Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 385
Lâm Phàm đứng trên đỉnh Vân Hải Phong, một trong những ngọn núi cao nhất của Vạn Đạo Thánh Địa, nơi hắn đã đạt đến đỉnh cao của Tiên Giới. Tiên khí cuồn cuộn như thác đổ, mây trắng bồng bềnh tựa biển cả, cảnh sắc hùng vĩ và tráng lệ đến mức khiến bất kỳ Tiên nhân nào cũng phải trầm trồ. Thế nhưng, trong mắt Lâm Phàm, một cảm giác bất an mơ hồ lại len lỏi. Hắn đã thu hồi được một mảnh vỡ Thiên Đạo lớn từ Tiên Vương cổ xưa, sức mạnh đạt đến đỉnh phong của Tiên Giới, nhưng càng mạnh, hắn lại càng cảm nhận được những vết nứt vô hình trong sự hoàn mỹ này.
Dù Tiên Giới vẫn được ca tụng là nơi trường sinh bất lão, là cội nguồn của mọi pháp tắc, Lâm Phàm lại cảm thấy một sự suy yếu tiềm ẩn. Tiên khí, tuy vẫn nồng đậm, nhưng dường như thiếu đi sự tinh khiết nguyên bản, pha lẫn một chút tạp chất khó nhận biết. Những Tiên thụ cổ thụ ngàn vạn năm, lẽ ra phải xanh tươi vĩnh cửu, nay lại có vài cành lá úa vàng, khô héo một cách bất thường. Ngay cả những dòng sông Tiên linh, từng chảy xiết và tràn đầy sinh lực, cũng có vẻ như dòng chảy chậm lại, nước phảng phất một màu đục nhẹ.
Hắn đã từng nghe những Tiên nhân già cả than thở về “kỷ nguyên vàng son” xa xưa, khi Tiên Giới còn thịnh vượng hơn nhiều, khi những Tiên nhân mới phi thăng có thể dễ dàng đột phá, khi các tài nguyên Tiên phẩm dồi dào vô kể. Lúc đó, Lâm Phàm cho rằng đó chỉ là sự hoài niệm của người già, nhưng giờ đây, với sức mạnh và ký ức Thiên Đạo dần thức tỉnh, hắn bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn. Một sự suy tàn chậm rãi, âm ỉ đang diễn ra, như một căn bệnh ăn mòn từ bên trong.
Một buổi tối, khi Lâm Phàm đang bế quan trong một động phủ cổ xưa dưới Vân Hải Phong, nơi được cho là chứa đựng những dấu vết của Đại Đạo từ thuở khai thiên lập địa, hắn cảm thấy một làn sóng năng lượng kỳ lạ. Mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn đột nhiên rung động dữ dội, như bị một lực hút vô hình kéo lấy. Hắn nhắm mắt, cố gắng nắm bắt nguồn gốc của sự rung động này. Từng mảnh ký ức vụn vặt, hỗn loạn bắt đầu xông thẳng vào đại não hắn, không phải là những hình ảnh mơ hồ như trước, mà là những đoạn phim chân thực, sống động đến kinh người.
Hắn thấy một Vũ Trụ Nguyên Thủy rực rỡ, tràn đầy sinh cơ, nơi Thiên Đạo Nguyên Thủy ngự trị, duy trì trật tự và sự cân bằng hoàn hảo. Rồi một bóng đen khổng lồ, vô hình, với vô số xúc tu tối tăm, xuất hiện từ khoảng không hỗn độn – đó chính là Hư Vô Thôn Phệ Giả. Cuộc chiến kinh thiên động địa bùng nổ. Thiên Đạo Nguyên Thủy, với ánh sáng rực rỡ của hàng tỷ pháp tắc, đã chiến đấu với Hư Vô Thôn Phệ Giả trong vô số kỷ nguyên. Hư Vô Thôn Phệ Giả không thể bị tiêu diệt hoàn toàn, nó chỉ có thể bị phong ấn. Để làm được điều đó, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phải trả một cái giá quá đắt: hy sinh bản thân, phân tán linh hồn và sức mạnh thành vô số mảnh nhỏ, tạo thành một phong ấn bao trùm toàn bộ Vũ Trụ Nguyên Thủy.
Và rồi, ký ức chuyển cảnh, Lâm Phàm chứng kiến sự thật kinh hoàng: phong ấn đó không hề vĩnh cửu. Sự phân tán của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã tạo ra những lỗ hổng, những vết nứt vô hình trong kết cấu vũ trụ. Mỗi mảnh vỡ Thiên Đạo bị thất lạc, mỗi khi một Tiên giới hoặc Thần giới được sinh ra mà không có sự dẫn dắt hoàn chỉnh của Thiên Đạo, thì vết nứt lại mở rộng thêm một chút. Năng lượng Hư Vô từ bên ngoài khoảng không hỗn độn dần dần thẩm thấu vào bên trong, ăn mòn các pháp tắc, làm suy yếu các thế giới, và đặc biệt là Tiên Giới – nơi vốn dĩ là cầu nối giữa phàm giới và thần giới, nơi hấp thụ và chuyển hóa Tiên linh khí từ Đại Đạo. Sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy đã trực tiếp ảnh hưởng đến Tiên Giới, khiến Tiên linh khí cạn kiệt, pháp tắc méo mó, và quá trình sinh sôi nảy nở của Tiên vật bị đình trệ. Đây chính là nguyên nhân sâu xa của sự suy tàn mà hắn đã cảm nhận được.
Lâm Phàm mở bừng mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn không còn là Lâm Phàm của trước đây nữa. Những ký ức này không chỉ là thông tin, mà là gánh nặng, là sứ mệnh, là trách nhiệm của toàn bộ Vũ Trụ đang đè lên vai hắn. Hắn giờ đây hiểu rõ hơn bao giờ hết tại sao hắn lại mang trong mình những mảnh vỡ Thiên Đạo, tại sao hắn lại có khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” – đó là để tái tạo, để vá lành những vết thương của Vũ Trụ, để kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn.
Cái cảm giác bất an mơ hồ giờ đây đã biến thành một sự thật kinh hoàng. Sự suy tàn của Tiên Giới không phải là một chu kỳ tự nhiên, mà là một căn bệnh chết người, một vết thương chí mạng do cuộc chiến vĩ đại năm xưa để lại. Nếu không có Thiên Đạo Nguyên Thủy toàn vẹn để duy trì phong ấn và các pháp tắc, Hư Vô Thôn Phệ Giả sẽ không ngừng ăn mòn, cho đến khi toàn bộ Vũ Trụ bị nuốt chửng vào khoảng không hỗn độn.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi động phủ. Ánh trăng vằng vặc chiếu sáng đỉnh Vân Hải Phong. Hắn nhìn xuống Tiên Giới rộng lớn bên dưới, với vô vàn Tiên sơn, Tiên hồ, Tiên thành tráng lệ. Nhưng giờ đây, những vẻ đẹp đó dường như ẩn chứa một sự mong manh, một lời cảnh báo về sự diệt vong nếu hắn không hành động. Những Tiên nhân đang ngủ say trong các Tiên phủ, những sinh linh vô tội đang an hưởng hòa bình, tất cả đều không hề hay biết rằng thế giới của họ đang dần mục ruỗng từ bên trong.
Trách nhiệm nặng nề đè lên vai Lâm Phàm. Hắn không chỉ phải mạnh mẽ lên, mà còn phải nhanh chóng. Mỗi giây phút trôi qua, Tiên Giới lại suy yếu thêm một chút, vết nứt lại lan rộng thêm một tấc. Hắn phải tìm kiếm và thu hồi tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, không chỉ để tăng cường sức mạnh cho bản thân, mà còn để hàn gắn lại cái “ý chí” của Vũ Trụ, để phục hồi lại trật tự đã mất. Đây không còn là một cuộc hành trình cá nhân để đạt đến đỉnh cao tu luyện, mà là một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc chiến để cứu lấy toàn bộ sự sống.
Lâm Phàm siết chặt nắm đấm, đôi mắt sáng rực lên một ý chí kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã hiểu rõ sứ mệnh của mình. Hắn không chỉ là một kẻ trùng sinh mang theo ký ức, mà hắn chính là hy vọng cuối cùng của Vũ Trụ. Hắn phải trở thành Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, để không chỉ phong ấn mà còn tiêu diệt hoàn toàn mối đe dọa Hư Vô, và kiến tạo một kỷ nguyên vĩnh hằng cho muôn loài. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn biết, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên.