Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 378

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:31:08 | Lượt xem: 3

Chương 378

Chiến trường Tiên Giới, Cửu Châu Vực, đang chìm trong một biển lửa và pháp tắc hỗn loạn. Hàng tỷ sinh linh, từ những Tiên binh cấp thấp đến các Tiên Tôn đã tu luyện vạn năm, đang giao tranh khốc liệt. Không khí đặc quánh sát khí, xen lẫn tiếng gầm rống của Tiên thú bị pháp trận điều khiển và những tiếng nổ long trời lở đất do các Tiên thuật va chạm. Thế giới dường như đang bị xé toạc.

Lâm Phàm, giờ đây đã được các Tiên giới tôn xưng là Vô Cực Tiên Đế, đứng giữa tiền tuyến, ánh mắt thâm thúy như vũ trụ bao la. Phía trước hắn, một đạo quang trụ màu xanh đen khổng lồ vươn thẳng lên trời, tạo thành một kết giới vô hình bao phủ hàng triệu dặm. Đó là “Thiên Huyền Phong Thiên Trận”, đại trận trấn tông của Thương Huyền Tiên Quân, một trong những Tiên Vương cổ xưa nhất Cửu Châu Vực. Đại trận này không chỉ đơn thuần là phòng ngự, nó còn phong tỏa Tiên linh chi khí, bóp méo pháp tắc không gian, khiến các Tiên nhân phe Lâm Phàm khó lòng phát huy hết sức mạnh.

“Thiên Huyền Phong Thiên Trận đã đạt đến mức độ gần như tự thành một Tiên giới mini. Thương Huyền Tiên Quân đã dành hàng triệu năm để hoàn thiện nó, dùng chính huyết mạch và linh hồn của các Tiên nhân dưới trướng để nuôi dưỡng. Nếu không phá được trận này, chúng ta không thể tiến thêm một bước nào,” Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục như trích tiên, đứng cạnh Lâm Phàm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự lo lắng.

Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt xuyên qua tầng tầng pháp trận, hướng về trung tâm của quang trụ. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng lại vô cùng hỗn loạn, đang bùng nổ mạnh mẽ từ đó. Đó không phải là Tiên linh chi khí thông thường, cũng không phải lực lượng của Tiên Quân. Đó là một mảnh vỡ Thiên Đạo, thứ mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu nay. Nhưng mảnh vỡ này lại bị Thương Huyền Tiên Quân vô tình hấp thu hoặc khống chế, biến nó thành nguồn sức mạnh tối thượng của đại trận, và cũng là nguyên nhân khiến pháp tắc trong vùng này trở nên dị thường.

“Đại trận này không thể phá bằng sức mạnh thuần túy,” Lâm Phàm khẽ nói, “Thương Huyền Tiên Quân đã dùng mảnh vỡ Thiên Đạo đó để làm ‘mắt trận’. Hắn không hiểu hết sức mạnh của nó, nhưng lại biết cách lợi dụng nó để tạo ra một vùng ‘ngụy Thiên Đạo’, bóp méo mọi thứ. Càng tấn công mạnh, mảnh vỡ đó càng hấp thu năng lượng phản công, trở nên khó phá hơn.”

Các Tiên Tôn và Tiên Vương khác trong liên minh, đều là những nhân vật đã từng vang danh Tiên Giới, nghe Lâm Phàm nói vậy đều ngẩn người. Họ đã dốc hết sức tấn công suốt mười ngày đêm, nhưng đại trận vẫn sừng sững, thậm chí còn có dấu hiệu mạnh lên. Bây giờ Lâm Phàm nói không thể dùng sức mạnh thuần túy, vậy thì phải làm sao?

“Vậy Vô Cực Tiên Đế có kế sách gì?” một vị Tiên Vương lão giả trầm giọng hỏi.

Lâm Phàm nhắm mắt lại, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực hạn. Từng tầng, từng lớp của Thiên Huyền Phong Thiên Trận, từng đường nét pháp tắc, từng luồng năng lượng ẩn chứa bên trong đều được phân tích tỉ mỉ. Hắn không chỉ phân tích trận pháp, mà còn phân tích cả bản chất của mảnh vỡ Thiên Đạo đang bị lạm dụng, và cả Thương Huyền Tiên Quân.

Bỗng nhiên, Lâm Phàm mở mắt. Trong đồng tử hắn lóe lên một tia sáng rực rỡ, như có cả vũ trụ thu nhỏ. “Thương Huyền Tiên Quân không phải là chủ nhân thực sự của mảnh vỡ đó. Hắn chỉ là một công cụ. Mảnh vỡ Thiên Đạo đó là một ‘Thiên Đạo hoang dã’, không có chủ nhân, không có ý thức rõ ràng, chỉ thuần túy dựa vào bản năng ‘kiến tạo trật tự’. Thương Huyền Tiên Quân đã vô tình cung cấp một ‘khuôn mẫu’ cho nó, biến nó thành một phần của trận pháp và ý chí của hắn. Chúng ta cần cắt đứt mối liên kết đó, và ‘thuần hóa’ mảnh vỡ đó.”

“Thuần hóa một mảnh vỡ Thiên Đạo hoang dã? Điều đó là không thể!” Tiên Nữ Cửu Thiên kinh ngạc thốt lên. Ngay cả những Tiên Vương, Tiên Tôn mạnh nhất cũng chỉ dám phong ấn, chứ không ai dám nghĩ đến việc thuần hóa một mảnh vỡ Thiên Đạo.

“Với người khác thì không thể, nhưng với ta thì có thể,” Lâm Phàm bình thản nói, nhưng ánh mắt kiên định. Hắn có Thiên Đạo hệ thống, và hắn chính là một mảnh linh hồn Thiên Đạo quan trọng nhất, mang theo ký ức và bản năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hắn có quyền năng để làm điều đó.

“Ta cần các vị cầm chân đội quân của Thương Huyền Tiên Quân. Tạo ra một khe hở, dù chỉ nhỏ nhất, để ta tiến vào trung tâm đại trận,” Lâm Phàm hạ lệnh. “Tiên Nữ Cửu Thiên, nàng hãy dùng ‘Cửu Thiên Huyền Âm Khúc’ để nhiễu loạn ý chí của đối phương, đặc biệt là những Tiên Quân phụ trợ. Ta sẽ một mình đột phá.”

Các cường giả nhìn nhau, rồi nhìn vào ánh mắt của Lâm Phàm. Trong đó không có sự sợ hãi, chỉ có ý chí sắt đá và một sự tự tin tuyệt đối. Họ biết, Lâm Phàm đã tạo ra quá nhiều kỳ tích. Nếu có ai có thể làm được điều này, thì đó chỉ có thể là hắn.

“Tuân lệnh Vô Cực Tiên Đế!” Các Tiên Vương, Tiên Tôn đồng loạt hô vang, khí thế nhất thời bùng lên.

Với sự yểm trợ của liên minh, Tiên Nữ Cửu Thiên vận dụng Tiên khí, tiếng đàn vang vọng khắp chiến trường, những âm ba vô hình xuyên thấu Tiên hồn, khiến các Tiên nhân phe địch trở nên hoảng loạn. Lâm Phàm không chần chừ, hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên thẳng vào đại trận. Từng lớp phòng ngự Tiên trận, từng đạo Tiên binh Tiên tướng ngăn cản, đều bị hắn dùng “Vô Cực Kiếm Khí” xé toạc. Hắn không dừng lại để chém giết, mà chỉ dùng tốc độ kinh người nhất để tiến sâu vào bên trong.

Khi Lâm Phàm tiến vào đến tầng thứ bảy của đại trận, hắn đã bị bao vây bởi hàng vạn Tiên Quân tinh nhuệ. Phía trước hắn, Thương Huyền Tiên Quân, một lão giả tóc trắng như tuyết, mặt mày xương xẩu, đang ngồi xếp bằng giữa không trung, xung quanh là vô số Tiên phù cổ xưa xoay tròn. Ông ta đã cảm nhận được sự xâm nhập của Lâm Phàm, ánh mắt mở ra, bắn ra hai tia sáng lạnh lẽo như băng.

“Vô Cực Tiên Đế, ngươi dám một mình xông vào hang hổ của ta? Ngươi quá tự phụ rồi!” Thương Huyền Tiên Quân gầm lên, bàn tay ấn xuống, vô số Tiên phù hóa thành những xiềng xích pháp tắc, trói chặt Lâm Phàm.

Lâm Phàm cười nhạt, “Tự phụ? Hay là ngươi quá ngu muội, không biết mình đang bị thứ gì lợi dụng?”

Hắn không hề né tránh, để mặc cho xiềng xích trói chặt. Nhưng ngay khi chúng chạm vào da thịt hắn, một luồng Thiên Đạo chi lực vô hình bùng phát, khiến các xiềng xích rung chuyển, rồi vỡ vụn thành từng mảnh. Lâm Phàm tiến thẳng đến Thương Huyền Tiên Quân, không chút do dự.

“Khinh người quá đáng!” Thương Huyền Tiên Quân giận dữ, vung tay, một thanh Tiên kiếm cổ xưa từ hư không xuất hiện, chém thẳng vào Lâm Phàm. Thanh kiếm mang theo khí tức của mảnh vỡ Thiên Đạo, chém rách không gian, tạo ra một vết nứt đen kịt.

Lâm Phàm không rút kiếm, mà giơ tay không. Hắn không hề sử dụng bất kỳ Tiên thuật nào, mà chỉ thuần túy dùng “Thiên Đạo Chân Ý” của mình. Một luồng lực lượng vô hình, nhưng lại khiến cả Tiên Giới rung động, tỏa ra từ cơ thể hắn. Đó là sự áp chế của Thiên Đạo đối với một mảnh vỡ Thiên Đạo hoang dã. Thanh Tiên kiếm cổ xưa bị chặn đứng giữa không trung, rung lên bần bật, như một đứa trẻ gặp phải phụ huynh, không dám chống đối.

“Ngươi… ngươi làm sao có thể?” Thương Huyền Tiên Quân kinh hãi lùi lại. Ông ta đã dung hợp với mảnh vỡ Thiên Đạo này hàng triệu năm, chưa bao giờ thấy nó phản ứng như vậy.

“Mảnh vỡ này không thuộc về ngươi,” Lâm Phàm lạnh giọng nói, “Nó chỉ lợi dụng ngươi để tồn tại và kiến tạo một trật tự méo mó. Ngươi chỉ là con rối của nó.”

Hắn bước tới, mỗi bước đi đều khiến Thương Huyền Tiên Quân cảm thấy như có cả vũ trụ đang đè nặng lên mình. Lâm Phàm giơ tay, một ấn ký Thiên Đạo cổ xưa hiện lên trên lòng bàn tay. Ấn ký đó không mang theo sát khí, mà là một sức mạnh “tịnh hóa”, “đồng hóa” thuần túy.

“Ta sẽ giải thoát ngươi khỏi sự khống chế của nó, và mang nó trở về vị trí vốn có.”

Ấn ký bay ra, xuyên qua mọi phòng ngự của Thương Huyền Tiên Quân, trực tiếp in lên mi tâm của ông ta. Ngay lập tức, Thương Huyền Tiên Quân run rẩy dữ dội, một tiếng gầm thét trầm đục vang lên từ sâu thẳm linh hồn ông ta. Mảnh vỡ Thiên Đạo, bị kích thích bởi “Thiên Đạo Chân Ý” của Lâm Phàm, bắt đầu bộc lộ bản chất thật.

Một luồng sáng màu vàng kim chói lóa, mang theo khí tức hỗn loạn và cổ xưa, bị Lâm Phàm cưỡng ép kéo ra khỏi cơ thể Thương Huyền Tiên Quân. Lão Tiên Quân lập tức suy yếu trầm trọng, mái tóc trắng càng thêm bạc phơ, thân thể lão hóa nhanh chóng, ngã quỵ xuống. Ông ta nhìn mảnh vỡ Thiên Đạo đang bay lơ lửng giữa không trung, ánh mắt vừa kinh hãi, vừa đau đớn, vừa có chút giải thoát.

Lâm Phàm không để ý đến Thương Huyền Tiên Quân, hắn tập trung toàn bộ ý chí vào mảnh vỡ Thiên Đạo. Mảnh vỡ đó như một sinh linh nhỏ bé, đang cố gắng chống cự, tỏa ra hàng vạn đạo pháp tắc hỗn loạn, muốn xé nát Lâm Phàm. Nhưng Lâm Phàm là Thiên Đạo, hoặc ít nhất là một phần quan trọng nhất của nó, hắn có khả năng dung nạp và điều khiển nó.

Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ Tiên linh chi khí trong cơ thể, cùng với những mảnh vỡ Thiên Đạo đã hấp thu trước đó, bùng nổ. Một vòng xoáy Thiên Đạo vô hình xuất hiện, bao trùm lấy mảnh vỡ. Những ký ức cổ xưa, những pháp tắc nguyên thủy, những cảm xúc hỗn độn từ mảnh vỡ đổ ập vào tâm trí Lâm Phàm.

Hắn thấy cảnh tượng Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh, thấy những Vũ Trụ sơ khai đang hình thành, thấy Hư Vô Thôn Phệ Giả lần đầu xuất hiện, gieo rắc nỗi kinh hoàng. Hắn cảm nhận được sự cô đơn của mảnh vỡ, hàng triệu năm trôi nổi không chủ, chỉ biết bám víu vào những sinh linh mạnh mẽ để tìm kiếm một trật tự cho riêng mình.

“Ngươi không phải là hủy diệt, ngươi là một phần của sự kiến tạo. Hãy trở về vị trí của mình!” Lâm Phàm thầm gầm lên trong ý thức. Bằng ý chí kiên định và khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa”, hắn bắt đầu “thuần hóa” mảnh vỡ, đồng hóa nó vào bản thể của mình.

Quá trình này kéo dài chỉ trong khoảnh khắc, nhưng lại như hàng vạn năm trong cảm nhận của Lâm Phàm. Khi mảnh vỡ cuối cùng chìm vào cơ thể hắn, một luồng sức mạnh khủng khiếp bùng nổ, xuyên thẳng qua đại trận, lên đến bầu trời Tiên Giới. Toàn bộ Thiên Huyền Phong Thiên Trận sụp đổ ngay lập tức, vô số Tiên phù hóa thành tro bụi, các cột sáng xanh đen biến mất hoàn toàn.

Cả chiến trường im lặng. Các Tiên nhân phe địch như tượng gỗ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Các Tiên nhân phe Lâm Phàm thì ngây người, rồi vỡ òa trong tiếng reo hò phấn khích.

Lâm Phàm đứng giữa không trung, hào quang chói lọi, khí tức hùng vĩ như một vị Thần Vương. Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như chứa đựng vô vàn vì sao. Hắn cảm nhận được một phần ký ức nữa của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã được thức tỉnh, một sự kết nối mạnh mẽ hơn với bản chất vũ trụ.

Tiên Nữ Cửu Thiên nhìn Lâm Phàm, ánh mắt phức tạp, có sự ngưỡng mộ, có sự kính sợ, và cả một chút lo lắng. Nàng biết, Lâm Phàm không còn là một Tiên Đế bình thường nữa. Hắn đang dần trở thành một thực thể siêu việt, vượt ra ngoài mọi định nghĩa của Tiên Giới.

Mối đe dọa của Hư Vô Thôn Phệ Giả, vốn chỉ là một ký ức mơ hồ, giờ đây trở nên rõ ràng và cấp bách hơn bao giờ hết trong tâm trí Lâm Phàm. Hắn đã thu hồi được một mảnh vỡ quan trọng, nhưng cuộc hành trình vẫn còn rất dài. Và hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những cuộc đối đầu thực sự với những Tiên Vương, Tiên Tôn đã phong ấn hoặc hấp thu những mảnh vỡ Thiên Đạo khác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8