Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 379
Cánh cổng U Minh Quan sừng sững giữa biển mây và sương mù dày đặc của U Minh Chi Hải, giờ đây nhuộm một màu máu đỏ quạch. Tiếng gào thét, tiếng kiếm khí va chạm, tiếng pháp tắc nổ tung như sấm rền, không ngừng vang vọng khắp chiến trường. Lực lượng Thiên Vân Tiên Giới đang đối mặt với một đợt tấn công như thủy triều dâng của Huyết Nguyệt Tiên Giới, những Tiên nhân mang theo sát khí nồng đậm, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Hàng loạt trận pháp phòng ngự đã sụp đổ, các Tiên nhân cấp thấp ngã xuống như rạ, ngay cả những Tiên Quân hùng mạnh cũng phải chật vật chống đỡ.
Lâm Phàm đứng trên đỉnh cao nhất của U Minh Quan, áo bào xanh biếc khẽ phất phơ trong gió lốc năng lượng hỗn loạn. Ánh mắt hắn tĩnh lặng, không chút dao động, quét qua toàn bộ chiến trường. Đối với người thường, đây là một khung cảnh hỗn loạn không thể nào nắm bắt, nhưng trong mắt Lâm Phàm, mọi thứ đều hiện rõ ràng. Khả năng “Phân Tích” của hệ thống Thiên Đạo trong cơ thể hắn đang hoạt động hết công suất. Hắn không chỉ nhìn thấy dòng chảy của Tiên linh lực, quỹ đạo của mỗi chiêu pháp, mà còn thấy được sự vận hành của các pháp tắc nhỏ ẩn chứa trong từng trận pháp, từng công pháp của đối phương.
Huyết Nguyệt Tiên Giới không chỉ dựa vào số lượng và sự hung hãn. Lâm Phàm nhận ra, chúng đang khai thác một mạch Tiên Tinh ngầm cực lớn dưới lòng U Minh Chi Hải, dẫn dắt năng lượng tinh thuần nhất thông qua một hệ thống trận pháp phức tạp để duy trì sự bền bỉ và sức mạnh cuồng bạo của quân đội. Đặc biệt, có một vị Tiên Vương cấp cao của Huyết Nguyệt, Huyết Sa Tiên Vương, đang ngự trị tại trung tâm của hệ thống trận pháp đó, như một trái tim bơm máu cho toàn bộ chiến trường. Huyết Sa Tiên Vương không chỉ tu luyện công pháp huyết đạo cực đoan, mà còn có khả năng điều khiển các pháp tắc không gian nhỏ, khiến cho việc tiếp cận hắn trở nên vô cùng khó khăn.
Tình hình của Thiên Vân Tiên Giới đang nguy kịch. Nếu U Minh Quan thất thủ, toàn bộ vùng U Minh Chi Hải sẽ rơi vào tay Huyết Nguyệt, mở đường cho chúng xâm chiếm sâu hơn vào lãnh thổ Thiên Vân. Các vị Tiên Tôn của Thiên Vân đã cố gắng đột phá, nhưng đều bị các Tiên Vương Huyết Nguyệt chặn đứng, không thể tiếp cận được Huyết Sa Tiên Vương.
“Không thể kéo dài thêm nữa,” Lâm Phàm lẩm bẩm. Hắn quay sang vị Tiên Tôn đứng cạnh mình, một lão giả râu tóc bạc phơ tên là Thanh Vân Tiên Tôn, người đang đổ mồ hôi lạnh vì lo lắng. “Tiên Tôn, ta có một kế hoạch, nhưng nó rất mạo hiểm.”
Thanh Vân Tiên Tôn nhìn Lâm Phàm với ánh mắt đầy tin tưởng. Dù Lâm Phàm là Tân Tiên, nhưng những gì hắn đã thể hiện trong các trận chiến trước đó đã khiến tất cả cường giả Thiên Vân Tiên Giới phải kính phục. Hắn không chỉ mạnh mẽ mà còn có một trí tuệ vượt trội, những chiến lược của hắn luôn mang đến những bất ngờ không thể đoán trước.
“Nói đi, Lâm Phàm. Bất kể là gì, chúng ta đều sẽ thử,” Thanh Vân Tiên Tôn kiên quyết nói.
Lâm Phàm chỉ vào một điểm trên bản đồ chiến trường ảo ảnh. “Huyết Sa Tiên Vương đang dựa vào một ‘mạch Tiên Tinh nguyên thủy’ ẩn sâu dưới lòng đất, và một ‘trận nhãn không gian’ để điều hòa năng lượng. Điểm yếu của hắn không phải là pháp lực hay phòng ngự, mà là sự phụ thuộc vào nguồn năng lượng bên ngoài và sự cứng nhắc trong việc duy trì trận nhãn đó. Ta sẽ dẫn một đội đột kích nhỏ, xuyên qua phòng tuyến, phá hủy trận nhãn và cắt đứt nguồn cung cấp năng lượng của hắn. Một khi hắn mất đi sự hỗ trợ, toàn bộ quân đội Huyết Nguyệt sẽ suy yếu đáng kể.”
“Nhưng trận nhãn đó được bao bọc bởi hàng ngàn đạo pháp tắc không gian, và Huyết Sa Tiên Vương là một cường giả không gian. Ngươi làm sao có thể đột phá?” Thanh Vân Tiên Tôn nghi hoặc.
Lâm Phàm mỉm cười bí ẩn. “Phân Tích đã chỉ ra, mọi pháp tắc đều có khe hở, mọi trận pháp đều có điểm yếu. Và ta… có cách để ‘tiến hóa’ một đường đi không tưởng.”
Kế hoạch được triển khai. Lâm Phàm chọn ra mười Tiên Quân tinh nhuệ nhất, cùng nhau tạo thành một mũi nhọn sắc bén. Dưới sự yểm trợ của các Tiên Tôn khác, họ bắt đầu cuộc đột phá. Huyết Nguyệt Tiên Giới không ngờ rằng Lâm Phàm lại dám dẫn đầu một cuộc tấn công trực diện vào trung tâm phòng ngự của chúng.
Cuộc hành trình xuyên qua phòng tuyến địch là một thử thách sống còn. Các Tiên Quân của Huyết Nguyệt liên tục chặn đường, những trận pháp cường đại không ngừng công kích. Nhưng Lâm Phàm, với khả năng “Phân Tích”, như một bóng ma lướt qua mọi cạm bẫy, né tránh những đòn hiểm hóc nhất, và chỉ đạo đội của mình tấn công vào những điểm yếu chí mạng của địch. Hắn thậm chí còn sử dụng khả năng “Tiến Hóa” lên các Tiên khí của đồng đội, khiến chúng trở nên mạnh mẽ hơn, sắc bén hơn, dễ dàng xuyên thủng phòng ngự của kẻ địch.
Cuối cùng, họ cũng đến được khu vực trung tâm, nơi Huyết Sa Tiên Vương đang ngồi giữa một vòng xoáy huyết quang khổng lồ, điều khiển toàn bộ trận chiến. Ánh mắt hắn mở ra, lạnh lẽo như hai vầng trăng máu.
“Ngươi là Lâm Phàm?” Huyết Sa Tiên Vương cất tiếng, giọng nói vang vọng như đến từ địa ngục. “Một Tân Tiên mà dám xông vào đây, ngươi muốn chết sao?”
Lâm Phàm không đáp, trực tiếp lao tới. Mười Tiên Quân nhanh chóng tạo thành một vòng vây, cố gắng cầm chân những Tiên Vương hộ vệ của Huyết Sa. Lâm Phàm đối mặt trực diện với Huyết Sa Tiên Vương.
Huyết Sa Tiên Vương tung ra chiêu thức đầu tiên, “Huyết Nguyệt Trảm”, một lưỡi đao máu khổng lồ xé toạc không gian, mang theo sát khí kinh người. Lâm Phàm không né tránh, mà vận dụng “Phân Tích” để nắm bắt quỹ đạo và điểm yếu của lưỡi đao. Đồng thời, hắn kích hoạt “Tiến Hóa” lên chính cơ thể mình, cường hóa da thịt, xương cốt, và đặc biệt là linh hồn, khiến nó trở nên kiên cố hơn bao giờ hết.
Bằng một quyền đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sự lý giải sâu sắc về lực và pháp tắc không gian, Lâm Phàm đánh tan lưỡi đao máu. Huyết Sa Tiên Vương hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hắn liên tục tung ra những chiêu thức tàn bạo hơn, điều khiển không gian xung quanh Lâm Phàm, tạo ra những vực sâu không gian, những luồng gió không gian sắc bén như dao cạo.
Nhưng Lâm Phàm như một con cá bơi lội trong biển cả hỗn loạn. Mỗi khi Huyết Sa Tiên Vương biến đổi không gian, Lâm Phàm lại dùng “Phân Tích” để tìm ra kẽ hở, và dùng “Tiến Hóa” để thích ứng, thậm chí là điều chỉnh một phần nhỏ pháp tắc không gian xung quanh mình, khiến những đòn tấn công của đối phương mất đi hiệu quả.
Trong một khoảnh khắc, Lâm Phàm cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc. Dưới lòng đất, nơi mạch Tiên Tinh nguyên thủy đang tuôn trào, có một dao động rất nhỏ, rất yếu ớt, nhưng lại mang theo hơi thở của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Huyết Sa Tiên Vương không hề biết rằng, cái mạch Tiên Tinh mà hắn đang khai thác, thực chất là một phần nhỏ bị biến dị của một mảnh vỡ Thiên Đạo cổ xưa, bị năng lượng Hư Vô ô nhiễm một phần và chôn vùi qua vô số kỷ nguyên.
Lâm Phàm biết đây là cơ hội. Hắn đột nhiên ngừng phòng thủ, tung ra một đòn công kích dũng mãnh, mục tiêu không phải Huyết Sa Tiên Vương, mà là cái “trận nhãn không gian” ẩn sâu trong huyết quang phía sau hắn.
“Ngươi dám!” Huyết Sa Tiên Vương gầm lên, vội vàng chuyển hướng phòng thủ. Hắn biết trận nhãn đó là mấu chốt.
Nhưng đã quá muộn. Lâm Phàm, bằng một chiêu “Thiên Đạo Trảm” mà hắn vừa “tiến hóa” từ một công pháp kiếm đạo phổ thông, đã xuyên qua mọi lớp phòng ngự không gian của Huyết Sa Tiên Vương. Kiếm khí đó không mang theo sát ý hủy diệt, mà là một sự “phân tách” tuyệt đối, nhắm thẳng vào sự liên kết pháp tắc của trận nhãn.
Rắc! Một âm thanh chói tai vang lên. Trận nhãn không gian rung chuyển dữ dội, rồi nứt vỡ. Cùng lúc đó, Lâm Phàm vươn tay xuống lòng đất, một luồng Thiên Đạo chi lực thuần khiết bao phủ lấy dao động yếu ớt của mạch Tiên Tinh. Hắn không hấp thu nó hoàn toàn, mà chỉ nhẹ nhàng “tịnh hóa” và “tiến hóa” bản chất của nó, cắt đứt sự liên kết giữa nó và Huyết Sa Tiên Vương.
Ngay lập tức, Huyết Sa Tiên Vương cảm thấy một cơn đau thấu xương. Nguồn năng lượng khổng lồ mà hắn đang dựa vào bỗng chốc biến mất, thậm chí còn phản phệ lại hắn. Huyết quang bao quanh hắn mờ nhạt, uy áp Tiên Vương giảm sút nghiêm trọng. Cả quân đoàn Huyết Nguyệt Tiên Giới cũng cảm nhận được sự suy yếu, khí thế chiến đấu giảm đi một nửa.
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Huyết Sa Tiên Vương hoảng sợ, nhìn Lâm Phàm như nhìn một con quái vật.
Lâm Phàm chỉ khẽ lắc đầu. “Ngươi dựa vào sự ô nhiễm của Thiên Đạo để mạnh mẽ, nhưng không hiểu rõ bản chất của Đạo. Đó là sự ngu xuẩn.”
Đúng lúc đó, Thanh Vân Tiên Tôn và các cường giả Thiên Vân Tiên Giới khác nhận ra sự thay đổi. Họ đồng loạt phản công, dồn ép quân Huyết Nguyệt. Huyết Sa Tiên Vương bị Lâm Phàm làm cho suy yếu nghiêm trọng, không còn khả năng chống cự, đành phải ra lệnh rút lui trong sự nhục nhã và phẫn nộ.
U Minh Quan được giữ vững. Thiên Vân Tiên Giới giành được chiến thắng quyết định trong trận chiến này. Danh tiếng của Lâm Phàm một lần nữa vang dội khắp Tiên Giới, vượt xa mọi cường giả cùng thời. Hắn không chỉ là một chiến binh mạnh mẽ, mà còn là một chiến lược gia lỗi lạc, một thiên tài có khả năng xoay chuyển cục diện chiến tranh.
Sau trận chiến, Lâm Phàm âm thầm trở lại nơi mạch Tiên Tinh. Hắn cảm nhận được, sau khi được tịnh hóa, mảnh vỡ Thiên Đạo ẩn sâu bên trong đã phát ra một luồng sáng yếu ớt, như một lời cảm ơn. Nó không đủ lớn để hắn hấp thu toàn bộ ngay lập tức, nhưng nó đã cung cấp cho hắn thêm một phần ký ức mơ hồ về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, một cảm giác khẩn cấp về mối đe dọa đang đến gần. Tiên Giới này, tưởng chừng như là đỉnh cao của tu luyện, nhưng cũng chỉ là một mắt xích yếu ớt trong chuỗi phòng thủ vũ trụ. Hành trình của hắn, vẫn còn rất dài.