Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 374
Cửu U Linh Cảnh, một cái tên vang vọng sự chết chóc và bí ẩn, giờ đây là chiến trường khốc liệt nhất của Tiên Giới. Từng làn sóng năng lượng tiên linh bùng nổ, xé toạc không gian, để lộ ra những vết rách tối đen như mực. Vô số Tiên Nhân, Tiên Quân ngã xuống mỗi khắc, thân thể hóa thành bụi phấn tiên linh, quy về cát bụi vũ trụ.
Lâm Phàm, trong bộ trường bào màu mực, đứng sừng sững trên đỉnh một ngọn núi xương khổng lồ, nơi từng là một Tiên Cung cổ xưa bị hủy diệt. Hắn không cần nhúng tay vào mọi trận chiến nhỏ, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để trấn áp khí thế của Hắc Diệt Tiên Cung. Ánh mắt hắn xuyên thấu không gian, nhìn về phía Hắc U Tháp – pháo đài cuối cùng của địch trong khu vực này, cũng là nơi hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, dù rất mờ nhạt.
“Thiên Đạo mảnh vỡ… ở đó,” Lâm Phàm lẩm bẩm, âm thanh nhẹ như gió nhưng lại mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn đã theo đuổi những mảnh vỡ này qua vô số thế giới, và giờ đây, ở Tiên Giới này, mục tiêu đã gần hơn bao giờ hết.
Bên cạnh hắn, Tiên Nữ Cửu Thiên, với bộ y phục trắng muốt và khuôn mặt lạnh lùng như băng tuyết, khẽ nói: “Hắc U Tháp được trấn giữ bởi Hắc Diệt Tiên Tôn thứ ba, U Minh Tử. Hắn là một trong những cường giả lâu đời nhất của Hắc Diệt Tiên Cung, tu vi thâm hậu, lại có được Hắc U Thần Khí hộ thân. Dù cho ngươi đã tiến bộ vượt bậc, cũng không thể khinh suất.”
Lâm Phàm gật đầu, không hề tỏ ra kiêu ngạo. Hắn biết rõ Tiên Giới không phải là nơi để hắn tùy tiện phô trương sức mạnh. Mỗi Tiên Tôn đều có những thủ đoạn kinh người, và U Minh Tử chắc chắn không phải ngoại lệ. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn là con át chủ bài, nhưng nó cần thời gian để phân tích và thích ứng.
“Liên Minh Tứ Tượng đã tiến công được bao nhiêu?” Lâm Phàm hỏi.
“Tám mươi phần trăm khu vực ngoại vi đã được kiểm soát. Nhưng càng vào sâu Hắc U Tháp, kháng cự càng mạnh. Các Tiên Vương của ta đang bị cầm chân bởi những trận pháp cổ xưa và binh đoàn tử linh của U Minh Tử,” Tiên Nữ Cửu Thiên đáp, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự lo lắng.
Binh đoàn tử linh, đó là một trong những đặc sản của Hắc Diệt Tiên Cung, những Tiên Nhân đã chết được U Minh Tử dùng bí thuật triệu hồi, không sợ hãi, không cảm xúc, chỉ biết chiến đấu đến khi tan rã.
“Vậy thì đã đến lúc ta phải ra tay rồi,” Lâm Phàm nói, bước về phía trước, thân hình hắn như hòa tan vào không khí, chỉ để lại một vệt sáng mờ ảo.
Khi Lâm Phàm xuất hiện trở lại, hắn đã đứng trên bầu trời, ngay trước Hắc U Tháp. Tòa tháp khổng lồ này được xây dựng từ một loại đá đen không rõ nguồn gốc, tỏa ra khí tức âm u, chết chóc. Hàng vạn tử linh Tiên Nhân đang tuần tra xung quanh, đôi mắt trống rỗng không có sự sống.
“Kẻ nào dám xông vào Hắc U Tháp của ta?” Một giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm vang vọng từ bên trong tháp, mang theo một làn sóng áp lực vô hình, khiến không gian xung quanh Lâm Phàm như đông cứng lại.
Một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen với khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt sâu hoắm, từ từ bay ra. Hắn chính là U Minh Tử, Tiên Tôn của Hắc Diệt Tiên Cung. Trong tay hắn là một cây trượng bằng xương trắng, đầu trượng khảm một viên ngọc màu xanh lục u ám.
“Ta là Lâm Phàm, đến đây để kết thúc cuộc chiến vô nghĩa này,” Lâm Phàm bình thản đáp, ánh mắt sắc như dao.
U Minh Tử cười khẩy, tiếng cười khô khốc như tiếng xương va vào nhau. “Một Tiên Quân hạ giới vừa phi thăng mà dám đại ngôn. Ngươi nghĩ mình là ai? Thiên Đạo ư?” Hắn không hề che giấu sự khinh miệt trong lời nói.
Lâm Phàm không đôi co. Hắn đã quá quen với việc bị coi thường. Hắn chỉ nhẹ nhàng nâng tay, một luồng kiếm ý vô hình đã khóa chặt U Minh Tử. “Ngươi sẽ sớm biết thôi.”
“Kiêu ngạo! Vậy thì để ta cho ngươi thấy khoảng cách giữa Tiên Tôn và Tiên Quân!” U Minh Tử gầm lên, cây trượng xương trong tay hắn vung lên, một luồng Hắc U Quang đen kịt như vực sâu vũ trụ bắn thẳng về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm không né tránh. Hắn đứng yên, ánh mắt tập trung cao độ. Ngay khi Hắc U Quang sắp chạm vào, hệ thống trong cơ thể hắn kích hoạt, vô số dữ liệu về cấu trúc năng lượng, pháp tắc vận hành của đòn tấn công được “Phân Tích” trong nháy mắt.
Hắn ngón tay khẽ điểm, một luồng kiếm khí thuần túy, không màu sắc, nhưng lại mang theo một loại pháp tắc hoàn mỹ khó tả, bắn ra. Kiếm khí này không hề mạnh mẽ hay dữ dội, nhưng lại chính xác xuyên qua điểm yếu trong kết cấu của Hắc U Quang, khiến nó tan rã thành từng hạt năng lượng nhỏ trước khi kịp chạm vào Lâm Phàm.
U Minh Tử chấn động. Hắc U Quang là một trong những tuyệt kỹ của hắn, được tẩm luyện qua hàng triệu năm, mang theo năng lượng hủy diệt và ăn mòn linh hồn. Một Tiên Quân làm sao có thể dễ dàng phá giải như vậy?
“Ngươi… Ngươi đã làm gì?” U Minh Tử cau mày, sự khinh thường dần biến mất, thay vào đó là sự cảnh giác.
“Phân tích,” Lâm Phàm nhẹ giọng đáp, không hề giải thích thêm. Hắn không cần U Minh Tử hiểu. Hắn chỉ cần hắn biết rằng đối thủ của hắn không phải là một Tiên Quân bình thường.
“Hừ! Ta xem ngươi có thể phá giải được bao nhiêu!” U Minh Tử tức giận, cây trượng xương rung lên bần bật, hàng ngàn luồng Hắc U Quang khác cùng lúc bắn ra, kết thành một tấm lưới hủy diệt khổng lồ, bao trùm Lâm Phàm từ mọi phía.
Lâm Phàm vẫn bình tĩnh. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân chấn động. Vô số Tiên Linh Chi Khí trong cơ thể hắn được “tiến hóa”, trở nên tinh khiết và mạnh mẽ hơn gấp bội. Kiếm khí từ cơ thể hắn bùng phát, không phải là những luồng kiếm khí đơn lẻ, mà là một trường lực kiếm ý bao trùm lấy hắn. Trong trường lực đó, mọi Hắc U Quang đều bị làm chậm lại, bị phân tích, và sau đó bị kiếm ý của Lâm Phàm xuyên thủng, vô hiệu hóa.
Đây là sự kết hợp của khả năng “Phân Tích” và “Tiến Hóa” – không chỉ phân tích điểm yếu của đối thủ, mà còn tiến hóa chính năng lượng của bản thân để tạo ra đối trọng hoàn hảo nhất.
Trong khi Lâm Phàm đang chống lại Hắc U Quang, đôi mắt hắn không ngừng quét qua Hắc U Tháp. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng Thiên Đạo mảnh vỡ rõ ràng hơn một chút. Nó nằm sâu bên trong tháp, được che chắn bởi vô số trận pháp và một loại năng lượng âm u đặc biệt.
“Không hổ là Tiên Tôn, năng lượng chứa đựng thật khổng lồ. Nhưng cấu trúc quá sơ khai,” Lâm Phàm thầm nghĩ. Với khả năng của mình, hắn có thể thấy rõ sự thiếu sót trong pháp tắc mà U Minh Tử sử dụng, dù nó đã rất mạnh trong Tiên Giới.
U Minh Tử càng chiến càng kinh hãi. Hắn đã sử dụng đến bảy phần sức lực, nhưng không thể làm Lâm Phàm bị thương dù chỉ một sợi tóc. Kẻ này dường như có thể nhìn thấu mọi chiêu thức, mọi biến hóa của hắn.
“Tiểu tử, ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi không giống bất kỳ Tiên Quân nào ta từng gặp!” U Minh Tử gầm lên, nét mặt lộ rõ sự bất an.
“Ta là người sẽ chấm dứt sự hỗn loạn này,” Lâm Phàm đáp, lần này, hắn chủ động tấn công. Hắn không dùng kiếm, cũng không dùng bất kỳ thần thông hoa lệ nào. Hắn chỉ vươn tay, một luồng năng lượng Tiên Linh thuần túy, được “tiến hóa” đến mức cực hạn, ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng nhỏ, nhưng lại mang theo sự áp bức của vạn vật pháp tắc.
U Minh Tử cảm thấy một mối nguy hiểm chết người. Hắn biết, nếu để quả cầu đó chạm vào mình, hậu quả sẽ khôn lường. Hắn lập tức triệu hồi Hắc U Thần Khí – một tấm khiên đen kịt, tỏa ra ánh sáng âm u, bao bọc lấy hắn.
“Hắc U Thần Khí! Phòng ngự tối thượng!” U Minh Tử rống lên, dốc toàn lực vào tấm khiên.
Quả cầu ánh sáng của Lâm Phàm chạm vào Hắc U Thần Khí. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự rung chuyển dữ dội. Chỉ có một âm thanh “rắc” nhẹ nhàng vang lên, như tiếng pha lê vỡ vụn. Sau đó, Hắc U Thần Khí, một món Tiên Khí phòng ngự tối thượng, bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ, lan rộng nhanh chóng như mạng nhện.
“Cái… cái gì?” U Minh Tử hoảng sợ tột độ. Hắc U Thần Khí là niềm tự hào của hắn, là thứ đã giúp hắn sống sót qua vô số trận chiến. Vậy mà, nó lại bị phá hủy bởi một chiêu thức bình thường của một Tiên Quân?
“Ngươi không hiểu đâu. Sức mạnh của ta không phải là hủy diệt, mà là tiến hóa. Ta đã phân tích cấu trúc của Thần Khí của ngươi, và tạo ra một luồng năng lượng có khả năng phân rã nó từ bên trong,” Lâm Phàm giải thích, giọng nói trầm ổn.
Hắc U Thần Khí tan vỡ hoàn toàn, hóa thành vô số mảnh đen lấp lánh rồi biến mất. U Minh Tử lộ ra khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng. Hắn mất đi lá chắn cuối cùng. Lâm Phàm không cho hắn cơ hội phản công, một luồng kiếm ý vô hình khác xuyên thẳng qua vai hắn, không gây ra vết thương vật lý, nhưng lại phá hủy một phần linh hồn và pháp tắc của hắn.
U Minh Tử khuỵu xuống, phun ra một ngụm máu đen. Hắn cảm nhận được tu vi của mình đang suy giảm nhanh chóng. Hắn biết, hắn đã thua, thua một cách thảm hại, thua một cách khó hiểu.
“Ngươi… ngươi không phải Tiên Quân… Ngươi rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào?” U Minh Tử thều thào, ánh mắt đầy sợ hãi.
Lâm Phàm không trả lời. Hắn bước qua U Minh Tử, tiến vào Hắc U Tháp. Các tử linh binh đoàn bên trong tháp lao đến, nhưng chỉ cần Lâm Phàm đi qua, chúng đều tự động tan rã, hóa thành tro bụi. Pháp tắc của Lâm Phàm đã đạt đến một cảnh giới mà những sinh vật không có linh hồn này không thể chống lại.
Hắn tiến sâu vào lòng tháp, luồng năng lượng Thiên Đạo mảnh vỡ càng lúc càng rõ ràng. Nó không nằm ở trung tâm tháp như hắn nghĩ, mà ở một căn mật thất cực kỳ ẩn giấu, sâu dưới lòng đất của Hắc U Tháp. Căn mật thất được bao bọc bởi một trận pháp cổ xưa, không phải của Tiên Giới hiện tại, mà là của một thời đại còn xa xưa hơn, mang theo khí tức của Hỗn Độn.
Lâm Phàm ngừng lại trước cánh cửa mật thất, đôi mắt hắn lóe lên tia sáng. “Trận pháp này… mang theo dấu vết của Thiên Đạo Nguyên Thủy.”
Hắn vươn tay, chạm vào cánh cửa. Khả năng “Phân Tích” lại được kích hoạt. Lần này, quá trình phân tích diễn ra chậm hơn nhiều, vì trận pháp này quá phức tạp, quá cổ xưa. Nhưng Lâm Phàm kiên nhẫn, từng chút một, hắn đọc hiểu được cấu trúc, hiểu được ý nghĩa của từng phù văn, từng đường nét trên cánh cửa.
Trong quá trình này, một làn sóng ký ức mơ hồ khác ùa về trong tâm trí hắn. Đó là hình ảnh một vị Thiên Đạo cao lớn, uy nghi, đang tự mình tạo ra những trận pháp để phong ấn một thứ gì đó, một mối đe dọa vô hình nhưng khủng khiếp. Ký ức đó chỉ thoáng qua, nhưng đủ để Lâm Phàm hiểu rằng mảnh vỡ bên trong không chỉ là một mảnh Thiên Đạo thông thường, mà còn có thể chứa đựng một phần “ý chí” hay “mã nguồn” của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Sau nửa canh giờ, Lâm Phàm đã phân tích xong trận pháp. Hắn không phá hủy nó, mà nhẹ nhàng dùng tay vẽ lên không trung những phù văn tương tự, nhưng được “tiến hóa” theo cách của riêng hắn. Trận pháp trên cánh cửa phản ứng, không phải là sự chống đối, mà là sự tiếp nhận. Cánh cửa chậm rãi mở ra, không một tiếng động.
Bên trong mật thất, không có vàng bạc châu báu, không có linh dược trân quý. Chỉ có một cái bệ đá cổ xưa, và trên đó, một viên ngọc thạch màu trắng trong suốt, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, nhưng lại khiến cả căn phòng tràn ngập một loại cảm giác ấm áp, yên bình.
Đó là một mảnh vỡ Thiên Đạo. Lần này, nó lớn hơn bất kỳ mảnh vỡ nào Lâm Phàm từng hấp thu trước đây. Hắn tiến đến, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Đây không chỉ là một phần sức mạnh, mà còn là một phần ký ức, một phần trách nhiệm.
Hắn vươn tay, chạm vào viên ngọc. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể hắn, không phải là năng lượng bạo ngược, mà là một dòng chảy kiến thức và ký ức. Vô số hình ảnh chớp nhoáng trong tâm trí hắn: những vũ trụ sinh diệt, những pháp tắc hình thành, những nền văn minh trỗi dậy rồi lụi tàn. Hắn cảm nhận được sự bao la của vũ trụ, sự vĩ đại của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Và rồi, một ký ức rõ ràng hơn hiện lên: hình ảnh Hư Vô Thôn Phệ Giả, một thực thể khổng lồ, vô định hình, đang nuốt chửng một dải ngân hà. Cảnh tượng đó kinh hoàng đến mức khiến Lâm Phàm – dù đã trải qua vô số sinh tử – cũng phải rùng mình.
Hắn cũng thấy được sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, cách nó tự phân tán bản thân để phong ấn kẻ thù, để lại những mảnh vỡ hy vọng rải rác khắp các thế giới. Hắn là một trong những mảnh vỡ đó, mảnh vỡ quan trọng nhất, mang theo sứ mệnh tái sinh.
Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt một cách điên cuồng. Hắn không chỉ hấp thu năng lượng, mà còn hấp thu cả sự hiểu biết về pháp tắc vũ trụ, về cách vận hành của Tiên Giới và các thế giới thấp hơn. Tu vi của hắn không chỉ đơn thuần là Tiên Quân nữa, mà đã chạm đến ngưỡng Tiên Tôn, thậm chí còn vượt xa những Tiên Tôn bình thường, bởi hắn đang mang trong mình bản chất của Thiên Đạo.
Khi Lâm Phàm mở mắt ra, toàn bộ Hắc U Tháp rung chuyển. Ánh sáng trắng từ cơ thể hắn xuyên qua các bức tường, chiếu rọi khắp Cửu U Linh Cảnh, xua tan đi mọi khí tức âm u, chết chóc. Các tử linh binh đoàn của U Minh Tử đều kêu lên những tiếng thét thảm thiết, sau đó tan biến vào hư vô.
U Minh Tử, bị thương nặng, nhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt hắn lộ rõ vẻ tuyệt vọng. Hắn hiểu ra, kẻ mà hắn vừa đối mặt không phải là một Tiên Quân, mà là một thực thể mà hắn không thể nào tưởng tượng được. Hắn là một Tiên Tôn, nhưng trước Lâm Phàm, hắn chỉ là một con kiến.
Lâm Phàm không để ý đến U Minh Tử nữa. Hắn đã có được thứ mình cần. Cuộc chiến giành Cửu U Linh Cảnh đã kết thúc một cách chóng vánh, không phải nhờ vào Liên Minh Tứ Tượng, mà là nhờ vào một mình hắn.
Hắn cảm nhận được rằng, mảnh vỡ Thiên Đạo này đã mang lại cho hắn một cái nhìn sâu sắc hơn về sự suy yếu của toàn bộ Tiên Giới. Nó không chỉ là sự suy tàn của tài nguyên hay sự hỗn loạn của các Tiên Môn, mà là một sự suy yếu đến từ gốc rễ, từ chính các pháp tắc vận hành của thế giới này, do Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không còn toàn vẹn. Hư Vô Thôn Phệ Giả, mối đe dọa vũ trụ, đang dần tìm cách xuyên qua những lỗ hổng đó.
Sứ mệnh của hắn, giờ đây, đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ là một kẻ tu luyện để mạnh mẽ hơn, mà là một người gánh vác trách nhiệm của toàn bộ vũ trụ.
Khi Lâm Phàm bước ra khỏi Hắc U Tháp, Tiên Nữ Cửu Thiên đã chờ sẵn bên ngoài, ánh mắt nàng đầy vẻ kinh ngạc. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Lâm Phàm, sự mạnh mẽ và uy nghiêm đến từ một cấp độ hoàn toàn khác. Nàng biết, hắn đã thành công, và hắn đã tiến thêm một bước dài trên con đường trở thành Thiên Đạo mới.
“Ngươi… đã hấp thu nó rồi sao?” Tiên Nữ Cửu Thiên hỏi, giọng nói hiếm khi lộ ra vẻ xúc động.
Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi các vì sao Tiên Giới đang lấp lánh. “Đúng vậy. Và ta đã thấy được nhiều hơn thế. Tiên Giới này… đang chết dần.”
Lời nói của Lâm Phàm khiến Tiên Nữ Cửu Thiên chấn động. Nàng biết điều đó, nhưng chưa bao giờ dám nói ra. Giờ đây, một người ngoài cuộc lại thẳng thắn chỉ ra sự thật tàn khốc này.
“Vậy thì, chúng ta phải làm gì?” Nàng hỏi, trong giọng nói đã có sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phàm.
Lâm Phàm quay lại nhìn nàng, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải tìm kiếm tất cả các mảnh vỡ, tái tạo lại Thiên Đạo. Đây không chỉ là cuộc chiến của Tiên Giới, mà là cuộc chiến của toàn bộ vũ trụ.”
Với mảnh vỡ Thiên Đạo mới hấp thu, Lâm Phàm không chỉ mạnh hơn về tu vi, mà còn có một cái nhìn tổng quát hơn về tình hình của Tiên Giới và mối đe dọa từ Hư Vô Thôn Phệ Giả. Hắn đã trở thành nhân tố chủ chốt thực sự, không chỉ trong cuộc chiến giành lãnh thổ, mà còn trong cuộc chiến sinh tử của cả vũ trụ.