Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 392

Cập nhật lúc: 2026-03-14 21:37:22 | Lượt xem: 3

Chương 392: Giáng Lâm Cửu U, Chinh Phục Tiên Vương Cổ Xưa

Lâm Phàm đứng trên hư không, đôi mắt thâm thúy nhìn xuống vùng đất u ám phía dưới. Nơi đây là Cửu U Tiên Vực, một trong những cấm địa nổi tiếng nhất Tiên Giới, được cai trị bởi Cửu U Tiên Vương – một tồn tại cổ xưa, bí ẩn và cực kỳ cường đại. Theo những mảnh ký ức vừa được thức tỉnh và sự phân tích của hệ thống Thiên Đạo trong cơ thể, một trong những mảnh vỡ Thiên Đạo lớn nhất Tiên Giới đang ẩn chứa sâu bên trong vị Tiên Vương này.

Cửu U Tiên Vực không có ánh nắng mặt trời, chỉ có những quầng sáng tím u ám từ các tinh thạch khổng lồ treo lơ lửng, chiếu rọi lên những vách đá sắc nhọn và dòng sông tử khí cuồn cuộn. Các Tiên binh, Tiên tướng canh gác nơi đây đều mang theo khí tức âm hàn, ánh mắt vô hồn, rõ ràng đã bị Cửu U Tiên Vương dùng bí thuật đặc thù khống chế. Đây là một thế giới chết chóc, nơi sự sống bị bóp nghẹt, chỉ có uy quyền tuyệt đối của Cửu U Tiên Vương là tồn tại.

Lâm Phàm không ẩn nấp, hắn trực tiếp giáng lâm xuống cổng Cửu U Tiên Cung. Ngay lập tức, hàng vạn Tiên binh rút binh khí, bao vây hắn. Tiếng chuông cảnh báo vang vọng khắp Tiên Vực, báo hiệu sự xâm nhập của kẻ ngoại lai.

“Kẻ nào dám xông vào Cửu U Tiên Cung?” Một vị Tiên Tướng thân hình khổng lồ, mặc giáp trụ đen kịt, tay cầm trường thương lao tới, khí tức Tiên Tôn cấp độ sơ kỳ bùng nổ.

Lâm Phàm chỉ khẽ phất tay, một luồng Thiên Đạo chi lực vô hình lan tỏa. Vị Tiên Tướng kia lập tức cảm thấy toàn thân cứng đờ, pháp tắc quanh hắn bị đình trệ, linh hồn như bị đóng băng. Hắn hoảng sợ tột độ, nhưng không thể cử động. Lâm Phàm không giết hắn, chỉ lạnh lùng nói: “Ta đến để gặp Cửu U Tiên Vương. Nói hắn ra đây.”

Lời nói của Lâm Phàm không lớn, nhưng lại mang theo một uy áp vô hình, xuyên thấu không gian, trực tiếp truyền vào sâu bên trong Tiên Cung. Các Tiên binh, Tiên tướng khác cảm thấy linh hồn run rẩy, binh khí trong tay gần như tuột khỏi. Họ chưa từng chứng kiến một kẻ nào có thể dễ dàng trấn áp Tiên Tướng cấp Tiên Tôn như vậy.

Một lát sau, một giọng nói khàn khàn, âm trầm vang vọng từ sâu trong Tiên Cung, mang theo sự tức giận và kiêu ngạo: “Một Tân Tiên hạ giới lại dám đến Cửu U Tiên Cung của ta mà lớn tiếng? Ngươi đang tìm chết!”

Cùng với giọng nói đó, một bóng người cao lớn, khoác áo bào đen như đêm, đầu đội vương miện tím u tối, chậm rãi bước ra. Đó chính là Cửu U Tiên Vương. Hắn có mái tóc bạc dài, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu hoắm như hai hố đen, tỏa ra khí tức hủy diệt và lạnh lẽo. Uy áp của một Tiên Vương chân chính bùng nổ, khiến cả vùng không gian xung quanh Lâm Phàm như bị bóp méo, các Tiên binh xung quanh đều quỳ rạp xuống đất, không dám ngẩng đầu.

“Ngươi là ai? Dám xông vào cấm địa của bản vương?” Cửu U Tiên Vương hỏi, giọng nói mang theo sự khinh thường sâu sắc.

“Ta là Lâm Phàm. Đến đây để thu hồi thứ vốn không thuộc về ngươi,” Lâm Phàm bình thản đáp, không hề bị uy áp của đối phương ảnh hưởng. Hắn cảm nhận được mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể Cửu U Tiên Vương đang cộng hưởng với hắn, dù chỉ rất nhỏ, nhưng đủ để xác nhận vị trí.

Cửu U Tiên Vương nheo mắt, ý thức thần niệm quét qua Lâm Phàm, nhưng lại bị một bức tường vô hình chặn lại. Hắn không thể dò xét được thân phận hay cảnh giới của Lâm Phàm một cách rõ ràng. Điều này khiến hắn bất ngờ, vì trong Tiên Giới, hiếm có ai có thể che giấu được trước một Tiên Vương như hắn.

“Thứ không thuộc về bản vương? Ngươi đang nói đùa sao? Trong Cửu U Tiên Vực này, tất cả mọi thứ đều thuộc về bản vương!” Cửu U Tiên Vương cười khẩy, nhưng trong lòng đã dâng lên sự cảnh giác. “Ngươi nói xem, thứ đó là gì?”

“Mảnh vỡ Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ngươi đã hấp thu nó từ thời viễn cổ, nhưng lại không thể dung hợp hoàn toàn, chỉ coi nó như một phần của bản nguyên lực lượng của mình. Nó đang dần bị sự hỗn loạn trong bản thân ngươi làm ô nhiễm,” Lâm Phàm nói thẳng, không chút che giấu. Hắn không có thời gian chơi trò mèo vờn chuột với kẻ này.

Lời nói của Lâm Phàm khiến Cửu U Tiên Vương chấn động mạnh. Đôi mắt hắn mở to, vẻ khinh thường biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và tức giận tột độ. “Ngươi… làm sao ngươi biết chuyện đó? Mảnh vỡ đó là ta vô tình tìm được trong một di tích cổ xưa, ta đã tu luyện hơn mấy vạn năm mới có thể dung hợp một phần. Nó là cơ sở cho sức mạnh của ta, là nền tảng cho sự thống trị của ta! Ngươi dám nói nó không thuộc về ta?”

Cửu U Tiên Vương cảm thấy Lâm Phàm đã chạm vào nghịch lân của hắn. Mảnh vỡ Thiên Đạo kia chính là bí mật lớn nhất của hắn, là lý do hắn có thể đứng vững ở Tiên Giới hàng vạn năm mà không sợ bất kỳ Tiên Vương nào khác. Ngay cả các Tiên Đế cũng không thể hoàn toàn nhìn thấu bí mật này. Thế mà một kẻ từ hạ giới lại có thể nói ra một cách rành mạch.

“Ngươi không cần biết ta làm sao biết. Ngươi chỉ cần biết, nó vốn dĩ là một phần của Thiên Đạo, và ta là người đến để thu hồi nó, tái tạo Thiên Đạo,” Lâm Phàm đáp, khí tức trên người bắt đầu thay đổi. Một luồng uy năng cổ xưa, thần thánh nhưng lại đầy uy nghiêm bắt đầu tỏa ra từ hắn, khiến không gian xung quanh cũng phải cúi đầu.

Cửu U Tiên Vương cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nén lên linh hồn hắn. Đây không phải là áp lực từ sức mạnh thuần túy, mà là áp lực từ một cấp độ tồn tại cao hơn, một loại pháp tắc vượt trội hơn. Hắn hoảng sợ. “Thiên Đạo? Ngươi… ngươi nói ngươi là Thiên Đạo? Vô lý! Thiên Đạo đã sớm suy tàn, không còn tồn tại!”

“Nguyên Thủy Thiên Đạo đã hy sinh, nhưng nó sẽ tái sinh. Và ta, chính là sự tái sinh đó,” Lâm Phàm nói, không gian phía sau hắn bắt đầu vặn vẹo, hiện ra những ảo ảnh của các thế giới đang sinh diệt, của vô số pháp tắc đang vận hành. Hắn đã không còn che giấu bản chất của mình nữa.

“Hừ! Dù ngươi có là Thiên Đạo thật đi chăng nữa, thì mảnh vỡ đó đã là một phần của ta. Không ai có thể lấy đi thứ thuộc về Cửu U Tiên Vương!” Cửu U Tiên Vương rống lên, sự sợ hãi ban đầu bị sự kiêu ngạo và bản năng chiếm hữu lấn át. Hắn không thể chấp nhận việc mất đi sức mạnh nền tảng của mình. Hắn vung tay, một dòng tử khí cuồn cuộn từ lòng đất bốc lên, biến thành vô số luồng kiếm khí đen kịt, xé nát không gian, lao thẳng về phía Lâm Phàm.

“Chấp mê bất ngộ!” Lâm Phàm khẽ lắc đầu. Hắn không né tránh. Một tấm màn ánh sáng ngũ sắc lập lòe hiện ra quanh hắn, đó là sự kết hợp của vô số pháp tắc mà hắn đã dung hợp. Các luồng tử khí kiếm ảnh vừa chạm vào tấm màn ánh sáng liền tan biến như băng tuyết gặp lửa, không để lại chút dấu vết.

Cửu U Tiên Vương giật mình. Hắn chưa từng thấy ai có thể hóa giải công kích của mình một cách dễ dàng như vậy. Hắn biết, đối thủ này không phải là Tân Tiên bình thường. Hắn lập tức vận dụng toàn bộ sức mạnh, triệu hồi Cửu U Ma Đỉnh, một Tiên khí trấn áp số mệnh của hắn, và Cửu U Pháp Tướng, một hóa thân khổng lồ với ba đầu sáu tay, tỏa ra khí tức hủy diệt.

“Lâm Phàm, để ta xem Thiên Đạo tái sinh của ngươi có thể chống lại Cửu U của ta đến mức nào!” Cửu U Tiên Vương gầm lên, Cửu U Ma Đỉnh xoay tròn, hút lấy tử khí của cả Tiên Vực, biến thành một quả cầu tử năng khổng lồ, bắn về phía Lâm Phàm. Cửu U Pháp Tướng cũng vung sáu cánh tay, mỗi cánh tay tạo ra một lỗ đen không gian, muốn nuốt chửng Lâm Phàm.

Lâm Phàm đứng yên, ánh mắt bình tĩnh. Hắn chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, lòng bàn tay ngửa ra. Một vòng xoáy ngũ sắc xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, không ngừng hấp thu năng lượng. Quả cầu tử năng của Cửu U Tiên Vương vừa chạm vào vòng xoáy liền bị hấp thu hoàn toàn, không gây ra chút gợn sóng. Các lỗ đen không gian của Cửu U Pháp Tướng cũng bị vòng xoáy kéo căng, biến dạng rồi tan biến vào hư vô.

“Ngươi đã hiểu lầm sức mạnh của mảnh vỡ Thiên Đạo mà ngươi hấp thu,” Lâm Phàm nói, giọng nói vang vọng như tiếng chuông Đại Đạo. “Nó không phải để ngươi dùng cho hủy diệt và thống trị. Nó là để duy trì sự cân bằng, để sáng tạo và tái sinh.”

Lâm Phàm bước một bước về phía trước. Mỗi bước của hắn đều khiến không gian rung chuyển, nhưng không phải do bạo lực, mà do sự điều chỉnh của pháp tắc. Hắn không tấn công, mà chỉ tiến lại gần Cửu U Tiên Vương. Một luồng ánh sáng thuần khiết, rực rỡ nhưng không chói mắt, bao phủ lấy Lâm Phàm. Đó là Thiên Đạo Chi Quang.

Thiên Đạo Chi Quang này không có sát thương, nhưng nó lại có khả năng thanh lọc và xoa dịu mọi thứ. Khi nó chiếu rọi lên Cửu U Tiên Vương, hắn cảm thấy toàn thân đau đớn dữ dội, không phải đau đớn thể xác, mà là đau đớn từ sâu trong linh hồn. Các tạp chất, sự hỗn loạn, những chấp niệm vặn vẹo mà hắn tích tụ trong hàng vạn năm đều bị Thiên Đạo Chi Quang thanh tẩy. Cửu U Pháp Tướng của hắn bắt đầu tan rã, Cửu U Ma Đỉnh cũng phát ra tiếng rên rỉ, ánh sáng u ám trên đó dần dần bị xua đi.

“Không thể nào! Đây là sức mạnh gì?” Cửu U Tiên Vương hét lên, hắn cố gắng chống cự, nhưng mọi công kích của hắn đều bị Thiên Đạo Chi Quang hóa giải, thậm chí còn bị phản phệ, khiến linh hồn hắn bị tổn thương nặng hơn.

Lâm Phàm đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên trán Cửu U Tiên Vương. “Buông bỏ đi. Nó không thuộc về ngươi. Nó thuộc về vũ trụ.”

Một luồng Thiên Đạo Chi Lực mạnh mẽ hơn, nhưng lại cực kỳ ôn hòa, tràn vào cơ thể Cửu U Tiên Vương. Lâm Phàm không cướp đoạt, mà là “thu hồi”. Hắn dùng khả năng Phân Tích & Tiến Hóa của mình để tách biệt mảnh vỡ Thiên Đạo khỏi bản nguyên linh hồn của Cửu U Tiên Vương một cách cẩn thận, không gây ra tổn hại vĩnh viễn cho vị Tiên Vương này.

Cửu U Tiên Vương cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc bị kéo ra khỏi cơ thể mình. Đó là cảm giác như một phần của bản thân bị mất đi, nhưng đồng thời, một cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản mà hắn chưa từng có trong hàng vạn năm lại dâng lên. Sự hỗn loạn, điên cuồng trong linh hồn hắn dần dần bị Thiên Đạo Chi Lực của Lâm Phàm xua tan. Đôi mắt sâu hoắm của hắn dần trở nên trong trẻo hơn, dù vẫn còn chút mờ mịt và suy yếu.

Một viên pha lê hình thoi, lấp lánh ánh sáng ngũ sắc, từ từ bay ra khỏi trán Cửu U Tiên Vương, lơ lửng trong không trung. Đó chính là mảnh vỡ Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nó tỏa ra một khí tức cổ xưa, hùng vĩ, khiến cả Tiên Giới dường như cũng cảm nhận được sự hiện diện của nó.

Lâm Phàm đưa tay ra, mảnh vỡ Thiên Đạo nhẹ nhàng bay vào lòng bàn tay hắn, hòa nhập vào cơ thể hắn. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, tinh thuần và bao la dâng trào trong Lâm Phàm. Các mảnh vỡ Thiên Đạo khác trong cơ thể hắn như được tiếp thêm sức mạnh, bắt đầu dung hợp nhanh hơn, hoàn mỹ hơn. Ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy ồ ạt tràn vào tâm trí hắn, không còn là những mảnh vụn mơ hồ, mà là những dòng chảy rõ ràng, mạch lạc về sự hình thành vũ trụ, sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và cả mối đe dọa của Hư Vô Thôn Phệ Giả.

Sức mạnh của Lâm Phàm tăng vọt một cách khủng khiếp. Hắn cảm thấy mình đã chạm đến đỉnh phong của Tiên Giới, vượt qua mọi Tiên Vương, Tiên Đế. Hắn không còn là một cá thể đơn thuần, mà là một thực thể mang trong mình ý chí và sức mạnh của Thiên Đạo. Một luồng uy áp bao trùm toàn bộ Tiên Giới, khiến vô số Tiên Tôn, Tiên Đế phải ngước nhìn về phía Cửu U Tiên Vực, trong lòng dâng lên sự kính sợ tột độ.

Cửu U Tiên Vương lúc này đã hoàn toàn suy yếu, nhưng linh hồn hắn đã được thanh lọc. Hắn nhìn Lâm Phàm, trong mắt không còn sự thù hận, mà là sự kính phục và một chút sợ hãi. “Ngươi… ngươi thật sự là Thiên Đạo tái sinh. Ta đã quá ngu muội.”

Lâm Phàm mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự uy nghiêm của Thiên Đạo, nhưng cũng mang theo sự nhân từ của một phàm nhân. “Ngươi đã giữ gìn nó rất tốt, dù không nhận ra giá trị thực sự của nó. Mảnh vỡ này, đã giúp ngươi mạnh mẽ. Bây giờ, ngươi đã mất nó, nhưng ngươi sẽ tìm lại được sự bình yên. Cửu U Tiên Vực này, cũng nên được thanh tẩy.”

Nói rồi, Lâm Phàm phất tay, một luồng ánh sáng ấm áp bao phủ toàn bộ Cửu U Tiên Vực. Tử khí cuồn cuộn bắt đầu tan biến, những vách đá sắc nhọn trở nên mềm mại hơn, và những dòng sông tử khí dần chuyển thành nước suối trong xanh. Các Tiên binh, Tiên tướng bị khống chế cũng dần thoát khỏi sự ràng buộc, đôi mắt họ lấy lại ánh sáng, dù vẫn còn chút ngơ ngác.

Lâm Phàm quay người, nhìn về phía hư không vô tận. Hắn biết, Tiên Giới này đã không còn đủ để chứa đựng sức mạnh của hắn. Hắn đã thu hồi mảnh vỡ Thiên Đạo lớn nhất, ký ức gần như đã hoàn chỉnh. Bước tiếp theo, chính là vượt qua Tiên Giới, tiến vào Thần Giới, và cuối cùng là đối mặt với mối đe dọa kinh hoàng nhất vũ trụ.

Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chiến lớn hơn, một sứ mệnh vĩ đại hơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8