Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 373

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:28:40 | Lượt xem: 3

Trong không gian mịt mờ của Tiên Giới, nơi những dãy núi Tiên Thạch hùng vĩ vươn thẳng lên trời, và những dòng sông Tiên Linh rực rỡ chảy xiết, Lâm Phàm đang lướt đi như một bóng ma. Cảm giác quen thuộc, một rung động vi tế nhưng mạnh mẽ, đang dẫn dắt hắn đến một khu vực hỗn loạn bậc nhất. Đó là dấu hiệu của một mảnh vỡ Thiên Đạo, và lần này, nó lại xuất hiện giữa tâm điểm của một cuộc chiến tranh Tiên Giới.

Cách đó không xa, bầu trời đã bị xé toạc bởi vô số Tiên Pháp, Tiên Khí. Những tiếng nổ long trời lở đất vang vọng khắp Tiên Vực, khiến cả không gian như run rẩy. Hai thế lực lớn nhất Tiên Giới phía Tây, Thanh Huyền Tiên Môn và Hắc Viêm Cung, đang giao tranh ác liệt để tranh giành một cổ Tiên Di Tích vừa mới xuất hiện. Nghe đồn, bên trong di tích này không chỉ chứa đựng vô số Tiên Bảo, mà còn có một “Linh Mạch Nguyên Thạch” ẩn chứa năng lượng khổng lồ, đủ để tạo ra một vị Tiên Tôn mới.

Lâm Phàm không quan tâm đến Tiên Bảo hay Linh Mạch Nguyên Thạch. Điều hắn cảm nhận được là một mảnh vỡ Thiên Đạo, tuy nhỏ nhưng vô cùng thuần khiết, đang bị phong ấn sâu bên trong di tích. Hắn biết, nếu mảnh vỡ này rơi vào tay một trong hai thế lực, nó có thể bị hấp thu hoặc phong ấn vĩnh viễn, khiến việc thu hồi trở nên khó khăn gấp bội.

Hắn dừng lại trên một đỉnh núi Tiên Thạch, lẳng lặng quan sát chiến trường. Hàng vạn Tiên Nhân đang chém giết lẫn nhau. Tiên Vương bay lượn trên không, Tiên Tôn thi triển pháp tắc, tạo ra những đợt sóng năng lượng hủy diệt. Cả khu vực di tích đã biến thành một bãi chiến trường đẫm máu. Di tích bản thân là một quần thể kiến trúc cổ xưa, được bao bọc bởi một màn hào quang màu xám tro, vững chắc trước mọi công kích của Tiên Vương, Tiên Tôn.

“Hệ thống, phân tích cấu trúc phòng ngự của Cổ Tiên Di Tích và vị trí mảnh vỡ Thiên Đạo,” Lâm Phàm thầm ra lệnh.

Một luồng dữ liệu khổng lồ lập tức đổ vào tâm trí hắn. Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn không chỉ là một công cụ tu luyện, mà còn là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, cho phép hắn nhìn thấu bản chất của vạn vật.

“Đinh! Cổ Tiên Di Tích: Cấu trúc phòng ngự được tạo thành từ 72 tầng trận pháp cổ xưa, kết hợp với Tiên Thiên Sinh Linh Khí, cực kỳ kiên cố. Trận pháp cốt lõi là ‘Cửu Cực Hỗn Độn Trận’, cần năng lượng Tiên Vương đỉnh phong liên tục công kích trong ít nhất ba ngày để suy yếu.”

“Đinh! Mảnh vỡ Thiên Đạo: Vị trí tại trung tâm di tích, bên trong ‘Linh Mạch Nguyên Thạch’. Được bảo vệ bởi một ‘Thủ Hộ Giả Hỗn Độn’ cấp độ Tiên Tôn đỉnh phong, có dấu vết của pháp tắc nguyên thủy.”

Lâm Phàm khẽ nhíu mày. Thủ Hộ Giả Hỗn Độn cấp Tiên Tôn đỉnh phong, lại còn có dấu vết pháp tắc nguyên thủy. Điều này có nghĩa là nó không phải là một Tiên Thú thông thường, mà có thể là một thực thể được tạo ra hoặc biến dị bởi chính mảnh vỡ Thiên Đạo hoặc năng lượng cổ xưa của di tích. Điều này giải thích tại sao hai thế lực lớn kia vẫn chưa thể đột phá.

“Thật là phiền phức,” hắn lẩm bẩm. Hắn không muốn phí thời gian vào những cuộc tranh chấp vô nghĩa. Nhưng mảnh vỡ Thiên Đạo là ưu tiên hàng đầu.

Một Tiên Vương của Thanh Huyền Tiên Môn, với bộ râu dài bạc trắng và khuôn mặt nghiêm nghị, phát hiện ra sự hiện diện của Lâm Phàm. Lão Tiên Vương tên là Thanh Vân, lập tức bay tới, ánh mắt cảnh giác.

“Đạo hữu là ai? Tại sao lại đứng ở đây quan sát chiến trường của Thanh Huyền Tiên Môn ta?” Thanh Vân Tiên Vương hỏi, giọng điệu không thân thiện.

Lâm Phàm không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ nhìn về phía di tích, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ.

Đúng lúc đó, một Tiên Tôn của Hắc Viêm Cung, một lão giả tóc đỏ rực lửa, cũng bay tới. Hắc Viêm Tiên Tôn, với khí thế bức người, cười khẩy.

“Thanh Vân lão quái, ngươi vội vàng thế làm gì? Chắc đây là vị đạo hữu nào đó ghé ngang qua thôi. Nhưng mà, vị đạo hữu này, ngươi không biết rằng khu vực này đang là chiến trường cấm địa của hai đại Tiên Môn ta sao?”

Lâm Phàm quay sang nhìn hai người, ánh mắt bình tĩnh. “Ta chỉ là một người qua đường. Nhưng ta cảm thấy có thứ gì đó thu hút ta từ bên trong di tích.”

Thanh Vân Tiên Vương và Hắc Viêm Tiên Tôn trao đổi ánh mắt. Một người qua đường dám nói cảm nhận được thứ bên trong di tích mà hai đại Tiên Môn đã đổ máu hàng tháng trời vẫn chưa thể chạm tới? Quá ngông cuồng!

“Ha ha ha!” Hắc Viêm Tiên Tôn cười lớn. “Ngươi nghĩ mình là ai? Ngay cả Tiên Tôn đỉnh phong như ta và Thanh Vân lão quái đây cũng chưa thể phá giải được trận pháp, ngươi một kẻ vô danh tiểu tốt lại dám nói như vậy?”

Thanh Vân Tiên Vương cũng lạnh lùng nói: “Thôi đi Hắc Viêm, đừng nói nhiều với loại người này. Đạo hữu, nơi này không phải chỗ ngươi nên ở. Mau rời đi, nếu không, đừng trách Thanh Huyền Tiên Môn ta không khách khí.”

Lâm Phàm thở dài. “Ta không có hứng thú với cuộc chiến của các ngươi. Ta chỉ muốn thứ bên trong di tích. Nếu các ngươi không muốn ta nhúng tay vào, vậy thì hãy tự mình lấy nó ra.”

Cả hai Tiên Tôn đều sững sờ. Kẻ này thật sự là không sợ chết sao?

“Ngông cuồng!” Hắc Viêm Tiên Tôn gầm lên. “Ta sẽ cho ngươi biết hậu quả của việc đắc tội Hắc Viêm Cung!”

Hắc Viêm Tiên Tôn giơ tay, một ngọn lửa đen như mực từ lòng bàn tay bùng lên, hóa thành một con Hỏa Long khổng lồ lao thẳng về phía Lâm Phàm. Hỏa Long mang theo sức nóng khủng khiếp, có thể đốt cháy cả không gian.

Lâm Phàm vẫn đứng yên. Khi Hỏa Long chỉ còn cách hắn một trượng, hắn khẽ nâng tay, một luồng ánh sáng xanh nhạt lóe lên. Ánh sáng đó không có vẻ gì là mạnh mẽ, nhưng khi nó chạm vào Hỏa Long, con Hỏa Long lập tức tan rã như băng tuyết gặp lửa, biến mất không dấu vết.

Cả Thanh Vân Tiên Vương và Hắc Viêm Tiên Tôn đều kinh hãi. Ngọn lửa Hắc Viêm của Hắc Viêm Tiên Tôn là một trong những Tiên Hỏa mạnh nhất Tiên Giới, vậy mà lại bị hóa giải dễ dàng như vậy? Kẻ này rốt cuộc là ai?

“Ta nhắc lại,” Lâm Phàm nói, giọng điệu vẫn bình thản, “ta không muốn xen vào cuộc chiến của các ngươi. Nhưng nếu các ngươi muốn cản trở ta, ta cũng không ngại ra tay.”

Thanh Vân Tiên Vương lập tức nhận ra thực lực kinh người của Lâm Phàm. Lão Tiên Tôn này không hề đơn giản. “Đạo hữu, ngươi rốt cuộc muốn gì từ di tích?”

Lâm Phàm nhìn thẳng vào Thanh Vân Tiên Vương. “Một thứ vô hình, một thứ mà các ngươi không thể thấy, không thể cảm nhận. Nó không phải Tiên Bảo, cũng không phải Linh Thạch.” Hắn không thể nói thẳng ra là mảnh vỡ Thiên Đạo, vì khái niệm đó quá cao siêu, và cũng không muốn gây ra thêm rắc rối.

Hắc Viêm Tiên Tôn sau giây phút kinh ngạc cũng đã lấy lại bình tĩnh, nhưng trong lòng vẫn còn sợ hãi. “Kẻ này mạnh thật, nhưng di tích này là của Hắc Viêm Cung ta phát hiện trước. Dù ngươi mạnh đến đâu cũng không thể cướp đi!”

Lâm Phàm lắc đầu. “Các ngươi đã chiến đấu bao lâu rồi? Đã có ai tiến vào được bên trong di tích chưa? Hay chỉ là phí hoài sinh mạng ở bên ngoài?”

Câu nói này chạm đúng vào nỗi đau của cả hai. Đúng vậy, họ đã chiến đấu hàng tháng trời, nhưng di tích vẫn kiên cố như bàn thạch. Cả hai đều muốn đối phương suy yếu trước để mình có thể đột phá.

“Trận pháp bên ngoài di tích quá mạnh, lại có một Thủ Hộ Giả cổ xưa bên trong. Ngay cả Tiên Tôn đỉnh phong cũng khó lòng đối phó,” Thanh Vân Tiên Vương nói, giọng điệu có chút bất lực.

Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. “Nếu ta có thể phá giải trận pháp, và đối phó với Thủ Hộ Giả đó, các ngươi có đồng ý để ta lấy thứ ta muốn không?”

Cả hai Tiên Tôn nhìn nhau. Lão Thanh Vân Tiên Vương trầm ngâm. “Nếu đạo hữu có thể làm được, ta Thanh Huyền Tiên Môn sẽ không can thiệp. Nhưng nếu ngươi thất bại, hoặc cố ý lừa gạt, thì đừng trách ta và Hắc Viêm Cung liên thủ đối phó ngươi.”

Hắc Viêm Tiên Tôn cũng gật đầu. “Đúng vậy. Nếu ngươi có thể phá giải, chứng tỏ ngươi có bản lĩnh. Nhưng nếu ngươi muốn chiếm lấy toàn bộ di tích, thì đừng trách Tiên Giới này không có chỗ cho ngươi.”

Lâm Phàm gật đầu. “Tốt. Vậy ta sẽ cho các ngươi thấy.”

Hắn không nói thêm lời nào, lập tức bay thẳng về phía di tích. Hàng vạn Tiên Nhân đang giao chiến ở đó đều ngỡ ngàng khi thấy một kẻ lạ mặt lao thẳng vào trung tâm chiến trường.

“Hắn điên rồi sao?”

“Tên đó là ai? Dám xông vào cấm địa!”

Lâm Phàm hoàn toàn bỏ qua mọi công kích của Tiên Nhân xung quanh. Hắn vươn tay, một luồng Thiên Đạo Chi Lực vô hình bùng nổ, tạo thành một lá chắn vô hình, đẩy lùi mọi Tiên Pháp và Tiên Khí. Hắn không hề sử dụng bất kỳ công pháp tấn công nào, chỉ dựa vào sức mạnh thuần túy của Thiên Đạo Chi Lực để tạo ra một con đường.

Hắn đứng trước màn hào quang xám tro của Cổ Tiên Di Tích. Trận pháp Cửu Cực Hỗn Độn Trận bắt đầu phản ứng, vô số phù văn cổ xưa hiện lên, tạo thành một luồng xoáy năng lượng khổng lồ muốn nuốt chửng hắn.

“Hệ thống, phân tích điểm yếu của Cửu Cực Hỗn Độn Trận, và tiến hóa phương pháp phá giải tối ưu,” Lâm Phàm ra lệnh.

“Đinh! Trận pháp Cửu Cực Hỗn Độn Trận phân tích hoàn tất. Điểm yếu: Năng lượng Tiên Thiên Sinh Linh Khí duy trì trận pháp có một dao động cực kỳ nhỏ tại tần số XX.XX Hz. Phương pháp phá giải tối ưu: Sử dụng Thiên Đạo Chi Lực cường độ YYY để tạo ra cộng hưởng, làm tan rã cấu trúc pháp tắc.”

Lâm Phàm nhếch mép cười. Đây chính là lợi thế tuyệt đối của hắn. Những thứ mà Tiên Nhân khác phải dùng mạng sống để tìm kiếm, hắn chỉ cần một ý niệm là có thể thấu rõ.

Hắn nâng hai tay, hai luồng sáng màu vàng kim và xanh lam hiện ra, sau đó hòa quyện vào nhau, tạo thành một quả cầu năng lượng hỗn độn nhưng lại mang theo sự cân bằng tuyệt đối. Quả cầu năng lượng này chính là Thiên Đạo Chi Lực đã được hắn luyện hóa, mang theo cả bản chất hủy diệt và sáng tạo.

Hắn đẩy quả cầu năng lượng vào màn hào quang. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự va chạm dữ dội. Chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Màn hào quang xám tro bắt đầu run rẩy, những phù văn cổ xưa đang vận hành trận pháp dường như bị một lực lượng vô hình làm cho rối loạn.

Sau đó, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên màn hào quang. Vết nứt nhanh chóng lan rộng, như một tấm gương bị đập vỡ. Chỉ trong vài nhịp thở, toàn bộ Cửu Cực Hỗn Độn Trận, thứ mà hai Tiên Tôn đỉnh phong đã cố gắng hàng tháng trời vẫn bất lực, đã sụp đổ hoàn toàn, tan biến vào hư không.

Tất cả Tiên Nhân trên chiến trường đều ngưng bặt. Thanh Vân Tiên Vương và Hắc Viêm Tiên Tôn trố mắt nhìn cảnh tượng không thể tin nổi. Một trận pháp cổ xưa như vậy, lại bị phá giải dễ dàng như thế?

Lâm Phàm bước vào bên trong di tích, để lại phía sau những ánh mắt kinh ngạc và sợ hãi. Bên trong di tích là một thế giới khác, tràn ngập Tiên Linh Chi Khí nồng đậm đến mức có thể hóa lỏng thành sương mù. Những cây cổ thụ cao vút vươn thẳng lên bầu trời, những thác nước Tiên Linh đổ xuống, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo.

Ở trung tâm di tích, một khối Linh Mạch Nguyên Thạch khổng lồ đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ, bên trên nó là một sinh vật kỳ dị. Đó là một Thủ Hộ Giả, hình dáng như một con thú khổng lồ được tạo thành từ những tinh thể màu đen và trắng đan xen, với đôi mắt rực đỏ như máu, mang theo khí tức hỗn độn và cổ xưa. Khí tức này khiến cả Tiên Tôn cũng phải rùng mình.

“Kẻ xâm nhập! Ngươi không được phép chạm vào Nguyên Thạch!” Thủ Hộ Giả Hỗn Độn gầm lên, giọng nói vang dội như sấm sét.

Lâm Phàm không nói nhiều. Hắn biết, đối với loại sinh vật chỉ có bản năng bảo vệ này, lời nói là vô ích. Hắn cảm nhận được mảnh vỡ Thiên Đạo đang ở sâu bên trong Thủ Hộ Giả, hòa quyện với nó, tạo nên sức mạnh kinh khủng.

“Hệ thống, phân tích điểm yếu của Thủ Hộ Giả Hỗn Độn và phương pháp thu hồi mảnh vỡ Thiên Đạo mà không gây tổn hại đến bản chất của nó.”

“Đinh! Thủ Hộ Giả Hỗn Độn phân tích hoàn tất. Điểm yếu: Năng lượng duy trì sự sống của nó là sự cân bằng giữa Âm Dương Khí Hỗn Độn. Phá vỡ sự cân bằng này sẽ khiến nó suy yếu. Mảnh vỡ Thiên Đạo nằm ở trung tâm ý thức, có thể được thu hồi bằng cách sử dụng Tịnh Hóa Thiên Đạo Chi Lực.”

Lâm Phàm cười nhạt. “Chỉ cần tịnh hóa sao?”

Thủ Hộ Giả Hỗn Độn lao tới, thân hình khổng lồ mang theo sức mạnh hủy diệt. Mỗi bước chân của nó đều khiến mặt đất rung chuyển, những luồng năng lượng hỗn độn bùng nổ, xé nát không gian.

Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng yên, hít sâu một hơi. Toàn thân hắn bùng lên ánh sáng vàng kim rực rỡ, một luồng Thiên Đạo Chi Lực mạnh mẽ hơn bao giờ hết lan tỏa ra. Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn giản là vươn tay, lòng bàn tay hướng về phía Thủ Hộ Giả.

“Tịnh hóa!”

Một luồng sáng trắng tinh khiết, mang theo sự uy nghiêm của Thiên Đạo, bắn ra từ lòng bàn tay Lâm Phàm. Luồng sáng này không mang theo sát khí, nhưng khi nó chạm vào Thủ Hộ Giả Hỗn Độn, con quái vật lập tức gào thét thảm thiết. Lớp tinh thể đen và trắng trên cơ thể nó bắt đầu tan chảy, không phải bị phá hủy, mà là được “tịnh hóa”, trở về trạng thái năng lượng nguyên thủy nhất.

Thủ Hộ Giả Hỗn Độn dần co lại, từ một con quái vật khổng lồ trở thành một quả cầu năng lượng hỗn độn không ngừng biến hóa. Sức mạnh của nó giảm sút nhanh chóng, không còn chút hung hãn nào.

Trong tâm điểm của quả cầu năng lượng đó, một mảnh vỡ lấp lánh như tinh tú, phát ra ánh sáng dịu nhẹ nhưng vô cùng cổ xưa, từ từ hiện ra. Đó chính là mảnh vỡ Thiên Đạo mà Lâm Phàm đang tìm kiếm.

Lâm Phàm nhẹ nhàng đưa tay ra, mảnh vỡ Thiên Đạo bay tới, lơ lửng trên lòng bàn tay hắn. Ngay khi hắn chạm vào nó, một dòng năng lượng ấm áp và quen thuộc lập tức truyền vào cơ thể hắn. Những ký ức mơ hồ về sự hủy diệt, về Hư Vô Thôn Phệ Giả, và về sứ mệnh tái sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy lại càng trở nên rõ ràng hơn.

Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình tăng lên đáng kể, một bước tiến lớn trên con đường trở thành Thiên Đạo mới.

Bên ngoài di tích, Thanh Vân Tiên Vương và Hắc Viêm Tiên Tôn, cùng với hàng vạn Tiên Nhân khác, chỉ có thể đứng nhìn với ánh mắt kinh hoàng. Họ thấy màn hào quang sụp đổ, sau đó cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ và thuần khiết đến mức khiến họ phải quỳ phục. Nhưng họ không thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong di tích, hay mảnh vỡ Thiên Đạo mà Lâm Phàm đã thu được.

Khi Lâm Phàm bước ra khỏi di tích, trên tay hắn không có Tiên Bảo, cũng không có Linh Mạch Nguyên Thạch. Hắn vẫn là hắn, nhưng khí chất đã trở nên càng thêm siêu phàm, uy nghiêm, như một vị Thần Vương vừa giáng thế.

Thanh Vân Tiên Vương và Hắc Viêm Tiên Tôn nhìn hắn, không dám nói lời nào. Họ đã chứng kiến sức mạnh vượt xa Tiên Tôn của hắn. Kẻ này, rốt cuộc là tồn tại cấp bậc nào?

“Thứ ta muốn đã có được,” Lâm Phàm nói, ánh mắt quét qua hai Tiên Tôn. “Cổ Tiên Di Tích này, các ngươi cứ tự nhiên tranh đoạt.”

Nói xong, hắn không chần chừ, hóa thành một đạo cầu vồng, biến mất vào hư không.

Thanh Vân Tiên Vương và Hắc Viêm Tiên Tôn vẫn đứng bất động, trong đầu vẫn còn chấn động bởi cảnh tượng vừa rồi. Một kẻ lạ mặt xuất hiện, phá giải trận pháp mà hai đại Tiên Môn không thể làm được, đánh bại Thủ Hộ Giả mà không cần một chiêu thức tấn công, rồi ung dung rời đi, chỉ để lại một câu nói. Điều này đã định nghĩa lại mọi nhận thức của họ về sức mạnh và Tiên Giới.

Từ ngày hôm đó, câu chuyện về “Thiên Đạo Vô Danh” đã lan truyền khắp Tiên Giới, trở thành một truyền thuyết mới, một cái tên khiến mọi cường giả Tiên Giới phải kiêng kỵ và suy tư. Lâm Phàm, bằng cách này hay cách khác, đã trở thành một nhân tố chủ chốt, một sự tồn tại không thể bỏ qua trong Tiên Giới hỗn loạn này, mặc dù hắn chỉ muốn thu thập các mảnh vỡ Thiên Đạo của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8