Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 358
Lâm Phàm lơ lửng giữa hư không, đôi mắt thâm thúy như chứa đựng cả tinh hà, quét qua dải ngân hà rộng lớn của Tiên Giới. Kể từ khi đặt chân lên đây, hắn đã không ngừng truy lùng những mảnh vỡ Thiên Đạo. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn, vốn là một phần linh hồn trọng yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đang ngày càng trở nên nhạy bén hơn, dẫn đường hắn đến những nơi ẩn chứa sức mạnh cổ xưa.
Vài tháng qua, Lâm Phàm đã thu hồi được hai mảnh vỡ nhỏ, nhưng chúng chỉ như những giọt nước trong biển cả, chưa đủ để thức tỉnh hoàn toàn ký ức hay mang lại sự đột phá đáng kể. Hắn cần một mảnh vỡ lớn hơn, một phần cốt lõi của ý chí Thiên Đạo.
Hôm nay, một tín hiệu mạnh mẽ hơn bao giờ hết chợt lóe lên trong tâm trí hắn. Nó đến từ một vùng đất cấm khét tiếng ở biên giới Tiên Vực phía Tây – Bách Luyện Uyên. Nơi đây không phải là một địa danh tự nhiên, mà là một khu vực bị biến đổi hoàn toàn bởi Tiên Tôn Bách Luyện, một cường giả lão làng của Tiên Giới, nổi tiếng với khả năng luyện khí siêu phàm và tính cách quái gở, cố chấp.
Tiên Tôn Bách Luyện đã sống qua vô số kỷ nguyên, tu vi đạt đến đỉnh cao của Tiên Tôn cảnh, sở hữu vô số Tiên Khí và Thần Khí tự thân luyện chế. Hắn hiếm khi xuất hiện, nhưng mỗi lần động tĩnh đều làm chấn động Tiên Giới. Tin đồn nói rằng hắn đã hấp thu một vật thể cổ xưa, bí ẩn để tăng cường sức mạnh luyện khí của mình, và chính vật thể đó đang phát ra tín hiệu mà Lâm Phàm cảm nhận được.
“Chắc chắn rồi, đó là một mảnh vỡ Thiên Đạo,” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tinh quang. “Dấu vết năng lượng quá rõ ràng, mặc dù bị che giấu bởi vô số tầng pháp trận luyện khí và ý chí bá đạo của Bách Luyện.”
Không chút do dự, Lâm Phàm hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên phá tầng tầng không gian, lao thẳng về phía Bách Luyện Uyên. Càng đến gần, hắn càng cảm nhận được sự hỗn loạn của pháp tắc và nhiệt độ kinh hoàng bốc lên từ nơi đó. Toàn bộ khu vực rộng lớn bị bao phủ bởi những ngọn lửa luyện khí rực cháy, những tia sét cuồng bạo xé nát bầu trời, và vô số Tiên Khí bay lượn như những con rồng thép, phát ra tiếng gầm rú chói tai.
Khi Lâm Phàm tiến vào Bách Luyện Uyên, hắn bị chặn lại bởi một hàng rào pháp trận vô hình, mạnh mẽ đến mức ngay cả Tiên Đế cũng khó lòng xuyên qua. Nhưng với khả năng “Phân Tích” của hệ thống, mọi pháp trận đều trở nên minh bạch trong mắt hắn. Hắn nhẹ nhàng vươn tay, vô số phù văn phức tạp hiện lên đầu ngón tay, nhanh chóng giải trừ tầng phòng ngự đầu tiên.
Bên trong, không gian méo mó, chứa đầy những ngọn núi lửa Tiên Hỏa, hồ dung nham rực đỏ, và những xưởng luyện khí khổng lồ lơ lửng giữa không trung. Ở trung tâm của tất cả, một tòa tháp đen kịt cao vút tận mây xanh, phát ra những luồng linh khí mạnh mẽ và áp lực vô hình. Đó chính là Bách Luyện Tháp, nơi Tiên Tôn Bách Luyện tu luyện và cất giữ những bảo vật trân quý nhất.
Ngay khi Lâm Phàm bước chân vào, một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền vang vọng khắp không gian: “Kẻ nào cả gan xâm nhập Bách Luyện Uyên của lão phu? Chán sống rồi sao?”
Một bóng người cao lớn, vạm vỡ, mái tóc bạc trắng nhưng đôi mắt lại rực lửa như hai viên hồng ngọc, từ trong Bách Luyện Tháp bay ra. Đó chính là Tiên Tôn Bách Luyện. Hắn mặc một bộ trường bào màu xám tro, trên người tỏa ra mùi kim loại nồng nặc và áp lực của một Tiên Tôn chân chính. Đôi mắt hắn quét qua Lâm Phàm, ánh lên vẻ khinh thường: “Hóa ra là một Tân Tiên. Ngươi có biết đây là đâu không, tiểu tử?”
Lâm Phàm khẽ nhếch môi: “Vãn bối Lâm Phàm, đến đây để mượn một vật của Tiên Tôn.”
Tiên Tôn Bách Luyện bật cười sảng khoái, tiếng cười như sấm sét nổ vang: “Mượn? Trong Bách Luyện Uyên của lão phu, không có gì là để mượn cả. Nói đi, ngươi muốn cái gì?”
“Một mảnh vỡ cổ xưa, ẩn chứa năng lượng của Vạn Vật Chi Đạo. Nó đang ở trong Bách Luyện Tháp của ngài,” Lâm Phàm nói thẳng, không vòng vo.
Nụ cười trên mặt Tiên Tôn Bách Luyện lập tức đông cứng lại. Đôi mắt rực lửa của hắn nheo lại, nhìn chằm chằm Lâm Phàm. “Ngươi… làm sao ngươi biết?” Hắn đã cố gắng che giấu mảnh vỡ đó bằng mọi giá, kể cả việc dùng chính Tiên Hỏa của mình để đốt cháy dấu vết của nó, nhưng không ngờ lại bị một Tân Tiên phát hiện.
“Đó không phải là thứ ngài có thể sở hữu. Nó thuộc về vãn bối,” Lâm Phàm nói, giọng điệu kiên định.
“Hừ! Nói khoác không biết ngượng! Vật đó đã ở trong tay lão phu hàng vạn năm, là cơ duyên của lão phu! Ngươi một tên tiểu tử lông mũi còn chưa sạch đã dám đòi hỏi?” Tiên Tôn Bách Luyện giận dữ. “Xem ra lão phu cần phải dạy dỗ ngươi một bài học về sự tôn trọng!”
Vừa dứt lời, Tiên Tôn Bách Luyện vung tay. Vô số Tiên Khí từ khắp Bách Luyện Uyên chấn động, biến thành hàng ngàn mũi tên kim loại rực lửa, lao về phía Lâm Phàm với tốc độ kinh hồn, mang theo uy lực đủ để nghiền nát một dãy núi.
Lâm Phàm không hề né tránh. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân chấn động, một luồng kim quang bùng nổ. “Kim Thân Bất Hoại Quyết” đã được hệ thống tiến hóa đến mức độ cực hạn, khiến cơ thể hắn cứng như Tiên Kim. Hắn vung quyền, không gian xung quanh vặn vẹo, tạo thành một trường lực vô hình.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Hàng ngàn mũi tên Tiên Khí va chạm vào trường lực và thân thể Lâm Phàm, tạo ra những tiếng nổ long trời lở đất. Khói bụi và ánh sáng chói lòa bao trùm. Nhưng khi mọi thứ tan đi, Lâm Phàm vẫn đứng vững, không hề hấn gì, thậm chí còn không lùi lại nửa bước. Trên cơ thể hắn, những vết lõm nông cạn nhanh chóng phục hồi.
Tiên Tôn Bách Luyện sững sờ. “Cái gì? Thân thể cường hãn đến vậy?” Hắn tự tin rằng đòn tấn công vừa rồi đủ để làm trọng thương một Tiên Quân bình thường, nhưng Lâm Phàm lại vô sự.
“Tiên Tôn chỉ có vậy thôi sao?” Lâm Phàm hỏi, ánh mắt đầy khiêu khích.
“Vô liêm sỉ!” Tiên Tôn Bách Luyện gầm lên, lần này hắn không giữ lại nữa. Hắn vươn tay, một lò luyện khí khổng lồ màu đỏ thẫm từ trong Bách Luyện Tháp bay ra, lơ lửng trên đầu hắn. Lò luyện này được gọi là “Thiên Hỏa Bách Luyện Lô”, là Tiên Khí bản mệnh của hắn, đã từng luyện hóa vô số Tiên Khí và thậm chí là Tiên Vương địch thủ.
Thiên Hỏa Bách Luyện Lô mở miệng, hút vào vô số Tiên Hỏa từ các ngọn núi lửa xung quanh, biến chúng thành một cột lửa xoáy khổng lồ, lao thẳng vào Lâm Phàm. Cùng lúc đó, Tiên Tôn Bách Luyện cũng xuất thủ, hai tay kết ấn, vô số phù văn luyện khí cổ xưa hiện lên, biến thành xiềng xích lửa và băng, cố gắng trói buộc Lâm Phàm.
Lâm Phàm khẽ cau mày. “Thú vị.” Hắn kích hoạt hệ thống, “Phân Tích” ngay lập tức quét qua Thiên Hỏa Bách Luyện Lô và các phù văn của Tiên Tôn Bách Luyện. Vô số thông tin về cấu trúc, nguyên lý hoạt động, và điểm yếu của chúng hiện lên trong tâm trí hắn.
“Tiến Hóa!” Lâm Phàm thầm niệm. Hắn không cần phải luyện khí, nhưng hắn có thể “tiến hóa” các pháp tắc xung quanh mình. Hắn vươn tay, một luồng ánh sáng xanh biếc bao quanh. “Hư Không Pháp Tắc, biến đổi!”
Cột lửa xoáy khổng lồ của Thiên Hỏa Bách Luyện Lô, khi chạm vào Lâm Phàm, đột nhiên bị bẻ cong, năng lượng của nó bị phân tán vào hư không một cách vô lý. Các xiềng xích lửa và băng cũng vậy, chúng bị “tiến hóa” ngược, biến thành những dải năng lượng vô hại trước khi kịp chạm vào Lâm Phàm.
Tiên Tôn Bách Luyện trợn tròn mắt. “Cái gì? Ngươi… ngươi đã làm gì?” Hắn chưa từng thấy loại công pháp nào quái dị như vậy, có thể trực tiếp làm suy yếu và biến đổi pháp tắc của đối thủ.
“Đây là sức mạnh của Vạn Vật Chi Đạo,” Lâm Phàm bình thản đáp. Hắn đã dần hiểu ra rằng, khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của mình không chỉ là một hệ thống đơn thuần, mà là một phần bản năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, có thể điều chỉnh và định hình lại vạn vật ở cấp độ pháp tắc.
Lâm Phàm không cho Tiên Tôn Bách Luyện cơ hội suy nghĩ. Hắn lao tới, tốc độ nhanh như chớp. Tiên Tôn Bách Luyện vội vàng triệu hồi một tấm khiên Tiên Khí cực phẩm để phòng ngự, nhưng Lâm Phàm chỉ vung tay. “Phân Tích!” Điểm yếu của tấm khiên bị lộ rõ. “Tiến Hóa!” Năng lượng phòng ngự của tấm khiên bị suy yếu trong tích tắc.
Một quyền của Lâm Phàm, mang theo sức mạnh của Kim Thân Bất Hoại và sự biến đổi pháp tắc, trực tiếp đánh nát tấm khiên. Tiên Tôn Bách Luyện bị đẩy lùi hàng trăm trượng, khóe miệng rỉ máu.
“Không thể nào! Ngươi chỉ là Tân Tiên, sao có thể có sức mạnh này?” Tiên Tôn Bách Luyện gầm lên, trong lòng tràn ngập kinh hãi. Hắn đã trải qua vô số trận chiến, nhưng chưa bao giờ gặp phải đối thủ nào quỷ dị và mạnh mẽ đến vậy. Hắn cảm thấy Lâm Phàm như thể là khắc tinh của mọi pháp tắc mà hắn đã tu luyện.
“Nộp mảnh vỡ Thiên Đạo ra, ta sẽ không làm khó ngài,” Lâm Phàm nói, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa uy lực không thể nghi ngờ.
Tiên Tôn Bách Luyện biết mình không phải đối thủ của Lâm Phàm. Hắn nhìn chằm chằm Lâm Phàm, đôi mắt ánh lên vẻ phức tạp. “Ngươi… ngươi có liên quan đến Thiên Đạo kia sao? Cái vật thể mà lão phu nhặt được khi xưa… nó không phải là vật bình thường…”
Trước sự ngạc nhiên của Lâm Phàm, Tiên Tôn Bách Luyện đột nhiên buông vũ khí. “Được! Ta sẽ giao nó cho ngươi. Nhưng ngươi phải thề, không được làm hại Bách Luyện Uyên của ta!”
Lâm Phàm gật đầu. “Ta hứa.” Hắn không phải kẻ hiếu chiến, mục tiêu của hắn chỉ là mảnh vỡ Thiên Đạo.
Tiên Tôn Bách Luyện thở dài một hơi, sau đó vươn tay vào trong Bách Luyện Tháp. Một khối tinh thể màu hổ phách, lớn bằng đầu người, chậm rãi bay ra. Bên trong khối tinh thể, vô số tia sáng rực rỡ luân chuyển, ẩn chứa một sức mạnh nguyên thủy và sự hỗn loạn của vạn vật.
“Đây chính là nó,” Tiên Tôn Bách Luyện nói, giọng điệu xen lẫn tiếc nuối và sợ hãi. “Nó đã giúp ta luyện hóa vô số bảo vật, nhưng ta luôn cảm thấy nó không thuộc về ta. Nó quá vĩ đại, quá cổ xưa.”
Lâm Phàm đưa tay ra, khối tinh thể Thiên Đạo Fragment liền bay vào lòng bàn tay hắn. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ và những mảnh ký ức mơ hồ nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết ập vào tâm trí Lâm Phàm.
Hắn thấy những hình ảnh về một vũ trụ rực rỡ bị xé nát, về một thực thể khổng lồ như bóng đêm nuốt chửng các vì sao, và về một ý chí vĩ đại tự hy sinh để phong ấn mối đe dọa đó. Ký ức về “Hư Vô Thôn Phệ Giả” và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy trở nên sống động hơn, chân thực hơn.
Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt một cách điên cuồng. Toàn thân hắn bùng phát ánh sáng ngũ sắc, Tiên Linh Chi Khí trong Bách Luyện Uyên bị hút cạn, dồn về phía hắn. Hắn cảm thấy mình đã chạm đến một ngưỡng cửa mới, Tiên Tôn cảnh giới đã không còn là giới hạn.
Tiên Tôn Bách Luyện lùi lại, kinh hãi nhìn Lâm Phàm. “Ngươi… ngươi thật sự là hóa thân của Thiên Đạo sao?”
Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt hắn đã trở nên sâu thẳm và uy nghiêm hơn gấp bội. Hắn không trả lời Tiên Tôn Bách Luyện trực tiếp, mà chỉ khẽ gật đầu. “Cảm ơn Tiên Tôn đã bảo quản hộ vật này. Vãn bối xin cáo từ.”
Nói rồi, Lâm Phàm quay người, hóa thành một luồng sáng, biến mất khỏi Bách Luyện Uyên, để lại Tiên Tôn Bách Luyện đứng một mình giữa đống đổ nát, với ánh mắt phức tạp, vừa nhẹ nhõm vừa kinh sợ.
Tin tức về việc một Tân Tiên đánh bại Tiên Tôn Bách Luyện và lấy đi bảo vật quý giá nhất của hắn nhanh chóng lan truyền khắp Tiên Giới như một cơn bão. Tên tuổi Lâm Phàm một lần nữa chấn động Tiên Giới, nhưng lần này, không còn ai dám coi thường hắn là một Tân Tiên đến từ hạ giới nữa. Thay vào đó, một câu hỏi lớn xuất hiện trong tâm trí các cường giả: Lâm Phàm rốt cuộc là ai, và mục đích thực sự của hắn là gì?
Lâm Phàm không quan tâm đến những lời đồn đại. Với mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng này, hắn biết rằng hành trình thu thập và thức tỉnh Thiên Đạo Nguyên Thủy đã bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm hơn nhưng cũng gần với sự thật cuối cùng hơn.