Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 391
Lâm Phàm đứng giữa một vùng không gian hỗn loạn, nơi mà những vì sao xa xôi dường như bị bóp méo, và Tiên Linh Chi Khí nồng đậm đến mức hóa thành từng dải sương mù ngũ sắc huyền ảo. Trước mặt hắn là Tiên Sơn Cổ Tịch, một ngọn núi khổng lồ vươn tới tận tầng mây đen kịt, đỉnh núi bị bao phủ bởi những tia sét vàng rực rỡ, tựa như một con rồng đang ngủ say. Đây là lãnh địa của Thái Cổ Tiên Vương – một tồn tại cổ xưa, người được đồn đại đã sống qua vô số kỷ nguyên, và quan trọng hơn, đang nắm giữ một mảnh vỡ Thiên Đạo lớn, gần như là mảnh cuối cùng ở Tiên Giới.
Lâm Phàm cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ mảnh vỡ trong cơ thể mình với năng lượng tỏa ra từ Tiên Sơn Cổ Tịch. Đó không chỉ là sức mạnh, mà còn là một phần ký ức, một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy đang kêu gọi hắn. Hắn thở ra một hơi, ánh mắt kiên định. Kể từ khi đặt chân lên Tiên Giới, hắn đã không ngừng chiến đấu, không ngừng thu thập các mảnh vỡ. Mỗi lần dung hợp, ký ức về “Hư Vô Thôn Phệ Giả” và sự hy sinh vĩ đại của Thiên Đạo Nguyên Thủy lại càng rõ nét, càng khắc sâu vào linh hồn hắn. Hắn biết, thời gian đang cạn dần.
Một đạo âm thanh cổ kính, trầm thấp vang vọng khắp không gian, mang theo uy áp khiến vạn vật phải quỳ phục. “Kẻ nào dám quấy nhiễu giấc ngủ vạn năm của bản vương?”
Lâm Phàm ngẩng đầu, không hề e sợ. “Vãn bối Lâm Phàm, đến đây để thu hồi Thiên Đạo mảnh vỡ.”
Một bóng người cao lớn, khoác áo bào cổ xưa màu xám tro, từ từ hiện ra trên đỉnh Tiên Sơn. Khuôn mặt y hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng vô số bí ẩn của vũ trụ. Đây chính là Thái Cổ Tiên Vương. Y nhìn Lâm Phàm với ánh mắt dò xét, rồi bật cười khẩy, tiếng cười mang theo sự khinh thường sâu sắc. “Thiên Đạo mảnh vỡ? Ngươi là một tên tiểu bối vừa thăng tiên, lại dám nói lời cuồng ngôn như vậy? Ngươi biết mảnh vỡ đó là gì không? Ngươi có xứng đáng với nó không?”
“Vãn bối không cần Tiên Vương đánh giá. Thiên Đạo mảnh vỡ thuộc về toàn bộ vũ trụ, nó không phải là vật sở hữu của riêng ai,” Lâm Phàm đáp, giọng nói bình thản nhưng ẩn chứa sự quyết đoán không lay chuyển. “Mảnh vỡ đó đang hấp hối, Tiên Vương cũng cảm nhận được sự suy yếu của pháp tắc Tiên Giới. Nếu không có Thiên Đạo mới, Tiên Giới này sẽ sớm suy tàn, rồi bị Hư Vô nuốt chửng.”
Thái Cổ Tiên Vương hơi nheo mắt. “Ngươi biết cả Hư Vô Thôn Phệ Giả? Xem ra, ngươi không phải là kẻ đơn giản. Nhưng Tiên Giới này suy yếu, chẳng phải ta cũng đang cố gắng bảo vệ nó sao? Mảnh vỡ đó là nguồn sức mạnh duy nhất giúp ta duy trì Tiên Giới này khỏi sự xâm thực của Hư Vô. Ngươi muốn lấy đi, chẳng khác nào muốn hủy diệt nơi đây!”
“Tiên Vương chỉ đang duy trì một sự tồn tại giả dối,” Lâm Phàm lắc đầu. “Mảnh vỡ đó bị phong ấn trong cơ thể Tiên Vương, không thể phát huy toàn bộ sức mạnh. Nó đang bị bào mòn dần. Vãn bối cần dung hợp tất cả các mảnh vỡ để tái tạo Thiên Đạo, để thực sự cứu vãn không chỉ Tiên Giới, mà là toàn bộ đa vũ trụ.”
Thái Cổ Tiên Vương im lặng một lát, rồi ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn. “Lời lẽ của ngươi rất hay, nhưng Tiên Giới này đã cho ta sự bất tử, cho ta sức mạnh. Tại sao ta phải từ bỏ nó vì một cái gọi là ‘Thiên Đạo mới’ hư vô? Ngươi muốn mảnh vỡ, vậy thì hãy tự mình đoạt lấy!”
Vừa dứt lời, Thái Cổ Tiên Vương vung tay áo. Lập tức, vạn đạo lôi điện từ Tiên Sơn Cổ Tịch bùng nổ, hóa thành một đạo lôi long khổng lồ, gầm thét xé rách không gian, lao thẳng về phía Lâm Phàm. Sức mạnh này không chỉ là lôi điện, mà còn ẩn chứa những pháp tắc cổ xưa, nặng nề như hàng ngàn vũ trụ.
Lâm Phàm không né tránh. Hắn biết trận chiến này không thể dùng lý lẽ để thuyết phục. Hắn kích hoạt hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình, đồng thời toàn bộ các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn cùng rung động. Một luồng ánh sáng chói lọi bùng phát từ Lâm Phàm, không phải là ánh sáng của Tiên Linh Chi Khí thông thường, mà là ánh sáng nguyên thủy của sáng tạo và hủy diệt. Hắn tung ra một quyền, không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ là một quyền thuần túy mang theo ý chí của Đại Đạo.
“Ầm!”
Lôi long tan vỡ, những tia sét bị Lâm Phàm hấp thu, rồi chuyển hóa thành năng lượng tinh thuần, củng cố thêm cho Thiên Đạo trong cơ thể hắn. Thái Cổ Tiên Vương hơi giật mình. “Ồ? Ngươi có thể hấp thu lôi pháp của bản vương? Không tệ!”
Tiên Vương không chần chừ, thân ảnh y hóa thành một luồng sáng, lao xuống. Y không sử dụng pháp bảo, chỉ dùng đôi tay trần, nhưng mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh của thời gian, khiến không gian xung quanh Lâm Phàm như bị đình trệ, vặn vẹo. Lâm Phàm cũng chủ động nghênh đón, hai thân ảnh va chạm liên tục, tạo ra những tiếng nổ long trời lở đất, xé toạc tầng mây và khiến cả Tiên Sơn Cổ Tịch rung chuyển dữ dội.
“Hệ thống, phân tích pháp tắc của Thái Cổ Tiên Vương!” Lâm Phàm thầm ra lệnh trong lúc giao chiến. Hệ thống phản hồi nhanh chóng: “Đang phân tích… Pháp tắc Thời Gian và Không Gian Cổ Thụ, kết hợp với năng lượng Thiên Đạo mảnh vỡ. Sức mạnh tổng hợp đạt cảnh giới Tiên Đế đỉnh phong. Có dấu hiệu suy yếu năng lượng do mảnh vỡ không được dung hợp hoàn chỉnh.”
Lâm Phàm hiểu rõ. Thái Cổ Tiên Vương mạnh mẽ, nhưng việc cưỡng ép phong ấn mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể đã tạo ra một lỗ hổng trong pháp tắc của y. Hắn quyết định không kéo dài trận chiến. Hắn cần mảnh vỡ, không phải muốn hủy diệt một cường giả Tiên Giới.
“Thời Gian Chi Trụ!” Thái Cổ Tiên Vương gầm lên, triệu hồi một cây cột ánh sáng khổng lồ, trên đó khắc vô số phù văn cổ xưa, tỏa ra khí tức của vĩnh hằng. Cây cột đâm thẳng xuống, muốn đóng đinh Lâm Phàm vào hư không.
Lâm Phàm hít sâu một hơi. Toàn bộ sức mạnh Thiên Đạo tích lũy từ vô số mảnh vỡ trong hắn bùng nổ. Hắn không tạo ra pháp bảo, không thi triển thần thông, mà trực tiếp triệu hồi một “Trường Hà Thời Không” thu nhỏ, bao quanh mình. Dòng chảy thời gian bị bóp méo, những phù văn trên Thời Gian Chi Trụ trở nên chậm chạp, rồi đảo ngược.
“Ngươi… ngươi cũng có thể thao túng thời gian và không gian đến mức này sao? Không thể nào!” Thái Cổ Tiên Vương kinh hãi. Y đã sống hàng vạn năm, hiểu rõ sự khó khăn khi tu luyện pháp tắc thời gian. Lâm Phàm, một tân Tiên Đế, lại có thể làm được điều đó một cách dễ dàng, thậm chí còn vượt qua cả y.
“Đây không phải là thao túng, mà là một phần của Thiên Đạo,” Lâm Phàm lạnh lùng nói. “Thiên Đạo bao trùm vạn vật, thời gian, không gian chỉ là những pháp tắc cơ bản nhất của nó.”
Hắn tung ra một chưởng, không phải chưởng lực vật chất, mà là một “ý chí Thiên Đạo” thuần túy. Ý chí này xuyên qua mọi phòng ngự, trực tiếp tác động lên mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể Thái Cổ Tiên Vương. Mảnh vỡ vốn đã bị phong ấn, nay lại gặp phải “đồng loại” của nó, lập tức phản ứng dữ dội, cố gắng thoát ra.
Thái Cổ Tiên Vương ôm ngực, sắc mặt tái nhợt. Y cảm thấy một nguồn năng lượng không thể kháng cự đang xé rách cơ thể y từ bên trong. Mảnh vỡ Thiên Đạo, thứ y đã dành hàng vạn năm để dung hợp và kiểm soát, nay lại trở thành con dao hai lưỡi, muốn hủy diệt y.
“Dừng lại! Ngươi… ngươi muốn làm gì?” Tiên Vương gầm lên trong đau đớn.
“Vãn bối không muốn giết Tiên Vương, chỉ muốn thu hồi mảnh vỡ,” Lâm Phàm đáp, ánh mắt không hề dao động. “Nếu Tiên Vương cố chấp, vãn bối chỉ có thể mạnh tay.”
Thái Cổ Tiên Vương nhìn Lâm Phàm, nhìn thấy sự kiên quyết không thể lay chuyển trong đôi mắt hắn, và cả luồng sức mạnh Thiên Đạo nguyên thủy đang bùng cháy. Y nhận ra, Lâm Phàm không phải là một kẻ phàm tục muốn tranh đoạt bảo vật, mà là một tồn tại đang trên đường tái tạo Thiên Đạo. Y đã sống quá lâu, đã chứng kiến quá nhiều sự suy tàn, y hiểu rằng sự kháng cự của mình chỉ là vô ích.
“Được… được thôi,” Tiên Vương thở dài, sự kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi và bất lực. “Ngươi thắng rồi. Mảnh vỡ này, ta đã bảo vệ nó hàng vạn năm, nhưng có lẽ, ta đã sai. Ngươi… ngươi hãy lấy đi.”
Với một tiếng gầm nhẹ, Thái Cổ Tiên Vương cưỡng ép đẩy mảnh vỡ Thiên Đạo ra khỏi cơ thể mình. Một luồng ánh sáng chói lọi, rực rỡ hơn bất kỳ thứ gì Lâm Phàm từng thấy, thoát ra khỏi ngực Tiên Vương, bay thẳng về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm mở rộng vòng tay, để mảnh vỡ Thiên Đạo lớn này dung nhập vào cơ thể. Một làn sóng năng lượng khổng lồ ập đến, không chỉ là sức mạnh, mà còn là một biển ký ức và thông tin. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về sự hình thành vũ trụ, về Hư Vô Thôn Phệ Giả lần đầu tiên xuất hiện, về Thiên Đạo Nguyên Thủy vĩ đại đã hy sinh như thế nào. Mảnh vỡ này chứa đựng một phần đáng kể của “linh hồn” Thiên Đạo, một thư viện khổng lồ về pháp tắc và vận hành của đa vũ trụ.
Sức mạnh của Lâm Phàm bùng nổ, không còn giới hạn bởi cảnh giới Tiên Đế. Hắn cảm thấy mình đã chạm đến một ngưỡng cửa mới, một cảnh giới mà ngay cả các Tiên Vương cổ xưa cũng không thể tưởng tượng được. Hắn đã thực sự đứng trên đỉnh phong của Tiên Giới, vượt xa mọi cường giả khác. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều reo vang, mỗi pháp tắc đều hòa quyện. Hắn giờ đây có thể nhẹ nhàng bóp méo không gian, đảo ngược thời gian, chỉ bằng một ý niệm.
Thái Cổ Tiên Vương nhìn Lâm Phàm, đôi mắt ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Y cảm nhận được sự thay đổi kinh hoàng trong Lâm Phàm, một luồng khí tức nguyên thủy, bao la, vượt xa những gì y từng biết về Thiên Đạo. “Ngươi… ngươi đã thành công. Ngươi đã trở thành… Thiên Đạo của Tiên Giới này rồi sao?”
Lâm Phàm mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt hắn dường như chứa đựng cả tinh hà. “Chưa. Đây chỉ là khởi đầu. Con đường còn rất dài.” Hắn nhìn lên bầu trời, cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ đang kêu gọi hắn từ phía trên, một thế giới còn hùng vĩ và rộng lớn hơn: Thần Giới. Hắn biết, mảnh vỡ Thiên Đạo cuối cùng, cùng với những bí mật sâu xa nhất về Hư Vô Thôn Phệ Giả, đang chờ đợi hắn ở đó.
“Cảm ơn Tiên Vương đã nhường đường,” Lâm Phàm khẽ nói, cúi đầu một cách tôn trọng. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, nhưng sự khiêm nhường và ý chí kiên định vẫn không thay đổi. “Vãn bối phải đi rồi.”
Thái Cổ Tiên Vương gật đầu, ánh mắt phức tạp. Y đã mất đi sức mạnh lớn nhất, nhưng đồng thời, y cũng cảm thấy một gánh nặng vạn năm được trút bỏ, và một tia hy vọng le lói cho tương lai của Tiên Giới. “Chúc ngươi thành công, Thiên Đạo tương lai.”
Lâm Phàm không nói thêm. Hắn hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên qua tầng mây và biến mất khỏi tầm mắt, để lại phía sau một Tiên Giới đang dần hồi phục, và một Thái Cổ Tiên Vương chứng kiến sự ra đời của một huyền thoại mới, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của cả đa vũ trụ.