh về vũ trụ nguyên thủy, về sự hy sinh của Thiên Đạo, về nỗi kinh hoàng của Hư Vô Thôn Phệ Giả hiện lên trong tâm trí ông ta.
Cuối cùng, một mảnh vỡ hình trái tim, rực rỡ nhưng cũng mang theo những vết nứt nhỏ, từ từ thoát ra khỏi cơ thể Tịch Diệt Tiên Tôn, bay về phía Lâm Phàm. Khi Thiên Tâm Chi Mảnh nhập vào cơ thể Lâm Phàm, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ. Những ký ức về sự hủy diệt và tái sinh của các vũ trụ ập đến, khiến Lâm Phàm choáng váng. Hắn nhìn thấy những vũ trụ bị Hư Vô Thôn Phệ Giả nuốt chửng, những tiếng kêu thét tuyệt vọng, nhưng cũng nhìn thấy ý chí kiên cường của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi hy sinh bản thân để phong ấn nó.
Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt, vượt qua ngưỡng Tiên Đế, chạm đến một cấp độ mà hắn chưa từng nghĩ tới. Hắn cảm thấy sự kết nối với Tiên Giới trở nên mạnh mẽ hơn, như thể hắn đã trở thành một phần của nó. Những vết nứt trên Thiên Tâm Chi Mảnh cũng dần được chữa lành dưới sự dung hợp với Lâm Phàm.
Tịch Diệt Tiên Tôn ngã quỵ xuống. Ông ta không chết, nhưng sức mạnh Tịch Diệt đã biến mất. Thay vào đó, một luồng sinh cơ yếu ớt bắt đầu hồi phục trong cơ thể ông ta. Đôi mắt đen kịt của ông ta giờ đây đã có lại đồng tử, nhưng lại ngập tràn nước mắt.
“Ta… ta đã sai rồi…” Ông ta thì thầm, giọng nói không còn khàn khàn mà đầy sự hối lỗi. “Thì ra… Thiên Đạo vẫn chưa chết. Hư Vô Thôn Phệ Giả… nó thực sự tồn tại…”
Lâm Phàm gật đầu. “Tiên Tôn, ngài không sai. Ngài chỉ đang bảo vệ những gì ngài tin tưởng. Nhưng giờ đây, ngài đã nhìn thấy sự thật. Chúng ta cần nhau để chống lại mối đe dọa thực sự.”
Từ Tịch Diệt Lĩnh, một luồng sinh khí mới bắt đầu lan tỏa khắp Tiên Giới, xua tan đi sự u ám đã bao trùm nơi này suốt hàng triệu năm. Một mảnh vỡ Thiên Đạo nữa đã được thu hồi, và Lâm Phàm đã tiến thêm một bước trên con đường tái tạo Thiên Đạo, nhưng hắn biết, hành trình còn rất dài và đầy gian nan. Những ký ức mới về Hư Vô Thôn Phệ Giả càng làm hắn cảm nhận rõ hơn về sự nguy hiểm cận kề, và về những mảnh vỡ khác đang chờ đợi hắn trong những vùng đất cấm kỵ hơn nữa của Tiên Giới.
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao lấp lánh ẩn hiện. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là cứu một vũ trụ, mà là cứu vô số vũ trụ.