Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 377
Ánh sáng tiên khí bùng nổ, rực rỡ đến chói mắt, xé tan màn đêm vĩnh hằng của Hư Không Tiên Vực. Hàng ngàn vạn Tiên Quân, Tiên Vương lao vào nhau như những con sóng dữ dội, mỗi một đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt sơn hà, đảo lộn thiên địa. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ thông thường, mà là một cuộc tranh đoạt sinh tồn khốc liệt giữa hai thế lực hùng mạnh nhất Tiên Giới: Liên Minh Vạn Tiên và Cổ Hoang Tiên Triều. Tài nguyên cạn kiệt, các mạch khoáng tiên linh khô héo, buộc họ phải tìm kiếm những vùng đất mới, và Hư Không Tiên Vực, một vùng đất nguyên thủy hiếm hoi còn sót lại, trở thành chiến trường đẫm máu nhất.
Lâm Phàm, trong bộ trường bào màu đen tuyền, đứng sừng sững trên đỉnh một ngọn núi Tiên Thạch, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, mà là một Tiên Đế chân chính, với khí chất uy nghiêm và sức mạnh kinh thiên động địa. Kể từ khi đặt chân lên Tiên Giới, hắn đã không ngừng tu luyện, thu hồi các mảnh vỡ Thiên Đạo, và giờ đây, hắn là một trong những nhân tố chủ chốt định đoạt cục diện cuộc chiến này. Liên Minh Vạn Tiên, một tập hợp các Tiên Môn và gia tộc cổ xưa, đã mời hắn tham chiến, hy vọng vào sức mạnh đột biến của hắn.
Một Tiên Vương cấp cao của Cổ Hoang Tiên Triều, Thần Tướng Vô Cực, thân hình khổng lồ, toàn thân bao phủ bởi giáp trụ vàng rực, đang gầm lên, vung thanh Tiên Kiếm khổng lồ chém xuống, xé toạc không gian. Hàng trăm Tiên Quân của Liên Minh bị cuốn vào luồng kiếm khí, tan biến không dấu vết. Sức mạnh của hắn đã đạt đến đỉnh phong Tiên Vương, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá Tiên Đế. Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục và pháp lực cao thâm, đang cố gắng ngăn cản Thần Tướng Vô Cực, nhưng nàng cũng đang gặp khó khăn.
“Sức mạnh của Hư Vô Tiên Vực này đang bị rút cạn quá nhanh,” Lâm Phàm khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia dị sắc. Hệ thống trong cơ thể hắn không ngừng phân tích, không chỉ là chiến trường, mà còn là bản chất của vùng đất này. “Không phải chỉ là tiêu hao do chiến tranh… có gì đó không ổn.”
Hắn không do dự nữa. Một bước chân nhẹ nhàng, Lâm Phàm đã biến mất khỏi đỉnh núi. Lần xuất hiện tiếp theo, hắn đã ở ngay phía trên Thần Tướng Vô Cực, tốc độ nhanh đến mức các Tiên Vương khác cũng khó lòng nắm bắt. Thần Tướng Vô Cực cảm nhận được nguy hiểm, vung kiếm lên đỡ, nhưng đã quá muộn.
“Thiên Đạo Chưởng!”
Lâm Phàm tung ra một chưởng, không hoa lệ, không cầu kỳ, nhưng ẩn chứa uy lực của vạn vật pháp tắc. Tiên linh chi khí trong Hư Không Tiên Vực như bị rút cạn, hội tụ lại trong lòng bàn tay hắn, hóa thành một ấn ký cổ xưa, khắc sâu vào không gian. Ấn ký đó mang theo một sức nặng không thể tưởng tượng, đè lên Thần Tướng Vô Cực.
“Cái gì?!” Thần Tướng Vô Cực kinh hãi, cảm thấy toàn bộ Tiên Nguyên trong cơ thể mình như bị phong tỏa. Hắn gầm lên, cố gắng chống cự, nhưng ấn ký Thiên Đạo đã khóa chặt hắn. Lớp giáp vàng rực nứt toác, máu tươi phun ra, thân hình khổng lồ của hắn bị ép xuống, lún sâu vào mặt đất.
Một Tiên Đế mạnh mẽ khác của Cổ Hoang Tiên Triều, Tiên Hoàng Kim Long, đang giao chiến với một vị Tiên Đế lão luyện của Liên Minh Vạn Tiên, cũng phải quay đầu lại, ánh mắt tràn đầy sự khiếp sợ. “Lâm Phàm! Hắn đã mạnh đến mức này sao?”
Lâm Phàm không cho Thần Tướng Vô Cực cơ hội phản công. Hắn giơ tay, một thanh kiếm ánh sáng ngưng tụ từ Tiên linh chi khí, mang theo vẻ đẹp hư ảo nhưng lại sắc bén vô cùng, xuất hiện trong tay. “Ngươi đã phạm vào giới hạn của sinh mệnh. Kết thúc tại đây.”
“Dừng tay!” Tiên Hoàng Kim Long gầm lên, định lao tới can thiệp, nhưng đã bị Tiên Đế đối thủ của mình chặn lại.
Kiếm quang xé ngang bầu trời. Thần Tướng Vô Cực, một Tiên Vương đỉnh phong, không kịp kêu một tiếng, thân thể khổng lồ đã bị chém thành hai nửa, Tiên Hồn cũng bị kiếm khí Thiên Đạo nghiền nát, tan biến hoàn toàn. Cái chết của hắn khiến toàn bộ chiến trường chấn động. Liên Minh Vạn Tiên reo hò,士气 dâng cao. Cổ Hoang Tiên Triều thì hoảng loạn, bắt đầu có dấu hiệu tan rã.
Lâm Phàm không quan tâm đến sự hò reo hay hoảng loạn. Hắn thu kiếm, ánh mắt vẫn tập trung vào mảnh Tiên Hồn tan biến của Thần Tướng Vô Cực. Hệ thống lại hoạt động. “Phân tích hoàn tất. Tiên Hồn của Thần Tướng Vô Cực bị hòa tan vào Hư Không, không thể tái sinh. Lượng Tiên Linh Chi Khí khổng lồ bị tiêu hao vĩnh viễn.”
“Đó là điều không bình thường,” một giọng nói thanh thoát vang lên bên cạnh Lâm Phàm. Tiên Nữ Cửu Thiên đã bay đến, vẻ mặt nàng có chút u sầu. “Sức mạnh của Tiên Giới đang suy yếu dần. Mỗi khi một cường giả như Thần Tướng Vô Cực ngã xuống, không phải chỉ là sự mất mát về sinh mạng, mà là một vết rách sâu hơn vào nền tảng của Tiên Giới.”
Lâm Phàm gật đầu. “Ta cũng cảm nhận được. Các pháp tắc ở đây trở nên mỏng manh hơn. Sự tái sinh của Tiên Nguyên chậm chạp, và Hư Không Tiên Vực này, dù hùng vĩ đến mấy, cũng đang chết dần. Không phải chỉ vì chiến tranh.”
Tiên Nữ Cửu Thiên nhìn Lâm Phàm với ánh mắt phức tạp. “Ngươi cảm nhận được điều đó, bởi vì ngươi là người gần nhất với Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ngươi là hy vọng của Tiên Giới, của tất cả các Vũ Trụ.”
“Mỗi mảnh vỡ Thiên Đạo ta hấp thu, ký ức của ta càng rõ ràng hơn,” Lâm Phàm trầm ngâm. “Ta nhớ về một kỷ nguyên cổ xưa, khi Tiên Giới này rực rỡ và tràn đầy sinh khí. Nhưng giờ đây, nó như một cơ thể đang bị bệnh, bị rút cạn sức sống từ bên trong.”
“Đúng vậy,” Tiên Nữ Cửu Thiên thở dài. “Sau sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả, các pháp tắc vũ trụ đã không còn hoàn chỉnh. Nguồn gốc của mọi sức mạnh, mọi sự sống, mọi luân hồi đã bị suy yếu. Tiên Giới, là một trong những trung tâm của các Vũ Trụ, chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Các Tiên Môn tranh giành tài nguyên, các Tiên Vương chiến đấu vì lãnh thổ… tất cả đều là biểu hiện của sự suy tàn, một nỗ lực vô vọng để duy trì sự sống trong một thế giới đang dần chết mòn.”
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, những mảnh ký ức vụn vặt về một Thiên Đạo hùng vĩ đang dần kết nối lại. Hắn thấy được sự hy sinh vĩ đại, thấy được những vết nứt vô hình đang lan rộng khắp các Vũ Trụ, thấy được sự đói khát của Hư Vô Thôn Phệ Giả đang dần trỗi dậy. Những gì hắn chứng kiến trên chiến trường này, những sự cạn kiệt tài nguyên, những cái chết vĩnh viễn, tất cả đều là dấu hiệu.
“Vậy ra, cuộc chiến này chỉ là một triệu chứng,” Lâm Phàm mở mắt ra, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Nếu ta không chữa lành Thiên Đạo, không tái tạo lại nó, thì dù có chiến thắng bao nhiêu trận chiến, Tiên Giới này cuối cùng cũng sẽ diệt vong.”
Tiên Hoàng Kim Long, sau khi chứng kiến cái chết của Thần Tướng Vô Cực và sự suy yếu của quân đội mình, cuối cùng cũng ra lệnh rút lui. Cuộc chiến tạm thời lắng xuống. Lâm Phàm đã mang lại một chiến thắng quyết định cho Liên Minh Vạn Tiên, nhưng trong lòng hắn, niềm vui chiến thắng không hề tồn tại. Thay vào đó là một gánh nặng mới, một sự cấp bách mới.
“Ta phải tìm kiếm thêm các mảnh vỡ Thiên Đạo,” Lâm Phàm nói, không phải với Tiên Nữ Cửu Thiên, mà là với chính mình. “Và không chỉ tìm kiếm, ta phải hiểu rõ hơn về cách Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hoạt động, và cách Hư Vô Thôn Phệ Giả đã gây ra vết thương này.”
Tiên Nữ Cửu Thiên mỉm cười, một nụ cười vừa bi thương vừa hy vọng. “Ta sẽ đồng hành cùng ngươi, Thiên Đạo Chi Tử. Ngươi là hy vọng cuối cùng của tất cả chúng sinh.”
Lâm Phàm nhìn về phía Hư Không bao la, nơi những vì sao Tiên Giới lấp lánh nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Hắn biết, cuộc hành trình phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều so với bất kỳ trận chiến nào hắn từng trải qua. Nhưng giờ đây, hắn không chỉ chiến đấu vì bản thân, vì danh vọng, hay vì một Tiên Môn nào đó. Hắn chiến đấu vì sự sống còn của toàn bộ Vũ Trụ, vì một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt.
Dù chiến thắng đã được định đoạt, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn Lâm Phàm, một cảm giác bất an cứ lớn dần. Sự cạn kiệt của Tiên Giới không thể giải quyết bằng những trận chiến thông thường. Hắn phải tìm ra nguồn gốc của vấn đề, và giải quyết nó tận gốc rễ. Cuộc hành trình tìm kiếm các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại sẽ không chỉ là một cuộc truy tìm sức mạnh, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian, trước khi toàn bộ Tiên Giới, và xa hơn nữa là các Vũ Trụ, chìm vào quên lãng do sự suy tàn của Thiên Đạo.