Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 393
Trong chốn sâu thẳm nhất của Tiên Giới, nơi những vì sao cổ xưa nhất cũng phải cúi mình trước sự uy nghiêm của thời gian, tồn tại một vùng đất bị lãng quên mang tên Thiên Cấm Cổ Địa. Nơi đây không có ánh sáng mặt trời, chỉ có những quầng sáng lờ mờ từ các tinh thể Tiên linh lơ lửng, soi rọi những pho tượng đá khổng lồ đã mục nát và những dòng chữ Tiên cổ đã phai mờ. Lâm Phàm đứng tại trung tâm vùng đất này, cảm nhận từng luồng năng lượng hỗn loạn nhưng đầy uy áp, chúng như những sợi xích vô hình trói buộc không gian, bóp nghẹt cả thời gian. Hắn đã theo dấu vết của một mảnh vỡ Thiên Đạo cực kỳ lớn, thứ mà theo ký ức mơ hồ của hắn, là một trong những cột trụ cuối cùng để Thiên Đạo Nguyên Thủy có thể tái hợp.
Một giọng nói trầm hùng, mang theo hơi thở của vạn cổ, vang vọng khắp Thiên Cấm Cổ Địa, làm rung chuyển cả không gian:
“Kẻ phàm nhân, ngươi dám đặt chân vào lãnh địa của Cổ Thiên Vương ta, còn mang theo thứ khí tức quen thuộc nhưng lại tạp nham đó? Ngươi muốn gì?”
Từ sâu thẳm bóng tối, một thân ảnh khổng lồ dần hiện ra. Đó là một vị Tiên Vương, nhưng không phải Tiên Vương bình thường. Thân hình lão ta cao lớn như một ngọn núi, mái tóc bạc trắng rủ xuống như thác nước, khuôn mặt khắc khổ như được tạc từ đá, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ. Xung quanh lão, vô số pháp tắc Tiên Giới cuộn trào, biến hóa thành những ảo ảnh của các thần thú cổ xưa, gầm thét trong hư không. Lâm Phàm biết đây chính là Cổ Thiên Vương, một trong những Tiên Vương mạnh nhất, tồn tại từ những kỷ nguyên đầu tiên của Tiên Giới, và cũng là người đã phong ấn, hoặc đúng hơn là “nuôi dưỡng” một mảnh vỡ Thiên Đạo lớn.
“Vãn bối Lâm Phàm, bái kiến Cổ Thiên Vương,” Lâm Phàm bình tĩnh đáp, không hề tỏ ra sợ hãi trước khí thế kinh người của đối phương. “Vãn bối đến đây không phải để gây sự, mà là để thu hồi một thứ thuộc về vũ trụ này, thuộc về vạn linh.”
Cổ Thiên Vương cười khẩy, tiếng cười như sấm nổ ngang tai:
“Thu hồi? Ngươi đang nói về mảnh vỡ Thiên Đạo mà ta đã mất hàng vạn năm để dung hợp và bảo vệ sao? Ngươi nghĩ một tên Tân Tiên như ngươi có tư cách gì để đòi hỏi nó? Nó đã là một phần của ta, là nguồn sức mạnh và trường sinh của ta!”
Lâm Phàm lắc đầu:
“Thiên Vương hiểu lầm rồi. Mảnh vỡ Thiên Đạo không thể bị dung hợp hoàn toàn bởi bất kỳ sinh linh nào. Nó là một phần của bản nguyên vũ trụ. Ngài có thể tạm thời hấp thu năng lượng của nó, nhưng không thể trở thành nó. Hơn nữa, sự phong ấn của ngài đang khiến mảnh vỡ này ngủ say, làm suy yếu pháp tắc Tiên Giới, tạo ra những vết nứt không gian và khiến Hư Vô Thôn Phệ Giả có cơ hội len lỏi. Ngài đang vô tình đẩy Tiên Giới vào nguy hiểm.”
Nghe đến Hư Vô Thôn Phệ Giả, đôi mắt Cổ Thiên Vương nheo lại. Lão đã cảm nhận được sự bất ổn của vũ trụ, nhưng lão cho rằng đó là do thiên đạo suy yếu tự nhiên, chứ không phải do hành động của lão. Tuy nhiên, lão không tin Lâm Phàm. Hàng vạn năm sống cô lập đã khiến lão trở nên đa nghi và cố chấp.
“Hừ! Ngươi nói những lời lớn lao, nhưng ta thấy ngươi chỉ là kẻ tham lam muốn cướp đoạt bảo vật của ta!” Cổ Thiên Vương gầm lên, một luồng Tiên lực cuồn cuộn như biển cả trực tiếp đánh thẳng vào Lâm Phàm. Đó là một đòn tấn công không khoan nhượng, mang theo sức mạnh có thể hủy diệt cả một Tiên vực.
Lâm Phàm không né tránh. Hắn biết rằng không có lời nói nào có thể thuyết phục được một Tiên Vương cổ xưa như vậy. Chỉ có sức mạnh mới có thể nói chuyện. Hắn kích hoạt Thiên Đạo Chân Thân ở cấp độ hiện tại của mình. Một quầng sáng trắng ngà bao trùm lấy hắn, biến hắn thành một thực thể dường như không thuộc về phàm trần. Đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng của vạn vật, tay phải khẽ giơ lên, một ấn pháp đơn giản nhưng chứa đựng sự huyền ảo của Đại Đạo được kết thành.
“Thiên Đạo Vạn Pháp Quy Nguyên!”
Chỉ một chiêu thức, Tiên lực cuồn cuộn của Cổ Thiên Vương lập tức bị hóa giải, không phải bị đánh tan, mà là bị “quy nguyên” về trạng thái năng lượng ban đầu, sau đó hòa tan vào hư không, không gây ra chút sóng gió nào. Cổ Thiên Vương chấn động. Lão chưa từng thấy công pháp nào quỷ dị như vậy, có thể trực tiếp hóa giải bản nguyên Tiên lực của lão.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Lão nghi hoặc hỏi.
“Ta là người kế thừa Thiên Đạo Nguyên Thủy, là người mang sứ mệnh tái tạo nó,” Lâm Phàm trả lời, giọng nói không mang theo cảm xúc, “Thiên Vương, xin hãy giao mảnh vỡ Thiên Đạo. Ngài không thể khống chế nó, và cũng không thể hiểu được ý nghĩa thật sự của nó.”
“Nói nhảm! Mảnh vỡ này đã dung hợp với ta, nó chính là ta, ta chính là nó!” Cổ Thiên Vương không chấp nhận. Lão hét lớn, dốc toàn lực tấn công. Lần này, lão triệu hồi một Tiên Khí cổ xưa, một thanh kiếm khổng lồ bằng xương trắng, mang theo sát khí kinh thiên động địa. Mỗi nhát kiếm chém ra đều xé rách không gian, tạo thành những khe nứt đen kịt dẫn thẳng tới Hư Vô.
Lâm Phàm đối mặt với những đòn tấn công hủy diệt. Hắn không còn giữ bình tĩnh hoàn toàn, mà lao vào cuộc chiến. Hắn biết rằng Cổ Thiên Vương đã hấp thu một phần năng lượng của mảnh vỡ Thiên Đạo, nhưng lại không thể dung hợp sâu sắc với nó. Mảnh vỡ đó giống như một cái máy bơm năng lượng khổng lồ được kết nối với Cổ Thiên Vương, nhưng linh hồn và ý chí của lão không đủ để thực sự điều khiển nó.
Hắn kích hoạt hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình, không ngừng quét và phân tích Cổ Thiên Vương cùng mảnh vỡ Thiên Đạo ẩn sâu trong cơ thể lão. Hắn nhìn thấy những sợi pháp tắc mỏng manh kết nối giữa lão và mảnh vỡ, chúng không phải là sự dung hợp hoàn hảo, mà là sự cưỡng ép chiếm hữu. Điều này đã làm Cổ Thiên Vương mạnh lên rất nhiều, nhưng cũng là điểm yếu chí mạng của lão.
“Thiên Vương, ngài không phải là chủ nhân của Thiên Đạo, ngài chỉ là một người giữ nó mà thôi!” Lâm Phàm hét lên, dồn toàn bộ sức mạnh vào một đòn tấn công. Hắn không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà ngưng tụ tất cả năng lượng Thiên Đạo trong cơ thể thành một điểm sáng nhỏ, sau đó phóng thẳng vào mi tâm của Cổ Thiên Vương.
Đây không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một đòn tấn công vào bản nguyên, vào sự kết nối giữa Cổ Thiên Vương và mảnh vỡ Thiên Đạo. Khi điểm sáng đó chạm vào Cổ Thiên Vương, lão lập tức ôm đầu gào thét thảm thiết. Tiếng gào của lão vang vọng khắp Thiên Cấm Cổ Địa, khiến những pho tượng đá đổ nát thêm, cả không gian như muốn sụp đổ. Những sợi pháp tắc kết nối giữa lão và mảnh vỡ Thiên Đạo bắt đầu đứt gãy, gây ra phản phệ kinh khủng.
“Ngươi… ngươi muốn cắt đứt liên kết của ta!” Cổ Thiên Vương quằn quại, đôi mắt lão đỏ ngầu. Lão cố gắng chống cự, nhưng ý chí Thiên Đạo của Lâm Phàm quá mạnh mẽ, quá thuần khiết, nó giống như một dòng nước chảy xiết đang cố gắng cuốn trôi một con đập nhân tạo.
Quá trình này kéo dài tưởng chừng như vô tận. Lâm Phàm duy trì đòn tấn công, đồng thời dùng ý niệm của mình giao tiếp với mảnh vỡ Thiên Đạo, đánh thức nó khỏi giấc ngủ dài. Dần dần, một luồng ánh sáng chói lòa màu vàng kim bắt đầu tách ra khỏi cơ thể Cổ Thiên Vương, chậm rãi bay về phía Lâm Phàm. Mảnh vỡ Thiên Đạo này to lớn hơn bất kỳ mảnh nào hắn từng thu được, nó tỏa ra một vầng hào quang rực rỡ, mang theo vô số pháp tắc vũ trụ, những hình ảnh của các thế giới sinh diệt, của các vì sao lấp lánh, của thời gian trôi chảy.
Khi mảnh vỡ đến gần, Lâm Phàm cảm thấy một lực hút không thể cưỡng lại. Hắn không chần chừ, lập tức mở rộng linh hồn và thể xác, đón nhận nó. Cơn đau dữ dội ập đến. Không phải là đau đớn về thể xác, mà là đau đớn về linh hồn, về ý thức. Vô số ký ức, vô số thông tin, vô số pháp tắc từ thời Thiên Đạo Nguyên Thủy còn toàn vẹn ồ ạt đổ vào tâm trí hắn, như một dòng thác lũ muốn xé toạc linh hồn hắn ra từng mảnh.
Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” hoạt động hết công suất, phát ra những cảnh báo liên tục. Nó đang cố gắng phân loại, sắp xếp và dung hợp lượng thông tin khổng lồ này. Lâm Phàm cắn răng chịu đựng, hắn biết đây là khoảnh khắc quyết định. Từng thớ thịt, từng tế bào, từng sợi kinh mạch trong cơ thể hắn đều đang được tái tạo, được cường hóa bởi năng lượng Thiên Đạo thuần túy. Linh hồn hắn như được đúc lại, trở nên trong suốt và vững chắc hơn bao giờ hết.
Từ sâu thẳm trong linh hồn, những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy trở nên rõ ràng hơn, không còn là những hình ảnh mờ ảo mà là những đoạn phim sống động. Hắn thấy sự hùng vĩ của Thiên Đạo khi còn toàn vẹn, sự hy sinh vĩ đại của nó để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả, và cả nỗi sợ hãi tột cùng khi đối mặt với sự hủy diệt tuyệt đối. Hắn hiểu rõ hơn về bản chất của Hư Vô, không chỉ là sự trống rỗng, mà là một thực thể sống, một ý chí của sự hủy diệt.
Quá trình dung hợp kéo dài suốt bảy ngày bảy đêm. Khi Lâm Phàm mở mắt ra lần nữa, ánh sáng trong đôi mắt hắn đã thay đổi hoàn toàn. Hắn không còn là Lâm Phàm của trước đây. Hắn đã trở thành một thực thể gần như hoàn chỉnh của Thiên Đạo trong Tiên Giới. Mọi pháp tắc của Tiên Giới đều vang vọng trong tâm trí hắn, mọi sinh linh đều như những hạt bụi trong tầm nhìn của hắn. Hắn cảm nhận được sự kết nối với toàn bộ Tiên Giới, như thể hắn chính là Tiên Giới, và Tiên Giới chính là hắn.
Cổ Thiên Vương, giờ đã suy yếu và già nua hơn, quỳ phục xuống, đôi mắt đầy vẻ kính sợ và hối lỗi:
“Thiên Đạo… Ngươi chính là Thiên Đạo tái sinh! Lão phu có tội, đã mù quáng giữ lấy bản nguyên vũ trụ mà không hề hay biết tai họa đang đến!”
Lâm Phàm không trách cứ. Hắn hiểu rằng Cổ Thiên Vương chỉ là một con cờ trong vở kịch lớn hơn. Hắn khẽ phất tay, một luồng năng lượng Thiên Đạo ôn hòa bao trùm lấy Cổ Thiên Vương, chữa lành những vết thương và sự suy yếu do phản phệ gây ra. Lão ta cảm thấy cơ thể mình được thanh lọc, linh hồn trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết.
“Thiên Vương không có tội. Chỉ là định mệnh đã an bài,” Lâm Phàm nói, giọng nói của hắn giờ đây mang theo một sự uy nghiêm và thấu triệt mà trước đây không có. “Bây giờ, ta đã thu hồi đủ các mảnh vỡ ở Tiên Giới. Sứ mệnh của ta chưa kết thúc. Hư Vô đang đến gần. Ta phải lên Thần Giới.”
Cổ Thiên Vương gật đầu, khuôn mặt tràn đầy sự tôn kính. Lão biết rằng một kỷ nguyên mới sắp bắt đầu, và Lâm Phàm chính là người dẫn dắt kỷ nguyên đó. Sức mạnh của Lâm Phàm giờ đây đã đạt đến đỉnh phong của Tiên Giới, siêu việt mọi Tiên Vương, Tiên Tôn. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình tiếp theo, một hành trình còn gian nan và nguy hiểm hơn gấp bội, nơi hắn sẽ đối mặt với các Chân Thần, Thần Hoàng và những bí mật sâu xa hơn của vũ trụ, để hoàn thành sứ mệnh tối thượng của Thiên Đạo Trùng Sinh.