Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 384
Lâm Phàm đứng trên đỉnh cao nhất của Tiên Sơn Vô Cực, nơi mây mù vờn quanh và tiên linh chi khí nồng đậm đến mức có thể hóa lỏng thành sương. Hắn đã đạt tới đỉnh cao của Tiên Đế cảnh, sức mạnh của hắn đủ để khiến bất kỳ Tiên Vương nào cũng phải kiêng dè, và Tiên Tôn cũng khó lòng áp chế. Hơn ba trăm năm ở Tiên Giới, hắn đã không ngừng chiến đấu, thu hồi các mảnh vỡ Thiên Đạo, và mỗi lần hấp thu một mảnh, ký ức mơ hồ trong đầu hắn lại rõ ràng hơn một chút, giống như những mảnh ghép của một bức tranh vĩ đại đang dần được hoàn thiện.
Tuy nhiên, dù sức mạnh đã đạt đến mức độ này, trong lòng Lâm Phàm vẫn luôn tồn tại một nỗi bất an khó tả. Tiên Giới, nơi lẽ ra phải là thiên đường của sự vĩnh hằng và thịnh vượng, lại ẩn chứa quá nhiều hỗn loạn và suy tàn. Các Tiên Môn tranh giành tài nguyên, chiến tranh nổ ra liên miên, nhiều Tiên Sơn từng hùng vĩ nay trở thành phế tích, và thậm chí nguồn Tiên Linh Chi Khí cũng có vẻ đang cạn kiệt dần ở một số khu vực cổ xưa. Lâm Phàm đã từng cho rằng đây là quy luật tự nhiên của sự phát triển, của cạnh tranh sinh tồn trong một thế giới rộng lớn, nhưng những mảnh ký ức Thiên Đạo gần đây lại gợi ý một điều gì đó sâu xa hơn, một bí mật bị che giấu dưới lớp màn thời gian và quên lãng.
Một tuần trước, khi hắn thu hồi mảnh vỡ Thiên Đạo cuối cùng từ Thiên Nữ Cửu Thiên – một thực thể cổ xưa được xem là hiện thân của ý chí Tiên Giới, hắn đã cảm nhận được một luồng thông tin khổng lồ và đau đớn ùa vào tâm trí. Đó không phải là ký ức toàn vẹn, mà là những cảm xúc, những tiếng vọng của một nỗi tuyệt vọng thầm lặng, một sự suy yếu không thể lý giải đang lan rộng khắp các tầng thứ của Tiên Giới. Thiên Nữ Cửu Thiên, sau khi trao mảnh vỡ, đã rơi vào giấc ngủ sâu, thân thể mờ ảo như sắp tan biến, để lại một lời thì thầm cuối cùng, yếu ớt nhưng đầy ám ảnh: “Tìm kiếm khởi nguồn của sự suy tàn… Nó không phải từ bên trong, mà là từ cội rễ… nơi mà bóng tối bắt đầu len lỏi.”
Lời thì thầm đó ám ảnh Lâm Phàm, gieo vào lòng hắn một hạt mầm nghi ngờ lớn hơn bao giờ hết. Hắn bắt đầu chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt mà trước đây hắn bỏ qua, những điểm bất thường mà các Tiên nhân khác đã quen thuộc. Những vết nứt không gian nhỏ, thường được các Tiên Vương cho là do chiến tranh gây ra, nhưng Lâm Phàm lại cảm thấy chúng mang một bản chất khác, một sự ăn mòn từ bên ngoài, không phải do pháp thuật hay lực lượng vật lý. Những Tiên thú cổ xưa, lẽ ra phải trường tồn cùng Tiên Giới, lại dần trở nên hóa đá, linh khí tiêu tán một cách bí ẩn, không có dấu hiệu bị săn giết hay bệnh tật thông thường.
Hôm nay, không thể chịu đựng được nỗi bất an này nữa, Lâm Phàm quyết định tự mình đi đến Cổ Tiên Vực, một vùng đất cấm của Tiên Giới, nơi được cho là đã bị bỏ hoang từ kỷ nguyên khai thiên. Nơi đây từng là trung tâm của Tiên Giới, một thánh địa của tu luyện và trí tuệ, nhưng nay chỉ còn là một vùng đất hoang tàn, bị bao phủ bởi sương mù xám xịt dày đặc và những mảnh vỡ của các Tiên Sơn từng hùng vĩ trôi nổi vô định trong hư không. Mọi Tiên nhân đều tránh xa nơi này, cho rằng nó bị nguyền rủa, bị một thứ sức mạnh tà ác nào đó vĩnh viễn phong tỏa.
Khi Lâm Phàm bước vào Cổ Tiên Vực, một cảm giác nặng nề, u ám bao trùm lấy hắn, như một tấm chăn lạnh lẽo. Không có Tiên Linh Chi Khí, chỉ có một loại năng lượng hỗn độn, mục nát, khiến ngay cả không khí cũng trở nên ngột ngạt. Sự im lặng ở đây không phải là sự tĩnh mịch bình yên, mà là một sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khe đá, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn đã mất. Hắn sử dụng khả năng “Phân Tích” của hệ thống – nay đã gần như hòa làm một với ý thức của hắn, trở thành một phần bản năng tự nhiên – để quét qua vùng đất này. Hệ thống hiển thị những cảnh báo đỏ rực, chói mắt hơn bao giờ hết: “Năng lượng pháp tắc suy yếu nghiêm trọng. Nguồn cội bị ăn mòn. Phát hiện dấu vết của ‘Ý Chí Hư Vô’ cấp thấp, đang lan rộng.”
Ý Chí Hư Vô? Đó là một khái niệm mà Lâm Phàm chỉ từng mơ hồ cảm nhận trong những mảnh ký ức sâu thẳm nhất của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nó liên quan trực tiếp đến Hư Vô Thôn Phệ Giả, mối đe dọa vũ trụ kinh hoàng mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn. Nhưng tại sao dấu vết của nó lại xuất hiện trong Tiên Giới, nơi lẽ ra phải là pháo đài vững chắc nhất, được bảo vệ bởi các pháp tắc mạnh mẽ nhất của Vũ Trụ Nguyên Thủy?
Lâm Phàm đi sâu hơn vào Cổ Tiên Vực, vượt qua những khu rừng hóa đá, những dòng sông cạn khô chỉ còn trơ lại lòng đất nứt nẻ. Cuối cùng, hắn đến một hồ nước lớn, nhưng thay vì nước trong xanh, nó lại chứa đầy những tinh thể màu đen lấp lánh, phát ra một thứ ánh sáng u ám, nuốt chửng mọi sắc màu xung quanh. Ở trung tâm hồ, có một cây cầu đá đã đổ nát, những phiến đá bị phong hóa đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu, dẫn đến một hòn đảo nhỏ nơi có một pho tượng khổng lồ của một Tiên Đế cổ xưa đã bị phong hóa gần hết, chỉ còn lại những đường nét mờ nhạt, như một bóng ma của quá khứ.
Khi Lâm Phàm đặt tay lên pho tượng, một dòng năng lượng lạnh lẽo và đau đớn, như tiếng rên rỉ của một thế giới đang hấp hối, ùa vào tâm trí hắn. Đồng thời, mảnh linh hồn Thiên Đạo trong hắn phản ứng mạnh mẽ, như một nam châm hút lấy một mảnh vỡ khác. Nhưng lần này, nó không phải là một mảnh vỡ vật chất cụ thể, mà là một “dấu ấn” tinh thần, một đoạn ký ức bị phong ấn sâu trong pho tượng, được bảo vệ cẩn mật qua vô số kỷ nguyên. Đó là ký ức của chính vị Tiên Đế đã tạo ra pho tượng này, một người đã chứng kiến sự khởi đầu của sự suy tàn.
Những hình ảnh vụt qua tâm trí Lâm Phàm như một thước phim quay chậm nhưng đầy sức mạnh, mỗi khung hình là một vết dao cứa vào linh hồn. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy vĩ đại, rực rỡ như hàng tỷ mặt trời hợp lại, đang chiến đấu với một thực thể bóng tối khổng lồ, vô định hình, không có hình hài cụ thể, chỉ là một khối ý chí và sự hủy diệt – Hư Vô Thôn Phệ Giả. Cuộc chiến đó kéo dài vô số kỷ nguyên, hủy diệt vô số Vũ Trụ, biến chúng thành cát bụi và hư không.
Rồi hắn thấy khoảnh khắc Thiên Đạo Nguyên Thủy quyết định hy sinh. Nó không chỉ phân tán linh hồn và sức mạnh thành vô số mảnh nhỏ để chờ đợi thời cơ tái sinh, mà còn dùng toàn bộ bản nguyên của mình để tạo ra một hàng rào pháp tắc vô hình, phong tỏa Hư Vô Thôn Phệ Giả trong một không gian riêng biệt – Hư Vô Chi Địa. Nhưng sự hy sinh đó không hoàn hảo. Một phần nhỏ của “Ý Chí Hư Vô” đã kịp xuyên qua, bám víu vào các mảnh vỡ Thiên Đạo đang phân tán, và quan trọng hơn, nó đã tạo ra những vết nứt vô hình, những lỗ hổng nhỏ li ti trong chính hàng rào phòng thủ mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã tạo ra.
Ký ức tiếp tục, và nỗi kinh hoàng trong lòng Lâm Phàm càng sâu sắc. Sau khi Thiên Đạo Nguyên Thủy suy yếu và phân tán, các pháp tắc của Vũ Trụ Nguyên Thủy – bao gồm cả Tiên Giới – bắt đầu trở nên không ổn định, mất đi sự bảo vệ toàn diện. Năng lượng Hư Vô từ bên ngoài, dù chỉ là những luồng nhỏ bé, vẫn len lỏi vào qua những vết nứt đó. Nó không đủ mạnh để hủy diệt ngay lập tức một Vũ Trụ rộng lớn như Tiên Giới, nhưng nó âm thầm ăn mòn, như một căn bệnh ung thư di căn. Nó làm suy yếu Tiên Linh Chi Khí, gây ra sự cạn kiệt tài nguyên một cách bất thường, khiến các Tiên nhân dễ dàng rơi vào cuồng loạn, tranh giành, và thậm chí là biến chất. Nó cũng biến đổi những Tiên thú hiền lành thành quái vật khát máu, và khiến cho quá trình luân hồi trở nên không hoàn chỉnh, linh hồn bị tiêu tán vào hư không thay vì tái sinh.
Tiên Giới, nơi từng được nuôi dưỡng bởi Thiên Đạo Nguyên Thủy, giờ đây giống như một cơ thể bị bệnh nặng, mà không ai biết căn bệnh thực sự là gì, hay nguồn gốc của nó từ đâu. Các Tiên Vương, Tiên Tôn, họ chỉ thấy những triệu chứng – sự suy yếu của Tiên Giới, sự cạn kiệt năng lượng, sự xuất hiện của những vùng đất chết chóc – và họ cố gắng khắc phục bằng cách tăng cường tu luyện, chiếm đoạt tài nguyên, hoặc tìm cách thăng lên cấp độ cao hơn. Nhưng không ai trong số họ chạm đến được cội rễ của vấn đề, bởi vì bí mật này đã bị chôn vùi cùng với sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Ký ức về vị Tiên Đế tạo ra pho tượng đó cũng hiện lên. Vị Tiên Đế này là một trong số ít người đã cảm nhận được sự bất thường, ông ta cảm thấy một sự mục nát từ bên trong, nhưng ông ta không thể hiểu rõ nguồn gốc. Ông ta chỉ cảm thấy một “bệnh tật” đang gặm nhấm Tiên Giới, và ông ta đã cố gắng tạo ra pho tượng này, phong ấn một phần nhỏ nhận thức và nỗi lo lắng của mình, hy vọng có một ngày hậu nhân có thể giải mã, có thể tìm thấy con đường cứu rỗi.
Khi dòng ký ức khổng lồ và đau đớn kết thúc, Lâm Phàm lùi lại, thở dốc, hai tay ôm lấy đầu. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thật quá kinh hoàng và gánh nặng trách nhiệm bỗng chốc đè nặng lên vai. Tiên Giới không phải đang suy tàn một cách tự nhiên, mà đang bị “ăn mòn” từ từ bởi tàn dư của Hư Vô Thôn Phệ Giả! Các mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đang thu thập không chỉ là để tăng cường sức mạnh cho hắn, mà chúng còn là những “kháng thể” của Vũ Trụ. Mỗi mảnh vỡ được thu hồi và hợp nhất vào Lâm Phàm, nó không chỉ mạnh hóa hắn, mà còn giúp củng cố lại các pháp tắc, hàn gắn những vết nứt vô hình trong hàng rào bảo vệ vũ trụ, đẩy lùi sự xâm nhập của Ý Chí Hư Vô.
Sứ mệnh của hắn không còn chỉ là tái sinh Thiên Đạo, mà là cứu rỗi toàn bộ Vũ Trụ khỏi sự diệt vong chậm chạp này. Hắn không chỉ cần tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả, mà còn phải “chữa lành” những tổn thương mà nó đã gây ra cho các pháp tắc và bản nguyên của Vũ Trụ. Gánh nặng trên vai Lâm Phàm bỗng trở nên nặng nề hơn gấp bội, nhưng đồng thời, một ý chí kiên cường, một mục đích rõ ràng hơn bao giờ hết cũng bùng cháy dữ dội trong lòng hắn. Nỗi bất an bấy lâu nay đã có lời giải đáp, và con đường phía trước, dù gian nan đến đâu, cũng đã hiện rõ mồn một.
Hắn ngước nhìn lên bầu trời xám xịt của Cổ Tiên Vực, ánh mắt xuyên qua những tầng mây dày đặc, như muốn nhìn thấy Hư Vô Chi Địa ẩn sâu bên ngoài biên giới Vũ Trụ. “Hư Vô Thôn Phệ Giả… ngươi vẫn chưa chết hẳn. Ngươi vẫn đang gặm nhấm Vũ Trụ này. Nhưng ta, Lâm Phàm, Thiên Đạo tái sinh, sẽ không chỉ phong ấn ngươi một lần nữa, mà sẽ tiêu diệt ngươi hoàn toàn, và chữa lành tất cả những gì ngươi đã hủy hoại, mang lại sự sống và trật tự vĩnh cửu.”
Cảm nhận được sự cấp bách, Lâm Phàm biết rằng việc thu hồi mảnh vỡ Thiên Đạo lớn nhất còn lại, từ một Tiên Vương cổ xưa – người có thể đang vô tình giữ lại một phần sức mạnh quan trọng của Vũ Trụ và Tiên Giới, khiến nó càng suy yếu hơn – trở nên tối quan trọng hơn bao giờ hết. Đó không còn là cuộc chiến tranh giành sức mạnh cá nhân, mà là cuộc chiến vì vận mệnh của Tiên Giới, và xa hơn nữa, của toàn bộ Vũ Trụ Nguyên Thủy.