Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 357
Lâm Phàm đã đến Tiên Giới được một thời gian, đủ để hiểu rõ quy tắc sinh tồn khắc nghiệt nơi đây. Khác với những gì hắn tưởng tượng về một cõi tiên bình yên, Tiên Giới là một chiến trường không ngừng nghỉ, nơi các Tiên Vương, Tiên Tôn tranh giành tài nguyên, lãnh thổ, và đặc biệt là những cơ duyên có thể giúp họ đột phá cảnh giới cao hơn.
Trong quá trình tu luyện và khám phá, Lâm Phàm dần cảm nhận được những dao động quen thuộc, những “dấu vết” mờ nhạt của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Chúng không phải là những mảnh vỡ hoàn chỉnh như hắn từng thu thập ở hạ giới, mà là những phần năng lượng, những quy tắc đã bị đồng hóa, bị biến chất theo thời gian và bị các cường giả Tiên Giới phong ấn hoặc luyện hóa vào bản thân.
Mục tiêu hiện tại của hắn là một mảnh vỡ được cho là tồn tại trong U Minh Chi Địa, lãnh thổ của U Minh Tiên Tôn. Nơi này là một trong những khu vực cấm kỵ đáng sợ nhất Tiên Giới, phủ đầy khí tức âm u, tử vong, và là nơi sinh sống của vô số Tiên thú U Minh hung tàn. U Minh Tiên Tôn là một tồn tại cổ xưa, danh tiếng lẫy lừng với công pháp U Minh Bất Diệt, được đồn đại là gần như bất tử trong lãnh địa của mình.
Lâm Phàm đã dành ba tháng để tìm hiểu về U Minh Tiên Tôn và U Minh Chi Địa. Hắn phát hiện ra rằng U Minh Tiên Tôn sở hữu một loại năng lượng đặc biệt gọi là “U Minh Nguyên Khí”, được cho là cội nguồn sức mạnh của toàn bộ lãnh địa. Qua khả năng “Phân Tích” của mình, Lâm Phàm mơ hồ nhận ra U Minh Nguyên Khí này có sự tương đồng đáng kinh ngạc với một mảnh vỡ Thiên Đạo, nhưng đã bị U Minh Tiên Tôn biến đổi và dung hợp quá sâu.
Hôm nay, Lâm Phàm đặt chân đến rìa U Minh Chi Địa. Khí tức tử vong cuồn cuộn như sóng thần ập đến, nhưng không thể xâm nhập vào cơ thể hắn. Thiên Đạo Chi Lực trong cơ thể Lâm Phàm tự động hình thành một lớp bảo vệ vô hình, thanh lọc mọi tạp chất.
Hành trình xuyên qua U Minh Chi Địa không hề dễ dàng. Lâm Phàm liên tục đối mặt với những Tiên thú U Minh khổng lồ, từ những con Hắc Long U Minh phun ra lửa đen đến những Bất Tử Hầu Vương với thân thể cứng như thép. Hắn không ngần ngại chiến đấu, vừa để rèn luyện bản thân, vừa để kiểm tra sức mạnh của mình sau khi hấp thu thêm một vài mảnh vỡ nhỏ khác trên đường đi.
Với mỗi con Tiên thú bị tiêu diệt, Lâm Phàm lại sử dụng “Phân Tích & Tiến Hóa” để rút ra những tinh hoa của chúng, không ngừng củng cố thể chất, Tiên lực và cả Uẩn Thần của mình. Hắn thậm chí còn “tiến hóa” được một vài loại công pháp U Minh mà hắn thu được từ những kẻ địch, biến chúng thành công pháp khắc chế U Minh Chi Lực.
Cuối cùng, sau một tháng ròng rã, Lâm Phàm đến được U Minh Cung, trung tâm của U Minh Chi Địa. Cung điện này được xây dựng từ xương cốt của những Tiên thú cổ xưa, bao phủ bởi một màn sương đen dày đặc, tạo cảm giác rợn người.
Ngay khi hắn vừa đặt chân vào cổng, một giọng nói khàn đặc, đầy uy áp vang lên, khiến không gian rung chuyển:
“Kẻ nào dám xông vào U Minh Cung của bản tọa?”
Một thân ảnh cao lớn, phủ áo bào đen, bước ra từ trong sương mù. Đó là U Minh Tiên Tôn, với đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa quỷ dị, khuôn mặt tiều tụy nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh hồn. Hắn nhìn Lâm Phàm với vẻ khinh thường:
“Ngươi là một tân Tiên, khí tức còn non nớt, lại dám cả gan đến đây? Chán sống rồi sao?”
Lâm Phàm không hoảng sợ, chắp tay nói:
“Vãn bối Lâm Phàm, bái kiến U Minh Tiên Tôn. Ta đến đây có việc cần thỉnh giáo.”
U Minh Tiên Tôn cười khẩy:
“Thỉnh giáo? Ngươi muốn thỉnh giáo cái gì? Thỉnh giáo làm sao để chết nhanh hơn trong U Minh Chi Địa này sao?”
“Ta muốn thỉnh giáo về U Minh Nguyên Khí mà Tiên Tôn đang sở hữu,” Lâm Phàm thẳng thắn nói, ánh mắt nhìn thẳng vào U Minh Tiên Tôn. Hắn biết, úp mở chỉ khiến đối phương thêm coi thường.
Sắc mặt U Minh Tiên Tôn lập tức biến đổi, từ khinh thường chuyển sang lạnh lẽo:
“U Minh Nguyên Khí là cội nguồn của bản tọa, là căn cơ của U Minh Chi Địa. Ngươi, một tên tân Tiên, lại dám mơ ước? Ai đã nói cho ngươi biết điều này?”
“Không ai nói cả. Ta tự cảm nhận được,” Lâm Phàm đáp. “U Minh Nguyên Khí mà Tiên Tôn đang nắm giữ, thực chất là một mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nó không thuộc về riêng ai, cũng không nên bị giam cầm trong một lãnh địa.”
U Minh Tiên Tôn nghe vậy, bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp U Minh Cung, mang theo sự chế giễu và phẫn nộ:
“Thiên Đạo Nguyên Thủy? Ha ha ha! Ngươi còn trẻ đã bị tẩu hỏa nhập ma rồi sao? Ngươi biết Thiên Đạo là gì không? Nó chỉ là một truyền thuyết xa xưa, một thứ mơ hồ mà thôi. U Minh Nguyên Khí này là do bản tọa tự mình lĩnh ngộ, tự mình hấp thu từ sự hỗn loạn của U Minh. Nó là của ta!”
“Tiên Tôn có thể tin hay không, nhưng ta cần nó,” Lâm Phàm kiên định nói. “Nó có liên quan đến vận mệnh của toàn bộ vũ trụ.”
“Nực cười!” U Minh Tiên Tôn gầm lên. “Một kẻ xuất thân hạ giới như ngươi, lại dám nói về vận mệnh vũ trụ? Ngươi nghĩ ngươi là ai? Thiên Đạo sao? Ngươi muốn U Minh Nguyên Khí, vậy thì dùng thực lực mà lấy đi!”
Dứt lời, U Minh Tiên Tôn vung tay, một cỗ U Minh Nguyên Khí cuồn cuộn lao đến, biến thành một bàn tay khổng lồ bằng xương trắng, mang theo khí tức hủy diệt, chụp thẳng vào Lâm Phàm. Sức mạnh của Tiên Tôn bộc phát, khiến không gian xung quanh Lâm Phàm vặn vẹo, như muốn nghiền nát hắn thành tro bụi.
Lâm Phàm không hề nao núng. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân bộc phát kim quang rực rỡ. Hắn không dùng chiêu thức phức tạp, mà trực tiếp đấm ra một quyền. Quyền này mang theo Tiên lực thuần túy nhất, được “tiến hóa” từ vô số công pháp, và quan trọng hơn, nó ẩn chứa một chút Thiên Đạo Chi Lực mà hắn đã hấp thu.
“OÀNH!”
Nắm đấm vàng rực va chạm với bàn tay xương trắng. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Bàn tay xương trắng lập tức vỡ vụn, U Minh Nguyên Khí tan tác. Lâm Phàm chỉ lùi lại nửa bước, nhưng U Minh Tiên Tôn lại khẽ nhíu mày.
“Có chút bản lĩnh,” hắn lạnh lùng nói. “Nhưng đây chỉ là món khai vị thôi!”
U Minh Tiên Tôn bắt đầu thi triển công pháp U Minh Bất Diệt của mình. Hàng ngàn bóng ma U Minh hiện ra, vây quanh hắn, tạo thành một trường vực âm u. Mỗi bóng ma đều mang theo Tiên lực cường đại, đồng thời hấp thu năng lượng từ U Minh Chi Địa, khiến chúng trở nên gần như vô hạn.
Lâm Phàm vẫn giữ thái độ bình tĩnh. Hắn nhắm mắt, khả năng “Phân Tích” của hệ thống trong đầu hắn hoạt động hết công suất. Từng dòng dữ liệu về công pháp U Minh Bất Diệt, về cách U Minh Tiên Tôn vận chuyển Tiên lực, về cấu trúc của U Minh Nguyên Khí trong cơ thể hắn… tất cả đều được phân tích một cách chi tiết.
“Hóa ra là vậy,” Lâm Phàm lẩm bẩm. Hắn đã tìm ra điểm mấu chốt: U Minh Bất Diệt công pháp tuy mạnh, nhưng nó phụ thuộc quá nhiều vào U Minh Nguyên Khí. Và U Minh Nguyên Khí, bản chất là một mảnh vỡ Thiên Đạo, nhưng đã bị bóp méo, bị U Minh Tiên Tôn dùng ý chí cường đại của mình để gò ép, khiến nó không thể phát huy toàn bộ tiềm năng, đồng thời tạo ra một khe hở.
Mở mắt ra, Lâm Phàm đột nhiên biến mất. Hắn không lao vào chiến đấu trực diện với ngàn vạn bóng ma, mà lại di chuyển lướt đi như một làn khói, tránh né mọi đòn tấn công.
“Ngươi đang làm gì? Chạy trốn sao?” U Minh Tiên Tôn chế giễu.
Nhưng Lâm Phàm không chạy trốn. Hắn đang tìm kiếm. Hắn dùng Thiên Đạo Chi Lực dẫn dắt, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất của U Minh Nguyên Khí trong lãnh địa. Hắn muốn tìm ra điểm liên kết yếu nhất giữa U Minh Tiên Tôn và mảnh vỡ Thiên Đạo đó.
Sau vài phút, ánh mắt Lâm Phàm dừng lại ở một vị trí trên đỉnh U Minh Cung. Một trận pháp cổ xưa ẩn mình, là nơi U Minh Tiên Tôn phong ấn và hấp thu phần lớn U Minh Nguyên Khí.
“Tìm thấy rồi!” Lâm Phàm khẽ cười. Hắn vọt thẳng lên, bất chấp mọi đòn tấn công từ các bóng ma U Minh. Tiên lực của hắn cuồn cuộn, hóa thành một thanh kiếm ánh sáng rực rỡ, chém thẳng vào trận pháp.
“Ngươi dám!” U Minh Tiên Tôn hoảng hốt. Hắn không ngờ Lâm Phàm lại có thể nhìn thấu bí mật của hắn và tìm ra nơi hắn phong ấn cội nguồn sức mạnh.
Thanh kiếm ánh sáng của Lâm Phàm va chạm với trận pháp. Trận pháp rung chuyển kịch liệt, nhưng vẫn chưa vỡ. U Minh Tiên Tôn điên cuồng điều khiển U Minh Nguyên Khí, cố gắng củng cố trận pháp và phản công Lâm Phàm.
Nhưng Lâm Phàm đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Hắn đã “tiến hóa” kiếm pháp của mình, biến nó thành một loại kiếm pháp Thiên Đạo, có thể xuyên phá mọi pháp tắc bình thường. Quan trọng hơn, hắn rót vào đó một loại năng lượng đặc biệt mà hắn đã “tiến hóa” từ chính U Minh Chi Lực, dùng nó để khắc chế chính U Minh Nguyên Khí.
“Phá!”
Lâm Phàm gầm lên. Kiếm quang bùng nổ, xuyên thủng lớp phòng ngự cuối cùng của trận pháp. Trận pháp vỡ vụn, một luồng sáng đen kịt mang theo sự cổ xưa và uy áp vô tận bắn thẳng lên trời, sau đó hóa thành một quả cầu năng lượng màu đen ngưng tụ.
“U Minh Nguyên Khí của ta!” U Minh Tiên Tôn gào thét. Hắn cảm thấy sức mạnh của mình đang bị hút cạn. Hắn lao tới, muốn giành lại U Minh Nguyên Khí.
Nhưng Lâm Phàm đã nhanh hơn. Hắn vươn tay, Thiên Đạo Chi Lực bùng nổ, bao bọc lấy quả cầu năng lượng. Trong khoảnh khắc tiếp xúc, quả cầu năng lượng đen kịt rung chuyển kịch liệt, như một đứa trẻ lạc mẹ tìm thấy hơi ấm quen thuộc, nó bắt đầu tan chảy, hòa vào lòng bàn tay Lâm Phàm.
Một luồng năng lượng khổng lồ, thuần khiết và cổ xưa ập vào cơ thể Lâm Phàm. Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Vô số ký ức, vô số hình ảnh vụt qua trong tâm trí hắn – những hình ảnh về một vũ trụ nguyên thủy, về một thực thể khổng lồ đang nuốt chửng các thế giới, về một Thiên Đạo bất lực hy sinh bản thân. Những ký ức này rõ ràng hơn bao giờ hết, như một dòng sông chảy xiết, cuốn trôi mọi hoài nghi.
Lâm Phàm rên rỉ, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân run rẩy. Hắn đang hấp thu không chỉ một mảnh vỡ Thiên Đạo, mà còn là một phần ký ức và uy năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
U Minh Tiên Tôn thấy cảnh này, không dám hành động. Hắn nhận ra, Lâm Phàm không phải là một tân Tiên bình thường. Hắn đang chứng kiến một điều phi thường, một sự kiện có thể thay đổi cục diện Tiên Giới.
Sau một lúc lâu, Lâm Phàm mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm, như chứa đựng hàng tỷ vì sao. Khí tức của hắn đã hoàn toàn khác. Không còn là sự non nớt của tân Tiên, mà là sự uy nghiêm của một tồn tại siêu việt.
Hắn nhìn U Minh Tiên Tôn, khẽ thở dài:
“Tiên Tôn, mảnh vỡ này vốn không thuộc về người. Người đã giam cầm nó quá lâu, khiến nó không thể phát huy toàn bộ tiềm năng. Giờ đây, nó đã trở về với ta, và ta sẽ sử dụng nó vì vận mệnh của đa vũ trụ.”
U Minh Tiên Tôn không nói nên lời. Hắn cảm thấy một sự mất mát không thể bù đắp, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự sợ hãi sâu sắc. Hắn biết, Lâm Phàm đã vượt xa hắn.
“Ngươi… rốt cuộc là ai?” U Minh Tiên Tôn khàn giọng hỏi.
Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự từ bi và quyết đoán:
“Ta là người sẽ thay thế Thiên Đạo Nguyên Thủy, kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.”
Nói xong, Lâm Phàm không ở lại U Minh Chi Địa thêm nữa. Hắn vươn người, hóa thành một luồng sáng, biến mất khỏi U Minh Cung, để lại U Minh Tiên Tôn một mình trong sự hỗn loạn và suy tư. Cuộc hành trình của Lâm Phàm vẫn còn dài, và mỗi mảnh vỡ Thiên Đạo hắn thu thập được, đều là một bước tiến gần hơn đến sứ mệnh vĩ đại của mình.