Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 359

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:22:10 | Lượt xem: 3

Lâm Phàm đứng giữa một vùng không gian hỗn độn, nơi những tinh tú vỡ vụn trôi nổi vô định, ánh sáng từ những dải ngân hà xa xăm le lói như những đốm lửa tàn. Hắn đã dành ba mươi lăm chương trước đó để truy lùng dấu vết của một mảnh vỡ Thiên Đạo, thứ mà hắn cảm nhận được đang bị phong ấn sâu trong một Tiên vực hoang tàn, dưới sự kiểm soát của một Tiên Vương cổ xưa. Mảnh vỡ này không chỉ là một phần sức mạnh, mà còn là một khoảnh khắc ký ức quan trọng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một mảnh ghép then chốt để giải mã bí ẩn về Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Theo tin tức Lâm Phàm thu thập được, mảnh vỡ Thiên Đạo này đã bị Thiên Huyết Tiên Vương đoạt lấy từ hàng triệu năm trước. Thiên Huyết Tiên Vương, một kẻ khát máu và tàn nhẫn, đã sử dụng mảnh vỡ này để tạo ra một “Huyết Hải Thần Điện” – một cấm địa kinh hoàng nơi hắn luyện hóa vô số sinh linh thành huyết đan, tăng cường sức mạnh bản thân và củng cố Huyết Hải Ma Công của mình. Đây không chỉ là việc thu hồi một mảnh vỡ, mà còn là một cuộc thanh trừng.

Lâm Phàm đặt chân đến rìa Huyết Hải Thần Điện. Nơi đây không phải là một cung điện lộng lẫy, mà là một vùng biển máu đỏ tươi, bốc lên mùi tanh tưởi và sát khí nồng nặc. Những cột đá khổng lồ được chạm khắc hình thù quỷ dị vươn lên từ Huyết Hải, trên đỉnh mỗi cột là một đầu lâu khổng lồ bằng xương trắng, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía hắn. Hàng vạn linh hồn oan khuất gào thét trong không gian, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.

“Kẻ nào dám xông vào Huyết Hải Thần Điện của bổn tọa?” Một giọng nói trầm đục, đầy uy áp vang vọng khắp không gian, mang theo sát khí lạnh lẽo. Thiên Huyết Tiên Vương xuất hiện trên đỉnh cột đá trung tâm, thân hình hắn cao lớn, khoác áo giáp đen như mực, đôi mắt đỏ rực như máu. Hắn không hề che giấu sự khinh thường khi nhìn thấy một “tân tiên” như Lâm Phàm.

Lâm Phàm ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén đối diện với Thiên Huyết Tiên Vương. “Ta đến để lấy lại thứ vốn không thuộc về ngươi, Thiên Huyết. Ngươi đã lạm dụng sức mạnh của Thiên Đạo, biến nó thành công cụ cho tội ác. Tội của ngươi, đáng chết!”

Thiên Huyết Tiên Vương phá lên cười lớn, tiếng cười vang dội như sấm sét, khiến Huyết Hải càng thêm sôi trào. “Thứ không thuộc về ta? Ngàn vạn năm trước, ta đoạt được nó từ một di tích cổ xưa, luyện hóa nó thành một phần của Huyết Hải này. Giờ ngươi nói nó không thuộc về ta? Nực cười! Dựa vào một tân tiên như ngươi mà đòi đoạt bảo vật từ tay ta?”

Hắn vung tay, một cột máu khổng lồ từ Huyết Hải bắn thẳng về phía Lâm Phàm, mang theo sức mạnh hủy diệt của Tiên Vương. Lâm Phàm không né tránh, ánh mắt hắn tập trung, khả năng “Phân Tích Vạn Vật” của Thiên Đạo hệ thống trong cơ thể hắn được kích hoạt. Hắn nhìn thấu cấu trúc năng lượng của cột máu, phân tích quỹ đạo và điểm yếu của nó.

“Phân Tích & Tiến Hóa: Huyết Hải Cột Kích – Yếu điểm nằm ở trung tâm năng lượng hỗn độn, có thể bị xuyên phá bởi pháp tắc tinh khiết.”

Lâm Phàm khẽ nhếch mép, hắn không sử dụng sức mạnh Thiên Đạo trực tiếp, mà vận dụng pháp tắc Tiên Vương cấp của mình, ngưng tụ một đạo kiếm quang xanh biếc, thuần khiết như ngọc. Kiếm quang như một tia chớp, xuyên thẳng vào trung tâm cột máu. Cột máu khổng lồ nổ tung, nhưng không phải do va chạm, mà là do sự mất cân bằng pháp tắc nội tại, tự hủy từ bên trong.

Thiên Huyết Tiên Vương hơi nhíu mày, ánh mắt ngạc nhiên lóe lên. “Hừ, có chút bản lĩnh. Nhưng chỉ vậy thôi thì chưa đủ!”

Hắn giơ tay lên, Huyết Hải cuồn cuộn dâng trào, vô số linh hồn oan khuất hóa thành những Ma Ảnh Huyết Quỷ, gào thét xông về phía Lâm Phàm. Mùi tanh tưởi và sát khí tăng lên gấp bội, muốn nhấn chìm Lâm Phàm vào biển máu vô tận.

Lâm Phàm đứng yên, cơ thể hắn tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, đó là khí tức của Thiên Đạo mà hắn đã dung hợp. Những Ma Ảnh Huyết Quỷ vừa chạm vào quầng sáng liền tan biến như băng tuyết gặp lửa, không thể tiến thêm một bước. Ánh sáng của Thiên Đạo mang theo sự thanh tẩy và trật tự, khắc chế hoàn toàn năng lượng hỗn loạn và tà ác.

“Ngươi đã dùng mảnh vỡ Thiên Đạo để củng cố Huyết Hải này, biến nó thành một vùng đất của sự hủy diệt và hỗn loạn,” Lâm Phàm bình thản nói, “nhưng ngươi không hiểu rằng, Thiên Đạo đại diện cho sự cân bằng và tái sinh. Ngươi càng lạm dụng nó, nó càng phản phệ ngươi.”

Thiên Huyết Tiên Vương nghe vậy, sắc mặt đột ngột biến đổi. “Ngươi… ngươi biết Thiên Đạo? Ngươi rốt cuộc là ai?” Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, nhưng cũng vô cùng xa lạ từ Lâm Phàm, một thứ khiến mảnh vỡ Thiên Đạo trong Huyết Hải của hắn rung động một cách bất an.

“Ta là người đến để kết thúc sự hỗn loạn này,” Lâm Phàm đáp, “và thu hồi những gì thuộc về trật tự vũ trụ.”

Hắn không nói nhiều, trực tiếp tấn công. Lâm Phàm hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên phá không gian, xuất hiện trước mặt Thiên Huyết Tiên Vương. Hắn vung quyền, không dùng bất kỳ thần thông hoa lệ nào, chỉ là một quyền đơn giản nhưng ẩn chứa pháp tắc tối thượng, mang theo sức nặng của một vũ trụ.

Thiên Huyết Tiên Vương hoảng hốt, không ngờ Lâm Phàm lại có thể né tránh sự trấn áp của Huyết Hải và tiếp cận hắn nhanh đến vậy. Hắn vội vàng giơ tay chặn lại, một tấm khiên máu dày đặc hiện ra. Quyền của Lâm Phàm đập vào tấm khiên, không có tiếng nổ long trời lở đất, chỉ có một âm thanh trầm đục như tiếng thủy tinh vỡ vụn. Tấm khiên máu nứt vỡ, và Thiên Huyết Tiên Vương bị đẩy lùi hàng trăm trượng, máu tươi trào ra từ khóe miệng.

“Làm sao có thể? Ngươi chỉ là một tân tiên!” Thiên Huyết Tiên Vương kinh hãi, hắn cảm thấy pháp tắc của mình bị áp chế một cách khó hiểu. Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở một điểm trên ngực Lâm Phàm, nơi có một ánh sáng mờ nhạt lóe lên. Hắn nhận ra, đó là một mảnh vỡ Thiên Đạo khác, đã được Lâm Phàm dung hợp.

“Ngươi… ngươi là người dung hợp Thiên Đạo? Không thể nào! Thiên Đạo đã vỡ nát, không ai có thể dung hợp nó hoàn chỉnh!” Thiên Huyết Tiên Vương gầm lên, nỗi sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt hắn. Hắn hiểu rằng Lâm Phàm không phải là một đối thủ bình thường, mà là một thực thể mang theo ý chí của trật tự vũ trụ.

“Ngươi không cần biết quá nhiều,” Lâm Phàm lạnh giọng, “ngươi chỉ cần biết rằng, mảnh vỡ Thiên Đạo trong Huyết Hải của ngươi sẽ trở về với chủ nhân đích thực của nó.”

Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp, toàn thân tỏa ra ánh sáng rực rỡ, pháp tắc Thiên Đạo hiện ra sau lưng hắn, biến thành một vòng xoáy khổng lồ. Vòng xoáy này không phải để tấn công, mà là để “kéo” mảnh vỡ Thiên Đạo ra khỏi sự ràng buộc của Thiên Huyết Tiên Vương.

“Dừng lại! Ngươi dám!” Thiên Huyết Tiên Vương điên cuồng gào thét, hắn cảm thấy mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể mình đang bị một lực lượng vô hình kéo ra. Huyết Hải Thần Điện bắt đầu rung chuyển dữ dội, những cột đá quỷ dị nứt toác, Ma Ảnh Huyết Quỷ tan biến.

Hắn huy động toàn bộ sức mạnh, hóa thành một đạo huyết quang, xông thẳng vào Lâm Phàm, muốn ngăn chặn hắn. “Thiên Huyết Cấm Thuật! Huyết Hải Phệ Thiên!”

Huyết Hải đột nhiên co rút lại, hóa thành một quả cầu máu khổng lồ, bao trùm lấy Lâm Phàm. Trong quả cầu máu, vô số lưỡi dao máu xoáy tròn, muốn cắt nát Lâm Phàm thành từng mảnh. Đây là đòn mạnh nhất của Thiên Huyết Tiên Vương, hắn muốn đồng quy vu tận.

Nhưng Lâm Phàm không hề hoảng sợ. Hắn đứng trong quả cầu máu, ánh sáng Thiên Đạo quanh người càng thêm rực rỡ. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào việc thu hồi mảnh vỡ. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” của hắn không ngừng hoạt động, không chỉ phân tích đòn tấn công của Thiên Huyết, mà còn phân tích cả bản chất của mảnh vỡ Thiên Đạo đang bị phong ấn.

“Phân Tích & Tiến Hóa: Mảnh Vỡ Thiên Đạo – Bị đồng hóa bởi Huyết Hải Ma Công, nhưng bản chất vẫn là pháp tắc Nguyên Thủy. Có thể tách rời bằng cách sử dụng pháp tắc Thiên Đạo Chân Nguyên và hấp thu.”

Lâm Phàm mở mắt, đôi mắt hắn giờ đây không còn là đôi mắt phàm trần, mà như chứa đựng vô số tinh hà, thâm sâu và uy nghiêm. Hắn vươn tay ra, một dòng năng lượng Thiên Đạo thuần khiết như suối nguồn chảy ra từ lòng bàn tay hắn, xuyên qua quả cầu máu và chạm vào vị trí của mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể Thiên Huyết Tiên Vương.

Thiên Huyết Tiên Vương gào lên đau đớn, hắn cảm thấy linh hồn mình như bị xé toạc. Mảnh vỡ Thiên Đạo, thứ mà hắn đã luyện hóa hàng triệu năm, giờ đây đang bị một lực lượng tối cao kéo ra khỏi cơ thể hắn, không thể chống cự.

Một ánh sáng vàng rực rỡ bùng nổ từ cơ thể Thiên Huyết Tiên Vương, xé toạc quả cầu máu. Một mảnh ngọc bội màu vàng nhạt, phát ra ánh sáng cổ kính và uy nghiêm, từ từ bay ra, lơ lửng giữa không trung. Đó chính là mảnh vỡ Thiên Đạo mà Lâm Phàm đang tìm kiếm.

Thiên Huyết Tiên Vương ngã quỵ xuống, toàn thân run rẩy, sức mạnh của hắn suy yếu nghiêm trọng. Hắn nhìn mảnh vỡ Thiên Đạo đang bay về phía Lâm Phàm, ánh mắt tràn ngập sự tuyệt vọng và hối hận.

Mảnh vỡ Thiên Đạo nhẹ nhàng bay vào tay Lâm Phàm, rồi từ từ tan chảy, dung hợp vào cơ thể hắn. Một luồng sức mạnh khổng lồ tràn ngập khắp toàn thân Lâm Phàm, ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy ùa về như thác lũ. Hắn thấy một vũ trụ bao la, thấy cảnh Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh, thấy hình ảnh Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ nuốt chửng các thế giới. Những ký ức này không còn mơ hồ, mà trở nên rõ ràng và sống động, như thể chính hắn đã trải qua.

Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt, đột phá lên một cảnh giới mới, vượt xa Tiên Vương thông thường. Hắn cảm thấy mình có thể điều khiển pháp tắc của cả một Tiên vực, cảm nhận được nhịp đập của vạn vật. Hắn không còn là Tiên Vương, mà đã chạm đến ngưỡng của Tiên Đế.

Huyết Hải Thần Điện bắt đầu sụp đổ. Huyết Hải khô cạn, những cột đá quỷ dị tan rã thành bụi. Nơi đây không còn là cấm địa kinh hoàng, mà trở thành một vùng đất hoang tàn, yên tĩnh. Thiên Huyết Tiên Vương nằm giữa đống đổ nát, yếu ớt và tàn tạ, không còn chút khí thế Tiên Vương nào.

Lâm Phàm nhìn Thiên Huyết Tiên Vương, không có sự hả hê, chỉ có sự bình thản. “Ngươi đã phạm tội ác không thể tha thứ. Nhưng ta sẽ không giết ngươi. Ngươi sẽ phải sống trong sự hối hận và nhìn thấy trật tự mới được tái lập.” Hắn phất tay áo, một luồng ánh sáng Thiên Đạo bao phủ Thiên Huyết Tiên Vương, phong ấn pháp lực của hắn, biến hắn thành một phàm nhân, vĩnh viễn bị giam cầm trong sự cô độc của vùng hoang tàn này, để chứng kiến sự thay đổi của vũ trụ.

Sau đó, Lâm Phàm quay người, bước đi giữa những tàn tích. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một sự kiên định mới. Hắn đã thu hồi được một mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng, ký ức trở nên rõ ràng hơn, sức mạnh tăng vọt. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Tiên Giới vẫn còn vô số mảnh vỡ khác đang chờ hắn thu hồi, và mối đe dọa từ Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn còn đó, ẩn hiện trong ký ức vừa được giải phóng. Con đường phía trước còn dài và gian nan, nhưng Lâm Phàm đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8