Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 376
Chiến trường Tử Vong Tinh chìm trong biển lửa và hỗn loạn. Hàng tỷ sinh linh, từ cấp độ Tiên Binh thấp kém cho đến Tiên Vương cao quý, đang giao chiến ác liệt. Không gian vặn vẹo bởi vô số Tiên Pháp va chạm, những tia sáng ngũ sắc xé toạc màn đêm, kéo theo những vụ nổ kinh thiên động địa. Lâm Phàm đứng giữa tâm bão, thân ảnh hắn không hề bị những luồng năng lượng hỗn loạn kia làm lay động, ngược lại, hắn lại như một tảng đá vững chắc giữa dòng thác lũ.
Lúc này, Lâm Phàm đã là một cường giả Tiên Tôn đỉnh phong, nhưng thực lực chiến đấu của hắn đã vượt xa khái niệm cảnh giới thông thường. Mỗi một chiêu kiếm, mỗi một thủ ấn của hắn đều ẩn chứa một tia pháp tắc cổ xưa, một chút bản chất của Thiên Đạo Nguyên Thủy mà hắn đang dần thức tỉnh. Thanh Thiên Đạo Kiếm trong tay hắn không chỉ là một Tiên Khí tối thượng, mà còn là vật dẫn cho ý chí của hắn, cắt phá mọi phòng ngự, xuyên thủng mọi trận pháp.
Trước mắt hắn là một bức tường phòng ngự kiên cố của Cửu U Tiên Vực, được dựng lên từ hàng vạn Tiên Quân, Tiên Vương và Tiên Đế. Trung tâm của bức tường đó là “Cửu U Diệt Thiên Trận”, một trận pháp huyền diệu được chín vị Tiên Đế danh tiếng của Cửu U Tiên Vực cùng nhau vận chuyển. Trận pháp này không chỉ phòng ngự kiên cố, mà còn có thể hấp thu năng lượng từ các Tiên Giới xung quanh để tạo ra những đòn tấn công hủy diệt, nghiền nát mọi kẻ thù.
“Thiên Đạo Kiếm Quyết – Đoạn Không!” Lâm Phàm khẽ quát. Hắn không trực tiếp tấn công vào trận pháp, mà chỉ vung kiếm ngang một đường. Một vết nứt không gian mỏng như tờ giấy, dài hàng ngàn dặm, đột ngột xuất hiện. Vết nứt đó không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà lại mang theo một pháp tắc “phân ly” kỳ lạ. Bất cứ Tiên Khí hay Tiên Pháp nào chạm vào vết nứt đều lập tức bị phân tách thành những hạt năng lượng nhỏ nhất, hoàn toàn vô hiệu hóa.
Hàng loạt công kích từ Cửu U Diệt Thiên Trận nhằm vào Lâm Phàm đều bị vết nứt không gian này nuốt chửng, không thể gây ra chút thương tổn nào cho hắn. Thần U Tiên Đế, vị Tiên Đế dẫn đầu trận pháp, ánh mắt toát ra vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn chưa từng thấy một loại pháp tắc nào quỷ dị và hiệu quả đến vậy. Pháp tắc phân ly này không phải là pháp tắc không gian thuần túy, mà dường như là sự dung hợp của nhiều loại pháp tắc, được nâng cấp lên một tầng cao hơn.
“Ngươi rốt cuộc đã lĩnh ngộ được loại Đại Đạo gì?” Thần U Tiên Đế rít lên. Hắn cảm thấy một sự đe dọa lớn từ Lâm Phàm, một cảm giác mà ngay cả khi đối mặt với các Tiên Đế đỉnh phong khác hắn cũng chưa từng có.
Lâm Phàm không trả lời. Trong đầu hắn, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” đang vận hành hết công suất. Hàng tỷ dữ liệu về cấu trúc của Cửu U Diệt Thiên Trận, cách thức vận hành năng lượng, điểm yếu của từng Tiên Đế trong trận pháp, và cả những dấu hiệu suy yếu từ việc trận pháp này đang hấp thu sinh mệnh lực của các Tiên Quân cấp thấp đều được phân tích rõ ràng. Hắn nhận ra, trận pháp này tuy mạnh mẽ nhưng lại có một điểm yếu chết người: nó quá phụ thuộc vào sự đồng điệu ý chí của chín Tiên Đế. Nếu một trong số họ bị lung lay, toàn bộ trận pháp sẽ suy yếu đáng kể.
“Trận pháp này lấy sinh mệnh để đổi lấy sức mạnh, không thể tồn tại trong Tiên Giới!” Lâm Phàm khẽ lẩm bẩm. Hắn nhắm mắt lại, một mảnh vỡ Thiên Đạo trong linh hồn hắn rung động dữ dội. Một luồng ký ức mơ hồ về sự cân bằng vũ trụ, về chu trình sáng tạo và hủy diệt chợt hiện lên. Hắn hiểu rằng, sức mạnh của Cửu U Diệt Thiên Trận tuy mang màu sắc hủy diệt, nhưng lại là sự hủy diệt sai lệch, không tuân theo pháp tắc tự nhiên.
“Thiên Đạo Luân Chuyển – Tĩnh Hóa!”
Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt hắn như chứa đựng cả vạn pháp tắc. Hắn không dùng kiếm, mà giơ hai tay lên. Một luồng ánh sáng màu xanh lục biếc, mang theo sinh cơ bừng bừng và pháp tắc luân hồi, bắn thẳng vào những Tiên Quân đang bị trận pháp hút cạn sinh mệnh. Luồng ánh sáng đó không chỉ giúp họ hồi phục, mà còn cắt đứt sự liên kết giữa họ và trận pháp, khiến họ thoát khỏi cảnh bị hút cạn năng lượng một cách đau đớn.
“Cái gì?” Thần U Tiên Đế và các Tiên Đế khác đều kinh hãi. Hành động của Lâm Phàm không chỉ cứu người mà còn trực tiếp phá vỡ cơ chế hấp thu năng lượng của Cửu U Diệt Thiên Trận, khiến nó suy yếu ngay tức khắc.
“Hắn đang làm loạn pháp tắc của ta!” Thần U Tiên Đế gầm lên. Trận pháp bỗng chốc đảo lộn, những luồng năng lượng tối đen như mực từ trận pháp bắn ra, không còn định hướng mà tấn công ngẫu nhiên.
Lâm Phàm nắm lấy cơ hội này. Hắn lại thi triển “Không Gian Thiên Đạo”, biến hóa thân mình thành một tia sáng, xuyên qua lớp phòng ngự hỗn loạn của trận pháp. Mục tiêu của hắn là vị Tiên Đế thứ ba từ phía đông, người đang cố gắng ổn định trận pháp nhưng lại có vẻ yếu hơn những người còn lại.
“Vô Ảnh Kiếm!” Lâm Phàm đột ngột xuất hiện phía sau vị Tiên Đế đó, Thiên Đạo Kiếm nhẹ nhàng chém ra. Không có tiếng động, không có ánh sáng chói lòa, chỉ có một luồng pháp tắc “tách rời” lướt qua. Vị Tiên Đế kia lập tức ôm đầu, thân thể run rẩy, pháp lực trong cơ thể hỗn loạn, không còn khả năng duy trì trận pháp. Hắn không chết, nhưng ý chí đã bị cắt đứt khỏi trận pháp.
“Ngươi!” Thần U Tiên Đế giận dữ muốn nứt cả lồng ngực. Mất đi một Tiên Đế, Cửu U Diệt Thiên Trận lập tức khuyết thiếu một góc, sức mạnh suy giảm hơn ba phần.
Lâm Phàm không dừng lại. Hắn tiếp tục di chuyển với tốc độ không thể tin nổi, lần lượt cắt đứt liên kết của từng Tiên Đế khác. Mỗi nhát kiếm của hắn đều chỉ nhằm vào liên kết ý chí, không giết người nhưng lại vô hiệu hóa hoàn toàn khả năng điều khiển trận pháp của họ. Dưới sự phân tích của hệ thống và sự chỉ dẫn của mảnh vỡ Thiên Đạo, mọi điểm yếu trong trận pháp đều hiển hiện rõ ràng trước mắt hắn.
Trong vòng mười hơi thở, sáu trong số chín Tiên Đế đã bị Lâm Phàm vô hiệu hóa. Cửu U Diệt Thiên Trận hoàn toàn sụp đổ, biến thành một đống đổ nát năng lượng. Các Tiên Đế còn lại, bao gồm cả Thần U Tiên Đế, đều bị phản phệ nặng nề, hộc máu tươi, sắc mặt trắng bệch.
“Đáng chết! Ngươi rốt cuộc là yêu nghiệt từ đâu tới?” Thần U Tiên Đế nghiến răng, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và căm hận. Hắn cố gắng đứng dậy, muốn liều mạng với Lâm Phàm.
“Ngươi đã thua rồi.” Lâm Phàm bình thản nói, Thiên Đạo Kiếm chỉ thẳng vào Thần U Tiên Đế. “Sự tàn ác của ngươi đã kết thúc. Cổ Thần Tinh Hà không thuộc về ngươi.”
Thần U Tiên Đế nhìn vào đôi mắt Lâm Phàm, hắn thấy một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng ẩn chứa uy thế của vạn vật. Hắn cảm thấy một luồng áp lực vô hình, không phải từ pháp lực, mà là từ một loại ý chí siêu việt, muốn nghiền nát linh hồn hắn. Hắn biết, mình không thể thắng được người này. Không chỉ là thực lực, mà còn là sự khác biệt về bản chất.
Với sự sụp đổ của Cửu U Diệt Thiên Trận, quân đoàn Cửu U Tiên Vực hoàn toàn tan rã. Tinh thần của họ đã bị phá hủy. Các Tiên Đế và Tiên Vương của Lạc Nhật Tiên Vực bừng bừng khí thế, dẫn dắt quân đội phản công, nhanh chóng đẩy lùi quân địch khỏi Tử Vong Tinh.
Lâm Phàm không tham gia vào cuộc truy kích. Hắn đứng giữa chiến trường giờ đây đã hoàn toàn bị Lạc Nhật Tiên Vực kiểm soát, hít thở sâu một hơi. Một cảm giác quen thuộc, nhưng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, dâng lên trong linh hồn hắn. Mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn không ngừng rung động, hướng về sâu thẳm Cổ Thần Tinh Hà. Nó không chỉ là một tín hiệu về tài nguyên, mà còn là một tiếng gọi từ một mảnh vỡ Thiên Đạo khác, lớn hơn, quan trọng hơn, đang ẩn mình trong dòng sông sao cổ xưa này.
Chiến thắng này không chỉ mang lại lãnh thổ và tài nguyên quý giá cho Lạc Nhật Tiên Vực, mà còn củng cố địa vị của Lâm Phàm như một nhân vật chủ chốt, một vị cứu tinh trong cuộc Chiến Tranh Vạn Tiên. Danh tiếng của hắn sẽ vang vọng khắp Tiên Giới, trở thành nỗi kinh hoàng của Cửu U Tiên Vực và là hy vọng cho các Tiên Vực đang bị áp bức.
“Mảnh vỡ Thiên Đạo… rốt cuộc ngươi đang ẩn chứa bí mật gì?” Lâm Phàm thì thầm, ánh mắt hướng về phía những ngôi sao lấp lánh của Cổ Thần Tinh Hà. Con đường trở thành Thiên Đạo mới đang dần hé mở, và mỗi bước chân hắn đi đều mang theo vận mệnh của vô số thế giới.